Đàn bà khôn phải sống thử chọn chồng

Muốn chọn đúng chồng, phải sống thử (Ảnh minh họa)
"Yêu mà không sống thử là nông cạn vì có thể sẽ chọn nhầm người kết hôn".
Thực sự bây giờ tôi đang cảm thấy băn khoăn lắm. Tôi không biết mình có nên làm theo lời khuyên của chị gái mình hay không?
Tôi đã có người yêu, chúng tôi yêu nhau
gần 4 năm. Chuyện tình cảm của tôi chỉ dừng lại ở những cái hôn, những
cái nắm tay, những chiều đi dạo. Tôi thấy hài lòng với điều đó nhưng
gần đây anh có gạ tôi sống thử và tôi thật sự hoang mang vô cùng. Tôi
hỏi chị gái mình, chị ấy nói rằng, tôi nên làm thế ngay lập tức vì
chuyện sống thử là một điều rất đáng làm ở một người phụ nữ khôn ngoan.
Chị nói: "Mọi người có thể thấy tình
yêu kiểu như vậy là lãng mạn, là tình yêu thật đẹp chứ chị thì cực lực
phản đối vì nó chỉ là thứ nhảm nhí và không thể đảm bảo cho một tương
lai tốt đẹp, một cuộc hôn nhân bền vững sau này. Muốn tìm được người
chồng tốt, xứng đáng và phù hợp, điều tốt nhất là phải sống thử.
Chỉ có cách đó mới cho mình một kết quả chính xác trước khi cưới mà
thôi. Em cứ tin rằng yêu nhau trong sáng, hiểu nhau là sau này hạnh phúc
ư? Thật nực cười!".
Chị tôi là người đàn bà được chồng yêu
thương và chiều chuộng. Nhìn cách mà chồng lo lắng, chăm sóc cho chị, ai
cũng bảo chị tôi vừa may mắn lại vừa khéo chọn chồng nên mới lấy được
người vừa hiền, vừa làm ra nhiều tiền. Khi hỏi về điều đó, chị tôi cười
đắc thắng với tôi và nói rằng: "Thành quả mĩ mãn ngày hôm nay chị có được vì chị có một bí quyết để chọn chồng: Sống thử!". Và giờ đây, chị khuyên tôi nên sống thử ngay lập tức để không phải hối hận về sau.

Tôi vẫn cho rằng một người đàn bà khôn ngoan là người đàn bà phải biết sống thử để chọn chồng (Ảnh minh họa)
Tôi biết, chồng chị không phải là người
đàn ông đầu tiên trong đời của chị ấy. Xét về quan hệ yêu đương, có lẽ
anh ấy là người thứ 5 hay thứ 6 gì đó. Nhưng xét về một mối quan hệ sâu
sắc, thì anh là người “chồng hờ” thứ 4 của chị tôi trước khi họ lấy
nhau.
Trước anh, chị tôi đã từng sống như vợ
chồng với 3 người đàn ông khác. Ngay từ năm học đại học đầu tiên, tôi
thấy chị đã xác định, yêu là cưới chứ không phải yêu chơi bời hay chỉ
đơn giản là có một mối tình kỉ niệm như mấy cô cậu sinh viên mơ mộng
khác. Bởi thế, khi chị tôi bắt đầu có người yêu, tôi thấy chị luôn chủ
động gạ anh ấy sống thử. Chị tôi cho rằng việc sống thử là cách tốt nhất
để kiểm tra xem người đó có xứng đáng làm chồng hay không, anh ta có
thể là một người chồng tốt hay không.
Tất nhiên, 3 người đàn ông trước đó chị
tôi sống thử chỉ được một khoảng thời gian ngắn là đường ai nấy đi mà
lí do mà chị đưa ra là: "Những bất đồng không thể nào dung hòa nổi khi sống cùng".
Có những người khoảng thời gian chung sống là vài tháng nhưng cũng có
những người lên tới cả năm trời. Thế rồi tất cả đều lần lượt ra đi vì
họ không tìm thấy điểm chung. Tôi cảm thấy không hài lòng với cách sống
của chị, nhưng chị là người có cá tính mạnh mẽ nên tôi cũng không thể
làm gì để thay đổi được suy nghĩ của chị ấy. Chị nói rằng: "Chị
không hối tiếc điều gì vì nó là cần thiết trước khi tiến tới hôn nhân.
Thà bỏ ra vài tháng, vài năm để biết mình có hợp với một người hay không
cò hơn là sai lầm và phải trả giá bằng cả cuộc đời phía sau". Và cho tới thời điểm này, khi mà chị hạnh phúc bên người chồng hiện tại, chị càng thấy mình không sai khi làm thế.
Tôi có lần từng hỏi chị về anh rể bây
giờ. Chị nói anh chị quen nhau trong một dịp rất tình cờ. Sau hơn 2
tháng chính thức yêu nhau, chị tôi là người củ động gạ anh về sống cùng.
Chị còn nói khi anh ấy biết chị không còn trong trắng, chị chỉ nói dối
rằng chị mất đi sự trong trắng trong mối tình đầu vì khi ấy chị quá
ngây thơ và khờ dại. Anh rể tôi cũng bỏ qua chuyện đó vì anh là người
khá hiền và cũng không coi trọng chuyện trinh tiết.
Sống thử hơn hai năm, sau đó
anh chị quyết định cưới. Tôi thấy anh rể là người tốt và đáng để lấy làm
chồng. Chị tỏ ra rất hãnh diện khi nhìn thấy cảnh bạn bè của chị đau
khổ, bi lụy vì hôn nhân không hạnh phúc, chị lại thấy thương thay cho
họ. Trước đây, có cô bạn từng cười vào mặt chị tôi rằng: “Tôi thật
không hiểu bạn là loại người gì mà lại dễ dãi tới vậy. Người như bạn
chắc chắn chẳng có người đàn ông tử tế nào lấy đâu”. Ấy vậy mà ngày
hôm nay, chị tôi lại cung phụng và chiều chuộc ra mặt, còn người bạn
kia thì vợ chồng lục đục dẫn tới ly hôn nên chị tôi lấy thế làm hả hê
nhiều lắm.

Hôn nhân là chuyện cả đợi nên càng pahri sống thử để chọn cho được người chồng xứng đáng (Ảnh minh họa)
Đến giờ phút này chị tôi càng khẳng
định: "Người lớn tiếng kêu gào trinh tiết, giữ gìn phẩm hạnh chưa hẳn đã
đúng nếu không muốn nói là nông cạn. Em mà mực cho rằng đàn bà phải
giữ gìn phẩm hạnh, trinh trắng trước khi lấy chồng là quá ngốc nghếch
và ngây thơ. Chọn chồng đâu giống như chọn cái áo cái quần, về chật
không vừa thì mang ra đổi lại hoặc vất quách vào một xó nào đó rồi sắm
cho mình cái khác. Chồng là người theo mình, đồng hành với mình suốt cả
cuộc đời nên càng cần phải chọn lựa kĩ càng. Em mua cái quần còn phải
thứ huống hồ chọn chồng – người sống cả phần đời còn lại cùng mình, hà
cớ gì lại không thử?".
Quả thực, những gì chị tôi đang có được
trong cuộc hôn nhân khiến bao người, trong đó có cả tôi phải thèm khát.
Trước đây có không ít người nhìn chị tôi khinh khỉnh rằng chị tôi là
người phụ nữ mất nết, không ra gì khi từng chung chạ với nhiều người
nhưng dường như giờ đây chị tôi lại càng hãnh diện vì chuyện đó. Chị
nói: "Chị đến với họ đều vì tình cảm thật sự và xác định sẽ tiến xa
nếu hai đứa không hợp nhau. Chị không lợi dụng, không trao đổi thể xác
của mình vì vật chất thì có gì đáng xấu hổ. Chẳng qua là sau đó cảm
thấy không hợp nhau thì chia tay, vậy thôi. Còn những kẻ đến với mình
sau đó, chỉ vì thấy mình không còn trong trắng thì cũng là loại không
đáng mặt đàn ông, nên người như thế chị cũng chẳng lấy làm tiếc".
Chị tôi nói rằng một người đàn bà khôn
ngoan là người đàn bà phải biết sống thử để chọn chồng. Nếu như người đó
không phù hợp, hai người cũng chưa có ràng buộc gì thì chia tay là
chuyện rất đơn giản. Lí lẽ mà chị đưa ra là: Thử hỏi chỉ yêu và tôn thờ
một tình yêu đẹp như thơ nhưng khi lấy về mới vỡ mộng vì hàng tỉ thứ
không hợp nhau, lúc đó ly hôn thì hậu quả nào lớn hơn? Không chỉ về mặt
pháp luật khó khăn mà con cái cũng vì thế mà khổ cực.
Thử hỏi một nụ hôn có thể cho biết sau
này khi sống cùng anh ta có giúp vợ việc nhà hay không? Một cái nắm tay
có thể cho thấy trong chuyện quan hệ vợ chồng anh ta có là một người
đàn ông đích thực hay không? Một câu nói ngon ngọt, dễ nghe và lãng mạn
có thể chắc chắn sau này anh ta không chửi vợ hay không? Tất cả những
điều đó sẽ được bộc lộ khi sống cùng. Còn chuyện trinh tiết bây giờ, xã
hội đã thoáng hơn rất nhiều. Những kẻ cố chấp chuyện đó cũng đâu còn
đáng để quan tâm, vì vậy cần phải sống thử để có quyết định đúng đắn trong việc lựa chọn người bạn đời trăm năm.
Tôi thấy những lời chị tôi nói không
phải là không có căn cứ. Hơn nữa, những gì mà chị ấy đang có được là một
viễn cảnh tương đẹp mà cả tôi và chắc hẳn là nhiều người phụ nữ khác
cũng phải mong ước. Vậy tôi có nên làm theo lời khuyên của chị ấy hay
không?
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Cki kua pan tam than ha.xui e mink dua lon cho nguoi ta du.dung la do tam than
Trả lờiXóaSổng thử có cái lợi và cái hại riêng, nếu bạn suy nghĩ tích cực thì sống thử cũng có cái lợi, mình hiểu dc ck mình và tương lai hợp nhau thì sẽ lấy ko hợp thì đỡ khổ. còn bản thân mình là con gái thì sẽ chịu nhiều thiệt thòi, lỡ có thai bạn là ng gánh chịu hậu quả, tai tiếng .Vấn đề ko pai ở ai khác mà ở bạn, bạn châp nhận gánh chịu hậu quả để đạt được kết quả hay không thôi.Bản thân mình là con gái nhưng mình cũng sẽ ko sống thử trước hôn nhân, Lâu lâu gặp nhau , bên nhau thời gian sẽ làm thươc đo cho lòng người.
Trả lờiXóa