18 tuổi mà tôi đã có thai
Gia đình tôi khá giả, ba tôi lại làm chức
lớn, tôi luôn được xem là con ngoan, học giỏi. Biết chuyện, ba mẹ
tôi sốc và khóc rất nhiều.

ảnh minh họa
Tôi năm nay chỉ mới bước sang
tuổi 18, cái tuổi hồn nhiên đẹp nhất củả đời người. Nhưng giờ
với tôi thì nó chẳng còn đẹp nữa rồi. Tôi và anh yêu nhau đã
được hơn ba năm, đó vẫn là chưa tính đến thời gian tôi yêu đơn
phương. Tôi yêu anh từ sự giản dị, cách nói chuyện, thật thà.
Anh cũng rất thương tôi và tôi biết điều đó. Nhưng chúng tôi
lại rất gần nhà, chỉ cách nhau 50m là đến. Chúng tôi là hàng
xóm của nhau. Chính vì vậy mà tình yêu đã chớm nở ngay từ
lúc tôi còn là học sinh.
Chúng tôi yêu nhau thật lòng nhưng vì là hàng xóm nên ba mẹ
tôi chẳng mảy may nghi ngờ. Rồi một ngày, ba mẹ phát hiện ra tôi
và anh quen nhau. Ba tôi đã đánh anh và cấm cản. Vì là sĩ
quan nên ba tôi rất nghiêm tính và nóng nảy, sẵn chuyện ba mẹ
tôi cũng rất ghét anh bởi thời học sinh anh hay hư hỏng, ăn chơi
này nọ vì ai cũng biết nhà anh khá giả. Một người như vậy
sao tôi lại yêu được?
Nhưng tôi yêu anh vì khi ra trường, anh đã biết việc ăn chơi
của mình là không đúng, anh nghĩ đến ba mẹ, anh hối hận rồi
quyết tâm làm lại từ đầu... Nhưng vì không có kiến thức nên
giờ với anh đã là quá muộn. Vì thương anh, ba anh đã bỏ tiền
ra để xin cho anh đi học nghĩa vụ công an. Từ đó, anh bắt đầu
chín chắn và trưởng thành hơn rất nhiều.
Từ lúc gia đình tôi biết chuyện, tôi bị cấm cản đủ thứ.
Tôi và anh không gặp nhau được mặc dù đang ở rất gần. Vậy là
chúng tôi chia tay mà không một ai nói gì mặc dù chúng tôi còn
yêu nhau. Kể từ ngày biết anh đi nghĩa vụ công an, tôi rất buồn
và nghĩ duyên phận hai đứa đến đây đã hết. Nhưng bỗng dưng một
ngày, có số điện thoại lạ gọi đến số của tôi. Tôi bắt máy và
một giọng nói quen thuộc ngày nào lên tiếng. Lòng tôi mừng rỡ
và ấm áp nhưng vì nói chuyện không được lâu nên anh chỉ vỏn
vẹn vài câu: "Hãy đợi anh về nhé em".
Rồi thì một ngày anh cũng đã về nhưng thời hạn nghĩa vụ
vẫn còn đó, anh làm ở đơn vị công an cách nhà không xa. Dù
biết anh đã về nhưng bố mẹ tôi cũng chẳng nghi ngờ gì. Chúng
tôi lại yêu nhau, liên lạc bằng điện thoại rồi lâu lâu anh cũng
xin về được để đi chơi với tôi. Cách đây không lâu, một tai họa
lại ập xuống nhà anh với số nợ khá lớn, dường như có thể
trả nhưng là rất lâu mà tôi cũng chẳng đoán được đó là khi
nào. Gia đình anh nợ hàng xóm, nợ cả nhà tôi nữa, đó là một
điều khiến anh buồn và tôi cũng buồn. Nhưng đó là câu chuyện
của người lớn, tôi vẫn yêu anh và động viên anh.
Ba mẹ tôi thì khác. Ba mẹ tôi càng ghét anh hơn khi nghĩ
rằng số nợ đó một phần cũng do lúc trước anh ăn chơi mà ra.
Rồi tai họa này nối tiếp tai họa kia, khi tôi mang trong mình
giọt máu củả anh. Lúc biết chuyện, tôi đã khóc rất nhiều và
tôi quyết định bỏ. Tôi nghĩ đến gia đình, thật sự mà nói gia
đình tôi cũng rất khá giả, ba tôi lại làm chức lớn, tôi luôn
được xem là một đứa con ngoan, học giỏi trong mắt mọi người.
Nhưng giờ mới chỉ 18 tuổi thôi mà tôi đã có thai, ngay cả tôi
còn không tin đây là sự thật. Vì vậy, tôi là người muốn bỏ nó
đi. Suy nghĩ của tôi còn rất non nớt, tôi nghĩ nếu bỏ đi, tôi
sẽ làm việc thiện thật nhiều để đền đáp, ba mẹ tôi cũng sẽ
không biết chuyện...
Anh lớn hơn tôi 3 tuổi nên anh suy nghĩ chín chắn hơn. Anh
quyết định nói với ba mẹ anh và gia đình anh đã gặp riêng tôi
để nói chuyện. Tôi đã xin ba mẹ anh đừng nói cho gia đình tôi
biết, tôi xin bỏ đứa con bé bỏng của tôi đi chỉ vì danh dự của
gia đình và danh dự của bản thân. Mẹ anh đã ngăn cản và nói
tôi: "Ba mẹ nào mà chẳng thương con, thương máu mủ của mình".
Rồi nhà anh quyết định nói với gia đình tôi. Khi nghe tin, ba mẹ
tôi đã rất sốc và khóc rất nhiều. Ba mẹ tôi đã bắt tôi bỏ
đứa bé đi, ngược lại với những gì mà tôi nghĩ.
Tôi tâm sự cho anh nghe, anh vì thương tôi nên đã thuyết phục gia
đình anh vì biết rằng dù có nói gì thì ba mẹ tôi cũng
quyết định bỏ. Ba anh vì thế đã đi kể cho hàng xóm nghe. Thế
là ba mẹ tôi biết chuyện, càng ghét anh và gia đình anh hơn.
Để vượt qua dư luận, ba mẹ tôi đã cho tôi đi học đại học ở một
nơi rất xa rồi ít tháng bảo lưu để về quê sinh. Sau này đứa
con sinh ra, ba mẹ tôi sẽ để bên nội nuôi giúp. Về phần tôi sẽ
vào học lại và lập nghiệp luôn trong đó.
Tôi yêu anh, tôi luôn muốn là một gia đình với anh. Dù mỗi đứa
một nơi nhưng chúng tôi đã hứa hẹn là sau bốn năm đại học, tôi
về và tôi với anh sẽ xin phép gia đình tôi cho làm đám cưới.
Nhưng còn đứa con bé bỏng của tôi thì sao? Bốn năm không ba mẹ,
liệu sau này về nhận, nó có biết tôi là ai không? Rồi liệu
bốn năm sau, anh có chờ đợi được tôi không? Chúng tôi sẽ đi về
đâu, bốn năm sau sẽ như thế nào? Các bạn cho tôi lời khuyên để
tôi biết mình nên và phải làm gì bây giờ?
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
neu vay thi ban va nguoi ay hay bo di that xa ma tao dung mot may am gia dinh di neu co kho khan ve tien bac thi hay goi cho toi nhe vao nikchat cua toi chonsai_conduong07 la gap toi ngay toi rat thong cam voi ban nhung nguoi yeu cua ban co yeu thuong ban that long hay khong trong khi tuoi hay ban kon rat nho so voi duong doi ma hai ban sap phai doi mat voi no hay di dau do that xa ma tao dung cuoc song nhe
Trả lờiXóaBo me nao cung thuong c0n het. Pan co the song voi bme mjh ca doj khong? Neu pan mat dj hp cua mjh thj maj maj pan k tjm laj dc dau. Nhung khj pan tu bo bme p thj p co the tjm laj dc. Du sao p kung la ng c0n la mau mu cua bme p ma. Bme p kung thu0ng p nhu p thu0g dua c0n pe b0g kua mjh vay. Mjh kug da tug traj wa nhu p va mjh da ch0n hp kua mjh. Mjh k the mat dj hp ka d0j mjh p ah. Quyet djnh van la o pan. Co gang nen pan nhe! Mjh chuc p thanh cong
Trả lờiXóa