Sa ngã trong vòng tay... mẹ kế
Lầm lỡ vì yêu mẹ kế (ảnh minh họa)
“Tuổi trẻ khó tránh phạm sai
lầm, nhưng có những sai lầm sẽ ám ảnh chúng ta suốt đời, sẽ trở thành
một tảng đá đè nặng trong tim. Tôi kể câu chuyện trái luân thường đạo lý
này ra, để những ai có cùng hoàn cảnh đó, đừng tiếp tục dẫm phải vết xe
đổ...”, người đàn ông gọi điện đến tòa soạn bắt đầu câu chuyện của mình
bằng một lời khuyên.
Người đàn bà có sức mê hoặc
Hùng không biết bố mẹ đẻ của mình là ai, chỉ biết ngay khi Hùng ra đời,
họ đã vứt đứa trẻ sơ sinh còn đỏ hỏn trước cổng trại trẻ mồ côi. May mắn
hơn những đứa bé cùng cảnh ngộ trong trại, khi lên 2 tuổi, Hùng được bố
mẹ nuôi nhận về. Bố mẹ nuôi thương yêu Hùng hết mực, cố gắng bù đắp
những bất hạnh Hùng sớm phải mang. Gia đình nhỏ bé đó đã trải qua những
tháng ngày hạnh phúc.
Bố Hùng vốn khởi nghiệp từ một cửa hàng nhỏ bán đồ gia dụng, sau nhiều
năm tích cóp, cũng mở được một công ty riêng. Ông làm việc chăm chỉ để
nuôi sống gia đình, vì mẹ Hùng không khỏe, nên chỉ ở nhà chăm sóc ông bà
và Hùng. Năm Hùng 17 tuổi, mẹ bất ngờ bệnh nặng rồi qua đời, khi đó bố
Hùng mới ngoài 40 tuổi.

4 năm sau, một phụ nữ trẻ chính thức được ông đưa về nhà, trở thành “mẹ kế” của Hùng.
(ảnh minh họa)
Đó là một người phụ nữ đẹp và khôn khéo,
quê ở Quảng Ninh. Khi lấy bố Hùng, cô ta mới 28 tuổi, kết hôn lần đầu.
Hùng biết cô ta không yêu bố anh, thỉnh thoảng khi bố vắng nhà anh vẫn
bắt gặp cô ta gọi điện cho ai đó bằng cái giọng đưa đẩy ỡm ờ. Cả cái
cách cô ta nhìn những người đàn ông khác. Ánh mắt cô ta nhìn như xoáy
vào cơ thể đang độ phổng phao của anh.
Bố Hùng thường xuyên đi công tác, một năm có khi chỉ ở nhà chừng 6
tháng. Năm đó Hùng 22 tuổi, ăn tết xong, ông lại xách va li đi mấy tỉnh
miền Nam. Những ngày đó, thỉnh thoảng từ ban công phòng mình, anh lại
nhìn thấy mẹ kế trang điểm, ăn mặc đẹp, đi khỏi nhà với một người đàn
ông chờ sẵn ngay ngoài cổng. Có những hôm thức muộn, anh nghe thấy tiếng
cô ta cười khanh khách, đi lên cầu thang với bước chân loạng choạng của
kẻ say. Cảm giác căm ghét ngày càng đầy ứ trong lòng. Nhiều lần Hùng
định gọi điện cho bố, nhưng lại thấy thương ông, sợ ông sụp đổ nên khi
nhấc máy lên, anh lại chỉ hỏi những chuyện sức khỏe thế nào, làm ăn ra
sao.
Cuộc tình tội lỗi
Chuyện đó xảy ra vào buổi tối sinh nhật mẹ kế. Hôm đó, cô ta bảo Hùng
đưa đi mua mấy thứ cho bữa tối. Khi bàn ăn được bày biện lên, Hùng hơi
lúng túng vì thấy khung cảnh lãnh mạn như dành cho các cặp tình nhân đó.
Hôm ấy mẹ kế uống hơi nhiều rượu, ánh mắt lúng liếng đầy hơi men chốc
chốc lại liếc nhìn Hùng đầy nhục cảm. Ánh mắt đó khiến một thằng con
trai đang lớn như Hùng cảm thấy tâm thần bấn loạn, cảm giác yêu ghét đan
xen lẫn lộn. Khi bữa ăn gần kết thúc, mẹ kế chợt cười lả lơi, đến đứng
gần rồi nói với Hùng rằng cô ta thích Hùng, nếu như được quay lại thời
thiếu nữ, chắc chắn sẽ chọn anh. Hùng hoảng sợ, vội vàng bỏ chạy khỏi
nhà.
Hùng không biết đi đâu ngoài việc tìm đến quán bar mà thỉnh thoảng anh
cùng bọn bạn đến chơi, gọi rượu rồi cứ thế uống từng cốc lớn với hy vọng
xua đi những ý nghĩ quái dị đang lảng vảng, ám ảnh trong đầu. Anh uống
đến lúc say mèm, tới lúc một người quen nhận ra, gọi taxi đưa giúp về
nhà. Trong cơn say choáng váng, Hùng thấy mẹ kế dìu mình lên phòng
riêng, đặt nằm lên giường, rồi sau đó là một cơ thể ấm áp thoảng mùi
nước hoa đắt tiền ôm riết lấy Hùng... Ngày hôm sau tỉnh dậy, Hùng hoảng
hốt, hồn xiêu phách lạc khi trông thấy mẹ kế nằm ngay cạnh mình, trên
người không mảnh vải...
Những ngày tiếp sau đó, Hùng sống trong trạng thái bất an, ý nghĩ về mẹ
kế cứ lẩn quất trong anh không thể nào xua đi nổi. Anh bị giày vò bởi sự
hối hận sâu sắc, cảm giác có lỗi với người cha đã cưu mang mình từ nhỏ,
nhưng đau khổ hơn là cảm giác ham muốn mỗi khi nghĩ đến người đàn bà
đó. Mấy tháng sau, trong một lần bố đi công tác khác, Hùng lại tiếp tục
“quan hệ” với mẹ kế thêm một lần nữa. Dù không muốn, nhưng anh không thể
nào chống lại nổi sự mê hoặc của người đàn bà đang độ “chín” đó. Càng
ngày Hùng càng dấn sâu hơn vào cuộc tình tội lỗi. Để ngăn không cho cô
ta gặp gỡ những người đàn ông khác, Hùng từng khóc lóc van xin, thậm chí
còn có lần cắt mạch máu tay tự tử... Có lần, Hùng đề nghị mẹ kế cùng bỏ
trốn đến một nơi thật xa, để bắt đầu cuộc sống mới. Cô ta cười, nụ cười
đầy vẻ thương hại khiến Hùng hiểu ra không bao giờ có chuyện đó.
Năm Hùng tốt nghiệp đại học, bố nói về công ty làm, nhưng Hùng nhất
quyết vào Nam tìm việc. Anh không dám ở lại căn nhà đó lâu hơn nữa.
Nhiều lần bố gọi điện giục về tiếp quản việc kinh doanh, anh đều lấy cớ
quá bận để thoái thác. Hùng biết bố nhớ anh, bản thân anh cũng nhớ và
thương ông hết mực, song anh không dám quay về để phải đối mặt với mẹ
kế, sợ sẽ lại không kiểm soát được bản thân mình. Người đàn bà ấy, như
một bóng ma ám ảnh suốt cuộc đời anh...
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Biết thế vẫn còn lao đầu vào giờ kêu chi
Trả lờiXóaCau chuyen hay .va rat Thu vi
Trả lờiXóa