“Anh quá keo kiệt, anh yêu ạ!”
A-
A
A+
Tôi nên chia tay, từ bỏ con người quá ư là tiết kiệm, bủn xỉn, tính toán đong đếm từng đồng với cả người yêu…

ảnh minh họa
Tôi quen Quang khi chúng tôi cùng đỗ vào Đại học và học chung một lớp. Nhà Quang ở một tỉnh miền Trung còn tôi ở Hà Nội.
Thoạt đầu, Quang không hề gây ấn tượng với tôi. Dáng người hơi thấp
béo, ăn mặc cũng không có gì nổi bật, duy việc học hành chăm chỉ thì có
lẽ lớp tôi chẳng ai bằng.
Chúng tôi chỉ lên giảng đường nghe các thầy cô giảng vào buổi sáng,
thời gian còn lại hoàn toàn là tự học. Hầu hết các bạn trong lớp là sinh
viên ngoại tỉnh nên những đứa ở Hà Nội chính hiệu như tôi luôn đóng vai
trò làm hướng dẫn viên, đưa các bạn đi chơi những nơi nổi tiếng, đi ăn
những món ngon và tới chỗ teen hay mua sắm.
Duy chỉ có Quang là chẳng tham gia cùng chúng tôi bao giờ, lúc nào
cũng thấy cậu ta cặm cụi với sách vở, sáng đi học ở giảng đường, chiều
và tối lại có mặt ở thư viện học bài.
Bài kiểm tra giữa kỳ chúng tôi phải làm việc theo nhóm và cùng nghiên
cứu đề tài mà thầy đưa ra. Tôi bị xếp vào nhóm của Quang, dù không
thích lắm nhưng vẫn phải nhoẻn miệng cười với cậu ta vì cậu ta là trưởng
nhóm của tôi, hơn nữa Quang thực sự giỏi. Phần lớn bài tập nhóm đều do
mình Quang làm, mình Quang nghiên cứu, những lý luận của cậu ta thực sự
sắc bén, kiến thức cũng mở rộng hơn chúng tôi rất nhiều nên ai nấy đều
phải khuất phục và răm rắp nghe theo Quang. Còn tôi, dù không thích tính
lắm nhưng cũng bắt đầu nể phục và chú ý hơn đến cậu ta.
Sau bài kiểm tra đó, nhóm chúng tôi được điểm cao nhất. Chúng tôi tự
thưởng một chầu chè và kem ở quán cổng trường nhưng Quang vẫn từ chối
không tham dự.
Tôi phải nói mãi cậu ta mới chịu đồng ý cùng với điều kiện: “hết bao
nhiêu phải cộng lại rồi chia đầu người lệ quyên” cậu ta muốn gì cũng
phải rõ ràng. Tôi thấy đó cũng là một ý kiến hay nên đồng ý ngay. Buổi
ăn chè, kem hôm đó là lần đầu tiên tôi nói chuyện nhiều hơn với Quang,
Quang kể rất nhiều chuyện làm chúng tôi ai nấy cũng ôm bụng cười ngặt
ngẽo. Tôi bắt đầu thấy có thiện cảm với Quang.
Sau lần ấy, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn trên lớp. Tôi vác sách lên
thư viện mỗi chiều để học cách “tu luyện” của Quang vì chúng tôi cũng
chuẩn bị thi kết thúc học phần rồi. Như vậy tôi và Quang có cơ hội gần
gũi với nhau hơn, Quang giúp tôi cách để học có hiệu quả hơn như: tìm
tài liệu, cách ôn tập, cách học bài để nhớ lâu. Tôi thực sự hào hứng và
đã có những tiến bộ rõ rệt. Từ đó, chúng tôi thân thiết hơn và tôi cũng
dần quý mến Quang hơn.
Hôm thi xong tất cả các môn, Quang gọi tôi ra phía sân bóng và nói
liên thiên đủ thứ chuyện, nhưng sau đó cậu ấy đã nói thích tôi và muốn
làm bạn trai của tôi. Thực ra tôi cũng có đôi chút tình cảm đặc biệt,
cũng thấy thích Quang nên tôi đồng ý. Vậy là chúng tôi trở thành người
yêu của nhau.
Quang là người rất ngọt ngào, hay quan tâm, hỏi han và chăm sóc tôi
mỗi khi tôi thấy trong người không tốt. Lúc buồn hay giận dỗi thường bày
trò cho tôi vui, có lúc lại nũng nịu và trêu đùa như một đứa trẻ con
khiến tôi không thể nào giận nổi và tôi yêu Quang nhiều hơn. Chỉ có một
điều tôi thấy lạ ở Quang đó là sự chi ly, sự tính toán tiền nong một
cách thái quá, mà một người đàn ông như vậy thì tôi chưa thấy bao giờ.
Đi đâu ăn gì Quang cũng xem giá thật kỹ, ngồi tính tính nhẩm nhẩm xem
nên ăn cái gì giá bao nhiêu, ăn số lượng như thế nào là vừa phải, thậm
chí cũng không cần gọi người ta ra tính tiền bởi Quang đã tính xong và
ghi lại vào điện thoại ngay lúc gọi đồ rồi.
Tôi hỏi: “Anh là con trai sao lại cần phải để ý nhiều như thế?” thì
Quang bảo rằng “không để ý để chúng nó ăn quỵt của mình à, bọn này ghê
lắm nhoằng một cái là tính bố láo ngay”. Tôi cũng chẳng thể nói được gì.
Đi uống nước với bạn chẳng bao giờ tôi thấy Quang đứng lên trả tiền,
cứ thấy người phục vụ ra thanh toán thì Quang đưa tay rút ví ra rồi lại
nhét vào, có lúc thì giả vờ để ví ở cốp xe. Nhiều lúc thấy ngại với bạn
bè quá tôi đành bỏ tiền ra trả, nhưng lúc về tôi bị Quang nói ngay lập
tức: “Nó mời thì cứ để nó trả mình có mời đâu mà mình trả, em đúng là
hâm”.
Với người ngoài đã thế, với người yêu Quang cũng là người sòng phẳng
và tính toán. Chúng tôi đi đâu ăn gì mà hôm đó Quang trả tiền, thì y
rằng hôm sau Quang sẽ nói “hôm trước anh trả rồi hôm nay đến lượt em”.
Đành rằng trong tình yêu, sòng phẳng và rành mạch chuyện tiền nong như
thế là tốt, sẽ không làm cho cả hai bị thiệt thòi về kinh tế thế, nhưng
chẳng lẽ Quang là con trai lại đi so đo với tôi đến vậy ư?? Thực sự, đây
là lần đầu tiên tôi gặp phải trường hợp này, nói hơi quá một chút thì
những đứa bạn gái của tôi cũng không đến mức như Quang.
Một hôm, chúng tôi được nghỉ học thực hành vì mất điện, tôi bảo Quang
qua nhà tôi chơi rồi ăn trưa cùng tôi luôn, nhà không có ai nên đến
cũng thoải mái. Vì biết bố mẹ tôi không có nhà buổi trưa nên sau hôm đó
ngày nào Quang cũng đến ăn cùng tôi cho vui, có hôm đồ ăn thừa nhiều
Quang còn xin tôi cho vào túi rồi mang về phòng để chiều ăn cho đỡ tốn
tiền. Tôi nghĩ thương người yêu ăn uống bên ngoài không ngon, không đủ
chất nên hôm nào cũng dành thức ăn cho Quang mang về.
Nhưng Quang thực sự là người không biết ý và quá tính toán, quá keo
kiệt hơn sức tưởng tượng của tôi. Lần nào tới ăn cơm nhà tôi Quang cũng
ăn rất nhiều, lại mang cả đồ ăn về nhà nữa. Ấy thế mà những lúc chúng
tôi đi mua hoa quả hay nước ngọt, Quang cũng làm như không biết, thản
nhiên bảo tôi : “Anh cầm đồ cho, em trả tiền đi mau còn về ăn cơm”.
Quá đáng hơn là hôm vừa rồi bà ngoại tôi ốm và nằm ở nhà tôi. Tôi
phải nói mãi Quang mới chịu tới thăm bà tôi một chút vì tôi muốn cho bố
mẹ thấy Quang là người chu đáo, biết quan tâm tới người khác. Tôi vẫn
nhớ Quang tới mang theo một túi hoa quả nhỏ mà tôi đoán là anh mua ở
hàng rong ngoài đường cho rẻ. Thăm bà ngoại tôi xong, Quang chào mọi
người và ghé xuống bếp với tôi một lúc. Nhìn vào tủ lạnh đầy ắp hoa quả
nhà tôi Quang lẩm bẩm rằng : “Biết nhà em có nhiều thế này anh không mua
nữa, có ăn được hết đâu mà lại đỡ phí tiền”. Nhưng tai tôi không điếc,
tôi nghe thấy hết những lời nói đó. Tôi cầm túi hoa quả mà Quang mang
tới đưa cho anh ta và đẩy anh ta ra khỏi nhà.
Tới túi hoa quả nhỏ xíu có vài chục nghìn mà còn tiếc rẻ thì không
hiểu anh ta nghĩ gì nữa. Vậy anh ta ăn uống nhà tôi suốt thời gian qua,
tôi mua sắm cho anh ta đủ thứ đồ đắt tiền thì ai tính tiền chứ? Tôi đã
cố gắng chịu đựng và hi vọng có thể thay đổi được con người đó, nhưng
tôi đã lầm.
Có lẽ bản tính keo kiệt của anh ta đã ăn vào máu rồi. Tôi nên chia
tay, từ bỏ con người quá ư là tiết kiệm, bủn xỉn, tính toán đong đếm
từng đồng với cả người yêu, có phải không? Và tôi cũng muốn nói với anh
rằng “Anh quá keo kiệt để giữ gìn một tình yêu, anh yêu ạ!”.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
dkm xau mat cai thang dan o cac b gai ko dc nghj linh tinh chi co 1 2n vay thoi chu ko pai da so dau
Trả lờiXóatroi.that la.ke ra yeu duoc mot ng ha noi nhu ban cung wa kho khan vi dieu kien ma.nhung bun xin that.nan lun
Trả lờiXóaqua nan voi thang nay
Trả lờiXóaéc
Trả lờiXóabó tay chấm com