Mưa chong chóng

Chap 1

-Cậu nhìn này …-Một giọng nói cất lên cắt ngang dòng suy tưởng của nó.


-Cái gì thế?-Nó hỏi với cái giọng ngây thơ vô số tội.


-Thế còn cái gì nữa hả? Cậu có định lấy mấy cái chong chóng mà cậu nhờ tớ làm đấy không hả.-Thằng bé cau có.


-Ơ hơ, xém chút nữa thì tớ quên mất rồi.-Vẫn cái giọng thỏ thẻ của nó.


-Thôi bà cho tôi xin,làm cái giọng ấy nữa chứ. Kiểu này chắc tôi chết mất thôi. Không hiểu sao tôi lại làm bạn với bà được nhỉ???-Thằng bé vẫn còn bất bình.


-Thôi đi, ơ hơ, người ta vẫn nói là do duyên trời đấy còn gì???-Nó đáp lại bằng một giọng thách thức,nhưng khuôn mặt nghênh nghênh ấy nhanh chóng rạng rỡ đến lạ.


-Woaaaaaa, mấy cái chong chóng cậu làm đẹp quá đi thôi. Cảm ơn cậu nhiều lắm.-Nó vừa xuýt xoa mấy cái chong chóng vừa không quên quay sang thằng bạn reo lên.


-Còn phải nói. Nếu không thì tớ đã chẳng phải là bạn cậu rồi.-Thằng bé kiêu hãnh lên tiếng.


-Thôi cho tớ xin, mới khen có một chút mà nhìn cái mặt kìa…chết mất.-Nó lè lưỡi chọc.


-Hừ, ờ thôi, tớ đây là một đấng quân tử không chấp vặt nên không thèm tranh cãi với cậu nữa, đồ con nít…hì hì…


-Hờ cậu mà là quân tử á, có mà tiểu nhân thì có.-Nó vẫn không chịu buông tha thằng bạn.


-Á à cậu được lắm.-Nói rồi thằng bé đuổi con bé chạy, hai đứa nó cứ chạy mãi, những cánh chong chóng gặp gió quay vù vù, tiếng cười hoà với những cánh chong chóng nhẹ nhàng…



***********************************


-Thi ơi! Sao lại nằm đây mà ngủ thế này?-Một giọng nói chen ngang tiếng cười giòn tan.


-Hơ, đừng có bắt tớ, không cho cậu bắt đâu…-Nó ngập ngừng nói, tay xua xua vào không khí. -Này, ai bắt hả, bắt cái gì cơ chứ. Thi, dậy mau.


-Uhm, ơ…-Lúc này nó mới choàng tỉnh, dụi dụi mắt nhìn người đang đứng trước mặt mình.


-Hơ,Tuyết đấy à. Cứ tưởng là ai chứ. Cậu nên tìm lúc mà gọi chứ, có biết là giấc ngủ quan trọng với tớ thế nào không hả?-Nó ngáp ngắn ngáp dài.


-Ừ, ngủ quan trọng lắm đấy, cậu ngủ đến nỗi tẩu hoả nhập ma ra đấy. Coi chừng không chết có ngày đấy,ngủ đâu không ngủ lại nằm ở thư viện mà ngủ cho muỗi nó làm thịt hả trời…-Con bạn nó lên giọng giáo huấn.


-Ôi dào, cậu cứ hay lo xa, tớ đã mất miếng thịt nào đâu nào.-Vẫn cái giọng ngái ngủ của nó.


-Thôi không đấu khẩu với cậu nữa, thế…-con bạn hạ giọng-lúc nãy mơ cái gì mà “đừng có bắt tớ, không cho cậu bắt đâu”, mơ thấy ai thế, chàng nào hả?


-Ơ,tớ có nói à?-Nó quay ngược lại hỏi con bạn cứ như chưa xảy ra chuyện gì vậy.


-Chẳng lẽ không à? Thôi tớ chịu cậu đấy.-Con bạn ngứng nguẩy bỏ đi, để lại nó với hàng tá câu hỏi. Nhưng nó chợt nhớ đến giấc mơ lúc nãy, lâu rồi nó không mơ thấy những giấc mơ như hồi nãy nữa. Sao vậy nhỉ? Nó có cảm giác đã đánh mất một cái gì đó rát quan trọng. Nó cứ đứng đó, đứng đó hoài trong suy tưởng.


-Ơ kìa Thi phải không, sắp vào tiết rồi còn đứng đấy làm gì hả? Hay là muốn bị phạt hả?-Mấy đứa trong lớp đi ngang qua gọi nó.


-À ừ, tớ cũng định đi đây.-Nói rồi nó cầm vở đi theo tụi trong lớp. Ngang qua mấy khung cửa sổ, mưa đang rơi vội vàng, vội vàng đến lạ. Nó nhìn những giọt mưa tí tách rơi ngoài trời.Có cái gì như oà vỡ trước mắt nó vậy. Những con số…những phép tính…những công thức…như nhoà đi, chỉ để lại trong nó những hình tượng mơ hồ, mơ hồ đến lạ…
********************************
chap 2:

-A chuẩn bị mưa rồi kìa, về thôi.-Thằng bé thôi thúc, ngừng cuộc rượt đuổi lúc nãy lại.


-Về làm gì cơ chứ? Vẫn chưa thấy chong chóng quay mà.-Nó tiếc rẻ.


-Thế định đứng đấy cho mưa nó cuốn à?-Thằng bé cau có.-Chong chóng thì mang về nhà mà thổi là được chứ gì?


-Tớ không biết ông trời cho cậu cái đầu thông minh để làm gì nhỉ?-Nó lên giọng-Mang về nhà thổi thì ai chả làm được, chong chóng muốn quay đẹp thì phải có gió…có gió hiểu không hả???


-Nhưng bây giờ là sắp mưa, cậu nghe rõ không, rõ không hả???-Thằng bé chẳng vừa.


-Trời ạ! Thế trước khi mưa có gì nào? Chẳng phải trước khi mưa bao giờ cũng có gió to đấy sao? Gió ấy chong chóng quay nhìn mới sướng chứ.-Nó nói với một giọng đầy mơ mộng.


Thằng bé hơi ngạc nhiên một tẹo, không biết con bạn nó có bình thường không nữa. Từ nhỏ tới giờ chỉ thấy người ta chờ những hôm nắng nhẹ, gió nhẹ, cho chong chóng quay chứ chưa thấy a như con bạn nó lại chờ gió vào lúc sắp mưa mà …


-Thật hết biết với cậu…-Mặc dù nghĩ vậy nhưng thằng bé cũng không thể từ chối cái việc làm đáng yêu của con bạn.


-Thế mới là bạn của tớ chứ…hì hì…-Nói rồi nó cầm chong chóng chạy quay đồi, những cái khác nó cắm trên mặt đất để chờ gió đến.


Và gió đến, mạnh mẽ để chuẩn bị đón một cơn mưa mùa hạ, gió thổi bay mái tóc hai đứa, bay bay những cánh chong chóng, đẹp và thơ mộng một cách kì lạ.Trong một chốc, hai đứa cảm thấy bạn mình cũng đẹp và nhẹ nhàng quay như những cánh chong chóng vậy. Gió ngừng. Mưa vội tuôn. Tụi nó vội vã thu mấy cái chong chóng lại cất vào một cái hang nhỏ mà theo ngôn ngữ của nó lúc ấy là hộp cất giữ chong chóng. Khi đã chắc chắn là những cái chong chóng không bị ướt, hai đứa nó lại ào ra mưa.


-Tiếp tục chơi rượt bắt màn 2 không hả?-Thằng bé cất cao giọng như muốn át lại tiếng mưa.


-Chơi thì chơi. Xem ai thắng nhé.-Nó hét lên.


Và rồi hai đứa đuổi nhau chạy trong mưa, trong tiếng hét cao, trong tiếng cười…
****************************


-Thi, Thi ơi! Em không khoẻ hả?-Tiếng cô giáo đưa nó trở về với hiện thực.


-Ơ, dạ em không sao đâu cô.-Nó cố làm ra vẻ tươi tỉnh.


-Không khoẻ thì lên phòng y tế nghỉ đi, cô thấy mặt em xanh lắm đấy- Cô giáo vẫn còn lo lắng.


-Dạ em không sao đâu. Em học được mà cô.


-Ừ. Vậy thì thôi.-Nói rồi cô giáo nhanh chóng trở lại bài giảng.


Nó lại nhìn ra ngoài cửa sổ, như có sức hút mãnh liệt nào đó, nó dán mắt vào cửa sổ. Mà không, là những giọt mưa thì đúng hơn. Nãy giờ mưa vẫn không ngừng nghỉ. Nhưng cảm giác trong nó thật lạ…lạ lắm…Không phải là cảm giác sung sướng trong giấc mơ lúc nãy nữa mà là…cái gì đó đau nhói…buốt tận sâu trong trái tim…buốt kinh khủng…như cứa, cứa từng vệt cho máu vỡ ra vậy. Đầu nó cảm thấy như đang quay vòng, quay như chong chóng vậy, nó thấy người như nhẹ bẫng đi , hiện thực mơ hồ dần, nó gục xuống.Cái duy nhất còn lại trong tâm trí nó lúc này là tiếng mưa, những giọt mưa, mưa mãi…

......................
chap 3:



Một buổi chiều khác…


-Này cậu cứ ngồi như thế này chờ gió nữa à?-Thằng bé thắc mắc…


-Chứ không chờ gió thì chẳng lẽ chờ…cậu à???-Nó bộp lại.


-Hơ, mà một anh chàng thông minh, đẹp trai như tớ thừa sức để cậu phải ngồi tương tư lắm chứ nhỉ?-Thằng bé lại tự tâng bốc mình.


-Thôi, cậu cho tớ xin, tránh ra nào, cậu cứ như thế cho nên gió mới lâu đến đấy.-Nó chán nản.


-Sao lại đổ tội cho tớ chứ. Tớ không biết đâu nhé. Tớ vô tôi.-Thằng bé thanh minh bằng cái giọng lúc này phải nói là hết sức “ngây thơ” ấy chứ.


-Ừ được rồi, cậu vô tội được chưa, ngồi xuống đi, đừng có đứng trước mặt tớ như vậy nữa.-Nó ngán ngẩm nhìn thằng bạn.


Thằng bé nhanh chóng ngồi xuống cạnh nó. Một khoảnh khắc im lặng. Thằng bé nhìn nó mân mê mấy cánh chong chóng, lòng như dịu lại rồi như vô thức cất tiếng hỏi.


-Sao chong chóng phải cần có gió nhỉ?


-Bởi vì chong chóng muốn quay. Mà đúng hơn là vì có gió, có gió nên mới có chong chóng, có gió nên chong chóng mới quay.-Nó trở nên suy tư.


-Thế nếu một ngày không còn chong chóng nữa thì sao?-Thằng bé cũng chìm vào dòng suy tư cùng nó.


-Chong chóng sẽ đợi, chong chóng sẽ chờ, chờ gió về. Vì gió là nguồn sống của chong chóng. Vì chong chóng yêu gió, nên chong chóng sẽ mãi chờ đợi. Chờ đợi một ngày gió quay về, thổi cho chong chóng quay…


-Chậc nếu thế thì tớ sẽ là gió còn cậu là chong chóng nhỉ?-Thằng bé buông một câu rõ chán.


-Hơ, cậu bị gì đấy?-Nó ngạc nhiên.


-Thì còn gì nữa, cậu không biết suy luận một chút hả?-Thằng bé tiếp-Này nhé. Tớ tên “Phong” mà phong có nghĩa là gió, nên cứ cho tớ là gió nhé, mà nếu vậy thì cậu phải đặt tên là “chong chóng” mới hợp nhỉ…he he…


-Ồ suy luận hay quá ha! Cậu có khùng không hả? Không đời nào tớ phải chờ đợi cậu cả nhé! Chỉ được cái vớ vẩn.-Nó hét vào tai thằng bạn.


-Thì tớ chỉ nói thế thôi mà. Cậu làm gì ghê thế?-Thằng bé chống chế.


-Sao cậu lại giống gió được. Gió lúc nào cũng vô tâm, tự do tự tại, gió không hiểu được tình cảm của chong chóng và tính gió thì thích ngao du nên bỏ chong chóng một mình. Gío thì có nhiều nhưng cậu chỉ có một thôi hiểu không? Mà cậu thì đi đâu cơ chứ? Lần sau đừng có nói như vậy nữa đấy!-Nó trầm giọng, thằng bé để ý thấy đôi mắt nó thoáng buồn.


-Thôi nào, tớ chỉ giả sử thôi mà, cứ cho là thật đi nữa thì tớ trên danh nghĩa là Phong tức gió hứa sẽ mãi mãi ở bên bạn Thi “chong chóng” không bỏ đi như gió vô tình ấy đâu.-Thằng bé nói lên những câu ngây ngô đến lạ, nhưng cảm giác có cái gì đó ngọt ngào len dần trong trái tim cả hai.


-Bậy nào,cô nào yêu cậu mà nghe thấy câu này thì chắc đau lòng đến chết mất thôi.-Con bé ngước mắt nhìn.


-Cái đó khỏi lo đi. Tớ chỉ tính ở tương lai gần thôi mà.-Thằng bé nhoẻn miệng cười.-Tớ hứa đấy

.................
Chap 4:
--------------------------


-Này sao thấy 2 đứa nó thân với nhau thế nhỉ?-Một giọng đứa nào đấy thốt lên hết sức vu vơ.


-Thế chẳng lẽ cậu ghen hay sao mà để ý thế.-Tiếng một đứa nào đó cất lên trêu chọc.


-Ơ hay, tớ đây chẳng qua chỉ là muốn biết rõ sự tình cho bà con nó hay thôi.-Tiếng thanh minh.


-Cho bà con hay là cho cậu hả?-Vẫn giọng chòng ghẹo.


-Thôi thôi, cho con xin, các bác nghe đây, sau nhiều đêm trằn trọc mất ngủ để điều tra về quan hệ của hai kẻ đáng nghi vấn ấy, con đã tim được kết quả cho bà con yên lòng đây.-Giọng thằng Tuấn “bon chen” cất lên làm cả bọn im bặt.


-Hờ hờ, sự tình là thế này…


-Nhanh lên cho bọn con nhờ, còn làm ra vẻ nữa, chán…


-Thôi được rồi, nghe cho rõ nhé, ai bị nặng tai nhớ nhờ bạn bên cạnh nghe giùm…Ưm. Ngày xửa ngày xưa, có hai gia đình là bạn thân, theo ý nghĩ là các vị phụ mẫu của hai gia đình này đều là bạn thân từ thuở cắp sách tới trường. Và theo truyền thống gia đình 2 đứa trẻ sinh ra trong 2 gia đinh này cũng thân nhau từ ngày lọt lòng mẹ. Mà 2 đứa trẻ nay chính là 2 nhân vật chính mà chúng ta đã và đang điều tra là bạn Võ Châu Hạ Thi và bạn Lâm Nguyễn Minh Phong. Lớn lên dần đôi bạn này ngày càng thêm gắn bó, lúc nào cũng chơi với nhau, cô bé thích chơi chong chóng còn cậu bé thì lúc nào cũng sẵn sàng làm chong chóng cho cô bé chơi. Tuổi thơ 2 bạn ý trôi qua một cách êm đềm trong những cánh chong chóng quay…tớ nói thế là lãng mạn lắm rồi ấy nhé…mặc dù tính tình khắc khẩu, chuyên môn đấu võ mồm nhưng tình bạn cả hai ngày càng bền chặt.Lên cấp hai mà đúng hơn là năm cuối cấp này,khi mọi người đều đang say nắng hay bị thân cupid chiếu tướng, khi những tình bạn thân như vậy ngày càng tan vỡ thì trái lại, đôi bạn này vẫn không có hiện tượng gì lạ cả, vẫn thân theo lối “thanh mai trúc mã” ngày nào. Cậu bé vẫn ngày ngày đèo cô bé đi học, chăm sóc cô bé rất cẩn thận, còn cô bé thì chiều nào cũng đứng ở sân bóng chờ cậu bé tập xong rồi về…Cứ vậy ngày qua ngày…Kết quả bệnh án: “Bạn thân” Hiện đang điều tra xem thử hai gia đình có hôn ước với nhau hay không. Báo cáo hết……


Cả hai đứa nó phì cười khi nghe bản báo cáo quan hệ về mình. Không biết bọn trong lớp còn định bày bao nhiêu trò để gán ghép hai tụi nó đây. Nó liếc qua chỗ thằng bé đang ngồi, mắt chạm mắt, thàng bé ném cho nó cái kẹo:


-Hây ăn đi, Tớ và cậu cứ tình tứ vào cho chúng nó có chuyện đẻ viết chứ???-Thằng bé nói tỉnh queo.


-Ừ nhỉ, honey, anh qua đút kẹo cho em đi.-Nó đế thêm.


Bọn trong lớp nhìn 2 đứa nó phối hợp hết sức ăn ý, bò ra cười, đứa nào đứa nấy ôm lấy bụng mà réo.


-Thế này đã được chưa hả hội đồng xoi mói.-Thằng bé bực bôi.


-Tớ không biết các cậu muốn gì nhưng đừng có mà thần thánh hoá quan hệ của tụi tớ như vậy nữa đấy.-Nó cũng chẳng kém.


………………………….Chấm dứt màn dưa lê hoành tráng.


Trên đường về:


-Này còn kẹo không?-Nó hỏi.


-Cậu ăn gì mà lắm thế hả? Mới cho đấy mà.-Thằng bé ngoái ra sau xe hét.


-Ừ, cậu mới cho tớ cách đây…2 tiếng…-Nó đáp trả.


-Đây này, ăn rồi bóc cho tớ một cái với.-Thằng bé cầm thanh kẹo đưa cho nó.


-Cho rồi mà còn tiếc. Đồ keo kiệt.-Nó vừa bóc kẹo vừa đáp.


-Thế cậu có thấu hiểu cho tớ khi ngày ngày phải nai lưng ra chở cậu rồi còn phục vụ kẹo cho cậu như vậy không hả???-Thằng bé nổi đoá.


-Sao lại trách tớ? Có trách thì trách là sao tớ và cậu sinh ra đã phải làm bạn thân của nhau rồi. Cậu cứ cố gắng thêm vài năm nữa, còn tớ cũng phải hi sinh tuổi học trò của mình chờ cậu đá banh mấy năm nữa thôi. He he………-Nó thanh minh rồi nhét vội cái kẹo vào miệng thằng bé.


-Ừ bạn thân……………………….


Tiếng thằng bé lặp lại làm cả hai đứa đều phải suy nghĩ. Có biết chăng lúc đó cả hai đứa đều cùng một suy nghĩ: “ừ mãi mãi là bạn thân, đừng nói gì để giữ mãi tình bạn này…”


-Mà này mai sinh nhật cậu rồi đấy nhỉ?-Thằng bé đột ngột hỏi.


-Ừ, mới đấy mà đi tong 14 năm tuôỉ đời của mình rồi, không biết sinh nhật 15 có gì thú vị hơn là tiệc sinh nhật như mấy năm nữa không nhỉ?-Giọng nó đầy tiếc rẻ.


Câu nói vu vơ của nó như đánh động vào thằng bé rất nhiều.


-Ừ,thú vị …


SÁNG HÔM SAU


-Thi ơi, dậy mau…-Giọng thằng bé vang từ bên sân nhà kia.


-Cái gì thế nhỉ mới sáng sớm mà…-Nó lảm nhảm một mình.


-Cậu có dậy đi không, sáng bảnh mắt ra rồi kia…Dậy mau, mau lên…-Thằng bé oang oang.


-Cậu vừa phải thôi chứ, thích dậy thì cứ dậy một mình, thôi ngay cái trò đứng ở bên sân nhà cậu mà gọi tớ đi nhé…Nó uể oải bước ra sân nói với sang nhà bên.


-Hơ cái cậu này sinh nhật thì phải năng nổ lên chứ, làm gì mà như chết đói thế kia…-Thằng bé nhanh chóng ngoái cái đầu về phía nó.


-Thế rốt cuộc cậu định tặng quà sinh nhật gì cho tớ mà gọi tớ dậy sớm thế hả…-Nó đổi giọng, nhìn thằng bé.


-Hờ hờ, cứ yên tâm, giờ cậu lên trên đó trước nhé, tớ đi một lát rồi quay lại ngay.-Thằng bé hí hửng.


-Nhưng mà đó…là đâu?-Nó ngạc nhiên.


-Ơ hay, thế định không coi chong chóng quay à, hôm nay dự báo thời tiêt báo là sẽ có mưa đấy, tha hồ xem chong chóng theo kiểu của cậu.-Thằng bé nhanh nhảu giải thích.


-Thật thế à?-mắt con bé sáng rỡ.


-Chứ tớ lừa cậu làm gì.-Thằng bé cau có.


-Ừ, nhưng mà cậu định đi đâu đấy.-Nó quay qua hỏi thằng bé.


-Cậu hỏi làm gì hả? Cứ lên đấy trước đi, tớ không cho cậu leo cây đâu mà lo. Tớ đi rồi về ngay ấy mà.-Thằng bé nói không quên dành cho nó một nụ cười miễn phí, dù sao thì hôm nay cũng là sinh nhật nó mà.


-Đi cẩn thận đấy.-Nó nhìn thằng bé nói với theo.


-Ừ, ừ, nhớ lên đấy-Thằng bé vừa chạy vừa hét lại về phía nó…
…………………………………………


Giờ thì nó đã ngồi trên đó rồi. Nơi đón chào những trò chơi thân thương của tụi nó. Nó lôi từng cái chong chóng cất ở trong hang ra, cắm la liệt trên mặt đất. Mỗi cái chong chóng gắn liền với mỗi kí ức của hai đứa nó, mỗi cái chong chóng là một hồi ức đẹp. Nó nhìn chong chóng rồi khẽ cười cho niềm đam mê trẻ thơ của mình. Thì cũng phải thôi, nó thích chong chóng nhưng chẳng bao giờ biết làm chong chóng cả, vì vậy kẻ phải gánh vác nhiệm vụ to lớn ấy không ai khác chính là thằng bạn thân. Kể cũng lạ, mỗi lần nó nhờ thằng bạn làm chong chóng là thằng bé lại giãy nãy lên, cắn nhàn không chịu làm, thế mà bao giờ cũng làm chong chóng cho nó, chong chóng thằng bé làm như có sức hút kì lạ với nó, những cái chong chóng mang đầy ước mơ của hai tụi nó, những trò nghịch ngợm tuổi thơ không trọn vẹn…
###########
(Còn Nữa..)


Mời Bạn Đọc Tiếp Tập Cuối:Click Here
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

18 nhận xét:

  1. chua doc nhung boc tem da
    dkm thang nao doc sau

    Trả lờiXóa
  2. điên khùng, poc tem xong chửi người khác chắc thằng này bị điên thật rồi. tội nghiệp. con cái nhà ai mà rõ khổ.

    Trả lờiXóa
  3. me cha thang doc dau tien!doc thi doc me di lai con chui ai may chui the khac nao tu chui minh!

    Trả lờiXóa
  4. dkm tahng nao doc truoc
    dyt me tahng
    nao chui tao hehehe
    may chui tao kahc ji may chui po may

    Trả lờiXóa
  5. troi chung may doc som wa 097726947

    Trả lờiXóa
  6. chung may doc chuyen hay chung may muon chuyen de chui nhau doc truen xong thi nhan xet chuyen hay do con chung may muon chuyen de dit me dit cha nhau . dung la toan lu vo hoc

    Trả lờiXóa
  7. kakaka...tụi maj` nói chuyện pùn cười nhỉ...dm thằng póc tem đầu tiên...đọc thj` đọc đi...còn chửi mấy ng` đọc sau maj` là sao...dkm thằng l` đó khùng...

    Trả lờiXóa
  8. Stop her. Bài viết hơi buồn nhưng cảm ơn tác giả có gì nhai nấy mà đang rảnh không bik làm gì nên tìm truyện đọc.

    Trả lờiXóa
  9. truyen ket thuc buon qua hok co hau chuk nao het ak chan the hix hix
    mà tổ sư thằng đọc đầu tiên kia mày chửi láo quá vậy mày
    hix tội nghiệp con nhỏ

    Trả lờiXóa
  10. dkm thang doc dau tien, bome may cho an gi vay. tu nhien noi dien the

    Trả lờiXóa
  11. KE NO DOC TRC J MA CHUNG MAY CHUI NHAU OM SOM LEN THE MAT VE SINH WA NO COMDC BO ME DAY DO TU TE DAU CHAP NHAT LAM J

    Trả lờiXóa
  12. chuyen nay doc buon qua thuong cho thj qua dj thoi ko biet truyen nay co that ko nua nhung cam dong qua lan dau tien doc mot cau truyen ma minh da khoc qua troi a oi thuong cam qua neu truyen nay co that thj minh mong nguoi viet truyen hay bao ve thi va hay la ngon gjo cho co ay nha

    Trả lờiXóa
  13. nucuoithienthan261089lúc 15:40 29 tháng 8, 2010

    minh kung mat ng ban than cua minh.doc chuyen nay lam minh nho ban minh qua ah.chuiyen cam dong.that tinh chia se voi nv thi trong truyen na.

    Trả lờiXóa
  14. dit me dua nao doc truoc bo may ma chuyen hay thiet cam dong we troi

    Trả lờiXóa
  15. chuyen buon qua,lam to khoc rat nhieu,toi nhgiep cho thi that nhung ban hay co len dung song trong qua khu nhieu,roi se co gio hanh phuc den voi bn ma

    Trả lờiXóa
  16. chuyen hay va cam dong wa'
    doc ma phat khoc lun

    Trả lờiXóa
  17. haizza bÙn nHư cOn chÙn chÙn mỀnh hOk có đc t.b nHư thẾ nHưng đỌc cũNg thật cảm đỘng bÙn quÁ, mỀh cũNg cÓ bạn thân nHưng giỜ nó cÓ n.y Ùi nÊn 1 đỨa 1 nGả tHân nHau quÁ sợ n.y nÓ ghEn haizza pÙn nHư con chÙn chÙn

    Trả lờiXóa
  18. chuyen buon va nhiu nuoc mat,toi cung da mat di mot nguoi than,do la nguoi anh trai ma toi thuong yeu nhat.den gio phut nay thi cung gan dc mot nam rui,nhung sao su that phu phang do khien toi ko the chap nhan..!nhiu khi toi da co gang,ep minh ko dc nghi den nhung sao kho qua..?hang ngay va hang dem ke tu khi anh ra di ko luc nao hinh anh?ve anh ko hien len trong tam tri toi.van luon dan long phai chap nhan cai su that phu phang do,nhung toi ko lam dc.nhin ve be ngoai thi ai cung nghi toi cung ran nhung dau ai bit dc dang sau nu cuoi kia lai la nhung giot nc mat..!toi luon khuyen nguoi khac la phai bit chap nhan thuc tai,boi vi thuc te no la nhu vay rui thi sao co the thay doi dc nua..!nhung ngay ban than toi lai ko lam duoc..!nen gio day khi doc nhung dong ts ve thi toi ko dam khuyen thi dieu gi chi co the chia se voi thi noi long cua toi ma thoi.saobang..?

    Trả lờiXóa

Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét

- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info