Từng muốn bán thân để trả nợ cá độ cho bạn trai
Với số nợ 20 triệu, tụi em không biết phải nhờ vả
ai. Đã có lúc nghĩ quẩn em nghĩ hay mình đi bán thân trả nợ, hoặc làm gì
đó phạm pháp, nhưng em không thể vì không muốn nhìn thấy nước mắt mẹ em
rơi nữa.

Từng muốn bán thân để trả nợ cá độ cho bạn trai
Viết những dòng tâm sự này, trong đầu
em rất nhiều suy nghĩ, tiêu cực có, tích cực cũng có. Em, một cô gái
21 tuổi, sinh viên của một trường đại học. Ngày em khăn gói lên đường
vào thành phố nhập học mang theo niềm tin, sự tự hào của gia đình và họ
hàng. Trong khi em đang vui sướng, suy nghĩ về một cuộc sống nhộn nhịp
nơi phố, mẹ lại càng lo lắng cho em. Mẹ sợ em ở với người ta không
quen, sợ em không biết giặt đồ, không biết nấu ăn, không biết tự chăm
lo cho bản thân và sợ những cám dỗ nơi đất khách kia sẽ khiến em gục
ngã.
Năm đầu đại học, em bớt sự bỡ ngỡ của một cô gái tỉnh lẻ
lên thành phố. Em nhanh chóng yêu và quen một anh trong cũng dãy trọ,
có lẽ vì cuộc sống xa gia đình, bạn bè làm em cần một sự yêu thương nên
nhanh chóng nhận lời cùng người ta như vậy. Những ngày tháng mới yêu
với em như một giấc mơ. Em có một người yêu thương, quan tâm, chăm sóc,
trong mắt em, người con trai đó đủ để em tin cậy và có đủ một bờ vai
vững chắc cho em dựa vào khi gục ngã trong cuộc sống.
Sẽ chẳng
có gì đáng nói nếu cuộc sống nơi thị thành này làm cho sinh viên nghèo
như người yêu em đi vào cám dỗ. Những đêm thức trắng vì bóng bánh cùng
trò chơi cá độ chết người. Lúc đầu là mấy chục, mấy trăm, rồi là mấy
triệu và mấy chục triệu từ chiếc xe máy gia đình anh mua cho anh đi
học. Em biết và khuyên răn anh rất nhiều.
Lúc đầu em nghĩ chỉ
mấy trăm nghìn thì không sao, anh cũng hứa chỉ chơi cho vui chứ không
lao sâu vào con đường đó. Đến khi anh cầm xe, đánh thua em mới biết, có
lẽ nếu lúc đó tụi em nói với gia đình thì bây giờ đã không như thế
này. Anh hứa với em chỉ cần lấy xe ra anh sẽ không bao giờ đụng vào
bóng đá nữa. Em đưa nhẫn, dây chuyền, bông tai cho anh đánh để gỡ, rồi
cũng thua hết, cả chiếc xe của em cũng đi mất, tiền hàng của khách cũng
bị ném vào đó (em bán hàng online).
Đến lúc cả 2 đều thấy bế
tắc, tìm đến cái chết nhưng ông trời không cho tụi em chết, bắt tụi em
phải sống để sửa lỗi của mình. Tìm đến cái chết bằng những viên thuốc
ngủ, bọn em được phát hiện, cấp cứu kịp thời nên không sao. Chuyện đến
tai gia đình anh. Ba mẹ anh không trách mắng gì tụi em mà còn an ủi
động viên đi học lại. Gia đình chưa có đủ tiền nên tạm thời lấy xe cho
anh trước, còn xe em hai tuần sau sẽ lấy.
Khi lấy được xe anh
ra, đến lượt khách hàng của em đòi nợ. Bọn em thực sự không biết phải
làm cách gì, cả hai gia đình đều đã hết cách để xoay sở tiền. Nuốt nước
mắt, bọn em lại phải lao vào con đường cũ, thế nhưng tiền nợ không
những không trả được mà còn mất luôn chiếc xe. Khi nhà anh đưa tiền để
em lấy xe em ra, em đã lấy tiền đó để chuộc xe anh về. Thời gian đó gần
tết, bắt buộc em phải có xe để về nhà nên cắm xe anh lần nữa, rồi lại
mất.
Hết cách em buộc nói thật cho chị gái. Chị đã chuộc xe cho
em, còn xe anh tụi em hứa với gia đình anh ra Tết sẽ lấy ra. Ra tết bọn
em cũng không còn tiền để lấy xe, trong khi gia đình anh liên tục bắt
phải đưa xe về. Lại một lần nữa chúng em lao vào con đường cũ, rồi mất
hết. Không thể nói với ba mẹ vì cả hai gia đình đều phải vay ngân hàng
để trả nợ.
Là sinh viên năm cuối, giai đoạn để tập trung vào
học, em không thể tập trung được. Tụi em đã đi làm, cũng không đủ để
trả tiền lãi hàng tháng. Với số nợ 20 triệu, tụi em không biết phải nhờ
vả ai. Đã có lúc nghĩ quẩn em nghĩ hay mình đi bán thân trả nợ, hoặc
làm gì đó phạm pháp, nhưng em không thể vì không muốn nhìn thấy nước
mắt mẹ em rơi nữa. Em phải làm gì đây? Xin hãy cho em một lối thoát.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
bó tay ăn chơi chác táng cho lắm vào
Trả lờiXóa