Nuôi con riêng cho chồng để chồng vui bên bồ




Chị cố gắng níu giữ người chồng đầu ấp tay kề hơn ba mươi năm... (Ảnh minh họa)



Ai biết câu chuyện cuộc đời chị đều không dám tin đó là sự thật...


Ba mươi năm sống chung, 15 năm nuôi con riêng hộ chồng, 7 năm sống sau bóng một người phụ nữ chỉ đáng tuổi con gái út... Ấy vậy mà chị chưa một lần to tiếng với anh, có chăng chỉ là sự đau khổ tột cùng một mình chị chịu.

“Cái nết đánh chết cái đẹp”

Ba mươi năm trước chị được gia đình anh xin về làm dâu. Cô dâu mới hồi đó tuy không xinh đẹp nhưng được cái hiền lành, biết kính trên nhường dưới, ăn nói lễ phép nên càng ngày chị càng được gia đình chồng yêu mến. Còn chồng chị, tuy không yêu vợ ngay từ đầu nhưng cách sống của chị khiến anh nể phục. Thế rồi anh yêu chị lúc nào chẳng hay, từ chỗ ghẻ lạnh vì lấy người mình không yêu, anh bắt đầu có những yêu thương dành cho người vợ nết na, hết lòng vì gia đình, giúp anh có được niềm hạnh phúc được làm cha một cậu bé kháu khỉnh.

Sau mười năm chung sống, anh chị sinh thêm được hai người con nữa. Đôi vợ chồng chuyên nghề nông vất vả cực nhọc để nuôi ba đứa con với chỉ nghề phụ mây tre nên cuộc sống không thoát nổi cái vòng khó khăn, cực nhọc. Nhìn đàn con nheo nhóc mà anh thắt cả ruột gan. Cuối cùng thì anh quyết chí lên Hà Nội làm ăn những mong thoát khỏi cảnh nghèo khó. Vậy là bao nhiêu vốn liếng trong nhà chị gom góp cho anh làm lộ phí.

Ngày đầu tiên bỡ ngỡ chen chân trong đám chợ người, anh được nhận vào phụ việc ở một xưởng sản xuất gỗ. Nhờ có tay nghề làm đồ gỗ từ trước nên chẳng mấy chốc anh trở thành thợ cả. Chẳng biết từ lúc nào anh đã lọt vào mắt xanh bà chủ, vốn là một góa phụ chỉ sau hơn một năm về nhà chồng. Có lẽ, tấm thân cuồn cuộn cơ bắp của anh đã khiến người phụ nữ ấy sau bao năm đơn chiếc bỗng trở nên thèm khát mãnh liệt mùi vị đàn ông. Thế rồi, chẳng mấy chốc anh đã đánh mất chính mình. Cũng chính vì thế, những khoản tiền anh gửi về giúp đỡ vợ con dư dả hơn khả năng mà tự thân anh kiếm được.

Chị vợ ở nhà đâu có ngờ, số tiền hàng tháng chị vui vẻ đón nhận là tiền anh “bán mình” cho bà chủ. Và khi cuộc sống đã bớt khó khăn thì cũng là lúc chị được rảnh rang hơn, có thời gian, sức lực để mà thấy thèm khát bóng dáng, giọng nói của người đàn ông trong nhà. Suy đi tính lại, ngoài phương án lên Hà Nội theo anh, chị chẳng còn con đường nào khác, chị hy vọng tới “mảnh đất vàng” đó, chị có thể phụ anh kiếm ra nhiều tiền hơn nuôi con cái. Thậm chí, có thể gửi một phần về biếu bố mẹ nghèo đói ở quê.

Nghĩ là làm, chị dắt díu ba đứa con nhỏ tạm biệt gia đình chồng lên Hà Nội kiếm sống. Chị những tưởng vợ chồng con cái xum họp là điều bất ngờ và hạnh phúc nhất đời anh. Ấy vậy mà cuộc hội ngộ gia đình ở thủ đô trở thành gánh nặng cho chồng chị. Tuy chồng không nói gì, nhưng chị hiểu trong lòng anh hoàn toàn không thoải mái khi bốn mẹ con chị dắt díu nhau theo anh. Ngôi nhà anh thuê dành cho mẹ con chị chẳng tối nào có bóng dáng anh. Niềm hy vọng gần gũi chồng tắt ngấm trong lòng người vợ xa chồng đã lâu.

Cuối cùng chị cũng hiểu lý do vì sao cả tuần anh chỉ nghé thăm mẹ con chị một lát lại rồi lại tất tả đi ngay. Cái bụng to tướng của Hạnh, bà chủ nơi anh làm việc đã nói lên tất cả. Ngày biết vợ con anh từ quê lên, Hạnh chẳng e dè yêu cầu anh chia tay với họ để Hạnh và anh trở thành một đôi thực sự. Hạnh cho anh chọn một bên là mẹ con Hạnh và một số vốn đủ cho anh thành ông chủ hoặc ra đi với mẹ con chị. Món hời bầy ra trước mắt quyến rũ anh hơn với chị, người phụ nữ vừa già nua, vừa xấu xí quê mùa. Có điều, ba đứa con đẹp như tranh, giống anh như đúc thì anh không đành lòng đoạn tuyệt.

Nghe anh thủ thỉ tâm sự những điều thầm kín trong lòng, Hạnh đành “tạm nhịn” không bắt anh ngay lập tức phải ly hôn với vợ, tuy nhiên, mỗi tháng anh chỉ được sang thăm vợ con một lần. Thời gian còn lại thuộc về Hạnh. Cuộc “ngã giá” thành công, anh biến thành món đồ chơi trong tay Hạnh.

Không phải là người đẻ ra Mạnh nhưng tình cảm của chị với con đã quá sâu đậm... (Ảnh minh họa)

Cũng từ lúc đó anh trở thành “nô lệ” của người “vợ” mới. Đổi lại Hạnh mở một xưởng sản xuất đồ gỗ mới cho anh làm ông chủ. Anh buộc phải cam kết với Hạnh không lôi kéo những khách hàng truyền thống cũng như thợ cứng từ xưởng cũ sang xưởng mới. Có lẽ đó là sai lầm lớn nhất trong đời Hạnh khi mà chỉ vì giành giật một người đàn ông không phải của mình, cô ta đã bất chấp tất cả, sẵn sàng chi ra số vốn lớn để người chồng hờ làm ăn.

Cùng thời gian đó Hạnh buộc phải nghỉ đẻ, mọi việc giao lại cho anh trông coi, quản lý hai xưởng sản xuất với khoảng cách địa lý hai xưởng khoảng bẩy cây số. Tuy cố gắng hết sức anh cũng chỉ trông nom được xưởng mới, còn xưởng của Hạnh, sau ba tháng nghỉ đẻ nó đã trở nên tan tác. Không thể gắng gượng, Hạnh đành lòng rút lui đi tìm đường làm ăn khác. Đứa bé Hạnh nhờ chị ruột nuôi hộ và cam đoan gửi tiền nuôi con hàng tháng. Mối tình giữa anh và Hạnh cũng chấm dứt từ đó.

Hạnh tuyên bố thằng bé là con riêng của cô và nhất quyết không cho con về sống với bố mặc anh năn nỉ thế nào Hạnh cũng không đồng ý. Chị ruột của Hạnh cũng vậy, chị ta cho rằng: “Việc chia cắt tình cha con là hình phạt tốt nhất dành cho anh. Chính vì thế, anh đừng bao giờ nuôi hy vọng lại gần đứa bé”. Một lần nữa anh chấp nhận những gì Hạnh nói.

Thật nực cười, dù chính chị gái Hạnh tuyên bố không cho vợ chồng chị đón đứa bé về nuôi, vậy mà chỉ chậm tiền nuôi con hai tháng là chị gái Hạnh không ngần ngại mang đứa bé về trả cho anh chị. “Sự đời lắm cảnh oái oăm”, chị gái Hạnh mang đứa bé trả vợ chồng chị đúng lúc anh vừa bị bắt về tội “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”.

Lo cho chồng chưa xong lại đến đứa bé, chị đành gạt ngang nước mắt “xin gia đình bên ấy thương tình cho chị khất tới khi xong việc anh, chị sẽ đón đứa bé về nuôi và xin trả toàn bộ số tiền nuôi con hàng tháng”. Những lời khẩn khoản của chị chẳng động lòng chị gái Hạnh. Họ nhất quyết đặt đứa trẻ mới vài tháng ở lại. Nước mắt lưng tròng, khó khăn thêm khó khăn.

Từ ngày anh bị bắt, cuộc sống bốn mẹ con trông cậy vào cái quán nước trà đá ven đường của chị vốn đã khó khăn, giờ thêm đứa bé chẳng biết rồi chị sẽ làm gì để nuôi hộ anh đứa trẻ tội nghiệp. Nhìn đứa bé mà chị rớt nước mắt. Nhưng rồi cuộc sống cũng hé cho chị một tia hi vọng.

Từ khi Mạnh (tên đứa trẻ) “phải đi bán nước” cùng mẹ, ai cũng thương hoàn cảnh éo le của chị, chẳng người khách nào không trả thừa cho chị vài đồng, coi như là “cho đứa bé”. Quán nước của chị cũng theo vậy mà ngày càng đông khách, nhờ những tấm lòng tốt bụng của khách hàng chuyện tiền sữa của bé không còn là nỗi lo của chị. Chị cứ sống vậy mà nuôi con tới ngày anh được trả tự do.

Được về bên vợ con, anh mỉm cười mãn nguyện với gia đình đầm ấm. Nhưng chẳng được bao lâu, trong quan hệ làm ăn anh lại quen Hân, một cô gái tỉnh lẻ lên Hà Nội bươn trải. Vốn là gái làng chơi, những mánh khóe “câu trai” được Hân đem trổ tài trinh phục anh.

Trước mắt anh Hân là tất cả, bỏ lại người vợ hiền và bầy con thơ, anh đi theo “tiếng gọi trái tim”. Anh dành tất cả thời gian, tiền bạc cho “mối tình chú cháu” đó. Trong lúc ấy, một mình chị phải vật lộn với cuộc sống mưu sinh nuôi bốn đứa con nhỏ. Vốn dĩ Mạnh được chị chiều vì thương con thiếu thốn tình cảm cha mẹ nên Mạnh chỉ ham chơi mà chẳng ham học. Mạnh nghịch chẳng ai bảo nổi.

Còn đang phải loay hoay dạy bảo cậu “quý tử” con chồng thì chị lại nhận được những lời thách đố của Hân. Hân muốn làm vợ một ông “chồng” hơn bố Hân vài tuổi. Lấy lý do “xin được chia sẻ vất vả với chị”, Hân hối thúc anh cho về ở chung trong căn nhà của vợ chồng chị. Chiều lòng “người đẹp”, bỏ ngoài tai sự phẫn uất của chị, anh đưa Hân về ngủ chung phòng với vợ chồng mình. Sự chia sẻ chung chồng làm chị không biết bao lần đau khổ phẫn uất. Phòng ngủ của chị bỗng biến thành tổ ấm uyên ương cho chồng.

Nhiều đêm chị bị “biến” thành khán giả bất đắc dĩ. Nhìn chị uất ức đau khổ, Hân lấy làm hạnh phúc lắm. Mỗi lần bắt chị chứng kiến cảnh họ quấn quýt lấy nhau là Hân tìm mọi cách cho anh thấy Hân mãn nguyện thế nào. Hân còn trêu tức chị bằng cách đôi lần Hân bắt anh “chăm sóc” chị để Hân xem. Đau đớn, nhục nhã, chị cảm nhận được mình chỉ là một món đồ chơi mà anh không bao giờ muốn mất chứ không phải là người vợ cận kề.

Chị chấp nhận cuộc hôn nhân trong bóng tối của mình như vậy... (Ảnh minh họa)

Chị chấp nhận trở thành món đồ chơi trong tay anh. Chị làm nhiệm vụ của người vợ có sự giám sát và chỉ bảo của người tình của chồng. Hân tỏ ra đúng là một “con cáo”, không những Hân không tỏ một chút thái độ khó chịu nào khi hai vợ chồng chị làm “việc ấy” dưới sự chứng kiến của Hân. Hân biết, mỗi lần phải làm “nhiệm vụ” người vợ là điều rất khó khăn với chị nên Hân luôn cổ động, kích thích anh “thô bạo” để đạt khoái cảm cao. Chị cố nghiến răng chịu đau đớn còn Hân thích thú hy vọng chị không chịu nổi “chồng yêu” mà biết đường tự rút lui.

Tìm lối thoát

Từ người chủ gia đình, chị biến thành người ở trong chính tổ ấm của mình. Chị cố gắng níu giữ người chồng đầu ấp tay kề hơn ba mươi năm. Nhiều lần chị tự hỏi sao mình lại phải khổ như vậy, con cái chị đều đã lớn không, cùng lắm chỉ cần ngày ba bữa cơm là đủ. Nhưng chỉ vừa nghĩ đến thế chị lại tự hỏi, tuy không còn phải lo lắng đến kinh tế, nếu chia tay với anh nhưng quyền lợi của con chị thiệt hại không ít. Bao nhiêu năm trời chị có thể nhẫn nhục chịu đựng anh còn được, giờ là những năm tháng cuối đời vì lẽ gì chị không thể cố nốt. Tài sản anh chị có được chị không cho phép biến thành tài sản riêng của Hân.

Hơn nữa, với Mạnh, chị chăm sóc từ tấm bé tuy không phải là người đẻ ra Mạnh nhưng tình cảm của chị với con đã quá sâu đậm. Chia tay anh chị phải xa Mạnh, ai sẽ chăm sóc cho Mạnh? Tuy anh rất thương con nhưng người phụ nữ kia liệu có cho Mạnh lấy một chỗ dung thân. Giờ chị và anh cũng đã có cháu nội ngoại, nếu chị đành lòng nhường anh cho kẻ khác chẳng khác nào trò cười cho xóm làng, nhất là phía thông gia nhà chị, có còn tôn trọng anh chị? Nếu vậy cuộc sống con chị sẽ ra sao?.

Liệu các con chị có sống thoải mái dưới ánh mắt khinh thường của gia đình thông gia hướng tới các con chị? Chị cứ bị ám ảnh bởi hàng loạt những câu hỏi như vậy khiến chị không thể thoát ra khỏi vũng lầy u tối đó. Cuối cùng, chị quyết định phớt lờ tất cả, mặc cho Hân cố công trêu ngươi, chọc tức chị.

Còn Hân thì luôn kiếm đủ cách để khiến chị phải đau đớn đến tột độ. Cô ta mời cả gia đình mình “lên chơi”, cố công đẩy mẹ con chị ra đường. Nhìn anh vui vẻ tiếp “khách”, lòng chị không khỏi chua xót. Chị vẫn vui vẻ ngọt nhạt với gia đình Hân, ai cũng bảo chị là hâm, là dại, còn chị chỉ mỉm cười chua chát không nói gì. Nhưng chị có thể làm gì khi anh vẫn là người nắm giữ kinh tế và là trụ cột trong gia đình.

Hơn một tháng nén nhịn, chị bàn với chồng thuê nhà cho gia đình Hân ở riêng cho tiện. Thấy vợ nói hợp lẽ, mặc Hân phản đối quyết liệt, anh vẫn thuê riêng cho bố mẹ Hân một căn nhà nhỏ cách xa nơi ở của hai vợ chồng anh, tránh sự dòm ngó của thiên hạ. Cũng từ lần đó, chị đạt được một thỏa thuận với anh, “anh có thể đi đâu làm gì tùy ý muốn, nhưng anh không được đưa Hân về quê và tham gia những việc riêng của gia đình, cũng như họ hàng làng xóm”.

Tóm lại, anh có thể vui vẻ với Hân mọi nơi trừ gia đình và quê hương. Cuối cùng chị cũng mãn nguyện với giao kèo đạt được, mặc Hân tức tối lồng lộn với “cam kết” giữa anh và chị. Và cho đến giờ, với chị như thế đã là quá đủ, chị chấp nhận cuộc hôn nhân trong bóng tối của mình như vậy, “cắn răng mà sống chứ biết làm sao”, chị chua chát nói.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

5 nhận xét:

  1. hehe.Được huy chương vàng thứ 2 :D

    Trả lờiXóa
  2. nhoc_xinh: sao chi pai song nhu vay chu. thang cha kia khon nan. doc ma thay buc minh wa. vay ma chi cung chiu duoc. troi uiiii

    Trả lờiXóa
  3. dc chong dit ca 2 the sung suong woa con j nua toi ma nhu the la toi khoai phai bit

    Trả lờiXóa
  4. doc xong cau chuyen of chj ma em thay t uc lun ruoct!!!1 thang chong khon nan....loai nguoi nhu han roi cung se bi tra ja..se bi set dank chet hoac ra duong oto dam chet thuj!!!!

    Trả lờiXóa
  5. chi gai oi_chi lay phai thang cave duc roi

    Trả lờiXóa

Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét

- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info