Không dám về nhà vì 7 năm chưa tốt nghiệp đại học


Mỗi lần bố mẹ hỏi, tôi đều nói dối rằng ra trường đi làm, bận rộn nên ít về được. Buồn chán, xấu hổ với gia đình, bạn bè, tôi bơ vơ một mình ở Hà Nội, thiếu thốn tiền bạc, luôn trong tình trạng căng thẳng và chỉ muốn được giải thoát...

Tôi sinh ra ở một gia đình nông thôn, có 5 anh chị em nhưng đều chỉ học hết cấp 3 là nghỉ, đi làm và lập gia đình. Riêng tôi là con út, nên bố mẹ chiều chuộng, được học lên cao.
Trước đây, tôi là một học sinh khá ở trường huyện, chăm ngoan, ít chơi bời, chỉ lo học. Tôi thi đậu vào một trường đại học danh tiếng tại Hà Nội với số điểm cao.
Có lẽ sai lầm đầu tiên của tôi là lúc chọn trường thi. Tôi có ước mơ được trở thành thầy giáo từ nhỏ, nhưng lúc đó nghĩ rằng nhà nghèo, theo học nhà giáo sau này kinh tế không phát triển lắm.
Suy nghĩ nông cạn, tôi đã không chọn nghề theo ý thích và niềm đam mê. Bỏ ước mơ làm thầy giáo, tôi thi vào một trường kỹ thuật.
Vào đại học tôi vẫn học vẫn chăm chỉ, không chơi bời, rượu bia, thuốc lá... Được 2 năm tôi cảm thấy mình học chỉ để qua môn, trả nợ, kiếm tấm bằng, chứ không có đam mê vì đó không phải nghề tôi thích.
Sai lầm tiếp theo bắt đầu từ năm thứ 3 đại học. Tôi lơ là học hành, ham chơi game. Cứ thế kết quả sa sút. Đến năm thứ 4, tôi bị nhà trường đình chỉ.
Gia đình, bố mẹ đã kỳ vọng vào tôi rất nhiều. Biết tin đó bố tôi rất tức giận. Tôi hiểu mình đã sai và mong bố tha thứ. Vì thương tôi, dù khó khăn nhưng ba mẹ vẫn ủng hộ tôi cho tôi tiếp tục đi học, nhà trường cho phép tôi được học với khóa sau.
Nhưng chỉ được một thời gian, tôi lại ngựa quen đường cũ...
Giờ đâytôi đã học 7 năm mà vẫn chưa tốt nghiệp. Ba mẹ tôi mong ngóng. Tôi không dám nói thật vì tôi đã sai lầm một lần rồi.
Mỗi lần được hỏi, tôi đều trả lời rằng ra trường đi làm, bận rộn nên ít về được. Thật sự, tôi không dám về quê gặp bố mẹ cũng không dám nói thật mọi chuyện.
Hiện tại, tôi đi làm phụ việc kiếm tiền đủ nuôi sống bản thân. Hối hận cũng quá muộn khi tôi không thể ra trường và không có bằng. Tôi đã từ bỏ.
Sau 7 năm hoc, giờ đây tôi chỉ có 2 bàn tay trắng, không bằng cấp, không nghề nghiệp tử tế.
Hai năm nay tôi chỉ sống trong đau khổ và buồn phiền. Lương tâm luôn cắn rứt, hối hận vì lỗi lầm của mình. Tôi đã quá bế tắc, không biết phải làm gì. Muốn thi học trường khác nhưng chắc là không thể, bố mẹ không đủ sức nuôi tôi, kinh tế khó khăn làm sao mà học?
Tôi sai lầm vì không vượt qua nổi cám dỗ xã hội.
Buồn chán, xấu hổ với gia đình, bạn bè, tôi chẳng dám về nhà. Tôi bơ vơ một mình ở Hà Nội, thiếu thốn tiền bạc, luôn trong tình trạng căng thẳng.
Tôi không dám về quê vì sai lầm nối tiếp sai lầm. Tôi muốn bỏ đi thật xa, nơi không ai biết tôi để làm lại mọi thứ, nhưng có lẽ là không thể vì không có tiền để mà đi, mà sống...
Bế tắc, tôi đã muốn tìm đến cái chết để giải thoát, dù bất hiếu với công ơn dưỡng dục của cha mẹ.
Tôi muốn được giải thoát. Tôi phải làm gì đây?
Nguyen Manh
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

7 nhận xét:

  1. chet di cho nhanh duoc giai thoat ban oi ! minh cung thong cam voi ban ! doi la be? kho? ! tu van la giai thoat duy nhat

    Trả lờiXóa
  2. hay co vuot qua ! mot ngay ban se tim thay co hoi cho rieng minh

    Trả lờiXóa
  3. thang dau tien noi chu con cac chet di giai thoat cho ban than nhung de lai cho ng than dac biet cha me 1 noi dau khon siet
    co bm nao la ko thuong con cai dau
    cs nay con nhieu ke kho hon ban nhieu
    co gang len, chien thang ban than mjnh da
    dung co that bai nv, chuc ban hanh phuc

    Trả lờiXóa
  4. huhu ! câu chuyện cũng bùn thật ! mình cũng giống bạn nè ! học hành ko ra gì, phụ lòng mong mỏi kua ba me nhìu lm ! Đi làm rùi mà cũng ko có tiền để cho ba me nữa , mặc dù thương ba mẹ lm ! cuộc sống kua mình cũng bề tắc như bạn khổ cả trăm bề kia ,mình cũng nhìu lần nghĩ đến cái chế ùi nhưng mình thấy chết thì có lỗi vs ba mẹ nên sống dc ngày nào hay ngày ấy ! bạn hãy làm như mình đi 1 học ko dc thì mình đi học cái nghề nào đó ! Trước hết là nuôi bản thân rùi sau đó có dư thì tính tiếp ! chắc chỉ có cách đó thui ! Ông trời bất công lắm bạn ui ! ^_^ !!

    Trả lờiXóa
  5. :((:((:(( bạn thật gần giống hoàn cảnh của tôi, tôi la 1 đứa con gái cơ nên tôi còn cảm thấy mình khốn nạn đến thế nào
    :(( thui chúng ta cùng cô gắng thui bạn thật giống tôi

    Trả lờiXóa
  6. Đánh mất Cuộc tìnhlúc 12:46 18 tháng 1, 2013

    cuộc đời luk nào cũng làm khổ con ng ta hít à 1 chán cuộc đời thật ! cái ì cũng ko như ỳ mún kua mình hết ! chán chán cha1nnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn !

    Trả lờiXóa
  7. cuộc sống là vậy đó luôn luôn trái ngược với điều minh mong muốn. Chỉ biết cố gắng và tự tin vào bản thân mình thôi, không ai giúp mình được đâu, hãy cố lên nhé, vinh quang sẽ đến với bạn.

    Trả lờiXóa

Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét

- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info