
Nhiều người sẽ nói là tôi điên rồi (Ảnh minh họa)
Một tình yêu 7 năm đem so với một tình yêu vỏn vẹn chưa đầy 2 tuần sẽ thế nào?
Nhiều người sẽ nói là tôi điên rồi. Nhưng nếu bạn đã từng
trải qua cảm xúc lạ kỳ như tôi, bạn mới hiểu rằng tình yêu nhiều hay ít,
lớn hay bé không phụ thuộc vào việc bạn sẽ sẵn sàng và hạnh phúc với điều gì, bên nào, vậy thôi!
Yêu nhau 7 năm ròng rã. Đã từng 2 lần tính đến việc đám cưới nhưng cả
2 lần đều không thành vì tôi luôn là người bàn lùi. Lần thứ nhất khi
tôi mới ra trường. Tôi bàn lùi vì sợ mình còn quá trẻ để đủ sức cáng
đáng một gia đình. Lần thứ 2 là cách đây nửa năm, khi chúng tôi cùng 27
tuổi. Mọi thứ gần như xong xuôi hết cả rồi. Nhà riêng đã có. Lương của
cả hai đủ để khỏi phải lăn tăn. Mỗi đứa đều đã sắm một chiếc xe riêng
sành điệu. Bạn trai tôi còn có đến 3 công ty riêng trong đó tôi cũng góp
cổ phần vào 2 trong 3 công ty ấy. Riêng tôi thì cũng đã kịp mở riêng
cho mình một tiệm spa nhỏ nhưng vô cùng uy tín trong giới chị em sành
điệu. Những tưởng mọi thứ đều đã quá ổn, kể cả tình yêu. Thứ tình yêu 7
năm của chúng tôi dù không nồng nhiệt, rực lửa như thuở 20 nhưng cũng
nồng đượm và đủ say đắm. Chưa khi nào mà cả hai cảm thấy thiếu thốn hay
cần thêm bất cứ một trải nghiệm nào khác bên ngoài. Bạn trai tôi thừa
sức quơ tay được cả đám người mẫu, tình một đêm nhưng anh ấy chỉ thích
tôi, nghiện tôi. Bằng chứng là hai đứa gần như chẳng khi nào rời nhau.
Dù đi bất cứ đâu, người mà anh ấy muốn khoác tay đi cùng luôn là tôi. Và
chuyện ấy của hai đứa thì gần như không còn ngày nghỉ. Tụi bạn đùa gọi
hai đứa chúng tôi là “Thỏ”, nhảy như thỏ. Vậy thì hà cớ gì mà không làm
đám cưới? Ai cũng nghĩ như vậy. Đám cưới là kết quả đúng của cuộc tình
này.
Nhưng một điều bất ngờ đã xảy ra vào đúng trước ngày cưới chưa đến 2
tuần. Tôi gặp anh – một người đàn ông đã có vợ và muốn ly dị vợ. Chúng
tôi đã có một cuộc trò chuyện đến sáng tại một bar nhỏ. Anh nói về cuộc
sống gia đình của anh. Anh nói về người vợ siêu nhân của anh – người phụ
nữ mà tôi cũng ngưỡng mộ. Chị ấy giống tôi kỳ lạ, giống về cả tính cách
lẫn tư tưởng. Và cuộc hôn nhân của anh chị cũng khiến tôi lạnh người
khi nghĩ về chuyện đám cưới của tôi. Về người mà tôi sẽ lấy làm chồng.
Liệu có khi nào chúng tôi cũng sẽ như anh với chị ấy hay không?

Dù tôi và anh vẫn chưa đám cưới nhưng tôi đã thuộc về anh (Ảnh minh họa)
Chuyện không dừng lại ở đó. Từ sau đêm trắng ấy, tôi qua nhà anh,
giúp anh nấu nướng cơm nước, ăn cùng anh và con gái anh vài bữa cơm. Tôi
cũng chẳng biết vì sao mình quyết định làm vậy nữa, có thể là sự thương
cảm hoặc cũng có thể tôi bị lạc đi theo anh, theo cuộc sống của anh. Cô
con gái mới 4 tuổi của anh rất giỏi quấn tôi. Mẹ của nó đang bận trăm
công nghìn việc nên gần như chẳng bao giờ đủ thời gian ngồi chơi với nó.
Tôi đã làm thay mẹ của nó. Một cách tự nguyện và hạnh phúc. Mặc dù chưa
đến 2 tuần nữa tôi sẽ tổ chức đám cưới nhưng tôi vẫn dành thời gian để
tham gia cùng cuộc sống của hai bố con anh. Những bữa cơm 3 người cười
nghiêng ngả. Đến mức bữa tiệc trong khách sạn sang trọng với chồng sắp
cưới của tôi trở nên ngớ ngẩn và nhạt thếch. Những buổi chiều giúp anh
đi đón cô con gái, hai cô cháu đi tô tượng, di đu quay, đi ăn kem đều
lãng mạn hơn gấp triệu lần với việc mặc bộ váy hàng hiệu cùng chồng sắp cưới
đi dự lễ khai trương chuỗi nhà hàng của người bạn thân. Những dịu dàng
của nụ hôn chúc ngủ ngon với con gái anh sau khi hai cô cháu nằm trong
chăn đọc truyện cổ tích khiến việc giường chiếu của tôi với chồng sắp
cưới trở thành thứ chuyện vô bổ nhất. Và khi tôi vòng tay ôm từ đằng sau
anh, dụi đầu vào tấm lưng to bè của anh, áp trọn vẹn thân thể của mình
vào người anh, tôi biết, tôi đã mắc kẹt trong gia đình nhỏ này rồi. Như
thể đây chính là gia đình của tôi vậy. Đêm ấy, một đêm ngọt ngào nhất mà
tôi đã được trải qua. Không phải là những kỹ thuật điêu luyện mà chỉ
đơn giản là sự hòa tan vào nhau. Khi anh đi trong tôi, mở toang cánh cửa
trong căn phòng bí mật của tôi, để nắng ùa vào làm mắt tôi ngấn nước.
Tôi nhâm nhi anh bằng từng chút một da thịt của mình. Bằng mọi giác
quan. Bằng cả những bản năng làm mẹ. Cả hai dường như đều chạm đến ước
vọng thẳm sâu trong nhau. Để nụ cười của anh ấm sực trái tim tôi.
Lúc đó, trong studio sang trọng bậc nhất của thành phố, giữa những
nhiếp ảnh gia nổi tiếng nhất của thành phố, chiếc váy cưới đính những
viên kim cương lấp lánh. Lúc đó, bên cạnh một chú rể hào nhoáng, giàu có
và ngọt ngào bậc nhất ấy. Lúc đó, tôi đã thấy bàn tay nhỏ xíu ấy vẫy
tôi ngoài cửa kính. Tôi đã thấy sau lưng cái vẫy tay ấy là bữa cơm chiều
đợi tôi. Là ánh đèn vàng hắt ra từ khung của sổ của căn hộ chung cư
tầng 8 của anh. Tựa như tôi đã thuộc về nơi ấy.
Tôi trút bỏ bộ váy cưới ra. Tôi trả lại chú rể chiếc nhẫn cưới. Tôi
cũng không quên nói lời xin lỗi chú rể bởi tôi không thể trở thành cô
dâu của anh. Tôi đã là gái có gia đình dù chưa hề đám cưới. Gia của tôi
dù đứa con không phải do tôi sinh ra và người chồng chưa hoàn tất xong
thủ tục ly hôn với người vợ trước của anh. Nhưng có hề gì khi bạn đã
biết chắc mình thuộc về nơi nào.
Tôi đã bỏ đi như thế. Bây giờ, dù tôi và anh vẫn chưa đám cưới nhưng tôi đã thuộc về anh. Như thể kiếp trước chúng tôi đã thuộc về nhau vậy. Chỉ cần thế thôi là đủ.
(T, TP.HCM)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Đọc nge mà thấy hay và cảm động thật đó. Nếu là em thì em sẽ k làm dk như vậy đâu. Em sống nặng tình cảm mà. Chúc chị dk hanh puc trên con dg chị đã lựa chọn nhé
Trả lờiXóacon diem
Trả lờiXóadien nang
Trả lờiXóađúng là điên nặng, xem được mấy bữa,đúng là còn dở hơi,cáng lớn càng ngu,:-t:-t
Trả lờiXóa