Tôi nực cười và cay đắng khi thấy mình đang sống
trong một xã hội mà phụ nữ không lập gia đình, hoặc không chồng mà chửa
như tôi thì bị coi là một cái tội. Còn phụ nữ có chồng, nhưng bất hạnh
là chuyện bình thường. Nhiều người còn huỵch toẹt bảo tôi là loại gái uế
tạp.
Tại sao đến thế kỷ này nhiều người vẫn huỵch toẹt nghĩ: Không chồng mà chửa và có con tức là tôi ngủ với ai đó không phải chồng? Và ngủ với 1 người thì họ cho rằng tôi có thể ngủ với 1
Nhiều lúc tôi giật mình thon thót vì chẳng biết đang sống ở thời
đại nào. Vì xã hội hiện nay tôi sống bề ngoài vẫn thường ca ngợi bình
đẳng giới, giải phóng phụ nữ là thế. Nhưng sao tôi lại chẳng được hưởng
một tí gì sự bình đẳng này. Ngược lại, tôi đang sống và bị đày đọa bởi
sự định kiến khắt khe thế này sao?
Tôi đã có một cô con gái nhỏ nhưng không chồng. Nhưng chưa bao giờ
tôi thấy gia đình và xã hội mấy ai đủ rộng lượng để thông cảm và chấp
nhận cho những éo le, thiệt thòi của những người như tôi.
Ngay khi biết tôi mang bầu, mẹ đẻ của tôi đã vứt hết quần áo của
con gái ra ngoài sân. Bà cũng đuổi tôi cuốn xéo ra khỏi nhà ngay từ giờ
phút ấy. Còn cha ruột của tôi tặng cho con gái mấy cái bạt tai khi
không thể tra khảo được “Đó là thằng nào?”. Tôi đau đớn không phải vì
quyết định giữ lại con của mình mà là vì sự nhẫn tâm của chính người
thân trong gia đình.
Tôi nhớ mãi ngày tôi trở dạ. Đêm mưa giá rét căm căm, chỉ có một
mình tôi tự gọi taxi và xách làn đến bệnh viện. Cũng may tôi sinh
thường và dù chỉ ở viện 2 ngày nhưng tôi cũng phải tự xoay xở hết.
Tôi tủi hờn khi những ngày ở cữ chẳng có lấy một người thân nào
bên cạnh. Ba mẹ tôi cũng biết đứa con gái duy nhất của họ đã sinh nở,
nhưng họ sợ định kiến nên không một lần ghé thăm tôi. Thi thoảng xót
con, họ chỉ nhờ người mua thật nhiều thực phẩm, chất đầy tủ lạnh cho
tôi hay tiếp tế cho con gái một cách gián tiếp.
Dù đến nay, tôi làm mẹ đơn thân đã được hơn 1 năm, nhưng ông bà
ngoại vẫn không thèm muốn nhìn mặt cháu ngoại 1 lần. Mỗi lúc yếu lòng,
tôi có ý cho mẹ xem mặt. Mẹ tôi toàn gạt đi bảo: “Tao không cần đứa
cháu rơi cháu vãi đó”.
Rồi vì tức giận, bà lại chửi rủa tôi là con điếm. Có lúc, bà còn
tự sỉ vả mình vì đã không quan tâm tôi nhiều hơn để tôi ăn nằm với trai
rồi bị trai bỏ. Nói chung họ là người sinh ra tôi, thương tôi và biết
tính tôi nhưng họ vẫn đầu hàng định kiến.
Gia đình đã thế, xã hội còn chĩa vào những bà mẹ đơn thân như tôi
nhiều phức tạp và cay đắng hơn. Ngay đến người láng giềng gần tôi nhất.
Dù quan hệ chỉ như gió thoảng qua hay năm thì mười họa tôi mới nhờ vả
họ 1 lần, thế nhưng họ cứ mặc nhiên nhìn tôi bằng nửa con mắt. Họ xem
tôi là một phụ nữ tệ hại, mất dạy.
Những hàng xóm là phụ nữ trung niên, mỗi lúc qua phòng trọ của
tôi, họ chẳng ngại nhổ toẹt nước bọt hay nói thẳng vào mặt tôi một cách
không dè chừng hoặc ý tứ. Cánh phụ nữ đã lập gia đình, những tưởng sẽ
cảm thông hơn. Nhưng tôi thấy họ phần nhiều cứ chỉ trỏ, đàm tiếu, nói
xấu đủ điều như thể việc tôi không chồng mà chửa cũng ảnh hưởng đến
hạnh phúc nhà họ.
Những bạn bè, đồng nghiệp cùng trang lứa nhìn tôi bằng con mắt nửa
thông cảm, nửa dò xét. Và nhiều người cũng thể hiện ra mặt khi nghĩ vì
có những người như tôi nên hình ảnh phụ nữ thời nay mới bị làm xấu
mặt.
Còn đàn ông, họ lấy tôi làm ví dụ để ngợi ca trinh tiết, họ lấy
con tôi để minh họa cho những đứa trẻ ngoài giá thú. Nhưng mặt khác, họ
lại muốn tôi và đùa cợt tình cảm của tôi.
Thậm chí có nhiều người đàn ông còn thì thầm vào tai tôi rằng “đã
chửa hoang thì không lăng loàn cũng là đĩ điếm”. Họ tự động phân loại
thành “gái trinh là thuộc sở hữu riêng, còn loại gái uế tạp như tôi là
của công cộng”.
Từ khi quyết định không chồng mà chửa và làm mẹ đơn thân đến nay,
tôi đã gặp quá nhiều những người đàn ông trước mặt thì tỏ vẻ khinh miệt
nhưng sau lưng họ lại tìm cách “mồi chài” tôi.
Như mới đây, một chiều đi làm về nhà, một gã hàng xóm quen mặt đã
không ngại ngần lao vào sàm sỡ tôi ngay đầu ngõ. Đáp lại sự chống cự
của tôi, gã còn tặng cho một cái tát cùng lời khinh miệt “Đã làm gái,
chửa hoang còn bày đặt sĩ diện”.
Đấy là một trong những thằng đàn ông xa lạ nên tôi nghĩ cũng chẳng
cần quan tâm cho ong đầu. Nhưng đến những người bạn của tôi cũng nghĩ
vậy thì ít nhiều cũng làm tôi gục ngã.
Trước tôi có nhiều bạn thân và không thân. Trong số đó cũng có
nhiều người bạn là nữ giới đồng cảm cho hoàn cảnh của tôi. Nhưng đó chỉ
là những lời nói trước mặt. Họ nói thế để chứng tỏ họ là người hiểu
biết, hiện đại và rộng lượng.
Nhưng đằng sau lưng, họ đem tôi là làm chủ đề cho những câu chuyện
phiếm. Họ đoán già đoán non số lượng người tình và cách tôi lên giường
với đàn ông. Và một điều họ không nói ra nhưng tôi cũng biết, chắc họ
sẽ lo ngại mà cấm cản chồng, người yêu họ đến gần tôi. Với họ, tuy tỏ
vẻ cảm thông là thế, nhưng tôi chẳng khác nào một người đàn bà mang
bệnh truyền nhiễm và cần phải cảnh giác cao độ.
Còn bạn bè và đồng nghiệp nam phần nào cũng giả bộ tỏ vẻ cảm thông
sâu sắc lắm. Họ không chê bai, miệt thị tôi ra mặt. Nhưng trong mắt
họ, tôi là người thích hợp để ở một thời điểm nào đấy họ có thể nghĩ sẽ
“thả dê” và chơi trò suồng sã.
Chả thế mà trong công ty, tôi luôn là người duy nhất rơi vào những
tình huống như vậy. Họ ăn nói tục tĩu, bóng gió thô thiển, thậm chí là
cố tình bóp mông, vuốt má tôi. Họ bảo tôi là “gái một con trông mòn
con mắt” nên không kiềm lòng được. Nhưng tôi không thấy vậy, tôi chỉ
thấy họ chỉ hành xử như vậy với tôi vì nghĩ tôi là “người của công”.
Thậm chí, tôi có một người bạn khá thân từ thuở cấp 3. Vì là người
đã có vợ con nên tuy thân, chúng tôi vẫn giữ khoảng cách nhất định.
Nhưng điều đó đã thay đổi sau khi tôi sinh đứa con vô thừa nhận.
Người bạn này thường mượn men rượu và lấy cớ buồn chuyện gia đình
để tìm đến tôi. Nhưng chưa đến 5 câu tâm sự thì anh đã cố tình đụng
chạm và lần cởi cúc áo tôi. Tôi thật sự đắng lòng. Đến cả một người bạn
thân thiết cũng xem tôi là đồ chơi tình dục?
Tôi đã khóc trước hành động sàm sỡ đó của bạn. Còn anh thì chẳng
những chẳng nghĩ ngợi gì mà còn rất đỗi ngạc nhiên. Chắc hẳn anh đã
nghĩ tôi sẽ vồ vập lao vào thay vì cự tuyệt. Đàn bà vô liêm sỉ mới chửa
hoang. Mà đã chửa hoang thì thể nào cũng khao khát dục vọng. Anh thú
nhận anh và chắc nhiều người nữa cũng nghĩ như thế.
Mấy lần gạ gẫm tôi không được, anh còn cáu bảo: “Cứ đối xử với anh
như những người đàn ông khác. Nếu không thì coi như anh ăn bánh trả
tiền cũng được”. Nghe câu này, tôi đã nghĩ mình là gái làm tiền thật
sự. Phải chăng trong tâm tưởng anh, tôi đã lên giường với 1 người đàn
ông thì cũng có thể đã lên giường với hàng tá đàn ông khác?
Thế mà trước đây, anh đã từng là một người rất lịch thiệp và tinh
tế. Nhưng đó là chỉ trước một tôi - trinh trắng ngày trước. Còn bây
giờ, lòng tự trọng và phẩm giá của tôi anh chẳng quan tâm nữa. Cứ như
thể giá trị con người tôi đã trôi tuột theo cái quyết định làm mẹ đơn
thân thì phải?
Đêm nay, nằm ôm con mà nước mắt tôi lại lưng tròng. Tôi nực cười
và cay đắng khi thấy mình đang sống trong một xã hội mà phụ nữ không
lập gia đình hoặc không chồng mà có con như tôi thì bị coi là một cái
tội. Còn phụ nữ có chồng, nhưng bất hạnh đầy rẫy ngoài kia lại là
chuyện bình thường?
Tại sao đến thế kỷ này nhiều người vẫn huỵch toẹt nghĩ: Không
chồng mà chửa và có con tức là tôi ngủ với ai đó không phải chồng? Và
ngủ với 1 người thì họ cho rằng tôi có thể ngủ với 100 người, tôi là
loại gái uế tạp...?

co gang len chi oi chuc chi thanh cong tropng cuoc song e nghi chi nen di den mot noi nao do that xa la de song co the chi se tim dc su thoaI mai hoa dong hon
Trả lờiXóamot lan lo buoc xa chan la ca doi phaj dau kho. Chi hay co gan len di hay song cho chinh ban than minh dung nen suy nghj den nhung loi dem cua thien ha.co len
Trả lờiXóa