Chap 1:
tx 6/2006
Tôi sinh ra trong một gia đình bố mẹ là cán bộ công nhân viên chức nhà nước, từ nhỏ luôn không phải đụng tay chân vào làm một công việc gì. Ở lứa tuổi 8x, sức học cũng thuộc dạng khác, tuy nhiên như mọi người nhận xét là khá thông minh nên luôn học hành theo dạng tài tử, ít khi đọc sách, ham đọc truyện và chơi bời. Năm lớp 11 bắt đầu rộ lên game online, bị cuốn theo đó và suốt ngày chỉ quanh quẩn bên bàn máy tính và luôn miệng nhủ khi nào lên lớp 12 sẽ bắt đầu học. Và như bao nhiêu tín đồ mê game, lên lớp 12 vẫn có lối suy nghĩ như vậy, tôi tiếp tục sa đà vào game không có dấu hiệu dừng lại. Mãi đến tháng 5, tháng chuẩn bị thi tốt nghiệp, tôi mới gác game lại và bắt đầu nghĩ đến việc học để chuẩn bị thi đại học. Tuy không học hành nhiều nhưng tôi thỉnh thoảng vẫn đụng đến sách vở nên kiến thức căn bản không bị mai một đi nhiều, trong khi các bạn bè tập trung làm đề thi đại học năm này năm kia tôi vẫn dậm chân tại chỗ. Lúc đấy tôi chỉ nghĩ phải tìm kiếm một lớp luyện thi cấp tốc nào đấy nhằm có thể có đủ kiến thức để bước vào kì thi. May mắn là có một trường cạnh nhà dì tôi cách đấy gần 20 cây số vào dịp thi xong tốt nghiệp có lớp luyện thi cấp tốc, tôi xin bố mẹ tôi được đến ở nhà dì để có thể học 1 tháng luyện thi ở đấy.
Lần này là thi đại học, tôi đã quyết tâm phải học. Nhà dì có 4 phòng cho thuê trọ, bình thường phòng chỉ cho con gái thuê, không cho con trai vì dì bảo con trai khó kiểm soát. Dì tôi là giáo viên tiểu học, còn chú thì là công nhân làm ở hãng tàu, nhà có đứa em đang học lớp 1, lúc tôi sang dì đang mang bầu đứa em thứ 2. Lúc tôi sang thì đám con gái về quê nghỉ hè cả rồi, dì cho 4 đứa con trai khác thuê ( chỉ cho thuê 1 tháng để đến đấy ôn thi đại học ). 4 đứa thì 2 đứa ở phòng đầu, 2 đứa còn lại mỗi đứa mỗi phòng, còn phòng ở giữa thì dì bảo trả tiền phòng 1 tháng nên chỉ khóa cửa lại thôi. Bắt đầu những ngày tháng học cật lực, năm thi đại học lại trùng với mùa World Cup, tôi thuộc dạng cực ham bóng đá tuy nhiên thỉnh thoảng nghiền lắm mới lên để xem. Cũng chính thời gian này, tôi gặp em lần đầu, em nhỏ hơn tôi 1 tuổi, khi ấy đang chuẩn bị lên lớp 12, hôm đấy tầm khoảng 6 rưỡi sáng, mấy thằng con trai đang cởi trần đứng nói chuyện trời chuyện đất thì tự dưng em đi thẳng vào, mấy thằng bất ngờ, em vào phòng của mình (phòng 2 khóa cửa), lấy quần áo rồi đi ra ngoài. Mấy thằng còn trêu em nhưng em xem như không nghe, cứ thế đi, ấn tượng của tôi về em chỉ là em trắng, để kiểu tóc ngắn, người nhỏ nhắn, và tôi thấy như kiểu em kiêu, nên tôi vốn không có thiện cảm, hơn nữa, tôi vốn suốt ngày chăm chú vào game, về con gái, chẳng mấy khi tôi để ý.
Sau quãng thời gian sau khi thi đại học là quãng thời gian mà nhàn nhã nhất trong cuộc đời, mặc kệ những vướng bận nghĩ lại, tôi về quê chơi với ông bà. Ở mãi quê với ông bà nội ngoại cũng chán, tôi lại lên dì chơi. Lúc này thì đám con gái đã lên đấy để học hè ( trường đấy trước khi vào học chính luôn tổ chức học hè đâu tầm 1 tháng ). Nhờ dì tôi cũng biết được tên của tụi con gái đấy, nhưng cũng chỉ biết thế, tôi không lân la làm quen vì từ trước đến giờ tôi luôn ghét con gái (còn chuyện vì sao tôi ghét con gái thì cho tôi sẽ kể vào dịp khác). Tôi quanh quẩn chỉ có ăn, ngủ, thỉnh thoảng ra net lướt web, đọc tin nhắn bạn bè. Một hôm dậy sớm quá, tôi bật nhạc bật loa to (tôi vốn có thói quen bật nhạc luôn để loa to), hồi đấy đang thịnh hành Nhật Tinh Anh với ‘’Vầng trăng khóc’’. Đang nhắm mắt nghe nhạc thì tự dưng em lên, nói trống không kiểu bực bội: Hay nhỉ. Tôi thuộc dạng cứng đầu, nếu nói nhẹ thì tôi còn nghe, cái kiểu ương thì tôi lại chẳng ngán, tôi mới cười cười: Hay chứ. Em không nói không rằng gì nữa đi xuống dưới phòng trọ, tôi mỉm cười đắc thắng một mình. Sau lần đấy tôi thỉnh thoảng có nói chuyện với con gái ở đấy, cũng quen một đôi chút nhưng chỉ ở mức xã giao.
Hôm đấy, như mọi khi, ăn cơm nhà dì xong tôi ra ngoài hiên nói chuyện phiếm với con gái ở đấy. Vì ở trọ học nên cứ mỗi buổi chiều hoặc ăn cơm tối xong, tụi con gái lại ra hiên ngồi nói chuyện, nên thỉnh thoảng tôi cũng góp vui vài ba câu chuyện tầm phào. Tôi và em chẳng mấy khi nói chuyện với nhau, không biết em ra sao, còn tôi tôi vốn không thấy thiện cảm với em cho lắm, buổi đấy em đi dự sinh nhật bạn. Bỗng nhiên trời mưa khá to, đám con gái đi vào phòng hết, tôi chẳng có việc gì làm nên chỉ quanh quẩn đứng trước hiên. Tôi vốn thích ngắm mưa, nhất lại là mưa to, lúc tôi đang đứng thì em chạy ào qua cửa, thấy tôi đứng đấy em mới hỏi:
- Nhớ em nào hay sao mà đứng thẫn thờ ở đấy thế?
Tôi lúc ấy chỉ đáp đùa:
- Nhớ em chứ nhớ ai!
Em chẳng nói gì thêm, đi vào phòng trọ, tôi đi lấy 1 cái ghế ngồi, ngồi ngắm mưa tiếp, đầu óc mông lung, thấy chán chán, cứ thế ngồi. Lát sau thấy em chắc đi ra phơi đồ, em có nhìn thấy tôi hỏi:
- Anh nhớ người yêu hay sao mà lại cứ ngồi đấy thế?
Tôi chẳng nói gì, cứ im im, vì lúc ấy buồn buồn, chán chán, chắc do tôi vốn ít nói và cũng chơi với ít bạn bè nên trong những tình huống thế này tôi chẳng muốn nói chuyện với ai. Tự dưng thấy em phơi đồ xong rồi đến cạnh tôi bảo lấy cho em cái ghế, em ngồi với tôi. Tôi cũng vào nhà, lấy ghế cho em, lúc đấy thực sự tôi không muốn nói chuyện với ai cả, tôi chỉ muốn một mình, và em hỏi, tôi trả lời, cứ điệp khúc thế rồi tôi với em nói chuyện khá nhiều, về học tập, về cuộc sống. Em có hỏi tôi có người yêu chưa, tôi cũng nói với em là hồi cấp 3, có 1 người con gái thích tôi, nhưng tôi chả bao giờ để ý con gái nên mấy cái chuyện đấy tôi không để ý lắm. Và tôi, tôi cũng hỏi em có người yêu chưa. Em bảo: Em chưa…
Tôi với em cứ thế nói chuyện, lúc em đứng dậy vào phòng trọ là vào khoảng 12h đêm, gần 3 tiếng nói chuyện với em, từ trước đến giờ đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện lâu như vậy với một người con gái. Em đi vào phòng trọ, tôi vẫn ngồi đấy, vẫn suy nghĩ lung tung, tôi thấy nói chuyện với em khá hợp, tôi có chút cảm tình với em, cũng khá lâu sau tôi mới vào nhà đi ngủ. Trời vẫn mưa như trút nước…
… Mưa...
.................................................. ............................................
Chap 2:
Sau dạo đấy, tôi có chú ý em nhiều hơn, thình thoảng nhìn em từ xa, chúng tôi có vẻ thân nhau hơn, tôi dần có những tình cảm lớn hơn so với đơn thuần chỉ là cảm tình. Tuy nhiên, có một lần tôi cùng về quê với gia đình dì, tôi có hỏi qua về em, dì tôi khen em, tôi cũng cảm thấy vui. Dì còn bảo với tôi em đã có người yêu, lúc ấy tôi cảm thấy buồn, rất buồn, lúc đấy tôi chỉ nghĩ một điều: Em nói dối tôi … Tôi lờ mờ và không hiểu sao em lại nói với tôi hôm đó như thế, em chỉ nói đùa hay em cố tình nói đùa. Gần như cả hôm ấy tôi nghĩ miên man, tôi lại càng nhớ hơn về hôm mưa.
Sau đó, gần như tôi tránh mặt em, cảm giác biết một người mà mình thấy thích có người yêu, cộng với việc em nói dối tôi, tôi cảm thấy ghét em. Càng ngày, tôi càng cảm thấy nhớ em, tôi không dám nói, tôi cũng không trò chuyện cùng em như lúc trước. Em vẫn vô tư, thỉnh thoảng có nói chuyện nhưng tôi đều lờ đi. Tôi buồn, tôi chôn chặt trong lòng, thỉnh thoảng tôi vẫn lén nhìn em và tôi cảm giác có một nỗi đau vô hình trong tim tôi. Có lẽ vì em thấy tôi lạ, hoặc tôi nói chuyện với tụi con gái còn lại nhưng lại không nói chuyện với em, nhưng tôi biết làm gì, tôi không đủ cam đảm để nói chuyện với em tự nhiên như ngày xưa được nữa.
Thực sự lúc ấy, có lẽ là lần đầu tiên tôi có cảm giác ấy với con gái, nên tôi cũng không biết làm cách gì để xử trí trong tình hình như vậy. Nói chuyện tự nhiên với em, tôi thấy ngượng ngượng, hơn nữa cũng có phần tức vì em nói dối tôi. Còn theo kiểu tán tỉnh, tôi cũng không dám vì biết em có người yêu rồi, và tôi cũng không có ý nghĩ muốn biết người yêu của em, để xem tôi có còn cơ hội. Với cảm xúc trái chiều như vậy, tôi cảm thấy mông lung không biết nên làm thế nào cho đúng, tôi vốn có thói quen thấy buồn thì tôi hay đi lang thang, đi và nghĩ ngợi, buổi đấy tôi đang đi thì cảm giác có ai đi theo tôi, tôi quay đầu lại thì thấy em và đứa con gái ở phòng 4 đang ở đằng sau. Tôi có quay lại hỏi:
- Hai đứa đi đâu đấy?
Đứa con gái kia nói:
- Anh đi đâu bọn em theo đấy.
Đang sẵn buồn, lại thêm có người chọc, tôi nghĩ thầm: Uh, thích đi thì cho đi. Tôi cứ thế bước thẳng, tôi đi chả thèm để ý có hai người vẫn bám theo tôi, cách nhau khoảng 5m thôi nhưng tôi không nói gì, và cũng không muốn nói gì lúc ấy. Đi được tầm 2, 3km tôi nghe loáng thoáng thấy bảo hai đứa đấy mỏi chân, nên tôi quay lại. Lúc quay lại, tôi vẫn không thèm để ý, cứ thế đi, em và bạn em cứ nói chuyện linh tinh tôi không nghe rõ. Sẵn đang bực bội, thấy em đang nói với bạn và cười cười, tôi quay lại bảo:
- Em đừng nói gì nữa, anh không muốn nói chuyện với em.
Em có vẻ bất ngờ nên khựng lại, và có lẽ cảm thấy xấu hổ với đứa bạn nên cứ thế đi chậm chậm lại. Tôi vẫn cứ đi, và xác định đi về, em và bạn vẫn đi theo tôi. Lúc đi về, tôi có qua nhà xe tang (loại chuyên để quan tài đem đi mang ra ngoài nghĩa địa), tôi chỉ muốn cho em và bạn em sợ, để đừng đi theo tôi nữa, tôi muốn một mình, nhưng em và bạn em vẫn đi theo. Tôi nhảy vào, hỏi em có vào không, em và bạn em có vẻ sợ nên chỉ dám đứng ở ngoài, tôi chán nản, không muốn đi nữa nên đi về. Tôi làm thế có đúng không, tôi có nên làm thế, tôi muốn nói chuyện với em quá, tôi muốn nhìn em, tôi buồn, tôi cảm thấy đau … và tôi thiếp đi trong giấc ngủ…
.................................................. .................................................. ....
Chap 3:
yđ 8/2006
Từ lúc đó, tôi gần như không tham gia vào nói chuyện với tụi con gái nữa, tôi ở trong nhà, hoặc xem ti vi, hoặc chơi với em, có lúc đi ra net xem kết quả thi đại học. Em dường như cũng ngại tôi nên có lẽ chúng tôi chạm mặt nhau không được nhiều cho lắm. Tôi lờ em đi, xem như không quen. Hôm đấy, tôi đang ở nhà dì thì bố mẹ tôi sang đón tôi về, tôi về khi ấy em đang đi học. Lúc về đến nhà tôi là tầm 6 rưỡi chiều, tôi vẫn như mọi khi, lên tầng 2 phòng mình, ngồi trên lan can, ngồi hóng gió. Đối diện nhà tôi là cánh đồng, tôi có thể ngắm mặt trời mọc hoặc lặn, có đôi chút nghĩ về em. Tầm 7 rưỡi, bố mẹ tôi có gọi tôi xuống ăn cơm, nhưng tôi không đói, nên tôi vẫn ngồi ở trên đấy. Lát sau, tôi xuống nhà, định lấy xe đạp đi ra hàng net thì mẹ tôi hỏi:
- Con định đi đâu đấy?
Tôi đáp:
- Con đi ra mạng xem điểm chút.
Mẹ tôi nói giọng run run:
- Có tin nhắn báo điểm về rồi, trượt rồi con ah.
Bố tôi thì bảo giọng nghiêm:
- Ngồi xuống bố nói chuyện một chút.
Lúc đấy tôi một phần vì choáng váng, một phần bất ngờ, tai tôi lùng bùng, bố nói trong khoảng 30 phút, tôi cũng không nhớ nữa, cũng không nhập tâm cho lắm. Cổ họng tôi nghẹn nghẹn, tôi cũng không nghĩ ra được lúc ấy tâm trạng tôi thế nào, chỉ thấy trống rỗng, người như mông lung, mất hết kiểm soát. Bố tôi nói rất nhiều, thế này, thế nọ, nhưng tôi dường như không nghe được chữ nào. Bố tôi nói xong rồi bảo tôi ăn cơm, tôi chỉ đứng dậy rồi nói:
- Con lấy xe đi đây chút.
Mẹ tôi chỉ bảo:
- Đi quanh quẩn thôi con nhé, đi lát rồi về.
Tôi cúi mặt xuống:
- Vâng.
Tôi đạp xe quanh thị trấn tôi đang sinh sống, đi như vô định, không buồn, không chán, chỉ thấy trống rỗng. Tôi cứ thế đạp phải 3, 4 vòng, tôi cay đắng, nhìn người đi đường, nhìn xe cộ, nhìn các đôi tình nhân, nhìn lên trời. Trời hôm ấy khá nhiều sao, cứ miên man tôi nghĩ thì có 1 đám con trai tầm học cấp 3 đi ngang qua tôi đánh võng, lạng lách, đâm vào tôi. Tôi ngã xuống đường, thấy nhói đau ở tay và chân, nhưng lúc đấy so với cái nỗi đau tinh thần thì nỗi đau thể xác tôi gần như không cảm nhận được. Mấy thằng con trai sau khi đâm vào tôi thì lại phóng lên xe đi tiếp, chúng còn quay lại văng ra vài câu chửi thề, tôi là một thằng nóng tính, như mọi khi thì chắc tôi không để yên nhưng hôm đấy tôi không còn muốn để ý mấy chuyện như thế làm gì nữa. Tôi vào một quán net, chẳng biết làm gì, tôi vào nick chat, ngồi thừ phải gần 20 phút, chỉ nhìn vào màn hình, thỉnh thoảng có quay sang bên cạnh xem một thằng bé chơi Gunbound. Tôi không biết tôi vào quán net để làm gì, chỉ biết là khi định thần lại thì tôi đang ngồi ở 1 máy tính rồi.
.................................................. .................................................. .........
Chap 4
Ngồi thừ ra, tôi mới xem vào nick chat, nick chat của tôi có vài người bạn đang sáng đèn, chủ yếu là bạn cấp 3, nhìn status chỉ quanh quẩn là về kì thi đại học. Chán nản, tôi định out ra thì nhìn thấy nick em. Tôi add nick em từ lúc tôi cũng mới biết em, nhưng tôi thấy em ít khi online, và từ lúc tôi add đến giờ cũng chưa bao giờ gặp em online. Tôi click vào nick em, tôi hỏi thăm em một chút về sức khỏe, về cuộc sống, tôi cũng nói với em kết quả kì thi đại học của tôi. Rồi không ngăn được, tôi đã nói cho em biết tôi thích em, tôi đã yêu em, tôi bảo rằng tôi biết em có người yêu rồi, nhưng tôi vẫn yêu em. Tôi không cần em đáp lại, tôi cũng không cần em phải nghĩ về một người như tôi, tôi chỉ cần nói ra để tôi đỡ mang cảm giác nằng nặng trong lòng. Nói với em những gì tôi suy nghĩ trong lòng, tôi đứng dậy trả tiền và về nhà, lúc ấy khoảng 10 rưỡi. Bố mẹ tôi là cán bộ viên chức nên đi ngủ khá sớm, lúc về nhà thì còn mỗi thằng em đang thức, nó ra mở cửa cho tôi, tôi còn không dám nhìn vào mặt nó, nó cũng không nói gì, tôi cất xe rồi đi lên tầng 2. Tôi thấy khát nước, khát khô cả cổ, có cái gì nghẹn nghẹn ở cổ tôi, tôi đi vội lên tầng 3, ngồi một mình ở trên đấy.
Ngồi một mình, tâm trang rối bời, tôi mới nghĩ đến những ngày chơi bời về trước, nghĩ về những tháng năm chỉ biết vùi đầu vào game. Tôi không trách mình vì tôi biết là do tôi, tôi chỉ cảm thấy khổ cho bố mẹ tôi. Cả hai đều là người có tiếng nói trong xã hội, giờ tôi thế này, bố mẹ tôi gặp bạn bè, họp hành, công tác, biết làm sao. Đầu óc trống rỗng, nhìn lên trời chỉ thấy một màu đen, có trăng, có sao, nhưng sao tôi thấy nhàn nhạt. Tôi ngồi im, gần như không động đậy, không có cảm giác gì nữa… Ngồi một lúc tôi mới thấy đau đau, xem lại cánh tay thì một đường dài máu chảy, vết xước khá dài và sâu, chắc do lúc nãy tôi ngã xuống đường, tôi xem cả chân cũng thấy máu đang chảy. Nhắm mắt lại, nghĩ về tương lai, không biết tôi nên làm gì giờ này, tôi cúi mặt ôm đầu gối. Tôi cứ ngồi như vậy cho đến 2, 3 giờ sáng, khi định thần lại thì lúc đấy tôi mới cảm thấy mệt mỏi uể oải, chán chường. Lặng lẽ, tôi đi xuống dưới nhà để ngủ, có một giọt nước mắt rơi xuống má, tôi liếm thử, mặn chát … Hôm ấy là ngày 10/08/2006…
.................................................. ................................
Chap 5
Sau hôm ấy là một chuỗi ngày dài ác mộng đối với tôi, bạn bè thì rục rịch chuẩn bị đi học, tôi thì chỉ nằm không ở nhà, cơm cũng không muốn ăn. Bố tôi là người gia trưởng, cộng với người con nhà người ta đi học đây học đó, thêm người ta hay nói ra nói vào, ức chế với người ngoài đổ hết cả vào đầu vợ con. Cứ đến bữa ăn là tôi ngồi để nghe thuyết giảng, nhiều hôm bố tôi đi về muộn, mẹ tôi phải bảo tôi ăn cơm trước, nhưng nào có được yên ổn, bố tôi lại gọi tôi xuống, rồi tiếp tục nói thế này thế kia. Tôi chỉ biết cúi gầm mặt xuống, không dám nói lại điều gì. Đêm đêm, tôi ra ngoài ban công ngồi, nhìn trời, nhìn đất, không có một suy nghĩ nào, vô thức. Tôi biết nói sao, tôi biết làm sao, tôi gây ra nỗi thất vọng cho gia đình, cho ông bà, là người luôn được đề cao trong gia đình, tôi liệu có xứng đáng với những gì mọi người kì vọng. Chẳng biết giờ tôi có làm nên trò trống gì không, hay chỉ đến thế sống bám gia đình. Thời gian đấy có lẽ là quãng thời gian dài nhất của cuộc đời, cảm giác như một ngày cả trăm tiếng chứ không phải 24 tiếng nữa, biết làm gì cho hết ngày … Thế rồi con giun xéo mãi cũng quằn, không hẳn, là tôi không chịu nổi cái cuộc sống cứ ngày này qua ngày khác chờ thời gian, rồi suốt ngày nghe bố tôi nói chuyện, rồi nhìn cảnh bạn bè đi học, rồi nhìn vào người mẹ của tôi ở giữa cảnh bênh con rồi bị bố tôi quát. Tôi đã cãi lời bố tôi, tôi từng có nhiều lần phản ứng lại bố tôi, nhưng chưa có lần nào tôi dám cãi lời bố tôi, hay ngắt ngang lời nói của bố tôi, tôi luôn nhẫn nhịn, tôi giữ ở trong lòng.
- Con không ở nhà này nữa, từ mai con sẽ đi nơi khác.
Bố nhìn tôi tóe lửa quát:
- Mày đi được thì đi đi, nhà này không có con cái như mày.
Tôi cự lại:
- Vâng, từ mai con sẽ đi.
Bố tôi to tiếng quát lên:
- Đi được thì đi đi, giỏi.
Tôi bước lên lên tầng, tôi chỉ nghĩ đằng nào thì tôi cũng không thể chịu đựng được cái cảnh này nữa, tôi muốn được yên bình. Tôi góm gém quần áo, nhét vài quyển sách, trong túi còn vài đồng bạc, tôi không biết nên đi đâu. Mẹ tôi lên nhẹ bảo:
- Thôi mẹ xin con, con biết tính bố con rồi đấy, đừng có cố chấp bố nữa.
Tôi lừ lừ không nói, mẹ tôi nói thêm:
- Con chịu khó chút, đừng nghĩ ngợi gì nữa.
Tôi chỉ cúi mặt đáp:
- Con không ở nhà nữa đâu, con không chịu đựng nổi nữa.
Mẹ tôi mới nhẹ nhàng:
- Thôi hay con về quê vài hôm, khi nào bố nguôi đi rồi về.
- Vâng, thế cũng được. Tôi buồn buồn đáp lại lời mẹ.
Buổi sáng hôm ấy, mẹ tôi nghỉ làm để lai tôi về quê. Rồi cả ngày hôm ấy, mẹ ở nhà ông bà nội với tôi, tôi có nói chuyện với mẹ, tôi bảo sẽ học lại 1 năm để năm sau thi lại. Mẹ cũng đồng ý với quyết định của tôi, tuy nhiên mẹ bảo cần phải kiếm một lớp ôn thi nào để đi học bù lại những kiến thức mà tôi bị hổng. Mẹ gọi điện cho dì tôi, thông báo vắn tắt với dì, buổi ngày mai mẹ sẽ lai tôi sang nhà dì. Tôi với mẹ ăn cơm rồi mẹ bảo tôi đi ngủ, tôi ngồi không, nằm mãi không ngủ được, tôi dậy, bật đèn, lại nhìn trời. Tối hôm đấy trời lại mưa, nghĩ đến cảnh ngày mai gặp lại em. Nếu xấu hổ chắc giờ tôi không còn cảm giác để xấu hổ trước mặt em, tôi biết làm gì khi đứng đối diện với em, thở dài, tôi lấy một quyển vở trắng, và viết cho em:…tôi mong muốn có một ngày nào đó tôi sẽ dũng cảm đối diện nói với em rằng tôi yêu em… Gấp quyển vở lại, tôi nằm trằn trọc, trời mưa như trút nước, mưa như trêu gan tôi, tôi thiếp đi lúc nào không biết …
…trong mưa có tôi, trong mưa có nụ cười em…
Mời Bạn Xem Tiếp Tập 2:Click Here
Mời Bạn Xem Tiếp Tập 3:Click Here
Mời Bạn Xem Tiếp Tập 4:Click Here
Mời Bạn Xem Tiếp Tập 5:Click Here
Mời Bạn Xem Tiếp Tập 6:Click Here
Mời Bạn Xem Tiếp Tập 7:Click Here
Mời Bạn Xem Tiếp Tập 8:Click Here
|
14/2/12 |
Kỷ Niệm Mối Tình Đầu
Các Bài Cùng Chuyên Mục
27 nhận xét:
Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét
- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào


ukm
Trả lờiXóabuon tat do'.the ban co con gap lai em do nua ko tc cua 2 nguoi ra sao roi hay chi co the thoi
:) Hay that day
Trả lờiXóa:-t
Trả lờiXóahic chuyen bun that,nhung ma tinh yeu luon vay ma.tui va ban co nhieu diem chung day hok phai la nhieu ma hinh nhu la hoan toan thi dung hon hoc hanh theo kieu tai tu nghien game va chac chan la cung tuoi nua vi ban tot nghiep 2006. qua cau chuyen cua ban tui rat muon dc lam ban voi ban de xem chung minh con diem chung nao hok neu ban dong y thi pm vao yahoo of me nhe : haydoianh_anhsequayve_voiem
Trả lờiXóaCo ve
Trả lờiXóachuyen nay daj hen
:-? rot cuoc la con nua ko nhi?? thay hoi hoi giong minh 1chut
Trả lờiXóaQUÁ HAY :) CÒN NŨA KO THẾ BAN
Trả lờiXóaDOC HAY + THÍCH CU NHƯ LÀ VIET VỀ TUI DO
Trả lờiXóaUP NỮA NHA BAN
ban dau doc kon hay.....
Trả lờiXóako có ket thúc ak bạn
Trả lờiXóathe ong co ngu voi no ko
Trả lờiXóaTruyện rất hay và có ý nghĩa ,cảm ơn người đã sáng tác ra câu chuyện này ,cố gắng update nhanh nhanh nha bạn !
Trả lờiXóacau chuyen ket thuc khong co hau.va phan ket ko hay nhung du sao di nua ban tro thanh nha van duoc do.hjh
Trả lờiXóabai viet kha hay!
Trả lờiXóarat cam dong..
anh nen doi di9en voi thuc tai di . Khong la cua minh thi khong nen niu keo :D anh co 1 nguoi yeu nhu the co ma nen thuc tai ti. chu nhu em chang co nhu the day nay`, buon vi con gai u????????
Trả lờiXóa=d>
Trả lờiXóacam on ban cung da co mot nguoi dam nghi va dam viet ra nhung gi ma minh da trai qua trong tinh yeu cung nhu cuoc song toi va ban cung co phan giong nhau trong truyen tinh yeu va toi cung dong cam voi ban cau chuyen cua ban that la xuc dong va hay chuc ban thang cong tren con duong tinh yeu cung nhu cuoc song con phan cuoi thii chua hieu cho lam mong ban viet not
tôi không biết phải nói gì đây bạn ạ tơ cónđau hơn bạn gấp trăm ngàn lần bạn a.tớ cũng được gia đình bạn bè kỳ vọng nhiều lắm và tớ cũng trượt đại học.tớ chưa bao giờ nhìn thấy giọt nước mắt của bố nhưng vì chuyện tôi trượt đại học bố tôi dã khoc thật nhiều vì tôi.tôi cũng gặp em ở hà nội hai dưa yêu nhau thật nhiều cùng nhau vượt qua bao nhiêu khó khăn của cuộc sống tôi và em cùng nghèo và phải di làm thêm để kiếm tiền hoc sau hơn 1nawm yêu nhau say đắm tôi giờ quyết định tôi phải thay đổi cuôc sông dể em dỡ khổ tôi tim việc trong 1 công ty nước ngoài tôi đã bắt đầu công việc và dần dần tôi it quan tâm em hơn nhưng tôi yêu em nhiều lăm.vì sự vô tâm ấy mà giờ tôi mát người yêu tôi hối tiêc tôi chm trong đau khổ tôi bị sốc khi em yêu người khác tôi ngã xuông tôi như mất trí không biết gì nữa.tôi không trách em nhưng tôi lo cho em nhiều hơn tôi sợ người ta không tốt với em tôi sợ lăm giờ đây trong căn phòng ở trọ tôi không biêt đi về đâu không biết làm toi nghỉ học tôi bỏ cả lam toi không đứng dậy được nữa.tôi bơ vơ và tôi chỉ biết tôi nhớ em tôi nhớ lắm dường như nỗi nhớ này thật tê tái.tôi không có nhiều bạn bè ở hà nội vì vậy tôi buôn tê buồn tai.cô đơn ai đó muốn nói chuyên thi lien lạc với tôi tôi muôn nói chuyện với ai do quá tôi sẽ djện lai cho các ban so cua toi la:01649505392
Trả lờiXóacác bạn ơi câu chuyện tình của tôi đau buôn quá tôi muôn kể cho các bạn nghe nhưng chẳng biêt kể tư đâu
Trả lờiXóacái dkm cái thằng tác giả này...viết chuyện cứ miên ma miên man nói đi nói lại 1 vấn đề...tâm trạng lúc thế này lúc thế kia mâu thuẫn vl...chém gió hết :-t
Trả lờiXóa@-) hoa mắt chóng mặt đau đầu!
Trả lờiXóahix voi thao thi nhung cau chuyen tinh dau tien trong cuoc doi moi con nguoi dieu rat dang quy va dang tran trong.thao cung da tung co 1 moi tinh dau that ngot ngao day ki niem cung k ich nhung dang cay va nuoc mat.moi tinh dau cua thao keo dai 4nam voi nhung yeu thuong gian hon.nhung co le tinh yeu cua thao k du lon de niu chan nguoi thao yeu.anh ay da chay theo tieng goi cua dong tien va vat chat.4nam yeu nhau voi thao la ca mot quang thoi gian day hanh phuc.gio day thao va anh ay khong con gi ca.niu co con chang la ki niem nuoc mat va noi nho thuong mai mai k bao gio nguoi ngoai.moi tinh dau that dep nhung chang may ai co the di den doan ket tot dep.hix niu co dip thao cung se ke cho cac ban nge ve moi tinh dau tien day nuoc mat pha lan hanh phuc.yeu nhau ma k den duoc voi nhau la mot dieu dau kho nhat ma thao da trai qua.chao tat ca cac ban da yeu men trang web nay.hihihihi niu co the thao mong duoc lam quen tro chyen voi cac ban qua sdt 01081884307.thao dang song va lam viec tai han quoc.nich yahoo cua thao la phaletim_buon88.
Trả lờiXóatroi oi thao theo doi ca cau chuyen ban ke.nhung ket thuc khong nhu thao mong doi.hix thao k co thoi gian ranh nhieu nhung van co sap xep de doc cau chuyen cua ban.nhung dieu thao cho doi ay lai lam thao thay hut hang vo cung.huhuhu nhung doi lai duoc 1 dieu ban da lam thao thay rang ich nhat tren cuoc doi nay van con co nguoi con trai chung tinh.voi thao gio day cung da k the nao yeu them mot ai het.moi tinh dau ket thuc cung la luc trai tim thao mat het cam giac yeu thuong.4nam yeu nhau voi thao rat nhieu ky niem.thao k nhu ban la chi duoc oc ay dap lai tinh yeu trong 1thang ngan ngui,thao thi duoc yeu thuong trong 4nam.gio day bong tan biet het.thay ban dau kho nhu the mai ma chang quen duoc co ay.chac thao cung se con lau lam moi co the lang quen tat ca nhung ky uc ve moi tinh keo dai trong 4 nam kia.cam on ban da cong hien cho trang web mot bai viet het suc cam dong.mot anh chang chung tinh nhu ban thi xung dang co duoc hanh phuc trong tuong lai.cau chuc ban mau chong quen nguoi ay de tim den hanh phuc cho rieng minh nha.bibi
Trả lờiXóatruyện này đến đây là kết thúc ak?không như mình mong đợi chút nào.nhưng nói thật là chuyện cứ lủng củng sao ý.nhiều đoạn lặp đi lặp lại thật khó hiểu
Trả lờiXóaah đại học thương mại mà
Trả lờiXóacùng khóa với mình đây
hay đấy nhỉ
viết nốt cho mọi ng đọc đi
ĐẠI HỌC THƯƠNG MẠI
Trả lờiXóaHỌC QUÂN SỰ Ở XUÂN HÒA MÀ
MÀ TÁC GIẢ NHỚ THẦY LUYÊN KO?
AH
TÊN BẠN LÀ J NHỜ
BẠN HỌC KHOA J VẬY
CÓ J LIÊN HỆ VỚI MINH
0974487014
MÌNH HỌC CÙNG KHÓA ĐÓ MÀ
2007_2011
gan sang chap 2 ay. co 1 doan hoi vo li nha. toi ngoi ngam troi mua ma em thi di phoi do???
Trả lờiXóalan man chang ra cai gi
Trả lờiXóa