Ân nhân giấu mặt (P. 1)
Hạ vừa đọc xong mấy cuốn tiểu thuyết của Mac Levy, cô nhắm mắt lại để hồn mình chìm đắm trong bản nhạc không lời Loving you. Truyện của Mac hay thì có hay, nhưng Hạ không tin trên đời này người ta lại có thể yêu nhau và đợi chờ nhau lâu như thế. Bằng chứng là bốn năm trước, Hạ đã bước qua Lâm như bước qua một vật cản lớn của đời mình, lạnh lùng không thương tiếc. Thậm chí có lúc cô đã từng nghĩ sẽ lợi dụng anh để có được thứ mà mình hằng mong muốn.
Tuổi thơ của Hạ trôi qua trong khó khăn, cơ cực, bần hàn nên từ nhỏ, Hạ đã hạ quyết tâm sau này lớn lên nhất định phải đổi đời. Hạ lao vào học như một sự hành xác. Năm lớp 10 nhà nghèo quá không có đủ tiền nộp học phí, cô sẵn sàng bán máu để kiếm tiền học tiếp. Cô bé Hạ ngày ấy quyết đánh đổi mọi thứ miễn sao đỗ được đại học, thoát khỏi mảnh đất quê nghèo khó, chó ăn đá gà ăn sỏi.
Ngày lên Hà Nội nhập học, khung cảnh phồn hoa nơi đô thị càng làm cô gái nông thôn nhỏ bé kiên quyết chối bỏ nguồn gốc của mình. Vốn có chút nhan sắc, lại thông minh lanh lợi nên mới năm nhất, Hạ đã được nhiều người đeo đuổi. Nhưng trớ trêu thay, cô lại yêu Lâm - người con trai có hoàn cảnh còn bi đát hơn cả mình. Dù biết Lâm là người có chí tiến thủ nhưng tương lai còn xa vời vợi thì lấy gì bảo đảm anh sẽ thành công? Hơn nữa, tình yêu của Hạ lại không đủ lớn để tin tưởng giao phó cả cuộc đời mình cho anh.
Những năm tháng gian khổ, bị người ta khinh bỉ, coi thường đã dạy Hạ một điều: Cuộc đời này nếu chỉ sống bằng tình yêu thôi thì chưa đủ. Người ta còn cần phải ăn ngon, phải mặc đẹp, cần phải sống tốt trước đã. Hạ chủ động nói lời chia tay, Lâm níu kéo, van vỉ một thời gian rồi cũng đành buông xuôi…
Hết học kỳ một năm thứ nhất, trường ra thông báo: 2 người có điểm dẫn đầu mỗi khoa sẽ được cử sang Hàn đào tạo. Giấc mơ du học là niềm ao ước của mỗi sinh viên, đặc biệt là những người có hoàn cảnh khó khăn như Hạ. Viễn cảnh huy hoàng mở ra trước mắt thật khó lòng cưỡng lại nổi. Hạ chỉ nghĩ đến thôi trong lòng đã vui sướng ngất ngây vì nếu được sang Hàn, cô có thể vừa đi học vừa đi làm thêm.
Hạ nghe nói ở Hàn Quốc kiếm tiền dễ lắm, nhiều người ở quê Hạ mới đi xuất khẩu lao động một năm đã gửi tiền về xây biệt thự. Hơn nữa sau này về nước, nếu kết quả học tập tốt, “đầu ra” cũng khỏi cần phải lo lắng. Nhưng muốn thế, Hạ phải vượt qua đối thủ đáng gờm là Lâm vì một suất học bổng chắc chắn đã thuộc về Lan Hương - con một giảng viên cấp cao trong trường, suất còn lại chỉ còn chờ xem Hạ và Lâm, ai sẽ là người chiến thắng?
Hạ không phải không có niềm tin ở bản thân nhưng trong tám môn thi cuối kỳ, có hai môn Hạ biết mình có học cỡ nào cũng không vượt được Lâm. Trong khi anh ta bình chân như vại thì Hạ phải dậy sớm thức khuya học muốn lồi cả mắt. Hoa, cô bạn thân cùng phòng bèn rỉ tai Hạ mách kế:
- Tao trông thằng Lâm khờ vẫn còn mê mày lắm. Từ cổ chí kim anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Mày nói với nó nhường một bước có khi nó chịu đấy.
Hạ đã từng rất yêu Lâm - người con trai có hoàn cảnh còn bi đát hơn cả mình (Ảnh minh họa)
Hạ tròn mắt. Điều cô bạn nói không sai, nó khiến lý trí của Hạ dao động. Dù là người kiêu ngạo đến đâu nhưng lúc bị đẩy đến chân tường, Hạ vẫn sẵn sàng vứt bỏ danh dự và liêm sỉ của bản thân để đạt được mục đích.
Ngày trước khi xem phim “Bản lĩnh Kỷ Hiểu Lam” và “Tể tướng lưng gù”, Hạ vẫn thích nhân vật Hòa Thân hơn tất cả. Cuộc đời này thực tế lắm, người ta không thể sống hiên ngang và chết hiên ngang đến cuối đời được. Đôi khi phải biết lươn lẹo, biết dùng thủ đoạn một chút mới mong có thể ngóc đầu dậy được. Hạ hẹn gặp Lâm, dưới gốc cây muồng hoàng yến đang mùa rộ hoa, những chùm vàng rực rủ xuống như đèn lồng. Chính tại nơi đây Hạ đã từng e ấp nhận lời yêu từ Lâm và cũng tại nơi đây, Hạ lạnh lùng nói lời chia tay trong cái nhìn thảng thốt, vỡ vụn của Lâm.
Lâm đến. Anh tựa lưng vào thân cây, hai tay đút sâu trong túi quần, lặng nghe Hạ “giải trình” những nỗi khốn khổ mà cô đã phải trải qua: gia đình nghèo khó, cha là kẻ nát rượu, mẹ chán nản bỏ theo người đàn ông khác, một mình trơ trọi lớn lên, một mình cô độc vào đời… Sau cùng, cô cũng ích kỷ nói ra mục đích thực sự mà mình hẹn gặp anh:
- Em biết suất học bổng này anh vốn chẳng ham hố. Nhưng em thì ngược lại, em thực sự cần nó. Anh có thể cho là em trơ trẽn, hay coi thường em thế nào cũng được. Nhưng trong kỳ thi sắp tới… - Hạ dừng lại hít một hơi dài - Anh nhường em được không?
Lâm không hề tỏ vẻ sửng sốt hay ngạc nhiên vì dường như anh đã sớm đoán ra điều này trước khi đến đây. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy ẩn chứa đầy tham vọng của Hạ, cất giọng buồn bã:
- Em muốn đổi đời đến thế ư?
- Muốn lắm chứ?
Cô trả lời không chút do dự. Giây phút ấy, chút tình yêu mong manh cuối cùng còn lại trong anh đã đặt dấu chấm hết. Lâm gạt bàn tay Hạ đang nắm lấy tay áo mình, thẳng thắn nói với cô:
- Anh xin lỗi. Thứ duy nhất anh có thể cho em là tình yêu nhưng em lại không cần.
Cây trên cao xào xạc đổ những xác lá khô, chúng bay lượn một vòng trong không trung rồi lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng dưới mặt đất. Hạ nhìn theo bóng Lâm khuất dần…
(Còn tiếp)
Liệu rồi, Hạ có thắng Lâm trong kỳ thi sắp tới để giành được suất học bổng du học Hàn Quốc không? Hãy đón đọc Phần 2 "Ân nhân giấu mặt"..................
Ân nhân giấu mặt (p.2)
Kết quả cuối cùng đã có, Lâm hơn Hạ hai điểm, tổng điểm của anh bằng Lan Hương, vậy là hai suất học bổng đã có chủ. Biết cơ hội lớn nhất đời đã vuột mất, Hạ lại lao đầu vào học như quyên sinh. Trong tình yêu, cô vẫn giữ nguyên phương châm cũ: chỉ yêu người giàu có hơn mình. Nhưng có lẽ, vì Hạ quá lý trí nên những người đàn ông cứ đến rồi lại ra đi vội vã sau khi đã lấy được “một chút gì đó” ở cô. Một vài lần khi đăng nhập facebook, Hạ nhận được lời mời kết bạn của Lâm nhưng cô đều từ chối.
Năm cuối đại học, Hạ làm thêm như điên để tích cóp đủ tiền làm tốt nghiệp. Giữa lúc ấy, cô nhận được tin cha bị ung thư gan. Hạ sớm biết sẽ có ngày này nhưng chẳng ngờ nó đến sớm thế! Số tiền học bổng hàng năm và số tiền vất vả làm thêm bấy lâu cô dành dụm đổ hết vào chi phí chữa bệnh cho cha. Dẫu biết mọi cố gắng chỉ nhằm duy trì thêm vài tháng sống ngắn ngủi cho ông nhưng xét đến cùng, người đàn ông ấy cũng có công sinh thành ra Hạ dù chưa một ngày chăm sóc, lo lắng cho cô.
Trong những ngày tháng khốn khổ ấy, ngoài sự chia sẻ của bạn bè, Hạ còn nhận được sự giúp đỡ tận tình của một mạnh thường quân giấu mặt. Người ấy gửi cho Hạ một khoản tiền khá lớn nhưng lại không đòi hỏi bất cứ một sự trả ơn nào từ phía cô. Trước đây những đại gia tìm đến Hạ, họ cho Hạ mười thì cũng lấy lại từ cô tám, chín phần. Chưa có ai cho không Hạ như thế này… Cô cất công tìm kiếm ân nhân khắp nơi nhưng hoàn toàn vô vọng.
Ra trường, Hạ xin vào làm trong một công ty liên doanh với nước ngoài. Vốn nhanh nhạy, khôn khéo nên cô nhanh chóng được tuyển vào làm nhân viên chính thức.
Ba năm sau, công việc thăng tiến không ngừng, sắc đẹp lại đang ở độ chín muồi, nhiều người đàn ông có gia thế tốt ngấp nghé tìm đến với Hạ. Nhưng cô từ chối tất cả, lặng lẽ đóng cửa trái tim mình, trong thâm tâm cô vẫn hằng chờ đợi người ân nhân ngày xưa. Hoa nhìn Hạ ái ngại:
- Nhỡ đâu người ấy là một phụ nữ thì cậu định chuyển đổi giới tính đi theo người ta chắc?
Hạ quả quyết:
- Tôi có linh cảm đó là đàn ông.
- Bây giờ cũng có nhiều người giàu có, say cậu như điếu đổ. Chỉ cần cậu gật đầu một cái là sẵn sàng sai kiệu tám người khênh đến đón, cớ sao phải tự làm khổ mình như thế?
Những nuối tiếc của một tình yêu đẹp năm xưa cũng gửi theo gió bay... (Ảnh minh họa)
Hạ im lặng, mắt nhìn xa xăm vào một khoảng không vô định. Từ bao giờ mà cô trở thành một con người sống thiếu lý trí để con tim mặc sức điều khiển như vậy? Vốn trước đây cô là đứa ích kỷ và đầy tham vọng kia mà? Lúc nào cũng chỉ biết yêu bản thân mình, sẵn sàng đạp đổ mọi thứ quý giá khác để đạt được điều mình mong muốn, vậy mà giờ đây lại mù quáng chờ đợi một người mình chưa từng biết mặt? Hoa lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch:
- Sắp tới kỷ niệm 60 năm thành lập trường, cậu có về không?
- Có chứ!
- À, anh Lâm của cậu cũng về nước rồi đấy! Nghe kể hắn và Lan Hương thành một cặp rồi. Tiếc thật, hắn giờ phất lên như diều gặp gió, giá ngày ấy cậu đừng đá hắn thì giờ…
- Giờ làm sao. Việc người ta không liên quan gì đến tôi.
- Cậu vẫn để bụng chuyện năm xưa đấy à? Nói thật chứ, cơ hội lớn như thế thì có ai dại dột đi nhường cho người khác?
Hạ không thèm nghe hết câu đã đứng dậy bỏ về khiến Hoa chưng hửng…
***
Ngày kỷ niệm trường, mọi người vui vẻ trở về bên nhau, cùng ngồi ôn lại những hồi ức từ thời xa lắc xa lơ. Hạ chủ động cầm cốc bia sóng sánh đi về phía Lâm, trong ánh mắt ngỡ ngàng xen lẫn tò mò của cả lớp. Giọng Hạ hồn nhiên và bông đùa:
- Bạn bè cũ lâu ngày tái ngộ, trăm phần trăm nhé, coi như xóa bỏ mọi “ân oán năm xưa”.
Lâm lúng túng đứng dậy, khẽ chạm cốc cùng Hạ. Nhìn vào đôi mắt trong veo của người đối diện, anh biết cô đã trưởng thành hơn nhiều.
- Em sống tốt chứ?
Hạ chưa kịp trả lời thì Hoa đã lên tiếng chen ngang:
- Ngoại trừ việc “thủ tiết” đợi chờ ân nhân thì cơ bản là sống rất tốt.
Hạ lườm Hoa một cái "rách mép", má ửng hồng chữa ngượng:
- Đừng nghe nó nói nhảm. Cảm ơn anh, em cũng bình thường thôi. Nghe thiên hạ đồn đại anh và Lan Hương sắp làm đám cưới. Nhớ gửi thiệp mời cho em nhé.
- Ừ, nhất định.
Họ chia tay từ đây. Những nuối tiếc của một tình yêu đẹp năm xưa cũng gửi theo gió bay...
***
Khi lễ kỷ niệm kết thúc, bóng tối lướt vạt áo dài bao bọc lên vạn vật, dưới gốc cây muồng hoàng yến có một người đàn ông đứng tựa lưng vào thân cây, hai tay đút túi quần như một thói quen khó bỏ. Bên cạnh anh là một cô gái nũng nịu dựa đầu vào vai anh, giọng nửa giận dỗi nửa hờn ghen dịu dàng:
- Người ta vẫn đợi ân nhân đấy! Nếu biết là anh… có khi nào anh hối hận mà quay trở lại không?
- Em ngốc ạ. Bây giờ anh và cô ấy giống như hai người bạn. Rồi đến một ngày, cô ấy sẽ quên để đi tìm hạnh phúc đích thực của đời mình.
***
Hoa chở Hạ về, vào hè rồi bằng lăng nở tím trời thương nhớ.
- Này, nãy mày chạy đi đâu đấy?
- Tao đi dạo loanh quanh sân trường thôi.
- Mày lại mò đến mấy chỗ ngày xưa thường hẹn hò với hắn chứ gì?
Biết mình lỡ lời, Hoa im bặt. Hạ siết tay mình quanh eo bạn thì thầm:
- Hoa này, giờ thì tao tin rồi. Thực sự trên đời có những thứ không thể mua được bằng tiền.
(Hết)

chuyện hay ghê, hihi! tác giả viêt chuyện này tuyệt nha. thật sự đi sâu vào lòng người, đọc chuyện này k suy nghĩ k được nhỉ. hi! đúng là sống trên đời pải biết nhìn vào thực tại, đừng vì đồng tiền của sự tham vọng mà đánh mất đi những gì mình đang có. tiền rồi còn tình nữa chứ. sống trên đời chỉ có tiền sao có thể hp và tồn tại. ích kỉ thật.tham vọng quá lớn để rồi bây giờ thở dài hối tiếc.
Trả lờiXóa:) chuyện hay thật là hay.=D>
cogaitocvang_922000.
bjnh thuong.
Trả lờiXóa:((:(:( hay quá
Trả lờiXóahay that.nhug phan ket k hay
Trả lờiXóado la ket wa cua hanh cua ban dung ko neu cung nhau vuot wa kho khan gjan kho thj khj thanh cong ca 2 se rat hanh phuc nhung da dap do no thj dung co hoi tiec hjc minh ghet nhung nguoi luc nao cung tien tien tien .................... tien chi can chu ko phai la tat ca dung ko ban
Trả lờiXóahay tkat day. nkung minh mu0n pkan ket tr0 ve vi tri cu. vi du sa0 ngta cung ck0 d0i rat lau. dau pkai nku ngay xua nua. hi
Trả lờiXóa