Anh muốn tôi chửa trước mới cưới, khác nào anh coi tôi là cái máy đẻ cần "thử" trước.
Phải chăng vợ với anh chỉ là người biết đẻ ? (Ảnh minh họa)
Mặt anh đỏ văng lên, giọng gằn xuống khi nói điều đó với tôi: “Em
muốn nghĩ như thế nào cũng được nhưng nhất quyết phải có con trước thì
anh mới cưới. Yêu nhau là một chuyện nhưng lấy nhau về mà không có con
thì chết dở. Tốt nhất là cứ phải có con trước cho chắc ăn”. Nghe xong, tôi bàng hoàng hết người và thấy tai mình như ù đi khi anh yêu cầu có con trước khi cưới. Tôi chẳng còn nghĩ được điều gì cho ra hồn.
Tôi và anh yêu nhau tới giờ đã 4 năm.
Trong suốt quãng thời gian đó, cả tôi và anh đều giữ gìn cho nhau. Anh
tốt và chăm sóc tôi hết sức chu đáo. Tình yêu đẹp như vậy chỉ còn đợi
đám cưới là có một kết thúc có hậu. Tôi cữ ngỡ anh giữ gìn cho mình như
vậy là để dành tới ngày hai đứa chính thức thuộc về nhau. Tôi đâu ngờ,
hôm nay, anh lại đưa ra một lời đề nghị khiến tôi sốc tới vậy.
Có lẽ câu chuyện của mấy anh bạn lấy vợ
cả 3 năm nay mà vợ vẫn “chưa có động tĩnh gì” trở thành một nỗi ám ảnh
với anh ấy. Anh nói với tôi: “Cả dòng họ nhà anh chỉ có mình anh là
con độc nhất, anh không thể bất hiếu với tổ tiên, gia đình nếu không
có con. Hơn nữa, có trước có sau gì cũng vậy mà thôi. Nếu lấy nhau về
mà em không có con lúc đó bỏ thì thương, vương thì tội. Vậy nên một là
có con trước, hai là giải tán”. Chưa bao giờ tôi thấy anh tàn nhẫn
đến thế. Lẽ nào tình nghĩa bao năm anh sẽ sẵn sàng vứt bỏ chỉ vì một
viễn cảnh không biết có xảy ra hay không?
Anh quá tàn nhẫn và ích kỉ khi nói: "Một là có con trước khi cưới, hai là giải tán" (Ảnh minh họa)
Anh không chỉ nhẫn tâm mà còn quá ích
kỉ. Anh chỉ nghĩ đến anh, đến gia đình anh mà không hề nghĩ cho tôi. Tôi
là một cán bộ, là một người có địa vị trong xã hội, gia đình tôi cũng
là một gia đình gia giáo, tôi không muốn cảnh vác cái bụng bầu to tướng
về nhà chồng để rồi làm trò cười cho thiên hạ. Hơn nữa, tôi nghĩ mình
là người sống nghiêm túc, không buông thả, chuyện “hàng tháng” con gái
của tôi cũng rất đều đặn nên khả năng vô sinh của tôi hẳn là không cao.
Mà ngay cả nỗi lo sợ của anh không phải là vô căn cớ đi chăng nữa anh
cũng không nên ép buộc, thậm chí thách thức tôi bằng câu nói: “Nếu không chửa trước thì giải tán”.
Tôi biết xã hội bây giờ không thiếu gì
cảnh “ăn cơm trước kẻng” nhưng mỗi người một quan điểm sống, một suy
nghĩ khác nhau. Với tôi, chuyện có con trước hôn nhân là điều
không thể chấp nhận được. Cuộc sống không phải lúc nào cũng xuôi chèo
mát mái, khi bình yên không sao nhưng lúc mất lòng, không vừa ý, biết
đâu đấy tôi sẽ lại trở thành tâm điểm cho người nhà anh đay nghiến, rằng
con bé đó là đồ hư hỏng, mất nết, ngày cưới mà vác cái bụng to bằng
cái rổ…Mà một người như tôi sao lại phải chịu điều tiếng không hay đó
khi mà tôi là người sống khuôn phép, biết giữ gìn.
Tôi cũng nói với anh rằng, thứ nhất,
nguy cơ vô sinh hay không không thể nói trước. Nhưng nếu ai cũng dùng
cách thử này để quyết định lấy vợ thì phụ nữ chúng tôi khác nào chỉ là
cái máy đẻ. Cái máy nào trơn tru, vận hành tốt thì được “tậu” về, còn
cái máy nào “hỏng hóc” thì bị sa thải ngay tức khắc. Anh ấy định “kiểm
hàng” tới bao giờ tìm được người biết đẻ thì thôi, vậy còn những cô gái
đã qua tay anh, nhưng lại mang cái tội không đẻ được thì cuộc đời họ sẽ
đi về đâu? Lẽ nào đàn ông lấy vợ chỉ là lấy người biết đẻ con và phũ
phàng vất bỏ tình nghĩa bao năm như đáp ra ngoài một thứ rẻ rách vô giá
trị khi người phụ nữ mà trước đó họ từng thề thốt yêu thương không may
không thể có được diễm phúc làm mẹ.
Cái lí do của anh quá ích kỉ và tàn nhẫn
nên không đời nào tôi chấp nhận. Rồi đây sẽ như thế nào nếu tôi đồng ý
trở thành “con chuột bạch” thí nghiệm cho sự duy trì nòi giống của
dòng họ nhà anh. Phải chăng là anh sẽ lên giường cùng tôi với bao sự
yêu thương ân ái. Rồi anh chờ đợi cái ngày bụng tôi to lên vì một sinh
linh bé bỏng được hình thành và hân hoan đón tôi về rinh. Còn nếu
không, anh sẽ sẵn sàng vứt bỏ tôi, vất bỏ một tình yêu 4 năm mặn nồng
để tiếp tục đi tìm người phụ nữ biết đẻ con cho anh? Sau đó, đời tôi
rồi sẽ đi về đâu?
Nếu như vậy, sao ngày từ đầu anh không
nói rõ quan điểm anh chỉ cần một người vợ biết để chứ không cần một
người mình có tình cảm và yêu thương? Như thế, chẳng phải là sẽ không
phí hoài 4 năm yêu nhau, không làm tổn thương người khác hay sao?
Tôi đã khuyên nhủ anh rất nhiều nhưng dường như anh không chịu thay đổi quan điểm cần phải có con trước khi cưới.
Quả thực, tôi cảm thấy tức giận trước lời đề nghị đó của anh nhưng
cũng nuối tiếc tình nghĩa bao năm qua của mình. Tôi không biết có nên
tiến tới hôn nhân với người đàn ông coi trọng vợ chỉ vì cô ấy biết để
con như anh ấy hay không? Tôi phải làm gì lúc này, xin hãy cho tôi một
lời khuyên.

Chjh xac. Dug dah mat mjh p ah. Chuc pan hp.
Trả lờiXóanhư vậy cũng đâu có sao, nếu chỉ có vậy mà bạn đòi chia tay mối tình 4 năm và người chong quá yeu thuong thi bạn đã quá sai lầm tình yêu và GD quá xa vơi bạn àh, nếu như bạn vẫn có tính cổ hủ vậy thi k biết noi sáo với bạn nua
Trả lờiXóaDang nao cung suc truoc hay sau cung vay. Nen cu suc di rui tinh tiep
Trả lờiXóa