Lời sám hối muộn màng… (P1) !
Khi còn học lớp 7, trong giờ ngoại khoá về giáo dục sức khoẻ sinh sản, chúng tôi thảo luận đề tài “Nếu mang bầu ở tuổi này bạn sẽ làm gì?”. Tôi đã không do dự trả lời thầy giáo: “Em sẽ không phá thai!”. Thầy giáo hỏi tôi có thật sự suy nghĩ nghiêm túc về câu trả lời đó không…
18 tuổi, lần đầu tiên tôi làm “chuyện ấy” với bạn trai mà không sử dụng thuốc tránh thai. Tôi hoàn toàn biết thuốc tránh thai là gì và cũng biết về những phương pháp tránh thai khác. Nhưng tôi rất ngại đi mua thuốc và ngại hỏi ở đâu có bán thuốc tránh thai giá rẻ.
Hai tháng sau, chu kỳ nguyệt san của tôi chậm 2 tuần. Tôi nói với bạn trai là có thể tôi đã có “em bé”. Chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều và anh nói anh hiểu cảm giác mà tôi đang trải qua. Mặc dù không tán thành việc phá thai, nhưng anh vẫn cho đấy là cách giải quyết tốt nhất. Tôi đã lên mạng tìm hiểu về nơi giải quyết “hậu quả” và học cách làm thế nào để giữ bí mật với mẹ. Trong thời gian ấy, tôi bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về việc mang thai là như thế nào. Tôi đã viết một bức thư cho chuyên gia tư vấn, cô ấy đã cho tôi những lời khuyên bổ ích. Hai ngày sau, “đèn đỏ” xuất hiện trở lại. Tôi sung sướng muốn phát khóc và tự nhủ sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm này nữa. Nhưng ngay sau đó tôi vẫn “XXX” và uống thuốc tránh thai.
18 tuổi, tôi chia tay với bạn trai cũ. Chúng tôi chỉ còn là bạn bè nhưng vẫn…làm “chuyện ấy”. Tôi uống thuốc tránh thai cho tới khi… hết thuốc thì ngừng luôn. Chúng tôi đã “XXX” mà không có biện pháp an toàn nào trong khoảng 3 tháng.
Trong thời gian đó tôi đã bị ốm 3 tuần. Tôi đi khám bác sĩ và nghĩ mình bị viêm bàng quang hoặc một bệnh gì tương tự. Kết quả xét nghiệm cho biết tôi đã có thai nhưng tôi vẫn cố gắng phủ nhận điều đó. Khi bác sĩ trở lại, tôi đã nói: “Cháu bị viêm bàng quang đúng không ạ? Cháu không thể có thai được!”. Bác sỹ nói tôi đừng phủ nhận vô ích, vì kết quả xét nghiệm tương đối chính xác. Bác sĩ hẹn tôi sau 1 tuần đến siêu âm để có kết quả chính xác.
Rời khỏi bệnh viện, ngay lập tức tôi tìm gặp bạn trai ở chỗ làm của anh ấy.Tôi nói với anh là tôi đã có thai. Anh ta gào lên, chửi thề và nói: “Sao cô vẫn thích làm “chuyện đó” với tôi?”. Lúc ấy, tôi đã tức giận với chính bản thânmình và với anh ta. Tôi chỉ biết khóc“Anh đừng đổ tất cả trách nhiệm cho tôi!”. Cả hai chúng tôi đã giận dữ và buộc tội nhau. Tôi nói với anh ta tôi cần một ít tiền để đi giải quyết và anh ta phải đưa cho tôi một nửa.
Trong một tuần chờ siêu âm, tôi cảm thấy cực kỳ mệt mỏi. Tôi đọc sách và biết rằng gừng có thể giúp giảm ốm nghén vào buổi sáng. Tôi đã thử nhưng không có hiệu quả. “Bạn trai” tôi nói rằng anh ấy ước chúng tôi có thể giữ lại đứa bé, nhưng tôi hiểu điều ước đó có thật sự là chân thành hay không…

toi thuc hieu va thong cam cho ban nhug du the nao thi su that phu phang cung mai la su that.noi nhu vay k co nghia la toi ung ho ban ve viec ay.ban hay xem xet lai ban than va tu cak cua minh di xem co xung dang voi nhug gi bme ban hay ko?lieu co ai sau nay chap nhan lay ban hay ko?xa hoi ai cung nhu ban thi xe the nao?that dang thuong cho ai sau nay la chong ban
Trả lờiXóaBạn hưng yên nói đúng đó bạn...!nhưng mà tui có lời này :nếu bạn ấy đã nhận ra lổi của mình thì củng tốt mờ...bạn hảy làm lại cuộc đời đê...!!tui hi zọng là sao này sẻ thấy bạn post lên nhửng câu chuyện hp chứ hok...éo le như chuyện ...trên kia đâu...
Trả lờiXóakì nhỉ
Trả lờiXóa