Sau khi đọc được tâm sự của chàng trai trẻ trong bài viết "Bố tôi lén lút... với ô sin", tôi lại thấy xót xa cho thân phận của hai mẹ con tôi. Câu chuyện của gia đình tôi đã xảy ra cách đây gần 7 năm nhưng vết thương ấy vẫn không bao giờ có thể lành nguyên trong tâm khảm hai mẹ con chúng tôi.
Bố tôi là sếp lớn của một cơ quan nhà nước, mẹ tôi cũng là một người phụ nữ thành đạt trong lĩnh vực kinh doanh. Có rất nhiều người nhìn gia đình chúng tôi không khỏi ao ước khi cả hai vợ chồng đều là những người rất thành đạt, đứa con trai độc nhất là tôi cũng là một đứa ngoan ngoãn, thông minh, học giỏi... Cuộc sống tưởng chừng như luôn mỉm cười với gia đình chúng tôi... nhưng nào đâu ngờ, chỉ vì một số thay đổi nho nhỏ trong cuộc sống đã khiến gia đình chúng tôi tan vỡ trong phút chốc mà không ai có thể lường trước được.
Bố tôi bận rộn với công việc cơ quan, rồi những chuyến đi công tác lâu ngày. Mẹ tôi cũng được lên chức trưởng phòng, rồi những dự án, kế hoạch được triển khai, cùng với đó là sự bộn bề với biết bao công việc của mẹ ở cơ quan khiến mẹ không còn nhiều thời gian chăm chút gia đình nhỏ của mình như trước nữa.
Từ những bữa trưa thưa dần trong gia đình, rồi đến những bữa tối cả nhà quây quần bên nhau cũng không còn nữa... Cả bố và mẹ tôi đã thống nhất và đưa ra một quyết định, đó là nhờ họ hàng dưới quê tìm cho một cô ô sin đảm đang, tháo vát và cũng dễ nhìn một chút để còn đón tiếp khách khứa trong gia đình mỗi lúc bố mẹ bận rộn, vắng nhà.
Cuối cùng, bố tôi cũng đã từ bỏ mẹ con tôi để đi theo tiếng gọi của trái tim (Ảnh minh họa)
Thế rồi, bố mẹ tôi cũng đã tìm được một chị ô sin rất ưng ý. Chị ấy là cháu họ của một người bác dâu tôi ở quê. Chị không những tháo vát, chăm chỉ mà chị còn là một người rất thông minh. Khi biết được hoàn cảnh gia đình chị, bố mẹ tôi vừa thương, vừa khâm phục một cô gái trẻ có những đức hạnh tốt như chị. Cũng vì gia đình chị quá nghèo, bố chị đã bỏ đi theo một người đàn bà khác biền biện hơn chục năm trời không về, một mình mẹ chị gánh vác việc gia đình, bươn chải vất vả để nuôi bốn đứa con học hành nên người.
Tốt nghiệp cấp 3, chị thi đỗ vào hai trường Đại học nhưng vì biết hoàn cảnh gia đình mình quá nghèo nên chị quyết định không đi học Đại học và ở nhà làm lụng phụ mẹ để nuôi các em ăn học nên người.
Biết được hoàn cảnh khốn khó của chị, bố mẹ tôi giúp đỡ chị bằng cách trả tiền lương khá cao cho chị hàng tháng, bên cạnh đó, cũng tạo điều kiện cho chị ôn thi Đại học để năm sau thi lại. Và năm sau đó, chị đã đỗ vào một trường Đại học ở thành phố với số điểm rất cao.
Chị vẫn quán xuyến việc nhà thay mẹ tôi, từ việc chợ búa, cơm nước, giặt giũ… đều một mình chị đảm đương. Trong thời gian ở đó, chị xin bố mẹ tôi cho chị đi học thêm Tiếng Anh và nội công gia chánh… và bố mẹ tôi rất vui khi có được một người giúp việc chăm chỉ, thông minh và khéo léo như chị. Chị chưa bao giờ khiến bố mẹ tôi phật lòng mà trái lại, chị luôn khiến bố mẹ tôi hài lòng vì những việc chị làm, về những thành tích chị đạt được trong học tập, cũng như luôn học hỏi những món ngon để nấu cho gia đình tôi.
Kể từ ngày có chị, căn nhà của chúng tôi lại ấm cúng hơn bởi sau một ngày làm việc và học tập căng thẳng, gia đình chúng tôi lại được quây quần với nhau bên mâm cơm ấm nóng. Cuộc sống tưởng như đang rất hạnh phúc thì đã có một biến cố khiến cuộc sống gia đình chúng tôi đảo lộn hoàn toàn.
Với sự khéo léo nấu ăn ngon của chị đã khiến bố tôi từ bỏ thói quen đi ăn nhà hàng buổi trưa để trở về nhà với mâm cơm chị nấu. Mẹ tôi bận rộn với công việc ở cơ quan nên chẳng trưa nào ở nhà, còn tôi hầu như phải học cả ngày nên tôi thường ở lại trường ăn trưa và nghỉ ngơi. Có lẽ cũng vì quá tin tưởng vào chị và chồng mình nên mẹ tôi không để tâm đến những nguy cơ đang rình rập hạnh phúc gia đình mình.
Mẹ tôi đã bị ô sin cướp đi niềm hạnh phúc lớn lao nhất của cuộc đời mình (Ảnh minh họa)
Và rồi một hôm, tôi được nghỉ học buổi chiều nên trở về nhà giữa trưa. Xe của bố tôi vẫn dựng ngoài sân, xe đạp của chị vẫn ở đấy, mâm cơm trên bàn đã ăn xong và chưa kịp dọn… Tôi cảm thấy có điều gì đó bất thường trong ngôi nhà này bởi chị vốn là một người cẩn thận, chưa bao giờ quên dọn dẹp mỗi khi ăn cơm xong… vậy tại sao hôm nay lại như thế? Bố tôi và chị ở đâu khi xe của hai người vẫn đang còn dựng ngoài sân?
Tôi đi qua phòng bố mẹ thì cửa vẫn đóng kín mít… vừa lên đến tầng ba, tôi bắt đầu nghe thấy những tiếng rên rỉ của chị… “Có lẽ nào…” – tôi tự hỏi và trong lòng cảm giác như bị lửa đốt. Vừa tò mò, vừa sợ hãi… nhưng tôi vẫn muốn tìm cho ra sự thật. Và rồi… hỡi ôi! Tôi không thể tin nổi những gì mình đang nhìn thấy. Là bố đấy thôi, là chị đấy thôi… hai con người ấy đang trần truồng như nhộng trên chính chiếc giường của chị, trong chính ngôi nhà của gia đình chúng tôi. “Tại sao lại như thế?” – Tôi như muốn hét lên cho tất cả mọi người biết. Tôi không thể tin được những gì mình vừa chứng kiến lại là sự thật. Một người bố tôi hằng tôn kính, một người chị tôi coi như ruột rà, máu mủ… Vậy mà tại sao họ lại có thể làm những chuyện động trời như thế này trong chính ngôi nhà của chúng tôi? “Các người đang làm gì vậy?” – Tôi hét lên như một kẻ điên loạn…
Từ ngày chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy, tôi bị trầm cảm một thời gian dài. Không lâu sau đó, bố tôi cũng đã thú nhận với mẹ tôi về mối quan hệ lén lút của ông và chị ta bấy lâu nay… nhưng tôi thật sự không ngờ, bố tôi bảo đấy là tình yêu đích thực của ông ấy và hai người họ không thể sống thiếu nhau được. Và khi hai người họ rời khỏi ngôi nhà này thì chị ta đã mang bầu được ba tháng.
Mẹ tôi chấp nhận để bố ra đi khi ông không còn tình yêu dành cho mẹ nữa. Bố tôi nhường lại căn nhà này cho hai mẹ con tôi và mua một căn hộ nho nhỏ để hai người họ chung sống với nhau. Bây giờ, đứa con trai của họ cũng đã được 7 tuổi… nhưng tôi chưa một lần nhận cậu em trai ấy, cũng như từ mặt luôn người bố vô trách nhiệm và bà “mẹ kế” lọc lõi, mưu mô đã cướp đi niềm hạnh phúc lớn lao nhất của hai mẹ con tôi.
Cuộc đời lắm nỗi nghiệt oan như vậy đấy các bạn ạ! Mẹ tôi thành đạt, giỏi giang, có vai vế trong xã hội và cũng là một người phụ nữ tốt, đã cưu mang chị ta học hành, không tiếc tiền của để chu cấp cho chị ta như con cái trong gia đình… vậy mà cuối cùng cũng bị chính chị ta cướp đi niềm hạnh phúc duy nhất của cuộc đời mình.
Bố tôi có lẽ đang hạnh phúc bên người vợ hai của mình và cậu con thơ, còn tôi và mẹ vẫn sống lặng lẽ như hai cái bóng trong căn nhà rộng lớn này. Người đàn ông trụ cột không còn tồn tại trong gia đình, mẹ tôi vẫn một mình gánh vác nuôi tôi ăn học hết mấy năm Đại học cho đến bây giờ… Mẹ vẫn tươi cười, vẫn vui vẻ, vẫn rất thành công trên con đường công danh của mình… nhưng tôi hiểu, trong lòng mẹ vẫn mang một vết thương rất lớn… và vết thương ấy sẽ không bao giờ có thể lành nguyên trong lòng người phụ nữ bị ô sin cướp mất chồng, người đàn ông bà đã từng yêu thương nhất.




that la tro treu.cuoc doi that su khong the ngo toi nhung viec nhu vay.ban ah hay co gang len.chi ta la 1 nguoi an chao dai bat.roi chi ta cung chang gia gi dau.chuc ban hanh phuc.
Trả lờiXóa^. pha trinh nhieu wa ah.
Trả lờiXóakhốn nạn, sao bây giờ lem chuyện ngược đời thế nhỉ, chuyện thật mà cứ như giả ấy, loại cha mất dạy, loại osin khốn nạn, sao bây giờ đam mê dục vọng vây cơ chế , sợ quá, anh và mẹ anh hãy sống tốt nha, đ
Trả lờiXóanhug cau truyen ntn la nhug canh bao cho cac gd muon thue osin ve lam nguoi giup viec.va toi cung mon hf se den voi hai me con ban trong cau chuyen.
Trả lờiXóamong rang ban ko giong bo ban, vi toi thay hau nhu nguoi dan ong nao thanh dat cung nhu vay ca
Trả lờiXóaCHAO BAN,TOI RAT THONG CAM CHO HOAN CANH CUA BAN.BAN HAY CO GANG LEN .HAY LA NIEM TU HAO CHO ME BAN.TOI NGHI BAN KO CAN PHAI NHIN HO LAM J .NHUNG LOAI NGUOI NHU VAY KO DANG CHO MINH TON KINH.HAY CO SONG HET MINH,THAT TOT CHO ME BAN VUI LONG
Trả lờiXóacuoc song that la tro treu. ban oi ban hay co len. ban pai manh me de lam cho dua cho me ban vi bay jo trong gia dinh ban la ng dan ong duy nhat va la cho dua tinh than duy naht cho me ban. cuoc song k bat cong voi ai dau. bo chi ta da bo me chi ta di theo gai. con chi ta lai cuop bo ban khoi mai am gia dinh ban. thu hoi gia dinh nhu the co dang de ngang cao dau k?
Trả lờiXóamong chi hay co gang vuot wa moi kho khan nhe_1505
Trả lờiXóacung bt dan ong ai tra? thjch cua? la.:))
Trả lờiXóabạn là 1 người thông minh vậy thì bạn hãy cố gắng để sau này thành đạt và vùi dập bọn kia(trong đó có cả bố bạn nũa)đặc biệt là con đĩ kia cùng với thằng con trai của nó và gia đình nhà nó nữa.đọc xong câu chuyện của bạn tôi định sẽ khuyên bạn tạt axit vào con điếm ấy và giết thằng con nó,nhưng vì mẹ bạn chỉ còn mình bạn ở bên cạnh nên nếu làm vậy và bạn đi tù hoặc bị tử hình thì mẹ bạn sẽ ko chịu dc nên thôi.vậy ha bạn,cố gắng làm con đĩ kia phải đến dập đầu xin mẹ bạn tha thứ.và còn ông bố vô trách nhiệm của bạn nữa cũng hãy làm cho ông ta hối hận đi na.nếu bạn làm dc như vậy mà ko vi phạm phap luật thì bạn đã thành công trong công cuộc trả thù mà ko làm cho mẹ bạn phải đau khổ.
Trả lờiXóaChuyện này bình thường thôi. Có lẽ em chỉ biết học thôi chứ còn các vẫn đề xã hội em chẳng biết gì cả. Em có thể rủa cha em, mẹ kế của em nhưng họ yêu nhau thật đó. Gia đình em nhìn bề ngoài thì có vẻ là rất hạnh phúc, nhưng có thể nó chẳng tốt đẹp như em nghĩ đâu. Có thể không có Osin thì gia đình em cũng tan vỡ như thường.
Trả lờiXóaMình thấy cha của em là một người cao thượng, dám làm dám chịu. Không phải ai cũng được như cha bạn đâu.
Candyshine
dung la do vo on bac nghia.nhung loai nguoi ay se khong co ket qua tot dep dau em a.gieo gio se gqt bao.nguoi dan ba do da cuop chong cua nguoi khac thi se co nguoi khac cuop chong co ta .luat nhan qua ma ho se khong song thanh than duoc dau ban a
Trả lờiXóa