Đọc xong hai phần của bài "Chuyện đau lòng trước ngày cưới", tôi thấy Dương Dương và Minh Minh thật là hạnh phúc. Họ đã vượt qua được những thử thách để đến với nhau bằng một tình yêu thật sự chân thành... nhưng qua câu chuyện đó, tôi cảm thấy thương cho nhân vật Hương, bởi chính tôi cũng phải trải qua những đớn đau, tủi hổ và bất hạnh như cuộc sống của Hương vậy.
Tôi đã từng có một tình yêu rất đẹp. Hùng là bạn thân của tôi, là người đã ở bên cạnh tôi trong suốt những năm cấp ba và bốn năm Đại học. Từ một tình bạn thân, chúng tôi yêu nhau từ lúc nào cũng không hay biết... Chúng tôi đã động viên nhau học tập thật tốt, tích lũy nhiều kinh nghiệm để sau này ra trường sẽ kiếm được công việc tốt. Khi đó, chúng tôi sẽ kết thúc bằng một đám cưới thật hạnh phúc.
Tốt nghiệp ra trường, bố mẹ hai gia đình đều giục cưới. Khi chúng tôi đang lên kế hoạch xây dựng mái ấm riêng thì anh được cơ quan cử đi công tác ở Nhật hai năm. Vậy là bao nhiêu kế hoạch cho đám cưới đều hoãn lại, đứa con hơn một tháng trong bụng tôi cũng không được chào đời khi anh đề nghị phá bỏ để anh an tâm công tác và tôi cũng có thời gian để phát triển sự nghiệp của mình khi đang còn trẻ...
Từ một tình bạn thân, chúng tôi yêu nhau từ lúc nào cũng không hay biết...(Ảnh minh họa)
Sau hơn một năm anh đi công tác, tôi nghe phong thanh tin anh chung sống với một nữ đồng nghiệp như vợ chồng. Khi tôi hỏi anh về điều đó thì anh đã không chối cãi... để rồi cuối cùng, tôi mang theo một vết thương lòng rất sâu và sang ngang với một chàng trai khác.
Tôi vội vã lấy chồng khi chưa kịp nói lời chia tay. Bố mẹ anh trách tôi "bạc tình, bạc nghĩa", còn mẹ tôi khóc cạn nước mắt khi biết tôi lấy chồng không có tình yêu... nhưng vì hận anh, tôi đã không một chút do dự khi đến với người ấy. Để rồi cuối cùng, tôi phải trả giá quá đắt cho quyết định nông nổi của mình.
Tôi đã từng nghĩ rằng, người ấy yêu tôi hơn người cũ và người ấy sẽ bỏ qua 'vết nhơ' trong quá khứ của tôi... nhưng không, tôi đã lầm! Tôi không hiểu được bản chất của người đàn ông luôn ích kỉ, không hiểu được lòng dạ họ khác hẳn với những điều họ nói, để rồi trong đêm tân hôn, khi anh ta phát hiện ra tôi không còn trinh, anh ta cũng tỏ thái độ giống như chồng của Hương, cũng khinh bỉ, mắng nhiếc, cũng là những cơn ghen về quá khứ và sự đay nghiến của một người đàn ông phải chịu phận "đổ vỏ"... nhưng tôi càng đau đớn khi anh ta nói rằng "Tôi không chấp nhận có con với cô vì cô không xứng đáng được làm mẹ, không xứng đáng được sinh những đứa con của tôi"... để rồi, cuộc hôn nhân ấy đã giam tôi vào chốn địa ngục. Tôi không thể ôm quần áo về nhà mẹ đẻ khi vừa cưới được một ngày, cũng không thể ly hôn ngay lập tức vì sĩ diện của gia đình mình... cuối cùng, tôi cũng đành chấp nhận làm người thừa trong ngôi nhà rộng lớn này.
Anh ghê tởm tôi, khinh miệt tôi, sỉ vả tôi đủ điều...(Ảnh minh họa)
Đến thời điểm này là đã hơn một năm tôi làm vợ của anh nhưng cuộc sống của chúng tôi giống như của hai con người đến từ hai thế giới khác biệt. Sau đêm tân hôn ấy, anh chưa một lần gần gũi tôi, cũng không chủ động nói chuyện với tôi, chúng tôi giống như 2 con rô bốt sống chung trong một mái nhà, không có tình yêu, không có sự chia sẻ, không có điểm chung... dường như anh đang cố hành hạ tôi, để tôi sáng mắt ra khi "bắt anh ăn của thừa", còn tôi, tôi biết mình đã sai lầm khi quyết định lấy người mình không yêu, tôi đã giấu diếm tất cả quá khứ của mình... để rồi khi sự thật được phanh phui, anh đối xử với tôi chẳng khác gì một "con điếm". Anh ghê tởm tôi, khinh miệt tôi, sỉ vả tôi đủ điều... nhưng tôi vẫn phải cắn răng chấp nhận tất cả... vì tôi biết, mình không xứng đáng được nhận hạnh phúc, không xứng đáng được nhận tình yêu của anh khi tôi đến với anh chỉ để trả thù người cũ và tìm cho mình một bến đậu an toàn...
Cách đây không lâu, người cũ của tôi về nước,anh đã hẹn gặp tôi. Khi biết được cuộc sống của tôi không hạnh phúc, anh rất thương tôi... nhưng anh vẫn động viên tôi sống tốt và làm tròn trách nhiệm của một người vợ để bù đắp cho chồng tôi những thiệt thòi trong quá khứ. Còn tôi, tôi biết mình không bao giờ có cơ hội để được làm một người vợ tốt, không bao giờ có cơ hội để sinh cho chồng những đứa con yêu vì anh ta coi tôi như "đĩ điếm" khi tôi đã làm đàn bà trước khi về làm vợ anh!
Thôi thì... cuộc sống có vay có trả. Tôi vay anh ấy tình yêu và lòng tin trước khi thành chồng thành vợ thì giờ đây, tôi phải trả cho cuộc đời những gian dối, lỗi lầm và sự ích kỉ của bản thân mình! Có chăng, đấy cũng là số phận mà tôi phải chấp nhận!




hay co gang len chi ak
Trả lờiXóacuoc song tot dep van dang o phia truoc ma
dan ong bao gio cung vay ko co ai la tot ka
cao van
Đúng là 30 chưa phải là tết. Buồn thật.
Trả lờiXóatuthan_kokkhoc_hd93 chi oi chi dung buon nhe co gang len cuoc song mak.phai vi ban than minh chu.chuk chi may man
Trả lờiXóahu hu .chuyen cua chi buon that day
Trả lờiXóacac ban oi cos ai biet muon viet chuyen nay thi gui cho ai khobng?
???
dkm nhung thang con zai nhu ck chj.sao anh ta ac' the' chu'.the' nhung dua' pj pha' trinh truoc' khj lay' ck,oy laj xu su tat' nhu a ay' thj that la....pon e cha dam' lay' ck mat.
Trả lờiXóadua thu 5 noi nhu cut,mu0n nhu vay thi c0 giu minh dung an kem truoc c0ng la ok ngay.nhu vay thi cung chang phai dau kho j ca.ngu thi chet...
Trả lờiXóaco gang len chị à
Trả lờiXóarồi cuộc đời sẽ cười với chị mà
em không biết phải nói thế nào nữa
nhung em biết rằng không nên đánh mất m trước khi lấy chông
BAN DA TUNG MAT MAT VA BAN DA TUNG VI HAN MA BO MAT TAT CA, NHUNG DEN BAY GIO DIEU BAN CAN LAM NHAT LA PHAI SONG TOT VA BU DAP TINH YEU CHO ANH AY, HAY WAN TAM ANH AY MA KO CAN TRA LAI, DAN ONG CUNG DE DONG LONG.CHUC BAN VUI.
Trả lờiXóangu nhu con cho y de cho con trai no dit cho cho con ka than ji co chu.thang thang cho kia cung ich ki vo mat trinh thi sao dau the ki 21 ma may doi lay vo con trinh thi kho lam con ah.thoi an phan di con trai bo.
Trả lờiXóa(hay co gang len chi ak
Trả lờiXóacuoc song tot dep van dang o phia truoc ma
dan ong bao gio cung vay ko co ai la tot ka
cao van)
bạn ơi đâu phải đàn ông thằng nào cũng thế đâu. mình tin còn nhìu ngươi đàn ông tốt. ( mình là boy nha)
toi loi wa toi ngip wa
Trả lờiXóa