Ngày xửa ngày xưa , tại vương quốc ….
Vào mùa đông lạnh giá , có một công chúa nhỏ ngồi dưới gốc cây mai..cầu nguyện...
_ông trời ơi , mẹ đã bỏ con đi thật xa , phụ hoàng nói mẹ đang ở trên thiên đàng, con muốn gặp mẹ…
mẹ ở trên thiên đàn phải không ?
ông trời ơi nếu mẹ con ở đó và vẫn luôn dõi theo con thì ông hãy lảm cho cây mai này nở hoa .Lúc đó con sẽ tin – vừa cầu nguyện công chúa nhỏ vừa khóc
_làm sao đây , công chúa đã 3 ngày không ăn gì rồi
_vào mùa đông mai làm sao nở hoa được
_làm sao để công chúa chịu ăn uống đây?
_công chúa chỉ mới 14 tuồi , cô bé còn quá nhỏ, vậy mà hoang hậu đã…
_chài……hy vọng …..kỳ tích sẽ xảy ra
Đêm hôm đó công chúa vẫn cứ quỳ…
Gió lớn…
Tuyết…
Ngày hôm sau – “woa, hoa …nở rồi”
Lúc đó tuyết đã ngừng rơi- một cơn gió nhẹ thồi ngang những cánh mai lớt phớt ...”Nàng và chàng “ gặp nhau
[chàng là hoàng tử nước láng giềng]
..từ ngày hôm đó Nàng bắt đầu yêu chàng..- vì nàng tin , Chàng là thiên sứ mà ông trời phái xuống làm cho hoa nờ
[5 năm sau]-công chúa 19 tuồi
Hai người yêu nhau say đắm . hoàng tử thông minh , thiện chiến . công chúa xinh đẹp giỏi giang. Họ được sự chúc phúc của tất cả thần dân ……
Nhưng ….. trước ngày hôn lễ….Vương quốc bị một bọn quái vật tấn công
Bọn Chúng bắt người , đốt làng… Hoàng từ, buộc phải ra trận ….
Bọn quái vật quá mạnh , hoàng tử đã cố gắng hết sức nhưng…..người chết đi ngày một nhiều hơn
_ hoàng tử , chúng ta phải làm sao đây ?
_ta…….- mặt hoàng tử căng thẳng
_cứ như thế này thì không cầm cự được bao lâu
_ hoàng tử , chúng ta …còn một cách cuối cùng!!
_ngươi nói đi
_ Dạ , thần có biết 1 truyền thuyết “ đi sâu vào khu rừng nằm phía đông –nam của vương quốc, có một lâu đài cổ đã bỏ hoang. Chủ lâu đài có tên là “Người mặt sắt” hắn ta có một sức mạnh lạ thường, “
_tai sao gọi hắn là người mặt sắt ?
_ dạ , vì hắn lúc nào cũng đeo 1 cái mặt nạ bằng sắt
_uhm, rồi sao nữa?
_Dạ , có lẽ hắn sẽ hạ được quái vật
_ vậy mau đi tìm hắn
_dạ nhưng …không ai dám đến gần lâu đài đó cả!
_được rồi , ta sẽ đi tìm người đó .
Ngày hôm sau , Hoàng tử đi tìm cái lâu đài trong truyền thuyết
_đi về phía đông- nam ………..
Khi chàng bắt đầu cảm thấy quá mệt mỏi rồi thì ……….
Đằng xa………
…………….Một lâu đài hiện ra ……….
..cồ kính, bí hiểm……..
.khi chàng bước đến cửa, một câu nói vang lên
_ con người kia đến đây làm gì? Giọng nói trầm vang vọng
_ ngươi là ai ?
_ Chủ nhân nơi đây
_ còn ngươi ?
_ ta là hoàng tử cùa vương quốc này
_ ngươi đến đây cầu xin ta giúp ngươi?
_ tại sao ngươi biết?... đã sống trong vương quốc này thì phải có trách nhiệm bảo vệ nó, ta cũng vậy, ngươi cũng vậy-Hãy giúp đỡ thần dân của vương quốc này
_ haha- giọng cười lớn – giúp đỡ bọn người ngu ngốc đó thì ta được gì?
_này , ta sẽ cho ngươi bất cứ thứ gì mà ngươi muốn ….
hắn im lặng 1 chút - bất cứ gì ư? Được , vậy hãy cho ta công chúa
_hoàng tử giận giữ -..im ngay , tên mặt sắt kia , ta không cho phép ngươi nhắc đến nàng
_ ngươi cứ suy nghĩ đi , ta sẽ cho ngươi 3ngày
Hoàng tử buồn rầu trở về , chàng không nói với ai về điều kiện của người mặt sắt..
Nhưng …… thêm 1 ngày lại có quá nhiều người chết đi
Trong một lúc vô tình công chúa đã nghe được cuộc nói chuyện giữa Hoàng tử và tên cận thần…… và nàng quyết định ……..đi tìm người mặt sắt…
Ngay hôm sau đó hoàng tử không thấy công chúa đâu , chàng sinh nghi
”chẳng lẻ nàng đã nghe được?”
Vội vàng chàng đuổi theo
Khi nàng vừa ra khỏi vương quốc ……….
Một người đàn ông cao lớn mặc một chiếc áo choàng dài , mái tóc trắng thẳng mượt -xuất hiện . Hắn ta đeo một cái mặt nạ bằng sắt thô kệch và xấu xí
Nàng bật khóc , “hắn” Sao mà xa lạ với nàng quá, “hắn” Sao mà khác quá so với hoàng tử của nàng. Nàng run rẩy khẽ nhấp đôi môi “ ta sẽ đi theo ngươi”.Lê đôi chân không còn chút sức nào đến gần hắn, nàng bước đi trong nước mắt
Đưa tay vuốt nhẹ những giọt nước mắt của nàng , hắn quàng tay ra phía sau.
Thân thể nhỏ bé của nàng dễ dàng nằm gọn trong lòng hắn
_”Krill”- một giọng nói từ phía sau - Hoàng tử đã đến
_ “krill, hãy chờ ta , ta sẽ đến cứu nàng”- chàng hét lên
……………………..Cơn gió cuốn nàng bay mất khỏi chàng…………………
…………Không còn ai ……. Cây, lá, nước mắt………chàng ngụy xuống………
Bước những bước vô hồn , chàng quay về vương quốc
……….quái vật đã biến mất…….. chỉ còn lại những tiếng hoan hô
_hoàng tử đã giết được quái vật
_vạn tuế
_vạn tuế
…..bây giờ trong đầu chàng chỉ còn duy nhất một ý niệm, làm sao để cứu nàng…
_Hãy chờ ta , ta nhất định sẽ đến!!
----------------------------hết chap 1----------------
[ chap 2]
Khi mở mắt ra công chúa đã ở một nơi hoàn toàn xa lạ,nàng bị bao phủ bởi bốn bức tường đá , không một chút ánh sáng . Một cảm giác gê rợn chạy dọc xương sống .
”Đây là đâu ? “rồi như nhớ ra điều gì đó , nàng bật khóc
Từ trong bóng tối , một tiếng nói vọng ra
_ Tỉnh rổi à ?
Nàng ngước lên
hắn …đã ngồi đó từ bao giờ?...giống như màng đêm vậy , đen tối và đáng sợ…….
……………………………………………
“cộp , cộp ,cộp “ – tiến đến gần Nàng
“ hắn sẽ làm gì ? “
“Một con quỷ sẽ làm gì với một công chúa( chiếm lợi phẩm)?”
Hắn càng tiến gần thì nàng lùi lại
1 bước …2 bước ..3 bước…. sau lưng nàng đã là bức tường đá (đụng dách gòi )
Giờ đây hắn đang sừng sững trước mặt nàng …….
…………………1s….2s…10s….
“sao không có động tình gì vậy ta “Khẽ mở nhỏ đôi mắt , “ơ cái gì thế kia “
Hắn xòe bàn tay trước mặt nàng…?!?..... “ một ngọn nến ?!?”
_nếu sợ thì thắp lên – hắn nói với giọng đe dọa rồi bỏ đi
Một mình với bốn bức tường, ánh sáng loe lói của ngọn đèn làm nàng nhớ , nhớ ánh mặt trời , nhớ cha mẹ , nhớ thần dân và nhớ cả chàng nữa .
Rồi nàng khóc , khóc mãi , khóc mãi
………ngọn nến đã tắt tự bao giờ …mà nàng vẫn cứ khóc….
Từ hôm đó , hắn không hề đến một lần
“ kẹt “ cánh cửa lại mở ra .
Nàng không còn đủ sức để xem đó là ai , cố mở đôi mắt đau rát lên , gắn gượng đứng dậy .
“ phịch “ nàng ngã xuống , rồi ngất đi
------------------------
“ấm áp thật , là ai?
Ai đang bế ta?
Là chàng phải không ?
ta biết mà , chàng sẽ tới mà vì ..chàng là thiên sứ do ông trời ban tặng
-------------------------------------
Tại sao tay chàng lạnh vậy ?
Nó vốn ấm lắm mà?
có phải vì vượt qua một đoạn đường rất xa nên tay chàng mới lạnh như vậy không?
Không sao đâu, ta sẽ nắm thật chặt bàn tay này…và nó sẽ lại ấm lên thôi”
------------------------------------
Áng nắng chói chang làm nàng tỉnh giấc , đây lại là đâu nữa? Nàng thấy mình đang ở trong căn phòng quen thuộc của nàng và tràn ngập bởi ánh sáng.
“Chàng đã đến và đưa mình đi ? vậy đó không phải là mơ “
Có một người từ ngoài đang bước vào “ chắc chắn là chàng “.Vội bước chân xuống giường nàng chạy đến người đó - nàng mỉm cười- Nhưng nụ cưởi đó vụt tắt ngay khi người nàng nhìn thấy không phải là chàng mà là hắn
Vẫn cái áo choàng đen , cái mặt nạ sắt thô kệch và đôi mắt lạnh lùng
Thất vọng , nàng quay lại chỗ chiếc giường
Hắn bước vào và nói:
_ tại sao… lúc nãy …nàng ..lại cười?
Nàng gáu gắt –
_ ta không cười với ngươi
_ mà ngươi muốn gì ? tai sao lại đưa ta đến nơi này ?
Hắn lại đưa cho nàng môt quả táo
_ ăn đi
_ Táo độc à ? ăn vào ta sẽ chết phải không ?
Hắn quát
_ta bảo ăn -Nàng cắn nhẹ một cái , rồi vứt trái táo đi
Hắn nhặt lại đưa cho nàng rồi bảo
_Ta…không biết …con người không ăn vài ngày sẽ không thể sống, tại…. ngươi khác…với …những người trước đây. Vì vậy , hãy ăn hết đi , đây là thứ duy nhất ngươi có thể ăn trong lâu đài này .
Hắn nhìn nàng chằm chằm như thể “ nếu không ăn hết trái táo thì ta sẽ ăn ngươi”
Khi nàng ăn xong trái táo
_ Này , ta có thể đi vòng quanh lâu đài được không ?
Hắn quay lưng về phía nàng trầm giọng
_ Nếu ngươi không sợ chết, cứ tự nhiên
Hắn bỏ đi
Suốt cả ngày ở trong một căn phòng , nhàm chán . Nàng không còn khóc nữa, có lẽ vì đã hết nước mắt rồi. Nhìn ngắm căn phòng này , sao mà nó giống với căn phòng của nàng thế nhỉ?
. Từ cửa sổ có thể nhìn thấy cửa lâu đài. Ý nghì bỏ trốn len lói trong đẩu nàng , nàng ghét việc mổi ngày phải chờ đợi, chờ đợi hoàng tử đến cứu, tự nàng sẽ trốn khỏi đây và tìm về với chàng.
Mỗi ngày , vào đúng một giờ nhất định hắn sẽ đem thức ăn tới, và ….nàng sẽ theo dõi hắn và sẽ tìm được đường thoát”-đó là kế hoạch của nàng
Nhưng trời còn sáng thế này hắn chắc chắn sẽ không tới, hắn chỉ xuất hiện khi trời sập tối .
“Thôi hôm nay đành chờ hắn vậy “
“kẹt” cánh của mở ra, hắn xuất hiện
Lần này khác với mọi lần , nàng ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế đợi hắn đến
Hôm nay hắn đem “cơm’ đến cho nàng và hỏi
" Ngày mai muốn ăn gì”-“lạ thật , một người như hắn mà lại hỏi nàng muốn ăn gì”
Cố tình làm khó hắn , nàng bảo” ta muốn uống sữa của một con bò “
_bò à? – hắn ngập ngừng _..bò …như thế nào?
Nàng bật cười _ haha, ngươi không biết bò thật à
Hình như hắn giận , nàng nói tiếp “ bò ….là động vật có bốn chân ……..và khá giống ngươi…….. .à….. không dễ thương hơn ngươi nhiều “- nàng lại cười
Hắn nhìn nàng đăm chiêu một hồi “XYZYZZXYYZXYY” [ ai muốn bít pm tác giả]
_ i...cười như thế …..đẹp lắm- nói xong rồi bỏ đi
“thịch thịch thịch thịch thịch thịch thịch thịch thịch thịch thịch thịch thịch thịch ”
Lời nói của hắn làm nàng ngẩn người, quên quấy đi mục đích ban đầu. khi định thần lại thì hắn đi mất tiu.
[trời bắt đầu mưa]
Khẽ mở cách cửa , nhìn ra ngoài hành lan . Tối quá , không thấy gì cả dường như cả lâu đài này chỉ mỗi phòng nàng có ánh sáng.
Cầm ngọn đèn nhỏ , nàng bước những bước ngắn thăm dò . Đã qua một dãy hành lang , từ nãy đến giờ nàng không thấy một ai cả .Phía trước vẫn tối tăm như vậy , rồi nàng vấp phải bậc thang …..
“ xoẹt ”
“ rầm” “rầm” rầm”( lăn 3 vòng từ trên cầu thang xuống)
……………..
_Á…………á………….á……………á
“ùa ,mình rơi trúng tấm nệm sao?không đau gì cà “-tay nàng mò mẫm tìm cây đèn bị đánh rớt lúc nãy
“cái gì đây?”mặt nạ…bằng sắt…
_ Ta đã bảo ở trong phòng mà?-“trời…….là hắn”
_à…ta….ta…muốn….
_ muốn gì?
_muốn……
‘Ầm …ầm…ầm’- ngoài trời sấm sét đánh giữ dội
….á…...á…...á…- nàng hốt hoảng , rút người lại ( vì nàng té lên người hắn nên hắn nằm phía dưới)
[hãy tưởng tượng , trong một hoàn cảnh không người, không ánh sáng , đứa kon trai & đứa kon gái ở cạnh nhau , đứa con gái đang sợ hãi vì tiếng sét bên ngoài…vậy nếu bạn là đứa kon trai..bạn sẽ làm gì]
Đưa bàn tay của mình xoa nhẹ đầu nàng – một bàn tay thô ráp , sần sùi và ….lạnh
_không sao , có ta ở đây , không việc gì phải sợ
Nàng ôm chặt lấy hắn, run rẩy . có lẽ so với hắn thì sấm sét đáng sợ hơn
Và đó cũng là lần đầu tiên nàng “ gần ” hắn đến như vậy.
Và cũng chính lúc đó nàng không còn cảm thấy hắn đáng sợ nữa
Mưa cũng đã lạnh , hắn vẫn ngồi đó , nàng thì đã thiếp…………..
……………………………………..
” giá như thời gian dừng lại “…………
……………………………………….
Ngày hôm qua , sau khi đưa nàng về phòng hắn bảo
“ ngày mai , ta sẽ dẫn ngươi đi xem lâu đài, nên nhớ , không được ra khỏi phòng khi không được ta cho phép”
Và giờ đây nàng đang chờ hắn
“kẹt” cánh cửa mở ra
Vẫn cái áo choàng đen , chiếc mặt nạ sắt thô kệch nhưng ánh mắt không còn lạnh lùng nữa.
Từ ngoài cửa , hắn đưa tay vẫy vẫy
_ ra đây
Nàng chạy theo tiếng gọi của hắn
………………………………………………………..
Woa…. Hành lang đầy nến, rất sáng, khác hẳn ngày hôm qua ……
“ chẳng phải hắn rất ghét ánh sáng, vậy tại sao….???”
Hắn bước những bước thật dài , phải cố gắng lắm nàng mới bắt kịp
_ bên trái là cầu thang lên tầng cao nhất, bên phải là nhà bếp, phía trước là nơi của ta.Xuống cầu thang là chính điện, ra khỏi chính điện là vườn, đi hết vườn là cồng.
Khi hắn nhìn lại phía sau thì…nàng đâu mất rồi….
Quay trở lại , vừa đi , hắn vừa gọi lớn,
_ này, ngươi ở đâu?
“ cứu , cứu với” tiếng kêu cứu phát ra từ một căn phòng
…………..vì sàn nhà quá củ kĩ nên bị sập và Nàng té xuống đó…..(hậu đậu quá)
_làm sao mà vào đây được? hắn gáu gắt
_ ta..bị lạc và rồi…, tại ngươi …….. đi quá nhanh…ta…
“ chắc là hắn đang giận, hắn sẽ không cứu minh đâu(><)”
_huhu kéo ta lên –nàng làu bầu
Vẫn đứng đó không đến giúp , nàng đành hạ giọng năn nỉ
_ huhu kéo ta lên đi , ta sẽ không đi lung tung nữa-
_vậy cho chừa- hắn đưa bàn tay về phía nàng…_này, còn muốn xem nữa không?
_ê, ta không phải tên “này”, cũng không phải tên “ ngươi” , ta tên “Krill”, ngươi phải gọi tên của ta
_tên là Krill?-
_ phải , nếu ngươi gọi tên của ta , ta cũng sẽ gọi tên của ngươi .Mà ngươi tên gì?
_ không có
_không có à?
_ Chẳng ai gọi tên của ta cả, mọi người thường bảo ta là quái vật hay là người mặt sắt. Đó có được xem là tên không?
Nàng im lặng nhìn hắn
_ đi thôi ”Krill”ta dẫn ngươi đến vườn hoa
_Này , ta gọi ngươi là IVAN nhé
Hắn ngạc nhiên nhìn nàng ,
_tùy!!
“ chắc chắn là hắn đã cười , tuy là đằng sau lớp mặt nạ nhưng nàng cảm nhận được”
Đang đi thì hắn chợt quay lại , nắm lấy ta nàng kéo mạnh
_ như vậy thì đi kịp rồi chứ?
... bàn tay to thật và rất lạnh , không ấm như tay của “chàng “nhưng hắn nắm rất chặt , chặt đến nỗi làm nàng thấy khó chịu …………….
“không sợ nữa …..không đáng ghét như ngày hôm qua nữa…………không ……………”
[trái tim ai đó đang lỗi nhịp ,
trái tim ai đó đang bối rối
-nhưng-
chẳng ai biết cả
giữ điều đó cho riêng mình]
_đây là vườn hoa ư? – nàng không thể tin vào mắt mình được
Một rừng cây hoang tàn , không một chiếc lá trên cành , đất đai nức nẻ , chỉ có những cây gai bò khắp nơi .Ngoại trừ giữa khu vườn có một cây táo đỏ
_ta đã nói là không có gì đáng xem mà cứ đòi đi .
Sau khi trở vể phòng của mình , công chúa cảm thấy băn khoăn rất nhiều……
-------------------
_ aa…một buổi sáng thật đẹp - nàng đứng trước cửa sổ ưỡn vai
Sau khi tham quan lâu đài này nàng quyết định phải dọn dẹp” lại nó . “nàng muốn đem lại sự sống cho lâu đài này, phải đó là ý nghĩ lúc này của nàng .(quên việc muốn bỏ trốn roài)
Nàng cần một cây chổi để quét dọn , bắt đầu tìm kiếm…… tòa lâu đài quá rộng , không thể đi hết , đành phải tìm hắn hỏi thôi.
-đi đến phòng hắn
“cộc..cộc..cộc”
Cánh cửa bị bật ra
_này .Ivan ngươi có trong phòng không?Ivan ...ta vào nhé..
“ủa, sao không có ai hết vậy?”- nàng ló đầu vào trong
IVAN, ngươi biết chổi để đâu không?
IVAN…?
Nàng bước vào trong , nàng thấy một chiếc mặt nạ sắt trên bàn
_IVAN………
Từ góc tối nhất của căn phòng phát ra tiếng quát
_ đi ra , đi ra ngay!
Hốt hoảng bởi giọng nói hung dữ ấy , nàng vấp ngã . Nhanh như thoắt một cái bóng đen từ trong bay vọt ra đỡ lấy nàng
[gió vô tình thổi nhẹ, cánh cửa sổ bị bật tung
Ánh sáng chói chang thấp thoáng nơi căn phòng
Người con gái nhìn thấy người con trai ]
…………….
_.....
_......
_có phải …ta rất đáng sợ ?
Nét hốt hoàng vẫn còn trên mặt nàng
_.....t…..a…………t…..a……
_đi ra, đi ra ngay – hắn hất phăng cái bàn lên
Nàng nhìn hắn ,rồi quay lưng đi
Cả ngày hôm đó , nàng cứ ngồi suốt trong phòng không làm gì cả , dường như nàng chờ đợi………
[ câu hỏi được đặt ra , nàng đang chờ ai?]
Đã 3 ngày rồi , hắn không đến, nàng chỉ nhận được thức ăn từ cửa………
Hôm nay cũng như mọi ngày , nàng đi xung quanh lâu đài .Bất chợt nàng dừng lại ngay trước cửa phòng của hắn…..
_”tại sao mình lại đến đây?””đã một tuần rồi không thấy hắn đâu,
….có nên vào không nhỉ?’
“nhưng hắn….”
Vừa định quay đi thì…” Kẹt “cánh cửa mở hắn sừng sững trước mặt nàng
Vẫn cái áo choàng đen, chiếc mặt nạ sắt thô kệch và…đôi mắt lạnh lùng………
Hắn bước ngan qua và làm như không có nàng hiện diện ở đó.
_này-nàng hét lớn
_ này, IVAN đứng lại , ta bảo là…..đứng lại-hắn vẩn cứ đi
Nàng bực tức chạy đến trước mặt hắn đưa tay cản đường
_muốn gì?” hắn nhìn nàng với cặp mắt đầy phẩn nộ
_tôi……….- nàng ấp úng
Hắn gạt nàng qua một bên , không thèm chú ý đến
Nhìn theo hắn ,nàng bất lực
_ này , krill, gương mặt của ngươi,-hắn quay đầu lại , nhìn nàng
_sao?
_thật sự …cũng …bình ….thường…thôi…..
Vẫn tiếp tục “chằm chằm “vào nàng
_ ngươi …phải ………cho ta thời gian… để quen với gương mặt đó…. Nhìn lâu…thì sẽ…quen..thôi…mà- mắt nàng rưng rưng
Bước đến gần
_sắp khóc rồi vậy mà bảo là không sợ?
_ta….đã bảo là…không….có…khóc mà…..!
“Tự nhiên nước mắt cứ rơi, chẵng hiểu sao không dừng lại được..”
_rồi rồi, đừng có khóc.., nín đi, ta cho cây chổi ?nè chịu không?
Nàng dụi dụi đôi mắt ướt nhòe
_thật không?(nhõng nhẽo quá)
_uhm, chờ ta đi, khi về ta sẽ cho –hắn lại cười(tuy không thấy nhưng cảm giác được)
Lại một ngày trôiqua , hắn sắp về tới..
Trời lại mưa…
“ sao lâu thế nhỉ?”
“đã tối rổi mà hắn chưa về”
“ hay hắn…bị…..><”
“trời, mình điên thật, đang lo cho hắn à?”
“kẹt” cánh cửa mở ra , vẫn cái áo choàng đen, chiếc mặt nạ sắt thô kệch và..đôi mắt lại ấm áp nhưng có điều lần này bị ướt từ trên xuống dưới
Bất giác nàng hỏi
“ tai sao về trể vậy, mắc mưa à?..”hàng loạt những câu hỏi
Nhưng Hắn chỉ
_ừ…ờ…vài tiếng
_đây là của “krill ”
Một cây chổi và……
_”cái bình này là gì?.. sữa ..?
_ Uhm sửa bò
_ nói giỡn thôi mà, làm sao mà anh tìm được sữa trong thời tiết này chứ?
Hắn lườm nàng. Khẽ nở một nụ cười nàng đưa cho hắn một chiếc khăn
[…tay nàng vô tình chạm vào tay hắn…]
“Nóng, tay hắn…nóng quá”
Cầm lấy chiếc khăn, hắn vội vàng quay về phòng.nhưng ra tới cửa….”rầm”
Hắn ngã xuống
_ này , IVAN , anh có sao không ?
Nàng lay lay hắn, nhưng ôi, hắn chẳng cựa quậy
“hắn bệnh ..rồi, sốt …cao quá”[ chi tiết này hơi vô lý thông cảm giùm nha]
Bước từng bước nặng nề , nàng cố lôi hắn vào phòng mình(vì phòng hắn xa quá , nàng kéo không nổi)
_Uh…..Trước tiên ..théo mặt nạ hắn ra cái đã
Đằng sau chiếc mặt nạ là …một khuôn mặt…( sẽ rất xinh đẹp nếu không …)
…đã bị hủy hoại đi một nửa……..(thật ra thì chì ¼ thôi)…lồi lỏm……sần sùi….
Lau khô khuôn mặt, sau đó thay một bộ y phục thay cho bộ đồ đã ướt……nhưng…nàng là con gái mà,….làm sao….thay đồ ..cho hắn…..được..? suy nghỉ một hồi mặt nàng đỏ lên
“chuyện đó tính sau , trước tiên tìm đồ cho hắn cái đã”
Lâu đài rộng lớn không một bóng người, nàng đang bước đến căn phòng tối tăm nhất……..
_chẳng có lấy một bộ đồ- nàng lục khắp phòng hắn.
“chằng lẽ hắn chỉ có mỗi chiếc áo đó sao?”
Chán nản bước về phòng …
Nàng đắp một chiếc khăn ấm cho hắn hạ sốt cái đã ,
“tối nay mình sẽ ngủ ở đâuđây?”
“mình không muốn ngủ ở đây với hắn nhưng lại càng không muốn ngủ một mình”
“ầm ầm ầm”- trời lại có sấm, làm sao đây? Nàng sợ
Bất chợt bàn tay hắn nắm chặt lấy tay nàng dù đang hôn mê .
Nàng giật tay lại nhưng hắn nắm…quá chặt…
“ầm..ầm..ầm”sấm lại đánh …
“thôi kệ , dù sao thì ….”
“ấm áp thật…”
Mời Bạn Đọc Tập Cuối:Click Here


kakka huy chuong vang oh yaed
Trả lờiXóahuy chuong bac
Trả lờiXóaeo lai co dong de ban rui!
Trả lờiXóatroi day som the ma van ko co huy chuong, nan the
Trả lờiXóasom wa day tan 9h ma con som ah?
Trả lờiXóatui có thể đăng bài này lên trang khác đươc ko ban thak
Trả lờiXóanhảm wa
Trả lờiXóachẳng có gì thú vị cả!!
không đáng bỏ công đọc
cho djem 9 ne :):):):)
Trả lờiXóa=)) deo mun noi j ca 1 cau thoi Lon co mao
Trả lờiXóaadmin oi em thjk chuyen nay
Trả lờiXóacho em post sang blog nhe
duoc ko a?
--------nhenden----------
cung dk do" y" nghia cung dc. Tinh yeu ma dau can pai? mac cam?
Trả lờiXóa