Đánh mất mình trong quan hệ xác thịt
Ban đầu, tôi trao thân cho Mạnh vì muốn bù đắp cho
anh và để 'cắt đuôi' người khác. Nhưng rồi, tôi đắm chìm mãi, không thể
thoát ra.

ảnh minh họa
Năm 24 tuổi, tôi quen Mạnh. Anh hơn
tôi một tuổi, đến nay cũng được hơn hai năm. Những năm tháng đầu bên
anh, tôi được chăm sóc chu đáo nhưng chỉ về mặt tinh thần thôi, có lẽ
vì lúc đó tôi chưa thực sự thuộc về anh. Trong khi đó, Tuấn là bạn thân
của tôi, hơn tôi 2 tuổi. Đã nhiều lần Tuấn đề nghị một mối quan hệ lâu
dài với tôi. Nhưng tôi không yêu Tuấn dù anh quan tâm tôi hết mực. Anh
có thể vì tôi mà làm tất cả. Bản thân tôi luôn nghi ngờ về điều đó vì
tôi không xinh đẹp nên chỉ coi đây là những lời nói trên đầu môi của
bọn con trai.
Gia đình muốn tôi lấy Tuấn vì anh có điều kiện hơn và lại rất hợp
tuổi. Còn Mạnh chẳng có gì ngoài tình yêu anh dành cho tôi. Bạn bè tôi
bảo Mạnh là con trai mà miệng nhỏ thì làm sao khá nổi. Hơn nữa, anh lúc
nào cũng lầm lì như thể người nào đó đang mắc nợ anh nên chẳng ai thấy
thiện cảm. Sự ngăn cản từ phía gia đình và bạn bè làm tôi dần mệt mỏi.
Tôi muốn rời xa Mạnh để tiến tới mối quan hệ thực sự với Tuấn.
Ngày gia đình tôi và gia đình Tuấn ra mắt, tôi đã liên tục gọi điện
cho Mạnh vì tôi lo cho anh. Nhưng đứa con gái già đầu như tôi thật
ngốc, anh vẫn sống tốt đấy thôi. Hôm đó, anh đi nhậu với bạn tới tối
mới về và nhắn lại cho tôi: "Anh đi nhậu từ sáng tới giờ". Rồi những
ngày sau đó, nhìn thấy Mạnh tiều tụy, tôi thật sự không cầm lòng được.
Tôi chỉ thấy sự đau khổ của Mạnh mà quên mất đi trên đời này còn có
Tuấn nữa. Tôi chỉ nghĩ về Mạnh, về cái lần đầu tiên tôi biết hôn người
khác giới và những lần đầu biết khóc vì yêu.
Tôi muốn bù đắp cho Mạnh (tôi đã nghĩ thế) nhưng trong lần đầu tiên,
anh cương quyết không chịu và bảo rằng anh không là người như thế. Rồi
chúng tôi vẫn làm cái việc đáng xấu hổ đó và tôi muốn nói cho Tuấn
biết để anh từ bỏ tôi vì tôi không yêu Tuấn, nghĩ tới cảnh phải ngủ
chung giường với Tuấn mà tôi thấy ớn lạnh.
Ở đời chẳng ai biết được chữ ngờ, Tuấn bình thản nghe tôi nói (có
thể chỉ cố tỏ vẻ như vậy thôi). Tuấn còn nói trên đời này không phải cứ
ngủ chung với nhau thì phải lấy nhau. Tuấn hiểu rõ con người tôi như
thế nào mà! Và rằng anh vẫn yêu thương tôi dù bị tôi cắm sừng trước.
Tôi rất bối rối, tôi không ngờ mọi chuyện lại diễn ra như thế. Có lẽ
tại Tuấn biết tôi không yêu Tuấn vì tôi vẫn hay nói thế. Tôi thấy xấu
hổ với anh, với gia đình tôi - những người đã yêu thương tôi.
Tuấn vẫn kiên nhẫn với tôi và hối thúc chúng tôi cưới sớm. Trong khi
tôi thà làm nhiều người thất vọng để được bên cạnh Mạnh còn hơn. Tôi
nhớ mãi ánh mắt tuyệt vọng có chút oán hờn khi Tuấn cố với cánh tay tôi
như sợ tôi sẽ đi mãi mãi. Tôi lấy làm thỏa mãn vì được làm điều mình
muốn, tôi lún sâu vào niềm đam mê xác thịt với Mạnh. Và vì đã quan hệ 1
lần hay 10 lần thì cũng như nhau thôi, hơn nữa, tôi thấy thương mỗi
khi bên nhau, Mạnh luôn cố kiềm chế. Tôi đâu còn gì để mất.
Tuấn đã bị tôi xua đuổi khỏi cuộc đời mình. Kể từ đó, tôi chỉ có
Mạnh tôi luôn chiều anh hết mực, dù anh hay gắt gỏng với tính tình vô
tâm của tôi. Ngày trước, anh không như thế. Dần dần, tôi hiểu rõ về anh
hơn. Anh muốn tôi dịu dàng hơn nữa, muốn tôi nói chuyện với anh phải
dùng đại từ "anh hoặc em" mỗi khi bắt đầu (vì nhắn tin tôi hay quên mất
từ đó). Anh bảo không dạy từ đầu sau này cưới nhau về, tôi sẽ leo lên
đầu anh để ngồi. Lúc đó, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong vì chính
tôi đã chọn anh. Anh không bao giờ muốn đi chung với bạn bè tôi vì anh
không thích. Tôi nghĩ có lẽ do anh sợ tốn kém nhưng không dám hỏi vì sợ
anh giận. Cứ vài ngày, anh lại phê phán khuyết điểm của tôi, kể cả
trong "chuyện ấy".
Lòng tự trọng hối thúc tôi phải rời xa Mạnh. Đã bao lần tôi tính
chuyện chia tay và anh lại xuống nước xin lỗi. Tôi mệt mỏi vì tính gia
trưởng của anh nhưng rời xa anh thì trên đời này còn người nào chịu lấy
đứa con gái như tôi. Tôi nghĩ nếu chúng tôi không đi quá giới hạn thì
có lẽ anh sẽ đối xử với tôi khác hơn. Anh biết rõ có giận dỗi bao lâu
thì tôi cũng ngoan ngoãn trở về bên anh. Từ ngày yêu anh, tôi dần đánh
mất tất cả, niềm tin của gia đình, sự quan tâm của bạn bè và cả con
người mình. Tôi đã không còn nhận ra tôi là ai nữa.
Tôi dần cảm nhận tình yêu mình dành cho Mạnh đã mất đi theo những
lần anh chê trách tôi. Nếu là tôi của lúc trước thì đã đùng đùng nổi
giận cứ cho mọi việc ra sao thì ra. Giờ đây, tôi chỉ biết im lặng, tự
trách mình. Có lẽ đó là hình phạt mà ông trời đã dành cho tôi chăng?
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
o doi co nhieu chuyen ma minh hok mun so phan la phai chiu thui
Trả lờiXóacái gì cũng có cái giá của nó đấy là cái giá mà bạn phải trả cho những việc mình làm bạn đã là người lớn thì phải chịu trách nhiệm trước những việc mình đã làm
Trả lờiXóaChuyen nhu cut
Trả lờiXóa