Cả khu phố bị đánh thức bởi tiếng chửi bới, và tiếng khóc xé lòng của trẻ nhỏ. Những người hiếu kỳ ngay lập tức nhò đầu ra khỏi cửa, dáo dác đưa mắt dò xét tìm về nơi phát ra những âm thanh đầy kích thích. Mọi tò mò đổ dồn về phía nhà Oanh Thắng. Cảnh tượng mà người ta chẳng bao giờ ngờ đến đã xảy ra ở đó từ ít phút trước.
Một mớ hỗn độn những ba lô, rúi rết, quần áo đồ đạc tư trang của ba mẹ con Oanh bị vứt liểng xiểng trên hè phố, ngay trước cửa nhà. Đang lúc đợt rét kéo dài, trời mưa phùn, rét mướt là thế, ba mẹ con hết ngửa mặt nhìn trời, lại ai oán nhìn cánh cửa nhà đã khép chặt khóc hết nước mắt trông thật thảm thương. Đứa con lớn vùng đứng dậy, đập cửa thình thịch, vừa khóc vừa hét: “Ông là đồ tồi, là nhà của mẹ chứ, nhà của mẹ chứ…!”. Mẹ chúng mặt tái xanh, lảo đảo đứng dậy kéo cả hai đứa con gái lại gần, ôm vào lòng như muốn che chở, bao bọc cho chúng. Giữa những tiếng người xì xào bàn tán, phỏng đoán, ba mẹ con lặng lẽ gom lại đồ đạc cho vào túi rồi thất thểu đi về hướng nhà ngoại.
Không một ai hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết ngày hôm sau, khi cơn mưa phùn đã ngớt, trời sáng hửng lên một chút, những người hàng xóm thấy chồng Oanh, cùng một người đàn bà Việt kiều và theo sau là một thằng bé chừng 3 tuổi trắng trẻo xinh xắn như con lai từ trong căn nhà ba tầng đi ra, tay trong tay cùng nhau đi ăn sáng… bình thản trước ánh nhìn chê trách và những cái lắc đầu ngán ngẩm của mọi người.
Ngôi nhà ba tầng vừa được xây khang trang cách đó chưa lâu. Trước đó, ba mẹ con Oanh sống trong căn nhà mái bằng cũ chật hẹp hơn. Nhiều năm rồi, từ khi chồng đi kiếm sống nơi xứ người, ba mẹ con Oanh vẫn sống kham khổ như thế. Đùng một cái, chồng Oanh bảo phải xây nhà để về nước hẳn, vì công việc làm ăn đã không còn thuận lợi như trước. Oanh băn khoăn lắm, vì căn nhà của hai vợ chồng vốn nằm trên đất của ông bà nội. Oanh tính chuyện bàn bạc với bố mẹ chồng thì ông bà chắc nịch “Chúng tao có mỗi chồng mày là con trai duy nhất, sau này chả cho nó thì cho ai mà mày sợ. Thôi, không phải sang tên sang họ gì sất, chúng tao chết sẽ di chúc lại cũng chả sao. Không phải lo, cứ xây đi cho vợ chồng con cái ổn định mà làm ăn.” Thấy ông bà nói có lý, Oanh cũng xuôi. Khoản tiền chồng Oanh đi làm ăn ở nước ngoài, lâu lâu mới gửi về tính ra chỉ đủ phân nửa, số còn lại Oanh bươn bả chắt bóp từng đồng và được sự hỗ trợ của ông bà ngoại mới đủ để xây lại nhà.
Thấm thoắt ngôi nhà đã xây xong đẹp đẽ. Cả khu phố đều mừng cho họ cuối cùng cũng làm xong được một việc lớn của đời người. Ba mẹ con phấn khởi chờ đón ngày chồng Oanh trở về. Ngỡ rằng, từ nay cả gia đình sẽ được đoàn tụ trong ngôi nhà ấm cúng…
Cô chỉ còn biết tự trách mình đã quá nhẹ dạ đem lòng tin đặt vào người chồng phản trắc... (Ảnh minh họa)
Hai đứa trẻ tíu tít nắm tay mẹ, hồi hộp nhìn về phía cửa ra của sân bay. Vừa nhìn thấy bố, chúng đã nhảy cẫng lên vui sướng, hò hét ầm ĩ. Nụ cười tắt ngấm trên môi Oanh khi thấy chồng không chỉ đi một mình. Họ cùng lên xe trở về nhà với hai người lạ mặt. Một người đàn bà Việt kiều không còn trẻ, đeo đầy những vòng vàng, nhẫn vàng lóa mắt, chốc chốc lại nhìn Oanh với ánh nhìn khinh khỉnh. Và một thằng bé đẹp như con lai, giọng nói trọ trẹ không được sõi. Cái nhạy cảm của người đàn bà khiến lòng Oanh sẵn đầy nghi hoặc, bỗng té ngửa khi thằng bé gọi chồng Oanh là “papa”. Không giữ nổi bình tĩnh, Oanh quay ngoắt người hỏi chồng, giọng gay gắt “Sao nó lại gọi anh như thế? Thằng bé và người đàn bà này là ai, anh giải thích đi!” Chồng Oanh nhăn mặt, thủng thẳng: “Để về nhà rồi nói sau! Họ là khách của tôi”. Người đàn bà không nói gì, tặng cho Oanh một cái liếc xéo và cái cười nhếch mép khả nghi.
Cả dọc đường về, lòng Oanh cồn cào như có lửa đốt. Hai đứa trẻ vẫn ríu rít trò chuyện với bố, chốc chốc mới thấy bố nó đáp lại được một câu không lấy gì làm hào hứng, càng khiến Oanh thêm bực bội.
Vừa bước vào nhà, người đàn bà đã sáng mắt lên, gật gù vẻ hài lòng: “Ngôi nhà đẹp đấy. Mình sẽ sống ở đây hả anh?” Oanh chưa kịp phản ứng đã nghe chồng ngọt ngào trả lời “Đúng rồi em yêu, nhà của chúng mình mà.”
Đất trời như sụp xuống trước mặt, Oanh xông vào túm cổ áo chồng giận dữ: “Anh vừa nói cái gì, anh nói lại tôi nghe!”. Chồng Oanh giật mạnh bàn tay vợ đang túm lấy mình, tiện thể bồi thêm một cái đẩy, Oanh ngã sõng xoài ra phía sau nghe tim mình rạn vỡ theo cái giọng điệu lên xuống trầm bổng của chồng: “Tôi nói đây là nhà tôi. Sao, có gì sai nào? Tiền tôi gửi về xây nhà, đất là của bố mẹ tôi. Đã không cam chịu thì ra khỏi nhà tôi ngay đi, còn đợi tôi đuổi mới hiểu ra à?”. Oanh khóc nấc lên đau đớn nhớ lại những lời ong tiếng ve những ngày chồng đi nước ngoài, cô hiểu người đàn ông xa nhà chẳng bao giờ tránh khỏi chuyện bồ bịch, cũng là để khỏa lấp nỗi nhớ vợ nhớ con. Cô chấp nhận tất cả, cuối cùng mới tá hỏa khi chồng về nước lại tráo trở lật mặt đến vậy.
Oanh nức nở: “Anh là đồ khốn, không phải là con người. Tiền anh gửi về được bao nhiêu mà đòi xây nhà xây cửa. Trong này có cả tiền của tôi làm ra, cả tiền bố mẹ tôi góp nhặt mới có được. Anh không có quyền đuổi mẹ con tôi ra ngoài”. Chồng Oanh vênh mặt hất hàm lật lọng “Cô có gì để chứng minh điều đó không? Có giấy tờ nhà không? Tôi làm sao, cô ở nhà chắc cũng mèo mả gà đồng chứ riêng gì tôi. Khôn hồn thì lấy đồ đạc và ra khỏi nhà tôi mau đi trước khi tôi nổi giận”. Người đàn bà Việt kiều khoanh tay trước ngực, chân rung rung thỏa mãn, miệng cười sung sướng. Oanh vụt đứng dậy, lấy hết sức bình sinh túm tóc người đàn bà giáng cho một cái tát. Chồng Oanh vằn mắt túm lấy cổ Oanh giật ngược trở lại. Hai đứa trẻ nãy giờ vẫn đứng sững sợ sệt, thấy mẹ bị bắt nạt, vội xông vào cắn tay bố.
Người đàn ông trước giờ chúng vẫn yêu thương và nhung nhớ gọi là “bố” bực tức hất văng hai đứa vào góc nhà. Rồi một tay lôi xềnh xệch Oanh ra cửa, một tay ra hiệu cho bồ nhí túm cổ hai đứa con gái.
Ba mẹ con bị hai con người bất nhân lẳng ra ngoài giữa tiết trời giá rét. Cánh cửa đóng sầm lại, vài phút sau, từ ban công tầng hai, những quần áo và đồ đạc bị thả rơi một cách không thương tiếc. Oanh ngậm đắng nuốt cay nhìn ngôi nhà khang trang bỗng chốc thay tên đổi chủ và người chồng bội bạc thẳng tay ruồng rẫy vợ con. Cô chỉ còn biết tự trách mình đã quá nhẹ dạ đem lòng tin đặt vào người chồng phản trắc.

:-t thang do phai cho vao dao chem
Trả lờiXóaKT: ChangKhi
nhung loai bat nhan. khong phai la nguoi!!!!!!!!!!!!! gieo nhan nao se gat qua day. khon nan!!!!!!!!!!!!!
Trả lờiXóachi hay bao voi chinh quyen va li di se duoc chia tai san ma!
Trả lờiXóa[-(
Trả lờiXóakai loai mat day!!roi xe bi qua bao thoi!!chi phai song tot hon ho de ho phai than phuc nhe!!roi 1 ngay nao do ten khon do xe phai quy truoc mat chi ma van lay!!
Trả lờiXóađọc bài này mà tức quá ! đ.m thằng chó này đéo phải đàn ông .cái loại vô học mới thế. làm ng làm gì làm chó đi ..thương cho 3 mẹ con chị quá .
Trả lờiXóa:-t loại này có chết cũng giết đồ súc vật
Trả lờiXóachị ah,thôi thì cuộc đời vẫn thường nhiều trái ngang thế mà. bây giờ việc kiện tung không thể giúp gì cho chị. và chị hãy cố giữ bình tĩnh. hãy nhớ một điều: kẻ địch sẽ cảm thấy
Trả lờiXóathắng lợi nhất khi trông thấy mình uất ức.ngược lại, chúng sẽ thiếu tự tin và bực bội khi thấy mình ung dung, bình thả và vui vẻ. cố gằng sống tốt,nuôi dạy con cái học hành đầy đủ.chúng mới chính là nguồn sống của chi. yên tâm, rồi sẽ có ngày tên súc sinh đó phải qùy dưới chân 3 me con!
dap chet cha no dj b con no chac cung 1 ruot
Trả lờiXóachem chem chem:-t
Trả lờiXóacuoc doi luon cong bang ma.nhug j ho doi xu te bac hom nay se nhan lai ngay sau tham chi con hon the nua.nhan wa doi nay ma
Trả lờiXóaThuog chi va 2dua nho qua dok den day ko cam dc nc mat.ko biet noi voi thag do tu j nua danh goi no la" con chó"no kon ko bag con cho.xuc vat xuc sinh.buc xuk lam roi
Trả lờiXóachj cho e sdt thag do dj
xin chị cái địa chỉ để tôi cho bọn đàn em đến xử lý giúp chị. Tôi chỉ cần bỏ ra 5 triệu để xử lý êm đẹp.
Trả lờiXóaxin pa chi cho toi hinh anh va ten tuoi de? tui bao? bon. dan em ho. mot tay la ok ....... :-SS
Trả lờiXóatử hình ngay. thằng mất dạy.
Trả lờiXóasao trên đời này có lắm đàn ông tệ bạc thế nhỉ?kiểu này không lấy chồng ở một mih là thoải mái nhất
Trả lờiXóahehe
TRUNG TÂM ĐIỆN LẠNH BÁCH KHOA K9 Chào các bạn.Chúc tất cả các bạn luôn mạnh khỏe.hãy click sửa điều hòa giúp mình,bít đâu mình sẽ giúp được cho các bạn.thanks
Trả lờiXóado khon nan.loai nguoi do song ko bang suc vat.di chet di
Trả lờiXóaChị ơi, ông trời rất công bằng mà chị, rùi 2 người đó cũng sẽ bị quả báo thui chị à, về những hành động đã làm với chị, chị hãy sống tốt nhé, mạnh mẽ lên chị. Chúc chị tất cả chị à, :(
Trả lờiXóasao tren doi nay lai co nguoi khon nan the. that mat long tin qua...
Trả lờiXóaroi 2 nguoi do se gap qua bao. ho se ko the hanh phuc voi nhau dau. gay dau kho cho nguoi khac thi minh cung se chuoc lay dau kho hon ma thoi.
Trả lờiXóa:(
Trả lờiXóa