Bé này, anh sẽ lấy bé đấy


Lững thững trong ánh đèn, ngơ ngác giữa dòng người qua lại, con bé phúng phính xoa hai tay vào má, thổi "phù, phù" cho ra khói, rồi thích thú nhìn, thích thú cười, đôi mắt híp lại, tiếng cười giòn tan, khanh khách lẩn vào không gian phố phường...
"Bước... một bước... hai bước...Không, dừng lại thì hơn, nhiều xe quá..."
Nấm lùn di động lắc lắc cái đầu, bím tóc hết tung tăng bên này lại chạy nhảy sang bên kia, đập vào gò má hồng hồng.
"Cô bé muốn sang đường à? Anh dắt qua nhé!"



Khựng!
"Ai cần?" --- Chiếc mũ len có quả bông to sụ lắc lắc, bé cười một cái khoe đôi mắt một mí nhắm hờ: "Không cần đâu anh ạ"
"Đường đông mà, không đưa tay anh dắt thì đi sau anh cũng được"
Gật gật --- Bé cười toe một cái, lon ton lon ton bước đi sau chân anh.
Qua đường rồi, bé chạy lên phía trước, đập mạnh một cái vào vai anh [Bé đã phải kiễng lên mới có thể làm điều đó, vì bé thì nấm lùn, còn anh thì... cao kều lắm!!!]
"Cảm ơn anh nhé!"
"Ừ, bé ngoan"
Con bé tròn xoe mắt, phùng đôi má phính, lầm bầm:
"Có bé bỏng gì lắm đâu mà gọi người ta là bé nhỉ?"
"Lại còn không à? Hệt như một cây nấm ấy"
Anh bật cười, nhìn bé từ đầu đến chân, lắc đầu ra vẻ trịnh trọng lắm. Bé nhìn anh, xị mặt, rồi lơ đễnh ngó nghiêng phố phường thay vì nhìn vào vẻ mặt đắc chí của anh.
"Kệ người ta..."
---
"Bé ơi, đi chơi với anh đi! Anh dẫn bé đến chỗ này hay lắm!!!"
"Không đi chơi đâu, em còn đang học bài!"
"Để khi khác được không? Sao lúc nào anh rủ đi chơi bé cũng kêu bận học là sao? Học gì mà... nhiều thế @_@"
"Ơ hay... em không học thì làm sao mà có điểm cao được? Làm sao mà có công việc tốt được? Không có công việc tốt thì sao em tự nuôi được mẹ con Cún Xù được?"
"Bé khéo lo. Anh sẽ nuôi bé, nuôi cả mẹ con Cún Xù. Đi chơi với anh nhé!"
"Không là không mà. Anh làm sao mà nuôi được em?"
"Ngốc thế! Vì... anh sẽ lấy bé làm vợ mà. Chồng nuôi vợ là tất nhiên rồi. Anh nuôi cả mẹ con nhà Cún nữa là ok chứ gì?"
Anh nhăn mặt nhìn vào đôi mắt tròn của bé, chỉ muốn rủ bé đi chơi một hôm thôi cũng khó. Bé lúc nào cũng học, học và học. Ngoài học ra, bé chỉ quan tâm đến mẹ con nhà Cún Xù thôi. Hừm. Anh nhẹ búng tay một cái vào gò má phính của bé. Bé nhăn mặt, chun mũi, lắc lắc đầu:
"Không đâu! Ai thèm lấy anh cơ chứ!"
Anh dỗi, quay mặt đi, lặng im chẳng nói chẳng rằng. Thi thoảng nhìn ra chỗ bọn cún con lon ton trong vạt nắng giữa sân mà nhăn mặt, dứ dứ quả đấm vào chúng nó. Bé lật đật gấp sách vở, chạy lại bên anh, ngồi thụp xuống, quay mặt ngó anh một cái, túm túm lấy tai anh mà lắc lắc.
"Xấu chưa này. Giận dỗi với em. Tị nạnh với mấy nhóc cún. Eo ơi... xấu xấu quá..."
Anh phì cười, xoa đầu và kéo bé lại gần, thơm nhẹ vào gò má bé, anh thì thầm:
"Đi chơi với anh, nhé!"
Gật gật. Bé chạy đi thay quần áo, nở một nụ cười tươi hơn cả nắng, tay đan vào tay anh, xiết chặt rồi đột ngột buông. Anh ngỡ ngàng, nhìn theo dáng bé, xoa lên ngực trái: "Ôi, đau tim vì bé mất. Yêu bé nhiều bé ạ!"
"Anh à, sao anh nói là anh sẽ lấy em làm vợ?"
"Vì anh yêu bé! Anh muốn bé là vợ của anh, vợ ngốc, vợ ngố, vợ ngẩn ngơ. Hahaa..."
"Xì. Ghét!"
Bé đấm thùm thụp vào người anh, cười méo mó vì tức, vì giận, vì tia nắng soi vào làm hồng má bé, làm ánh mắt bé long lanh, xoe tròn...
"Yêu bé thật à? Yêu nhiều không?"
"Nhiều lắm!"
"Yêu đến bao giờ?"
"Không biết..."
"Sao lại không biết? Ngố thế. Anh phải nói là anh sẽ yêu em đến suốt đời, yêu mãi mãi..."
"Làm gì có mãi mãi hả bé?"
Bé lặng thing, bất chợt nghe nhói ở trong tim. Anh vừa chạm vào một nỗi buồn sâu kín trong lòng bé, anh ngố quá, chẳng biết nịnh gì cả. Bé có ngốc nghếch thật đâu mà không hiểu chứ.
Tình yêu, vốn dĩ chẳng ai có thể đem ra cân, đo, đong, đếm. Những từ như "mãi mãi", "suốt đời, suốt kiếp" chỉ là làm hồng thêm cái màu ngọt ngào của yêu thương mà thôi. Nhưng bé mặc kệ, bé thích nghe, bé ghét sự giới hạn đến tột cùng... Giới hạn. Là giới hạn ấy, là ba tháng ấy...
"Sao thế? Giận à?"
Anh dí que kem lạnh vào má bé, cúi xuống nhìn sâu vào mắt bé. Mắt bé long lanh nước, bắt gặp màu nâu ấm áp đến dịu ngọt trong đôi mắt anh. Anh khẽ khàng:
"Yêu bé đến khi nào anh không thể yêu bé thêm được nữa. Này nhé, mỗi ngày yêu thêm một ít, ngày này qua ngày khác, yêu thương chất đầy, cao như ngọn núi ấy. Chỉ sợ bé kêu nặng nhọc, không mang vác được hết tình cảm của anh thôi"
"Xì, còn lâu nhé! Tim em là tim không đáy đấy. Cứ yêu nhiều đi, em nhận tất!"
Bé khúc khích cười, cố tình va đầu vào đầu anh kêu "cốp, cốp". Anh nhăn nhó, xoa xoa trán, bé đắc ý nhâm nhi que kem ngọt. Chà, vị socola thanh thanh, mát mát, tan dần nơi đầu lưỡi. Giống như tình yêu của bé dành cho anh. Nhỏ bé, ngô nghê, nhưng lớn dần rồi kết thành chuỗi mong-nhớ-giận-hờn... Bé nắm lấy tay anh, xiết chặt, thật chặt, mặc cho anh kêu oai oái vì đau. Bé cười, ngó lơ khuôn mặt ngố ngố của anh: "Em sẽ nắm tay anh chặt lắm đấy, không chịu buông ra đâu. Em cứ giữ thế này, thế này là...tim em bình yên lắm đấy! Biết không, tình yêu của em..."
---
"Bé ơi, anh nhớ bé lắm lắm..."
"Về với em đi... Một chút thôi..."
"Nhưng công việc của anh chưa xong. Khoảng một tháng nữa cơ. Ôi, anh nhớ bé đến chết mất..."
"...Chỉ...một chút... thôi mà. Về thăm em, cho em ngó mặt anh một cái... rồi anh đi... cũng không được sao?"
"Ừ ừ... bé yên tâm. Anh vẫn khỏe mạnh, chỉ đen hơn chút chút thôi. Gắng đợi anh 30 ngày nữa thôi, anh về mang quà cho bé nhé!"
"Chỉ một tí tẹo thôi... cũng... không được sao?"
"..."
"Tút... tút... tút..."
Bé khóc. Giọt ngắn giọt dài lăn trên má. Đôi má phính đã nhạt màu, chẳng còn hồng hồng như trước nữa.
Nắng nheo mắt soi và má bé, nắng khẽ khàng đọng trên mi những giọt buồn... Bé nấc nhè nhẹ, bấu tay vào thành giường bệnh. Ngoài ô cửa, bé thấy gió hát ca, đám lá cây hòa vào vũ điệu mênh mang. Khúc vui tươi và nhí nhảnh của bé đâu rồi? Bay đi đâu mất rồi? Bé chỉ nhìn thấy bóng anh, cái dáng cao gầy, giọng nói âm ấm. Bé thiếp đi khi miệng vẫn gọi tên anh.
Khe khẽ... nhẹ nhàng, đều như nhịp thở...
"Anh ơi, về với em đi.... một chút thôi... một chút thôi..."
Ngày tàn, nắng nhạt, gió thôi hát ca...
Ngày tàn, nhịp thở bớt đều... thưa thớt... tiếng gọi nhỏ dần...
Ngày tàn, nước mắt vừa kịp khô trên đôi gò má... đôi mắt một mí nhắm lại không bao giờ mở nữa...
Ngày tàn, bàn tay nhỏ bé yếu ớt buông lơi...
----
"Anh về rồi đây, bé ơi!!!"
"Có quà cho bé này. Gấu bông xinh xắn như bé ấy!!!"
"Đâu rồi... đừng trốn anh như thế. Cho anh nhìn mặt cái nào..."
Nhà bé vắng tiếng hát ca, mấy nhóc cún xù buồn thiu ngước mặt nhìn anh... Anh thấy tim mình trống rỗng. Cảm giác như sắp vỡ vụn ra thành từng mảnh khi bắt gặp trang nhật kí trên bàn học của bé.
Gió thổi lật từng trang, góc cửa sổ hắt hiu ánh nắng buổi chiều buồn, mây ảm đạm ngại ngùng dừng chân...
Nét chữ nhỏ nhắn, nghiêng nghiêng...
Màu mực xanh nhòe trong nước mắt...
"Anh ơi, em nhớ anh quá! Muốn gọi cho anh, nói rằng nhớ anh rất nhiều. Nhưng mà, lần nào định nhấc máy gọi cho anh, em cũng sợ anh đang bận, sợ anh nói rằng chút nữa anh gọi lại... Em sợ lắm anh ạ! Liệu em có còn đủ thời gian để chờ đợi không? Liệu em có còn được chờ để nghe giọng nói của anh nữa không?
Thôi thì, em chờ nhé!
Nhưng không chờ được lâu đâu đấy. Có nhớ, có yêu thì về mau mau với em đi. Em bị ốm rồi, ốm nặng lắm đấy. Bác sĩ nói gì đó với mẹ em, từ ba tháng trước cơ, em nghe được, nhưng những âm thanh ù đi bên tai, mắt em ngấn nước...
Ngày anh đi làm, em vẫy tay chào nhưng miệng muốn bật tiếng gọi anh ở lại. Em sợ em chẳng thể chờ anh thêm được nữa, sợ sẽ xa anh mà không được nhìn thấy mặt anh...
Nhưng...
Điều gì đến cũng phải đến anh à. Em nhập viện. Em không đau hay là không còn đủ tỉnh táo để biết mình đau nhỉ? Em chỉ nhìn thấy anh trong nỗi nhớ dài, trong giấc ngủ miên man... nghe giọng nói, tiếng cười của anh làm tim em ấm áp và bình yên lắm, mặc dù, sau khi tỉnh dậy, em lại chìm trong sợ hãi...
Em nắm tay anh, đã từng nắm rất chặt và dự định sẽ không buông ra... Nhưng, biết làm sao khi tay em không đủ sức nữa?
Anh ơi, yêu em vừa vừa thôi nhé! Đừng dành cho em quá nhiều yêu thương, để yêu thương chất thành ngọn núi... Em đi rồi, ngọn núi ấy để cho ai?
Anh ơi, tại em không tốt, tại em bỏ anh mà đi trước. Nhưng anh đã hứa là nuôi em và mẹ con Cún Xù đúng không? Nay em đi đến nơi khác rồi, nơi có những thiên thần đáng yêu đang vẫy gọi, anh phải giúp em chăm sóc mẹ con nhà cún nhé! Đừng vì giận em xấu tính bỏ đi mà ghét lây bọn chúng, chúng chẳng có tội tình gì mà...
Anh ơi, cho em thơm lên mắt, lên mũi, lên cằm, nhé!
Anh ơi, cho em hôn một nụ hôn dài, nhé!
Anh ơi, em buông tay anh ra, nhé!!!..."
Anh thấy nụ cười của mình đăng đắng, gò má nứt nẻ bỏng rát, tim vỡ vụn. Anh khóc trong lặng câm... niềm đau cứ ngấm dần, lan tỏa ra khắp ngõ ngách con tim, bàn tay run run cầm quyển nhật ký, chân đứng không vững khuỵa xuống nên nhà... "Bé... vô tâm lắm... nói đi là đi được ngay..."
Một ngày nắng đầy, vàng như màu mật ong, sóng sánh, đặc đặc trong những áng mây xốp. Anh đến thăm bé, dắt theo mấy nhóc cún xù. Bé vẫn thế, vẫn nụ cười híp cả mắt, vẫn gò má phúng phính hồng, bím tóc ngồ ngộ đặt lệch một bên...
"Bé à, bé ngủ ngon không? Có thiên thần nào phá bĩnh làm em mất ngủ không?"
"Bé à, trên đó có chàng trai nào theo đuôi bé không?"
"Hừm, nếu có, thì bé cũng không được nhận lời tên đó đâu đấy... vì... bé là của anh mà. Anh đã bảo sẽ lấy bé mà..."
"Xì, còn cười à? Sao không ngúng nguẩy nói không mà... không mà như trước kia ấy? Sao cứ cười thế?"
...
Đáp lại những câu hỏi của anh chỉ là gió, gió thổi nhiều đợt, se sắt tim... Trong ráng chiều lấp lánh màu ngũ sắc, anh thấy ẩn hiện khuôn mặt bé. Bé nhìn anh, cười với anh, mắt hấp háy vui. Anh mỉm cười, nói khẽ: "Bé này, anh sẽ lấy bé đấy!"
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

33 nhận xét:

  1. DOC MA CAM DONG WA VA THUONG 2BAN WA THOI.SAO CUOC SONG LAI BAT CONG VAY ????????????????????????

    Trả lờiXóa
  2. Tkanchet_khok:truyen puon wa.pat den t/g day huhuhu...........

    Trả lờiXóa
  3. công nhận là hay đấy, nếu mình mà là người con trai thì sao nhỉ ko lẽ bỏ bữa mấy hôm chăng :))

    Trả lờiXóa
  4. cuncon_thichkeo:sao chuye^n. teen h vit' pun` the^' ho^i` tr'c vit' hay the ma.h toan ket thuc pun` thoi.t.g lzi ma vit chuyen pun the.pkai vit chuyen vui ti di.

    Trả lờiXóa
  5. đọc xong có người :)) kìa xí hổ quá//

    Trả lờiXóa
  6. cảm động thế. lúc nào đọc truyện mình cũng khóc ý... nhưng cuộc sống luôn không trải một tấm thảm màu hồng đúng không bạn.ban hãy cố lên nha !

    Trả lờiXóa
  7. co chuyen ket thuc k co hau,co chuyen ket thuc buon cung nhu csong cua chung ta .cho nen nhung ai dang co hp trong tay hay biet nang niu tran trong dung de tuot khoi tam tay roi la noi nhung loi'gia nhu"...ma an han day dut cho quang doi con lai .chuc cho tat ca moi nguoi luon song trong hp vui ve

    Trả lờiXóa
  8. thienduong_minhanhsaoemlúc 19:07 16 tháng 4, 2011

    wa hay luon a cam dong wa a trong tinh yeu co muon van chuyen co the say ra ma minh wan trong la nen bit ton trong nhung cai minh dang co thi hon

    Trả lờiXóa
  9. cung~ pt thuj ak! hem can? do^ng lem

    Trả lờiXóa
  10. hjc doc cau chuyen that lang man nhung buon wa hjc hjc .tai sao iu nhau lai ko den dc voi nhau chu.hjc

    email:langtusitinh_langtucodon_bk91
    gmail:langtusitinhbk91@gmail.com.vn
    phone number:01688.988.433

    Trả lờiXóa
  11. tinh yeu lag mag va tre kon nhu tyo dau cua minh vay..nhug cs ko zi ton tai mai mai..hay gjn ju no khj minh con co the..dug de khj nao mat dj roj tjec nuoj nhe..Khanh Nam..01694420495

    Trả lờiXóa
  12. bắt đền tg đấy làm t khóc rồi..
    ngày người yeu t đòi chia tay,t khóc cả buổi chiều
    là con trai nhung t mít ướt trong tình cảm lắm
    chia tay 8thangs rồi mà t vẫn k quên đc người ấy
    tg ơi cho mình làm quen với
    nick name: cauchunho_kieutoclangtu92

    Trả lờiXóa
  13. mot ket thuc that buon nhung hcat chua that nhieu y nghia. chuc be trong truyen yen giac va nguoi ban trai song sao cho tot.song ci nguoi da mat nha!

    Trả lờiXóa
  14. nay cai cau langtusitinh_langtucodonkia
    tai sao bai gi cau cung de lai dia chi the?
    hix chac gi da doc chuyen day
    chac chi len de tim cack lam wen moi nguoi thoi pai ko
    hix to biet ma
    tat nhien la to ko de cau biet to la ai roi
    ko lai tim cack lam wen thi buon cuoi

    Trả lờiXóa
  15. rượu rượu rượu

    Trả lờiXóa
  16. bobo#chacha
    kho the' day

    Trả lờiXóa
  17. buon wua sao lai the nhj toan ket cuc khong co hau thoi buon wua khocccc ruj ne huuuuuu

    Trả lờiXóa
  18. tại sao lại như thế.tại sao cô bé lại bị bệnh. khi trước cô bé khỏe mạnh lắm mà.:((. mình ghét tác giả sao lại cho cô bé bị bệnh chứ.. mình ghét "thằng" con trai đó. nói yêu bé mà bé bảo về chơi với bé lại tham công việc không về.híc.
    yahoo:mongemyeu_quayve2000

    Trả lờiXóa
  19. ke nguoi ta co noi lam ji zay

    Trả lờiXóa
  20. troi oi sao cuoc song lai co nhiu dieu oai oam den the/
    neu t la chang trai do chac to khong the song het cuoc doi can lai ma khong co e roi.(
    ccongiomuadongg)

    Trả lờiXóa
  21. thế thì mới có cái đế bà con cảm nhận chứ

    Trả lờiXóa
  22. chan
    truyen nao cung buon the nay ah
    tac gia muon lay nuoc mat cua nh em hay sao day
    chaaaaaaaaaaannnnnnnnnnnnn waaaaaaaaaaaaaaaaaa

    Trả lờiXóa
  23. that la` dang' pun` cuoc song' that la` pat cong zoi' 2 pan
    hanh phuc wa nhanh thay day' moi thui mak` wa trong nhat mat

    Trả lờiXóa
  24. huhu, đọc xong tui đã khóc huhu, truyện cảm động quá

    Trả lờiXóa
  25. mat thoi gian.chang ra cai gi!

    Trả lờiXóa

Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét

- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info