Có nên chia tay người yêu quá… tính toán chi ly?
Trước khi yêu tôi luôn nghĩ chỉ cần tình yêu là
đủ, tiền bạc không quan trọng bằng nhưng chính nó lại khiến tình yêu của
tôi có nguy cơ tan vỡ.

ảnh minh họa
Anh đến với tôi tình cờ trong một lần
gặp nhau ở trường Đại học. Anh vui tính, hóm hỉnh, lại là người nhà quê
nên có chút chân chất, thật thà. Tôi yêu anh vì những điều giản dị ấy.
Vì anh cũng không khá giả gì nên tôi cũng chẳng bao giờ đòi hỏi gì
ghê gớm cả, yêu anh tôi luôn cố gắng san sẻ những mệt nhoài, những bận
rộn của anh. Vậy nhưng càng ngày anh càng bộc lộ bản tính keo kiệt, bủn xỉn, chi ly từng tí một.
Anh ăn mặc lôi thôi, nhếch nhác. Anh chỉ có 2 cái áo, một cái áo kẻ
và một cái sơ mi trắng để đi làm. Một tuần anh thay phiên nhau mặc hai
áo ấy, áo kẻ thì nhăn nhúm còn áo trắng thì đã đen cả viền áo. Khi tôi
nhắc bảo anh mua thêm áo nữa đi thì anh hét toáng lên rằng như thế lãng
phí, chỉ cần hai áo là đủ rồi.
Cả tuần anh với tôi chỉ hẹn hò nhau một lần. Có tháng chỉ gặp mấy
tiếng vì anh sợ đi chơi sẽ tốn kém. Tôi chỉ cần gặp anh cho đỡ nhớ là
được rồi nhưng anh luôn lấy cớ là bận công việc. Có hôm mãi mới gặp được
anh, tôi rủ anh đi ăn vịt nướng, anh bảo “ăn cái đấy đắt lắm, lại đang
mùa dịch cúm nữa, ăn bún đậu mắm tôm cho lành”.
Còn nước thì về nhà mà uống, uống trà đá làm gì cho mất thêm mấy
nghìn tiền oan. Có lần đi chơi, anh thủ sẵn chai nước khoáng nhỏ, anh
tính “một chai này có 5 ngàn thôi, chúng mình uống thoải mái, khi nào
hết thì thôi, còn hơn hai cốc trà đá đã 6 ngàn rồi, uống không hết cũng
phải bỏ đi”.
Lúc đầu tôi thấy vì mới ra trường đi làm, chưa có tiền nhiều nên cũng
thấy có lý, nhưng khi lương anh được tăng, mỗi tháng cũng được gần chục
triệu, tôi mới thấy anh sống quá tằn tiện, keo kiệt. Đến phòng anh
chơi, thấy giấy vệ sinh hết, tôi bảo anh mua nhưng anh cười hề hề rồi
bảo “đợi mai lên công ty anh lấy về luôn, đỡ tốn mấy chục nghìn, giờ
dùng tạm giấy loại đã”.
Tôi mắt tròn mắt dẹt nhìn anh, độc thân mà đã thế này thì tôi không
hiểu sau này lấy vợ anh sẽ thế nào. Một năm có vài ngày lễ dành cho phụ
nữ nhưng chả bao giờ anh tặng quà gì, chỉ nhắn tin chúc mừng qua loa.
Tôi lúc đầu im lặng nhưng sau thấy tủi thân quá cũng khóc lóc bảo anh vô
tâm. Vậy mà anh cáu tôi rồi bảo còn cái thời tán tỉnh nữa đâu mà tặng
quà. Hôm 8/3 vừa rồi, tự dưng tôi thấy anh có hộp quà cho mình, đang vui
mừng hí hửng nghĩ tại sao anh bỗng dưng “thoáng” thế, hỏi ra thì mới
biết là đó là đồ khuyến mại, giảm giá 60% nên anh mới dám mua đấy, trong
khi tôi nhìn giá của món đồ ấy chỉ gần 100 nghìn.
Tôi bắt đầu thấy bực mình với cách sống ấy của anh, góp ý thì anh bảo
tôi “ăn mày mà đòi xôi gấc”, chưa giàu đã tỏ vẻ này nọ. Tôi thực sự chỉ
muốn anh sống thoải mái, hưởng thụ cuộc sống một chút chứ không phải
muốn anh phung phí cái gì cả. Thu nhập cũng đã dần ổn định mà sao anh
vẫn giữ cách chi tiêu ti tiện như vậy?
Có lần đi mua đồ ăn với anh, đi qua cửa hàng tạp hóa anh muốn mua
bánh mỳ. Nhưng rồi lại cãi nhau ỏm tỏi với bác chủ cửa hàng. Chuyện là
cái bánh mỳ thường ngày anh mua 4 nghìn mà sao giờ bác ấy bán 4 nghìn
rưỡi. Bác bảo tăng giá rồi nhưng anh hét toáng lên là “đừng lấy lý do
xăng tăng mà tăng giá như thế, 5 trăm đồng cũng là tiền cả đấy, không dễ
mà “ăn” được tiền của thằng này đâu”. Mọi người xung quanh ai cũng trố
mắt và thì thầm về anh. Tôi thấy xấu hổ quá nên bảo anh đi, không mua
hàng này thì mua hàng khác.
Rồi còn nhiều chuyện nữa khiến tôi thấy mệt mỏi. Mỗi lần tôi có quần
áo mới là anh phải hỏi giá tiền, hơi đắt một tí anh sẽ mắng nhiếc bảo
tôi là đồ tiểu thư, rồi điều tra tiền đâu mà mua được thứ ấy. Qua nhà
anh ăn cơm thì có hôm chỉ có 2 quả trứng luộc với bát nước mắm cùng món
rau muống luộc, anh bảo “ăn no là được, ăn thịt dễ béo lắm”.
Nhiều lần tôi nói chuyện chân thành với anh nhưng anh không tiếc lời
hằn học, còn dặn tôi rằng đi chơi với bạn bè, sắp tàn cuộc thì nên về
sớm để đỡ phải trả tiền, còn người ta bắt trả thì cứ bảo quên đưa tiền
đi, mua đồ thì nên mua cái rẻ nhất, ăn uống thì bớt ăn ngon đi, khổ một
tí cũng chẳng chết ai,…
Tôi thấy kiếm tiền để tiêu, để sống đủ đầy chứ không phải dành tiền
rồi tiêu chi ly từng tí một như vậy. Cách đây ít ngày, chúng tôi to
tiếng với nhau cũng vì chuyện tiền nong này. Sau hai ngày không gặp,
nhắn tin hay gọi điện, anh đến chỗ tôi ở, tôi cứ nghĩ anh đến để làm
lành nhưng tôi đã nhầm. Anh đưa tôi một cuốn sổ nhỏ là bảng thống kê ăn
uống từ trước đến giờ, anh bảo tôi chia đôi số tiền ấy và trả lại cho
anh… Tôi rất bực mình, trả hết cho anh toàn bộ số tiền ấy chẳng cần chia
chác gì nữa. Tôi đã định chia tay nhưng vẫn chưa nói ra vì thú thực tôi
cũng yêu anh nhiều, anh lại là mối tình đầu, là nguồn động viên tinh
thần rất lớn cho tôi từ trước tới nay. Tôi nên làm gì lúc này cho phải?
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Thang nay bi tam than nang roi ko co thuoc chua dau
Trả lờiXóađứng là thằng quá keo kiệt ở đời sống mà huưởng thụ chết đi cũng không mang theo được đâu mà còn bị mang tiếng đời nửa HUY VỌNG BAN SẼ HIỂU
Trả lờiXóathag nay chet ko aj thu0g.ma thag nhu te' nay chac chj s0g m0t mjh thuj,lam j co aj mu0n lam pan v0j thag nay
Trả lờiXóaToi cảm thấy thích người yêu của bạn rồi đó nhen . Nhà tôi có 1 khu du lịch sinh thái - kiểu như rừng vậy , cần 1 người trông coi lương 20 triệu , có rất nhiều loài thú vui lắm , bạn trai bạn đạt chuẩn đó , còn sống với bạn không hợp đâu . Bạn sẽ khổ suốt đời vì cái thằng xkeo kiệt đó
Trả lờiXóa