"Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.
Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.
Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường… - “Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình. Người đàn ông sững sờ, nói: - “Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?” -“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?” Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười. Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.” Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”
Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói: - “Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!”. Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.
Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: -“Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!” Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe. Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.
Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút. Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô. Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe: “Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”. Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung. Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”. Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng.
Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc!".
Chuyện kết ở đây nhưng sau đó là hàng trăm, hàng ngàn comment phủ dài trên các mạng xã hội. Trong một ngày chỉ riêng một nhóm Facebook có tới hơn 1700 lượt "like" và hơn 700 lượt "share". Vì sao? Vì phần kết đáng sợ của câu chuyện hay vì thông điệp ẩn chứa đằng sau đó?
Hàng nghìn lượt share và comment đã xuất hiện và nối dài trên tường của các facebook trong vài ngày trở lại đây.
Và hàng nghìn câu hỏi bật ra: Bao nhiêu lần mình từng thờ ơ với những giây phút hoạn nạn, khó khăn của người khác? Mà bạn hoàn toàn có thể giúp đỡ? Đôi khi, chúng ta quá vô cảm với cuộc sống quanh mình!
Trong dòng chảy băng băng của cuộc sống, khi mà cái gì cũng "nhanh hoặc cực nhanh" (thức ăn fast food, mạng internet cũng broadband, tốc độ vi xử lí tăng gấp đôi, gấp ba, những cuộc chạy đua lên đỉnh vinh quang... thì sự vô cảm, nhởn nhơ đã diễn ra.
Sự vô cảm sẽ không có đất sống trong xã hội này.
Mạng là ảo, nhưng trách nhiệm và yêu thương là thật. Câu chuyện không xảy ra ở đất nước chúng ta, nhưng khi nó được dịch sang tiếng Việt và lan truyền trên các trang mạng xã hội, nó đã gây nên một làn sóng dư luận của những người trẻ. Rất nhiều commnet của những người Việt trẻ để lại sau khi đọc xong câu chuyện:
"Cuộc sống vội vã khiến nhiều người sống vô tâm, vô cảm, họ đâu biết rằng đâu đó quanh ta còn rất nhiều người đưa tay ra cần sự giúp đỡ, mong là sau khi đọc xong câu chuyện trên trong mỗi tâm hồn chúng ta sẽ mọc được giống cây mang tên đồng cảm" và "cuộc sống ngày càng khiến con người ta trở nên vô cảm" là những lời chia sẻ đầy suy nghĩ và trách nhiệm của những người trẻ.
Mong rằng, hai từ đồng cảm không còn là khái niệm "xa xỉ" trong xã hội này.

hay
Trả lờiXóahay cai thang cha may . may la thang nao
Trả lờiXóaThat toi cho co tai xe qua !!!!!
Trả lờiXóamình đã cố nhưng vẫn không đủ, mình cũng muốn dứt ra cái thế giới vô cảm ấy nhưng nhiều lúc có một mình mình làm những việc như vậy lạc lõng quá, lạc lõng như người hành khách trong câu chuyện trên, người ngoài nhìn vào thậm chí bạn bè mình còn coi hành động của mình là lập dị, nản quá!
Trả lờiXóaKiếp Phù Du
xúc động quá!thấy bản thân mìn cần phải làm nhìu hơn nứa...Thật bùn và hụt hẫng trước sự vô cảm của con người thời đại ngày nay...
Trả lờiXóaNhưng mìn tin này mai se khác!
dang tim vo,lien he dai gia hai.sdt 0048 787 380 558
Trả lờiXóaBun wa!!!
Trả lờiXóadu la that hay la ao du o nuoc ta hay nuoc khac thi cung that la buon.minh co the giup nguoi ta nhung sao k giup chu.that toi nghiep cho co lai xe
Trả lờiXóauh,hay that...cam dong qua!
Trả lờiXóatổ nội tụi mầy nói tằm bậy đéo tin đc đúng là mạng ho lao wa đi chien nay chắc ko có thật đâu chác 100%
Trả lờiXóahay cai ma bo cai dua tren cung cau mong may cung bi tuong tu nhu the
Trả lờiXóanieu toi gap nhung ten nhu so 10 da noi.thi ko biet dieu ji xay ra that la thieu van hoa
Trả lờiXóatrên youtube có
Trả lờiXóanhieu nguoi cung giup nhung nguoi gap nan , nhung nhieu khi chinh nhung nguoi co long tot lai bi nguoi gap nan do toi cho la da gay ra cai tai nan no , biet lam sao bay gio ??? nen nhieu nguoi muon giup cung ko dam giup khi chi co 1 minh ,
Trả lờiXóacâu chuyện nào cũng vậy, dù là thật hay giả thì cái quan trọng nhất là giá trị, lời nhắn nhủ của nó để mọi người suy ngẫm chứ không phải chỗ để mọi người chửi nhau hay chửi admin!
Trả lờiXóaAdmin mất công sức như vậy mà nhận lại được gì hay là những lời thiếu văn hóa??? những người đọc khác đang suy ngẫm về câu chuyện thì bị đứt mạch cảm xúc khi gặp phải những lời chửi tục chửi thề của người đọc khác vậy các bạn suy nghĩ thế nào về hành động của mình???
hãy làm một người Việt Nam có văn hóa một cút không chỉ có ích cho mình đâu mà còn cho cả gia đình, con cái mình đó các bạn!
xúc động quá! côn đồ vẫn mãi mãi là côn đồ,đồ k phải là người mà
Trả lờiXóaban va toi hay cung ho khau hieu doan ket khi gap chuyen bat binh,bao ve nguoi yeu la bao ve con chau minh,bao ve chinh minh,ban va toi khong dung tungb cho viec lam sau xa hay nhin thang dung quay mat di cam on moi nguoi
Trả lờiXóame kiep.nhung con me tai xe nay cung ac that.ko ai nghi cho no nhung no cug ko nghi cho moi nguoi.con tai xe nay nhan tam vai
Trả lờiXóatroi sao lai vay dc chu?toan bon dang chet nhat la may thang mat day kia chi kho than co txe bun that that dang thuong mong o ben kia co se ko fai nhu vay nua ben ay vui ve nhe?
Trả lờiXóa