Vợ “thả rông”, khổ lắm, nói mãi…

ảnh minh họa
Ngày còn con gái em kín đáo bao nhiêu thì đến khi có
chồng em “thoải mái” bấy nhiêu, đến mức làm cho biết bao nhiêu người
phải đỏ mặt quay đi.
Tôi yêu em vì
nhiều lẽ, đúng ra là không vì một điều gì cụ thể, nhưng ấn tượng sâu
sắc nhất của tôi về em là nét e ấp, kín đáo của một người con gái dịu
dàng. Ngày ấy, nếu tôi đến thăm bất chợt, em sẽ lúng túng quơ cái áo
khoác để che vội đôi vai trần hay sợi dây lộ ra do chiếc áo sát nách bản
nhỏ hay chiếc áo hai dây hơi sexy một chút…
Cưới nhau rồi, cả tháng đầu em vẫn giữ nguyên nét thẹn thùng ấy. Đêm
nào em cũng mặc áo ngực đi ngủ. Tôi cho em đọc những bài báo nói rằng
không nên mặc áo ngực quá nhiều, phải có những lúc để cho nó tự do một
chút, nhất là khi đi ngủ. Dần dần, em cũng quen. Nhưng thú thật, tôi rất
hứng thú và càng yêu hơn với việc lần mở để khám phá và có em trọn vẹn.
Mà tôi nghĩ chắc người đàn ông nào cũng sẽ như tôi. Thích những vẻ đẹp
được khám phá hơn là những thứ quá lồ lộ trước mắt.

Cưới nhau rồi, cả tháng đầu em vẫn giữ nguyên nét thẹn thùng ấy. Đêm nào em cũng mặc áo ngực đi ngủ. (Ảnh minh họa)
Vậy mà, kể từ khi có bầu, rồi sinh con xong, chiếc áo ngực dường như
đã trở thành một thứ phụ kiện rườm rà, phức tạp với em. Ngày bầu bì, em
than nóng nực và lột phăng nó ra trừ những lúc đi làm. Ai cũng bảo có
bầu thì thân nhiệt tăng cao, nên tôi đành thông cảm. Ừ, thì vì chồng vì
con, em chịu xấu một thời gian vậy. Nhìn bà bầu nặng nhọc, vất vả, chắc
cũng không ai đánh giá.
Nhưng sau khi sinh con, em vẫn… nóng nực, và thêm một lý do nữa là
mặc hoài, bất tiện quá. Khi con đòi bú, em cứ thế vạch ra thì đỡ mất
thời gian hơn. Mà em thì có biết bao nhiêu việc để giải quyết, cơm nước,
dọn dẹp, lo cho chồng, chăm cho con… Mặc vào cũng có ai dòm ngó gì nữa,
mà nếu có ai dòm thì em cũng chẳng quan tâm, vì giờ em chỉ có mỗi niềm
vui với chồng với con của em thôi. Và cứ bao nhiêu lý lẽ như thế, em gạt
phăng ý kiến của tôi mỗi khi tôi nhắc nhở, góp ý.
Đến khi con lớn hơn một chút, em đã thảnh thơi hơn, thì cái phụ kiện
che chắn cho vòng một ấy vẫn không được sử dụng nhiều, mà thậm chí còn
ít đi đáng kể. Giờ đây, em còn thỉnh thoảng không mặc khi đi làm, khi đi
gặp mặt bạn bè, đi chợ, đi siêu thị… Lúc này, em không giải thích như
trước đây nữa mà em dùng đến một lý do hiện đại hơn: “Phụ nữ phương Tây
có mặc gì đâu, họ thoải mái nên lúc nào cũng trẻ, đẹp. Nước mình đang
học theo lối sống hiện đại của xã hội phương Tây, sao anh lại cứ cổ hủ
như thế chứ. Chỉ một thời gian ngắn nữa thì phụ nữ Việt Nam ra đường sẽ
chẳng ai thèm mặc áo ngực nữa đâu”. Trời, cái lý lẽ thật đáng sợ. Giả sử
vài năm nữa mà xảy ra chuyện như em nói, thì xã hội này có mà loạn mất
thôi!

Giờ tôi cũng đã chán với chuyện “thả rông” của vợ. Nói mãi, vợ chẳng
nghe, mà còn nhiều lý lẽ, đôi khi giận hờn, bực dọc cấm tôi “sờ vào hiện
vật” mấy ngày liền. (ảnh minh họa)
Có lần, chúng tôi bộ ra chợ gần nhà, em để ngực tự do nhún nhảy thoải
mái theo từng nhịp điệu của bước chân sau lớp áo màu hồng nhạt. Nhìn
vào ngọn “núi đôi” tròn trịa, hấp dẫn tung tẩy liên hồi ấy, tôi dám chắc
là đàn ông sẽ khó chịu vì bị lôi cuốn, còn đàn bà thì khó chịu vì ghen
tị. Nhưng vợ tôi thì vô tư lự. Rồi đột nhiên, có một ông già đi đối diện
đứng lại, bước đến trước mặt em rồi nhìn sững vào hai chấm nâu nâu hiện
ra sau lần áo. Ông ta nhìn đờ đẫn rồi đưa bàn tay nhớp nhúa đen sì ra…
Thái độ chậm rãi của ông già đủ cho em phản ứng bằng cách bước lùi lại,
còn tôi thì gạt phắt bàn tay lão già sang một bên. Ông già cười khằng
khặc rồi chuệnh choạng bước đi. Tôi quay sang em: “Đó, em thấy chưa,
cũng tại em”. Sau khi hoàn hồn, em “xì” một tiếng dài rồi sưng sỉa: “Ối
trời, chấp gì mấy người điên. Đã điên rồi thì có kín cổng cao tường mấy
lão ấy cũng với tới!”, và em lại tiếp tục đi mua đồ, coi như chẳng có
chuyện gì xảy ra.
Tôi thì nghĩ khác: “Vợ ơi, thằng điên nó còn thế đấy, huống gì…”.
Giờ tôi cũng đã chán với chuyện “thả rông” của vợ. Nói mãi, vợ chẳng
nghe, mà còn nhiều lý lẽ, đôi khi giận hờn, bực dọc cấm tôi “sờ vào hiện
vật” mấy ngày liền. Đúng là chẳng còn hơi sức đâu mà nói mãi nữa, nhưng
mà khổ thì vẫn cứ khổ.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Thang dien.het chuyen ke rui ha
Trả lờiXóaThang dien.het chuyen ke rui ha
Trả lờiXóathang chong thi benh hoan, con vo nung lonz
Trả lờiXóa