Tôi chưa bao giờ khẳng định con em sinh ra không
phải con tôi. Tôi chỉ nghĩ ngợi lung tung và nói: “Không biết có phải
con mình không nữa”, vì khi chúng tôi quan hệ vợ chồng có dùng biện
pháp. Trong đơn ly hôn em có ghi chúng tôi không có con chung.

Lẽ nào vợ tôi có con với người khác?
Năm nay tôi 34, vợ kém 5 tuổi, có một bé gái kháu khỉnh gần tròn 1
tuổi. Chúng tôi là dân tỉnh lẻ lên Sài Gòn học, làm việc rồi quen nhau.
Cuối năm 2010 chúng tôi chính thức là vợ chồng.
Em và tôi quen
nhau 2 năm mới tiến đến hôn nhân. Lúc mới quen em, tôi chưa nghĩ nhiều
đến việc lập gia đình và không nghĩ sẽ chọn em làm vợ. Tôi không yêu em
như những chàng trai cô gái khác, chỉ thấy thương em, thương hại thì
đúng hơn. Gia đình biết tôi có bạn gái và hối lập gia đình vì tuổi cũng
lớn. Thời gian tôi nhận thấy mình không thích hợp với em, tôi và em
khác xa nhau về tính tình, tôi chủ động nói lời chia tay nhưng em không
đồng ý. Có những lúc tôi xúc phạm đến danh dự của em, hành động thô lỗ
như người không có văn hóa nhưng em vẫn chấp nhận và theo đuổi tôi đến
cùng.
Trước khi quen em tôi từng suy nghĩ sau này sẽ không bao giờ đánh phụ
nữ, đặc biệt là vợ mình. Tôi không làm được điều này khi sống gần em,
tôi thường đánh em khi nổi nóng. Em hứa sẽ thay đổi tính tình, tôi bỏ
qua cho em và thầm nhắc mình không được đối xử như vậy vì em cần được
yêu thương và che chở. Hết lần này đến lần khác em hứa và tôi suy nghĩ
lại, có lúc nghĩ mình phải xa vì không yêu em, để em tìm người khác
thích hợp hơn. Tôi và em có quá nhiều vết xướt sống gần nhau mà như cách
xa nghìn trùng.
Em là người tốt, biết yêu thương và giúp đỡ
mọi người. Em không đẹp về hình thể và khuôn mặt nhưng điều đó không
quan trọng bằng tính tình và con người thật của em. Tôi quyết định
cưới, em cũng chấp nhận lấy tôi làm chồng, khi mẹ hỏi “Con có hiểu hết
tính tình của nó và chấp nhận được không”, em trả lời hiểu hết và chấp
nhận được.
Cưới xong một hai hôm sau chúng tôi vào lại Sài Gòn tiếp tục công
việc và lo cho nhau. Một thời gian giữa hai vợ chồng cũng hay xảy ra
lục đục, hiếm khi tôi gọi được tiếng “Em ơi” hay “Vợ ơi” với em. Giữa
hai vợ chồng ít có thời gian ngồi lại nói chuyện về những khuyết điểm
và sai lầm của nhau, em không bao giờ chịu nhận lỗi về việc làm của
mình. Chưa một lần em gọi điện về gia đình xin lỗi ba mẹ tôi. Em chửi
tôi những lời đắng cay, chua chát mà tôi chưa thấy một lần em hối hận
về điều đó. Em cho rằng do tôi chửi em trước, em đi so sánh với tôi để
hết lần này đến lần khác tôi đánh em và em lại chửi tôi.
Nhiều lúc tôi nghĩ em cũng có cái được cái không, tôi cũng vậy, được
cái này không được cái kia, em là người biết cố gắng, chịu khó, tằn
tiện, biết nghĩ đến tương lai, không đua đòi phấn son quần áo đẹp, rồi
tôi nghĩ đến mình và thấy mình cũng giống em. Tôi không rượu chè, thuốc
lá, cờ bạc, trai gái, lo làm và nghĩ đến tương lai. Tại sao giữa chúng
tôi hay xảy ra nhiều chuyện như vậy, có phải cái tôi quá lớn trong con
người của em và tôi? Em không bao giờ chịu nhịn trong lúc tôi nóng
giận, em muốn giành phần thắng về cho mình vì nghĩ nếu nhịn lần sau tôi
sẽ tệ hơn, em chửi tôi những lời chua chát mà tôi không cho phép em
làm điều đó.
Buồn đó rồi vui đó, khi biết em có thai, tôi hạnh
phúc, lo lắng và suy nghĩ nhiều hơn. Chuyện sinh hoạt vợ chồng đều dùng
biện pháp vì nghĩ kinh tế chưa ổn định và hai vợ chồng hay cãi vã nên
từ từ hãy có em bé. Tôi suy nghĩ nhiều nhưng không nói cho em biết suy
nghĩ của mình, có lần em nói với tôi em không bao giờ “như vậy” với ai
ngoài tôi và tôi tin em. Khi biết em có thai tôi không dám nói nặng lời
dù có lúc rất giận, tôi âm thầm lo lắng và chăm sóc cho em, đều đặn
đưa em đi khám thai định kỳ. Kết quả khám thai em sinh khó nên phải mổ,
tôi càng lo lắng nhiều hơn. Ngày sinh cũng đến, em nhập viện chờ mổ,
tôi hồi hộp lo lắng.
Em được bác sĩ đưa vào phòng mổ, tim tôi
đập nhanh, hồi hộp. Ngồi đợi tin của em, tôi cầu nguyện và suy nghĩ
lung tung, khi thấy tên em xuất hiện trên bảng điện tử tôi mừng đến rơi
nước mắt. Tôi được lên phòng gặp con, hạnh phúc và thương em nhiều hơn
bao giờ hết. Được gặp con và làm thủ tục nhận con xong, tôi lại trở về
phòng chờ, đợi gặp em. Bao nhiêu người đã được gặp vợ của mình còn
tôi thì chưa. Một lần nữa tôi lại lo lắng cho em, không ngủ, không ăn
uống, chỉ mong được gặp em. Em nhìn tôi và nở một nụ cười, tôi nghĩ
mình sẽ làm tất cả để bù đắp lại những gì đã gây ra cho em, muốn tự tay
chăm sóc em.
Thời gian hồi hộp, lo lắng, cầu nguyện đã qua, cãi vã lục đục lại
đến. Tôi cưới em không phải vì vóc dáng xinh đẹp hay khuôn mặt khả ái,
vậy tại sao hai chúng tôi hay xảy ra hết chuyện này đến chuyện khác, có
phải vì cái tôi quá lớn trong em hay trong tôi? Em muốn thắng tôi, hơn
tôi em mới chịu? Còn tôi thì không bao giờ chịu như vậy.
Tôi chưa bao giờ khẳng định con em sinh ra không phải con tôi. Tôi
chỉ nghĩ ngợi lung tung và nói: “Không biết có phải con mình không
nữa”, vì khi chúng tôi quan hệ vợ chồng có dùng biện pháp, em là người
biết, vậy mà có bao giờ em chia sẻ hay nói ra điều đó với tôi. Sinh
được hơn một tháng, em chửi rồi đuổi tôi ra khỏi nhà trong khi có mẹ đẻ
của em ngồi đó, bà chỉ biết nhìn tôi mà cười. Hơn một tháng rưỡi em
viết đơn ly hôn, trong đơn em có ghi chúng tôi không có con chung, tôi
đã đọc và ký. Sau này tôi cũng không thấy em cắn rứt lương tâm hay hối
hận gì về việc làm của mình.
Gần đây công việc kinh doanh của tôi không thuận lợi, không đủ trả
lương cho nhân viên và mặt bằng. Chị hai gọi điện đòi tiền lúc trước hai
vợ chồng mượn, rồi đứa em dâu sinh đầy tháng tôi cũng không dám liên
lạc vì không có tiền, phải tự mình xoay lấy mà không nói cho em biết,
nghĩ em cũng cực khổ vì con nhiều nên không nói với em điều này. Từ công
việc không thuận lợi, vợ chồng không sinh hoạt hay tâm sự gì với nhau,
nhìn mặt mày xị ra cả bốn năm ngày nay của em, tôi lôi chuyện quá khứ
ra đánh em, rồi chúng tôi ly thân từ đó.
Tại sao vợ làm giấy khai sinh cho con mà không hỏi ý kiến tôi? Tại
sao phía gia đình ngoại đi làm giấy khai sinh cũng không báo cho tôi?
Tại sao trong giấy ly hôn em viết chúng tôi không có con chung? Những
câu hỏi này tôi sẽ để dành mà hỏi tội em mỗi khi bực tức chuyện gì. Cái
tôi lo nhất bây giờ là đứa bé lớn lên như thế nào khi không có tôi.
Tôi đã nhắn tin cho em nhiều nhưng em không nghe máy và cũng không trả
lời tin nhắn.
Trong tôi giờ đây tình thương dành cho em đã vơi
đi dần, chỉ còn lại một tí mong manh không biết có kéo được tôi về lại
với em không. Tôi xin mượn tựa một bài hát rất thích hát mỗi khi có em
“Xin lỗi tình yêu”. Tôi cũng không nghĩ có một ngày tôi viết những dòng
tâm sự này để mong có được sự góp ý thật chân thành từ phía độc giả để
có quyết định cho cuộc đời mình. Chân thành cảm ơn.
Anh oi tot nhat la Len li di di anh oi co vo cua anh dung la loai ko biet dieu co nguoi chong quan tam den vo am ko biet huongvo anh co Bo nhe chu con anh am lai ko cho anh di lam cung giay khai Sinh am ca dang ngoai nha vo anh nua dung vo dang that hoc ko biet bao con cai
Trả lờiXóaly di
Trả lờiXóacai thang mat dai khi may danh dap , chui mang nguoi ta thi may cho la dung con nguoi ta chui lai may vai cau thi may noi la sai . may lay o dau ra cai luat rung do the , dung la thu ich ky chi biet song cho rieng minh
Trả lờiXóanoi that nhe neu la tao thi da bo may tu lau roi chu ko phai doi sinh con ra de may troi bo trach nhiem dau
Trả lờiXóaxin loi cho minh noi thang nhe neu nhu minh la vo cua ban thi cho du ban co quy doi chan ma xin loi di nua thi minh cung ko bao gio tha thu cho nhung gi truoc day ma ban da lam chu dung noi chi den chuyen guong vo lai lanh kho lam ban a , chen nuoc ma dem do xuong cat roi thi lam sao co the hot lai duoc chu?
Trả lờiXóa