Tôi thấy anh bấm chuông ở cổng. Mẹ mặc cái áo satin hở cổ chạy ra đón con rể một cách tình tứ. Anh hôn lên bờ vai mẹ trước khi hai người bước vào nhà. Căn nhà mà tôi đã gắn bó suốt hơn hai mươi năm với bao nhiêu kỷ niệm với mẹ.
Tôi chờ, chờ mãi mà cánh cửa vẫn đóng im ỉm. Nếu dũng cảm hơn, tôi đã có thể đối mặt được với những gì mà tôi nên biết, cần phải biết. Nhưng tôi sợ…
Ba tiếng đồng hồ đứng bên ngoài cửa chờ đợi, tôi đã dằn vặt rất nhiều. Tôi không biết sẽ phải phản ứng thế nào khi họ bước chân ra từ ngôi nhà ấy. Bởi vì họ là những người mà tôi yêu thương, chồng và mẹ tôi…
Có nằm mơ thì tôi cũng chưa bao giờ nghĩ hai người họ sẽ làm cái chuyện đáng sợ ấy. Nhưng hôm nay thì mọi chuyện đã rõ ràng, chính mắt tôi thấy anh bấm chuông ở cổng. Mẹ mặc cái áo satin hở cổ chạy ra đón con rể một cách tình tứ. Anh còn kịp hôn lên bờ vai mẹ trước khi hai người cùng bước vào nhà. Căn nhà mà tôi đã gắn bó suốt hơn hai mươi năm với bao nhiêu kỷ niệm với mẹ.
Không hiểu sao tối nay, tôi lại sợ hãi không dám tự tay tra chìa khóa mở cửa bước vào. Cánh cổng đóng kín, ánh điện ở phòng ngủ của mẹ trên tầng hai đang sáng bỗng tắt ngấm. Tôi bấm số gọi điện cho anh thì anh bảo đang bận tiếp đối tác. Đối tác của anh là mẹ vợ sao? Sao anh phải lừa dối tôi như vậy? Tôi lại gọi điện cho mẹ. Mẹ bảo đang đi Chùa Hương cùng mấy bà bạn đến hôm sau mới về. Họ đang ở bên nhau mà lại cùng lừa dối tôi.
Tôi đau khổ tự đặt ra bao nhiêu câu hỏi. Tại sao lại như vậy? Tại sao không phải là người khác? Tại sao lại là mẹ tôi, người mẹ tôi yêu thương hết mực? Tôi có thể tin rằng mẹ sẽ phản bội lại con gái hay không?
Đáng ra tôi phải biết sớm hơn, có thể tôi sẽ không phải chứng kiến cái cảnh này, cũng không phải lầm lũi chôn chân bên ngoài suốt mấy tiếng đồng hồ như thế này. Nhưng chữ “ngờ” tôi học được muộn quá chăng?
Tôi chờ, chờ mãi mà cánh cửa vẫn đóng im ỉm. Nếu dũng cảm hơn, tôi đã có thể đối mặt được với những gì mà tôi nên biết, cần phải biết. Nhưng tôi sợ, sợ chạm mặt họ.
Tôi đứng đây để làm gì? Chờ đợi gì? Tôi sẽ hét vào mặt mẹ lời căm thù ư? Tôi có thể căm thù người đã sinh ra tôi, yêu thương và nuôi nấng tôi suốt hai mấy năm qua? Cả người đàn ông ấy nữa, anh là chồng của tôi, là bố của đứa con tôi. Tôi có thể căm thù hai người họ? Càng nghĩ thì trái tim tôi ngày càng tan nát.
Nước mắt tôi cứ thế lăn dài trên má, mặc những ánh mắt xa lạ của người qua đường. Nếu như khóc có thể giúp tôi tin vào sự trong sáng của hai người tôi tin yêu ấy thì tôi sẽ khóc nữa, khóc mãi. Nhưng nước mắt tôi cứ lăn dài mà căn phòng ấy vẫn khép kín.
Có nằm mơ thì tôi cũng chưa bao giờ nghĩ hai người họ sẽ làm cái chuyện đáng sợ ấy.
Một cảm giác bị lừa dối khiến tôi đau khổ. Tại sao hôm qua, hôm kia thôi, anh còn gọi mẹ, xưng con với mẹ tôi. Lúc nào mẹ cũng thân mật một lời: “Con rể ơi…!”, để rồi bây giờ, một người dối vợ, một người dối con gái để đến với nhau?
Nhớ lại cách đây chừng hai tháng, mẹ gọi điện kêu buồn, kêu mệt. Thế là anh tức tốc sang chăm sóc mẹ. Sau cái lần đó, tôi thấy thái độ của anh hơi khác. Anh ít khi nhìn vào mắt tôi. Anh lúng túng khi tôi chủ động “gần gũi”. Anh cũng không còn chiều chuộng tôi như trước nữa. Những lời xin lỗi bâng quơ của chồng khiến tôi hoảng hốt. Tôi chột dạ, có lẽ nào anh đã chán vợ? Tôi chỉ có thể nghĩ được thế thôi, để rồi đến hôm nay tôi trở thành nạn nhân của cuộc chơi mà tôi không thể hiểu thế nào cho đúng.
Anh lơ là chuyện chăn gối với tôi hơn. Có lúc tôi nghĩ là do anh bị căng thẳng công việc. Thi thoảng mẹ lại la mệt mỏi. Anh lại đến bên mẹ chăm sóc thay tôi. Có nhiều đêm anh ngủ lại. Sáng hôm sau thái độ của anh vẫn bình thường. Tôi từng hàm ơn sự nhiệt tình của chồng với mẹ mình. Chính tôi cũng phải công nhận rằng hiếm có anh con rể nào lại tốt tính như anh.
Rồi tôi lại nghĩ đến sự thay đổi rất rõ ở mẹ. Mẹ ăn mặc đẹp hơn. Mẹ trang điểm đẹp hơn. Ở nhà thôi mà lúc nào người mẹ cũng thơm nức mùi nước hoa. Từ khi bố bỏ đi đến nay cũng đã hơn chục năm rồi chưa từng thấy mẹ đụng đến phấn son. Vậy mà dạo này thấy mẹ có vẻ chải chuốt. Tôi còn khen mẹ trẻ ra nhiều, đẹp hơn nhiều so với cái tuổi 48 của bà nữa. Mẹ đến thăm vợ chồng tôi thường xuyên hơn. Mẹ cứ ở được dăm bữa nửa tháng rồi lại về ở một mình. Những bữa ăn vui vẻ ấy cứ thế ùa về trong tôi lúc này.
Tôi không đủ kiên nhẫn chờ đợi thêm được nữa. Đưa tay lên xem đồng hồ, muộn lắm rồi. Ở nhà tôi còn đứa con nhỏ đang chờ cơm. Tự nhiên tôi thấy mình dại khờ quá! Như vậy là đủ lắm rồi. Tôi đang rình rập chồng và không hờ “tình địch” của mình lại là mẹ. Tôi không nên ở đây thêm nữa. Người tôi lạnh buốt, tôi trở về nhà.
Cho con ăn rồi ru cho nó ngủ trước. Tôi lặng lẽ ngồi bên mâm cơm đã nguội lạnh. Đưa từng miếng cơm lên miệng tôi lại nghĩ đến hình ảnh mẹ mặc cái áo mỏng tang ra đón con rể tình tứ như vậy để làm gì?
Chừng mười một rưỡi thì anh về. Anh vẫn tỉnh bơ, vẫn là người chồng chu đáo. Anh lại vòng tay ôm vợ vào lòng. Từng hơi thở của anh dồn dập. Anh bảo bận tiếp đối tác nên mới về muộn. Anh hết lời xin lỗi tôi và không quên dặn dò lần sau cứ đi ngủ trước, đừng chờ anh nữa. Nghe những lời anh nói mà nước mắt tôi càng chảy nhiều hơn. Tôi vẫn im lặng. Tôi không thể nói được gì khi đối mặt với chồng vào lúc này, khi anh vẫn muốn làm chuyện ấy với vợ dù vừa mới ở bên mẹ vợ về.
Những bữa cơm của vợ chồng tôi với mẹ cứ ẩn hiện. Từng lời mẹ nói, những cử chỉ mà anh quan tâm đến mẹ vợ. Tất cả đều là dối lừa hết sao? Mẹ đã chen vào cuộc sống riêng tư của chúng tôi từ lúc nào? Phải chăng những cái lần mà mẹ la mệt, la buồn là có ngụ ý? Cả những hôm mẹ sang chơi với cháu cũng là không bình thường?
Tôi sợ phải đối diện với mẹ và chồng tôi…
Tự nhiên tôi nghĩ đến những chuyến công tác dài ngày trước đây, khi ngôi nhà chỉ còn lại mẹ và chồng với đứa con nhỏ. Biết đâu mẹ và anh cũng “tranh thủ” với nhau như tối nay? Đôi mắt tôi cay xè, mặn chát. Tôi có hơi quá đáng khi nghĩ về mẹ như vậy hay không?
Thi thoảng tôi vẫn vô tình bắt gặp những ánh mắt khác lạ mà mẹ dành cho con rể. Kể ra thì tôi ít khi để ý. Mà nếu có để ý thì ai lại nghĩ sẽ có cái ngày hôm nay? Khi ấy tôi chỉ nghĩ rằng mẹ cũng thương anh như con ruột.
Có phải vì nỗi khổ tâm của mẹ quá nhiều? Nhất là khi mẹ biết bố có bồ. Bồ của bố chỉ bằng tuổi của tôi, mẹ lăn ra ốm cả tháng trời. Bố mẹ là vợ chồng chỉ còn trên danh nghĩa. Tình cảm của mẹ chỉ còn biết dành cho tôi. Chưa có cái gì tôi muốn mà mẹ không đáp ứng. Rồi trong cuộc sống của mẹ con tôi đã mất dần bóng hình bố. Biết những gì mà mẹ đã chịu đựng, tôi càng yêu thương mẹ hơn.
Đến khi tôi có người yêu, mẹ mừng vì tôi đã lớn. Nghĩ lại cái ngày tôi đưa anh về nhà giới thiệu, mẹ ưng anh lắm. Những cử chỉ quan tâm mà mẹ dành cho người yêu tôi khiến tôi rất yên lòng. Thi thoảng anh đến ăn cơm cùng mẹ con tôi. Những gì mà anh làm cho tôi đủ để tôi biết anh yêu tôi chân thành. Khi chúng tôi cưới nhau, mẹ đã khóc thương tôi rất nhiều! Tôi đã kính trọng mẹ, yêu thương mẹ biết nhường nào!
Vậy mà hôm nay tôi lại có cảm giác cô độc. Bỗng nhiên tôi trở nên bế tắc giữa hai người mà tôi yêu thương nhất, mẹ và chồng tôi!

một lũ loạn luân
Trả lờiXóaqua nham nhi
Trả lờiXóatại sao chi phải im lặng như vậy?phải chịu đựng đến bao giờ.1 người chồng bội bạc,1 người mẹ không ra gì quan hệ với cả chính con rể của mình.nếu em là chị thì phải đối diện với nó
Trả lờiXóacach tot nhat la len ra di tim mot chan troi moi ko ai biet minh la ai ca
Trả lờiXóaTHANG NAY DAO HOA SUONG NHO DIT CA ME LAN CON.
Trả lờiXóaHãy đối diện với thực tế . Chị hãy nói ra cho họ biết việc họ đang làm xen họ nghĩ gì người mẹ của chị ko sững đáng Là 1 người mẹ . Người mẹ đó đã cướp đi hạnh phúc cuộc đời chị cướp đi người bố của con trai chị họ ko xứng đáng với tình yêu thương chị dành cho họ hay tranh xa những người đó xa em cảm thấy ghê tởm nhưng người đó thay cho chị
Trả lờiXóaco mom sao ko noi ... de o bung lam gi` ha e ..lam vay thi chong va me cua e co cham het duoc ko .... e noi ra la e dea biet tobng bon ho la song the thi cuoc tinh cua me vo va re moi ....het duoc,,,,,,,beyyyyy chuyen nho.
Trả lờiXóabo tay chac em em van chua du voi chong em, ma mua do choi sex.com cho y choi,do bi mang tieng loan luan ....hn./..
Trả lờiXóachuyện này cứ post đi post lại. cái thằng đấy chém chết mẹ nó đi.loạn luân kiểu như thế thì ai chấp nhận đc
Trả lờiXóabo tay va bo luon ca chan .com
Trả lờiXóacon me la con di
Trả lờiXóaTại ban phần lớn các cụ đã có câu: nam nữ thụ thụ bất thân.Đó là nguyên tắc rồi bạn ạ.
Trả lờiXóakho cho chj wua.chj hay roi xa ho di .nhug van phaj noi cho ho biet la chj da bit tat ka chj nha.hay kien kuong len nhaaaaaaaaa
Trả lờiXóathật đáng thương quá ,chị hãy dũng cảm lên ,dù rất khó khăn . chị hãy nói thẳng là chị đã biết chuyện rồi gạt họ đi, họ ko xứng đáng để chị y và kính trọng đâu chị ak. e chúc chị sớm có lại đc hạnh phúc trọn vẹn
Trả lờiXóaanh ta vua lam bo vuong va lam chong,lam ba va ong noi cua chi va cac chau,hay bay to voi anh va noi,luat phap co cho anh quanhe td cung luc 2 me con ko?ban bi cam sao ma ko noi.anh ta la 1 con di duc.ko xung voi ban.
Trả lờiXóa