Nàng Dâu Tỷ Phú

– Từ ngày mai, nhà chúng ta có thêm một thành viên nữa. Đó là Uyển Ngọc.

Uyển Ngọc nhỏ hơn con hai tuổi, sống khép kín rụt rè, con nên để ý và giúp Uyển Ngọc với nghe Thanh Hương.

– Dạ.

Thanh Hương dạ miễn cưỡng, có mấy khi cô ở nhà đâu, sáng cô đã đi mãi bảy tám giờ đêm mới về, không phải lo việc đụng chạm với thành viên mới.



Ông Thành tiếp:

– Thật ra Uyển Ngọc có nhà, nhưng bà ngoại mới mất. Ba là con nuôi của bà ngoại, không nỡ nhìn Uyển Ngọc sống một mình.

Bà Thành đỡ lời chồng:

– Các con không có ý kiến gì đâu, anh không cần giải thích. Em cũng chuẩn bị phòng cho Uyển Ngọc rồi.

– Ơ, thì anh nói cho mọi người trong nhà cùng biết, vì đôi khi có thêm một người, không phải chỉ thêm chén cơm đôi đũa mà cũng có sự xáo trộn một chút, phải không Vinh?

Thành Vinh cười, cầm đũa lên:

– Không có gì đâu ba. Con cũng đi tối ngày.

Thanh Hương lườm anh trai:

– Hẹn hò với Thu Cúc rồi phải không?

Thành Vinh bật cười:

– Hẹn hò gì đâu, đi uống nước và đi chơi.

– Vậy mà không chịu hẹn hò.

Vinh ghé tai em gái thì thầm:

– Như em mới đúng là hẹn hò.

Thanh Hương nạt khẽ:

– Không nói chuyện với anh nữa. Ăn cơm đi!

Cô tinh nghịch gắp một miếng thịt to bỏ vào chén anh trai:

– Không ăn, em ăn hết à.

– Em mà dám, giữ eo ghê hồn mà dám ăn ... cùi luôn:

– Tò mò.

Tuy nói như vậy chứ Thanh Hương thầm lo, cô là người mẫu mà không giữ eo là nguy to. Thanh Hương ăn thật nhanh, cô bưng ly nước lên uống:

– Con phải đi rồi.

Bà Thành lắc đầu nhìn theo. Lúc nào cũng bận bận bịu bịu.

Thanh Hương vừa ra cửa đã có xe Vũ Hoàng đón cô. Cô ngồi vào xe. Vũ Hoàng ngồi lại gần, anh hôn vào má cô:

– Tối nay em xinh quá. Về nhà anh nghen, giờ này còn sớm mà. Em hành nghề người mẫu, suốt ngày anh cứ lo mất em.

– Em đã thuộc về anh, còn lo mất èm nữa sao?

– Lo chứ, muốn cưới em, xin bàn tay em, lúc đó mới không lo nữa.

Thanh Hương phì cười:

– Đợi em ba năm nữa đi.

Vũ Hoàng nhăn nhó:

– Ba năm nữa, cổ anh sẽ dài hơn cả cổ cò.

– Đừng ca cẩm nữa, em yêu anh.

Thanh Hương hôn nhẹ vào má người yêu đó là cách cô trấn an anh. Vũ Hoàng cũng biết như vậy, mong gì hơn, dù sao thì anh cũng làm chủ được tấm thân ngọc ngà này. Quay sang cho mũi chạm vào má cô, Vũ Hoàng đùa:

– Em mà cứ hôn anh và anh cứ hôn em kiểu này, anh sẽ đỗ xe lại kéo em ra băng sau và ...

Vũ Hoàng nháy mắt, đôi mắt như có lửa. Thanh Hương đỏ mặt xô Vũ Hoàng ra mắng:

– Đàng hoàng lại đi ông luật sư.

Vũ Hoàng cười khanh khách:

– Em là thỏi nam châm quyến rũ, không có người đàn ông nào ngồi gần em có thể đàng hoàng lại cả.

Tấp xe lại, Vũ Hoàng kéo mạnh Thanh Hương vào lòng và hôn cô. Thanh Hương rung động khép mắt, chưa bao giờ cô từ chối sự ham muốn của anh, yêu và cho, nhau tất cả.

Cửa mở, Vinh nhìn ra, anh đứng ngay dậy:

– Ba!

Trên xe còn một người nữa bước xuống theo ông Thành. Ông Thành vui vẻ:

– Uyển Ngọc, để cậu giới thiệu! Đây là anh Thành Vinh, con trai của cậu.

Uyển Ngọc cúi chào Vinh, anh suýt phì cười vì cách ăn mặc của cô, áo dài phủ mông, quần ngắn, đầu đội nón trông cô nửa quê mùa nửa thành thị. Chào Vinh xong, cô đi xăm xăm vào nhà. Vinh nhìn theo:

– Ba ... hình như cô ta không bình thường cho lắm.

– Không đâu con, sống với bà ngoại dạy dỗ quá nghiêm nên như vậy. Bà không thích ba Uyển Ngọc, cho rằng chính người này gây ra cái chết cho mẹ Uyển Ngọc, nhưng chính ông ấy cũng cùng tử nạn máy bay mà.

Vinh gật đầu như hiểu biết. Trong nhà, Uyển Ngọc tò mò nhìn quanh. Đôi mắt trong xanh màu ngọc thạch của cô như đôi mắt của thỏ. Một đôi mắt tuyệt đẹp. Vinh đến gần làm quen:

– Em mệt không? Đi theo anh, anh mang valy len lầu giúp em.

– Trên lầu hả?

– Ừ.

Vinh vừa “ừ”, Uyển Ngọc đã đi phăng phăng lên, cô chờ Vinh nơi đầu cầu thang.

Vinh dẫn cô vâo căn phòng được dọn sẵn.

– Phòng này của em, bên cạnh là phòng Thanh Hương. Thanh Hương thường đến nửa đêm mới về. Ban ngày cần yên tịnh, em đừng làm ồn nhé.

– Không nói gì, Uyển Ngọc bước vào, cô mở tung cửa sổ ra, đứng lặng bên cửa sổ, cứ im lặng. Vinh đành bảo:

– Em soạn quần áo bỏ vào tủ, cần gì xuống nhà. Anh xuống nhà cho em nghỉ.

Cánh cửa đống ngay lại khi Vinh vừa bước ra ngoài. Vinh cười lắc đầu. Cô ta ít lời đến như vậy sao? Khá kỳ quặc. Và cứ ôm con chó nhỏ như sợ bị bắt mất vậy.

Buổi cơm chiều đầu tiên có cả Thanh Hương lẫn Vũ Hoàng, Uyển Ngọc lầm lì ăn. Bà Thành ân cần gấp thức ăn bỏ vào chén cho cô, ngọt ngào cười:

– Ăn đi con, cứ ăn tự nhiên. Nhớ bà ngoại lắm phải không?

– Dạ ....

Uyển Ngọc mếu ngay, rồi nước mắt ròng ròng. Thanh Hương nhăn nhó:

– Gì kỳ vậy?

– Có lẽ tại mẹ nhắc nên Uyển Ngọc mủi lòng. Bà ngoại mới mất, Uyển Ngọc không còn ai là người thân.

Thanh Hương bực dọc:

– Cũng mười tám mười chín, phải biết kềm nén cảm xúc của mình chứ. Ăn mất ngon luôn!

Ông Thành trừng mắt:

– Con thôi đi!

Thanh Hương giận dỗi:

– Ba thấy con có bạn mà.

Vũ Hoàng nắm bàn tay cô:

– Thôi mà em!

Thanh Hương ăn mất ngon, cô cảm thấy có thêm một thành viên khá phiền phức. Bỗng một cái gì dưới chân, làm Thanh Hương nhảy nhổm người lên hét thất thanh:

– Ái! Gì vậy?

Cô đứng bật dậy suýt đổ cả bàn ăn nhìn xuống gầm bàn. Con chó nhỏ, nó cạp vào chân cô và bây giờ là cạp ống quần cô. Bực bội, Thanh Hương đá mạnh vào mõm nó một cái.

– Mẹ! Ở đâu ra con chó này vậy? Mang nó ra khỏi nhà mau!

Ông Thành cau mày:

– Con bảo có bạn mà quậy quá đi Thanh Hương. Một con chó mà con làm như chuyện đại sự vậy.

Cẳng ... Cẳng ... Con chó nhỏ bị đá đau văng ra xa kêu lên cẳng cẳng. Đang khóc, Uyển Ngọc nhào lại, cô vội ôm con chó lên dỗ như dỗ em bé:

– Âu âu! MiMi, cưng đau lắm hả, xin lỗi nghen.

Rồi cô quắc đôi mắt giận dữ nhìn Thanh Hương, tuy nhiên không có một lời nói nào, mà ôm con chó đi thẳng lên lầu. Ông Thành xua tay bảo vợ:

– Một lát, em bảo người làm mang thức ăn cho Uyển Ngọc. Còn Thanh Hương, con không nên cô thái độ này! Hãy xem Uyển Ngọc như là em của con.

Uyển Ngọc rất cần sự đùm bọc thương yêu của chúng ta.

Thanh Hương không ăn nữa, cô kéo Vũ Hoàng ra ngồi ngoài ghế đá, vẫn còn bực bội, càm ràm:

– Bực mình ghê, em là đứa chúa ghét chó mèo.

Vũ Hoàng mỉm cười vuốt cơn giận của cô xuống:

– Thôi nào, vui lên!

– Em vui không nổi rồi. Em có cảm giác rồi đây nó sẽ cho em toàn sự bực mình cho mà xem.

...

Và đúng là như vậy ...

Vừa về đến nhà Vinh dội lại vì tiếng nhạc ầm rĩ đến điếc cả tai. Anh đi nhanh vào nhà. Hôm nay Thanh Hương nổi cơn điên gì vậy, mở nhạc vừa đủ nghe thội chứ.

– Thanh Hương ...

Nhưng không phải Thanh Hương mà là Uyển Ngọc, cô đưa hai tay bịt tai một cách khổ sở.

– Tắt tắt máy giùm.

Vinh thở hắt ra, anh tắt volume:

– Em không biết tắt hay sao.

– Chỗ nào?

Vinh đưa cái remote ra.

– Tắt cho này nè!

Nhìn lên bàn, Vinh phát hoảng lên vì dường như những trái cây bà Thành mua chất trong tủ lạnh được Uyển Ngọc mang cả ra, vỏ chuối, vỏ lê rồi nước ngọt. Vinh nhăn mặt:

– Em làm cái gì vậy? Bẩn quá!

Vinh chưa kịp nói tiếp, Thanh Hương từ trên lầu chạy xuống, mặt ngái ngủ.

– Anh Hai! Em chịu hết nổi rồi. Ở trên lầu phòng em vừa mở thì con chó vào, em đâu có để ý. Anh xem nè, nó gặm hư cả đôi giày mới của em. Dưới này nó mở nhạc. Em điên lên mất.

Vinh nhún vai:

– Em nói với ba hay mẹ kìa.

– Chắc là em đi ra ngoài ở mất thôi, bực mình hết chỗ nói.

Thanh Hương ném mạnh đôi giày bị con MiMi gặm xuống trước mặt Uyển Ngọc, hằn học:

– Tao sẽ vật đầu chết tươi con chó của mày đấy. Liệu hồn!

Uyển Ngọc cúi gầm đầu. Cô có muốn đâu. Cô bắt đầu hối hận đã về đây.

Nhưng trở về nhà cô, cậu Thành không cho. Làm sao đây?

– Vinh bỏ đi lên phòng. Theo thói quen mỗi khi đi đâu về là anh lại bên bể cá nhỏ xem hai chú cá La Hán của mình. Hai chú cá ngốn gần hết tháng lương của anh.

– Ơ hay!

Vinh kêu lên hốt hoảng vì hai con La Hán của anh nằm lờ đờ. Hoảng kinh, anh lấy vợt vớt cá lên, cả hai còn thở thoi thóp. Sao thế này? Quýnh lên Vinh bỏ nó vào thau nước lợ, anh bơm thuốc, nhưng cả đến thở thoi thóp cũng không còn, hai con cá nằm ngay đơ, có nghĩa là nó đã chết.

Đau như có ai cắt ruột mình ra, Vinh đứng sững người. Tại sao? Đôi mắt Vinh chợt nhìn thấy hũ thức ăn cá còn có phân nửa. Vinh đã hiểu, ai đó cho cá ăn nhiều thức ăn. Ai? Mẹ thì không, Thanh Hương cũng vậy, chỉ có Uyển Ngọc thôi. Vinh lao ra ngoài chạy qua phòng Uyển Ngọc. Cô đang ôm con MiMi và hôn cả lên mõm nó, còn nó liếm lên mặt cô. Vinh hét to như sấm dậy và trời sập đến nơi:

– Uyển Ngọc!

Uyển Ngọc hoảng sợ co người lại trước vẻ giận dữ của Vinh.

– Dạ!

– Dạ dạ! Coi chừng tôi giết cô đấy! Cô vào phòng tôi có đúng không?

– Dạ. Sao?

– Sao sao! Trời ơi là trời!

Hai hàm răng Vinh nghiến lại trèo trẹo trong cơn tức giận đến cực điểm:

– Giết cô được mà không ở tù tôi cũng giết rồi. Cô có biết là hai con cá La Hán của tôi bị cô cho ăn nhiều thức ăn quá chết rồi không? Sao báo hại dữ vậy hả? Cô sang đây coi đi!

Vinh chụp tay Uyển Ngọc kéo lê sang phòng mình. Uyển Ngọc há hốc mồm nhìn hai con cá trôi trong cái thau nước, cô ấp úng:

– Tôi xin lỗi.

– Xin lỗi, xin lỗi! Cô làm ơn ở trong cái phòng của cô, quậy sập phòng cô cũng không ai nói. Đừng có vào phòng tôi, phiền phức quá trời đi.

Uyển Ngọc sợ hãi đứng im thin thít. Cô không biết mình làm sao cho phải nữa. Dường như cô làm cái gì cũng không được ai tán thành.

Ông Thành về tới, ngạc nhiên khi thấy Uyển Ngọc trong phòng Vinh.

– Gì vậy?

Nhìn thấy cha và mẹ, bao nhiêu cơn giận, Vinh phát tiết ra hết:

– Ba xử cho con đi, hai con cá La Hán của con chết vì ăn nhiều thức ăn. Còn nữa ... ba thấy dưới phòng khách chưa? – Vinh đưa hai tay lên đầu - Chịu hết xiết! Phòng khách mà bề bộn như vầy, ai đến nhà thì sao?

Chưa hết, Thanh Hương chêm vào kể tội kẻ phá bĩnh đáng ghét:

– Cô ta vào phòng của con lục lọi tùm lum. Xưa nay, mẹ có vào phòng con lục lọi như vậy đâu. Ba ơi! Ba làm ơn mời cô ta đi ở chỗ khác giùm con.

– Im hết!

Ông Thành quát lớn:

– Các con làm gì như sắp đại loạn vậy?

Thanh Hương vẫn ấm ức:

– Ba mà không xử, không bảo cô ta đi ở chỗ khác, con sẽ đi khỏi nhà này.

Cô vùng vằng đi lên lầu. Uyển Ngọc ấp úng:

– Cháu không cố tình, nhưng nếu thấy phiền phức quá thì cháu sẽ đi.

Uyển Ngọc đi xộc vào trong, ông Thành ngăn lại:

– Cháu không đi đâu hết! Khi bà ngoại mất, bà giao cháu cho cậu. Có điều là sau này cháu đừng đụng chạm đến đồ đạc của chúng. Còn Vinh, ba mua cặp cá khác đền cho con.

Vinh lắc đầu:

– Không cần đâu ba. Ba cũng nên bảo cô ta muốn ở đây đừng bao giờ làm phiền người khác. Muốn làm gì, cô ta hãy quậy ở phòng của cô ta kìa.

Vinh bỏ đi lên lầu, không nói một lời. Bà Thành cũng bỏ đi về phòng, cả đến bà cố gắng dung hòa nhưng cũng không thể nào chịu nổi với cô gái kia, cô ta làm cho mọi thứ trong nhà này rối tung lên.

Còn lại hai người, Uyển Ngọc ấp úng:

– Cháu xin lỗi.

Ông Thành kéo Uyển Ngọc ngồi xuống:

– Cháu đã biết lỗi thì nên sữa, trong nhà này không ai ghét bỏ cháu đâu. Chỉ tại xưa nay chúng quen sống ngăn nấp, cháu lại không khéo mấy. Sau này, cháu đừng bày bừa bãi như thế này nữa nhé.

Hãy dẹp cho gọn những thứ này lại đi.

– Dạ.

Ông Thành đứng lên đi tìm vợ:

– Em hãy cố gắng dung hòa giữa chúng nó giùm anh. Mẹ nuôi anh mất, giao Uyển Ngọc lại cho anh. Anh là cậu, dù không là ruột thịt đi nữa, anh cũng phải làm trọn lời hứa với người đã khuất.

– Anh thấy đó, em cũng cố gắng chịu đựng. Nhưng còn Thanh Hương, nó không chịu nổi nếu như Uyển Ngọc không sửa đổi.

– Anh có bảo Uyển Ngọc rồi. Em hãy giúp anh. Cố dung hòa cho chúng nó sống vui vẻ.

– Vâng. Em sẽ cố gắng xem Uyển Ngọc như là con của em.

– Cám ơn em.

Ông Thành mỉm cười kéo vợ vào vòng tay mình. Ông quý vợ mình vì những đức tính diu dàng như thế.

Tiếng sột soạt bên ngoài như có vật gì đó kéo lê trên gạch, khó chịu quá đi thôi. Hôm nay ngày chủ nhật, Vinh muốn ngủ dậy muộn hơn mọi ngày, thế mà cũng chẳng được, bởi tiếng lê rin rít đến làm khó chịu.

Vinh đẩy cửa bước ra ngoài, chân anh trượt dài và nằm ngay đơ trên nền gạch đầy nước.

– Ha ... ha ...

Tiếng cười lớn bị bịt kín lại thành tiếng cười khùng khục. Vinh trợn mắt ngó lên. Con nhỏ man man đang cười anh, một tay cầm cây lau nhà nước nhểu lòng thòng. Có lẽ cái ngã của Vinh giống như là đi chụp ếch. Vinh ngồi ngay dậy và đứng lên toan trừng mắt quát, song anh lại suýt trượt một cái nữa, may là chụp được vào tường. Anh quát:

– Còn cười nữa hả? Ai khiến cô lau nhà, không biết lau nhà thì để người làm, khéo bày đặt.

Không đợi Uyển Ngọc lên tiếng, Vinh quát gọi người làm:

– Chị Hai, mau lên đây!

Chị giúp việc chạy lên:

– Dạ, cậu Vinh ...

– Chị làm ơn mau lau khô cái nhà. Biểu cô ta hãy ngồi làm kiểng, đừng có phá phách nữa, tôi bị ngã trẹo cả xương sống rồi nè.

– Dạ dạ ....

Vinh giận dữ đi vào phòng đóng cửa cái rầm. Đúng là phiền hết biết, quanh đi quẩn lại, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Anh đâu có ghét cô ta, còn thương hại nữa là khác. Côi cúc, không nơi nương tựa nhưng cô ta lại ăn ở thật là khó thương.

Bên ngoài, chị Hai giật cây lau nhà trên tay Uyển Ngọc.

– Cô không biết làm công chuyện nhà thì làm ơn ở trong phòng cô giùm đi.

Nhà gạch bông láng bóng, cô lau nhà kiểu này đi trượt té chết luôn. May là cậu Hai té, chứ nếu bà hay cô Thanh Hương, có phải chết không?

Không biết làm sao, Uyển Ngôc đành đi về phòng mình, cô chỉ muốn làm điều gì đó giúp trong nhà, không thành một kẻ ăn không ngồi rồi, nhưng cứ hễ cô mó tay vào cái gì cũng bị la bị mắng. Uyển Ngọc thấy buồn làm sao, cô không thể nào hòa đồng được với người trong nhà này, giống như một vì sao lạ, lạc lõng trong đêm. Chỉ có những lúc ngồi bên ông Thành, ông nhỏ nhẹ chỉ bảo, lòng cô ấm lại trong tình cảm như là cha và con vậy.

Làm gì đây! Ngày tháng như quá dài và vô vị. Một ý nghĩ qua đầu, Uyển Ngọc định chiều nay xin ông Thành cho cô học một khóa gia chánh, cô sẽ biết nấu những mốn ăn ngon cho gia đình. Chừng đó biết đâu Vinh không nạt nộ quát mắng cô nữa.

Nghĩ là làm, buổi chiều đợi lúc ông Thành vui vẻ, Uyển Ngọc lại bên ông:

– Thưa cậu.

Ông Thành vui vẻ:

– Có chuyện gì vậy Ngọc?

– Cậu! Con muốn xin cậu cho con ... đi học khóa nữ công gia chánh, dạy nấu ăn.

– À, đi học cái đó được. Nhưng ý cậu định cho con đi học thêm văn hóa kìa.

Ở quê, con học đến lớp mấy rồi?

– Dạ, lớp chín.

– Cậu sẽ cho con đi học lại. Nhưng nếu con thích học nữ công gia chánh nấu ăn gì đó cũng được.

Uyển Ngọc vui mừng:

– Cám ơn cậu.

Nhưng vừa nghe mình có nhiệm vụ đưa đón Uyển Ngọc đi học, mặt Vinh nhăn lên:

– Con đâu có rảnh ba. Hay ba mua cho Uyển Ngọc chiếc xe đạp.

– Cũng được, nhưng con hãy giúp Uyển Ngọc quen đường đi đã.

Chán chưa! Vinh lại phải lãnh thêm nhiệm vụ, mỗi ngày đưa cô nhỏ man man đi học và rước về. Không vui, nên mặt Vinh đăm đăm khó chìu, anh cộc lốc, chất giọng xẵng lè khố chịu:

– Này, có biết đi xe đạp không?

– Biết.

Tôi đưa cô đi vài ngày thôi nghen, sau đó cô tự đi.

– Dạ.

Nhưng vừa mới đi ra đường, Vinh đã bị Thu Cúc đón ngay ở cửa, cô nhìn Uyển Ngoc khinh khỉnh:

– Đi một mình không đám đi à? Bộ dạng của cô lớ ngớ đúng là con Mán ở phố núi xuống thành thị.

Vinh nhăn mặt. Dù anh không thích việc đưa đón Uyển Ngọc, nhưng trước thái độ của Thu Cúc, anh lại thấy tội cho cô bé, nên kéo tay Thu Cúc:

– Em đừng như vậy mà Thu Cúc.

– Anh bỏ tay em ra! Thay vì thời giờ anh dành cho em, lại phải vì con nhỏ này, em phải tức chớ. Bây giờ anh và em đưa nó đến trường, sau đó nó tự về.

Không biết đường về thì hỏi người ta, biết chưa?

Uyển Ngọc lặng thinh đạp xe đi. Tôi không cần mấy người đưa tôi đi hay đón tôi về. Tôi tự về. Để xem!

Uyển Ngọc hùng dũng đạp xe đi. Đường đi trong miệng tôi nè, tôi đâu có câm cũng đâu có đui.

Nhưng quái lạ! Con đường lạ hoắc lạ huơ! Uyển Ngọc nhìn ra xem Vinh có đi theo mình không. Không có, cô quay ngược xe lại. Có mấy chiếc xe đạp chạy ùn ùn tới như muốn tông vào cô, Uyển Ngọc sợ muốn khóc. Cô muốn kêu bà ngoại lại không dám kêu, sợ người ta kêu mình khờ, cười mình là con nít, ai đời mười bảy mười tám còn đi lạc.

Rồi trời trưa nắng gay gắt, đầu Uyển Ngọc nhức bưng lên, bụng cô đói cồn cào. Uyển Ngọc thò tay vào túi áo, may là có tiền, cô ghé vào quán ăn bên đường gọi tô bún riêu và ly nước mía, ăn ngon lành, chưa bao giờ ăn ngon đến thế. Cô cười một mình, đi lạc cũng có điều kỳ thú đấy chứ.

Rồi buổi chiều, nắng dần tắt, không gian màu xám đổ dài, một ngày Uyển Ngọc lang thang ngoài đường, cô mệt quá thèm có một chỗ ngủ, lại sợ mất cái xe. Uyển Ngọc ngồi bến chờ xe buýt, hai tay cô giữ chặt cái xe, ngó mông. Cô đúng là khờ thật, cho đến nhà ở đường gì và số mấy cũng không nhớ.

Nghĩ đến chuyện đi lạc không về nhà được, Uyển Ngọc bắt đầu khóc sụt sùị .... Vũ Hoàng lái xe đi vượt qua, hình ảnh cô gái trẻ đang khóc là anh ta chú ý.

Chợt kêu lên:

– Con nhỏ man.

Con nhỏ man là tên gọi Thanh Hương dành cho Uyển Ngọc, cô bé tỉ phú chưa quá hai mươi đã sở hữu một tài khoản năm triệu USD, tính ra tiền Việt Nam đến gần cả chục tỉ Việt Nam. Ai lấy cô ta là tỉ phú ngang hông. Vũ Hoàng vội lùi xe lại:

– Uyển Ngọc! Có phải Uyển Ngọc không?

Nhận ra Vũ Hoàng người hay đến tìm Thanh Hương, Uyển Ngọc mừng quýnh:

– Anh Hoàng! Chỉ đường cho em về nhà đi, em đi học từ chiều giờ.

– Đi lạc?

Vũ Hoàng bật cười. Đi lạc cũng phải, nét mặt cô ta khờ trân như con Mán trong rừng vừa lên thành phố. Nhưng một nét đẹp thật hoang dã ngây thơ.

– Xe anh đậu đàng kia. Tội nghiệp dữ hôn, đi lạc chiều giờ lận. Không sao đâu, anh sẽ đưa em về nhà.

– Cám ơn anh ... nhưng bằng cách nào đây em có xe đạp.

– Được mà.

Vũ Hoàng nắm tay Uyển Ngọc dắt đi. Uyển Ngọc định rút tay lại, song nhìn mặt Vũ Hoàng, anh tự nhiên chứ có “tà ý” gì đâu, cô ngoan ngoãn bước theo.

Mở cốp xe của mình, Vũ Hoàng nhấc xe đạp của Uyển Ngọc bỏ vào.

– Em lên xe, anh đưa em về nhà. Vinh không đưa rước em nữa à?

– Em nghĩ ... mình nhớ đường rồi, nên bảo ảnh khỏi đưa đón, ai đè em càng đi càng lạc.

– Em biết đây là đâu không?

– Dạ không.

– Ra tới Bà Hom Phú Lâm. Từ đây mà em đạp về nhà phải cả chục cây số.

Uyển Ngọc kêu lên:

– Trời đất, xa dữ vậy! Hèn nào em đạp xe mỏi nhừ cả chân, bây giờ càng mỏi dữ hơn. Càng đạp xe đi, càng thấy lạ hoắc.

– Mệt lắm phải không? Hay anh đãi em ly nước ngọt nhé!

– Dạ thôi, em đâu có tiền.

– Anh mời em, anh phải trả tiền. Hay là đói chưa, anh dắt em đi ăn cơm luôn?

Uyển Ngọc cười như thú nhận, bụng của cô đang rỗng không, đói đến chán run rẩy luôn, song cô lắc đầu ấp úng:

– Dạ thôi.

– Đừng có ngại, anh cũng đang đối nè.

Vũ Hoàng lái xe đến nhà hàng, anh dắt Uyển Ngọc vào:

– Cứ ăn tự nhiên nhé!

Chưa bao giờ Uyển Ngọc ăn ngon đến thế, cô ăn thật nhiều.~ – Cám ơn anh nghen, em đang đói nên ăn ngon lắm.

Uyển Ngọc cắm cúi ăn nên không thấy Vũ Hoàng đang ngắm cô. Anh đang làm một cuộc so sánh. Cô bé đẹp quá, dù ăn mặc tầm thường, không màu mè hay biết làm điệu.

– Khi nào em gặp Thanh Hương, đừng nói việc anh đưa em đi ăn nhé.

– Dạ, nhưng sao đừng nói vậy anh?

– Thì anh bảo em đừng nói, em đừng nói, như vậy thôi Anh ... sợ Thanh Hương ghét em hơn nữa.

Uyển Ngọc gục gặc đầu như đã hiểu. Có khi nào Thanh Hương tốt với cô đâu, xem cô như kẻ thù vậy. Có lẽ tại cô có quá “vộ số tội”, lúc nào cũng làm phiền người khác.

Vũ Hoàng chợt nắm bàn tay Uyển Ngọc.

– Em đẹp hơn cô ấy nhiều, mà con gái thì hay đố kỵ với những người đẹp hơn mình, hiểu không?

– Dạ.

Uyển Ngọc không hiểu cho lắm. Cô kém Thanh Hương tất cả kia mà.

...................

Giờ cơm, chỗ ngồi của Uyển Ngọc trống không, ông Thành ngạc nhiên:

– Uyển Ngọc không ăn cơm à?

Thanh Hương dài dòng châm biếm:

– Còn đợi mời mới xuống. Chị Hai, lên mời cô Ngọc xuống dùng cơm.

– Dạ cô Ngọc đi học chưa về.

Ông Thành trợn mắt:

– Cái gì! Bây giờ là mấy giờ rồi mà đi học chưa về? Vinh, bữa nay con không đi rước Uyển Ngọc à?

– Dạ không! Uyển Ngọc nói khỏi, đã nhớ đường về nhà.

Ông Thành đằn mạnh đôi đũa lên bàn, mắt nhìn đồng hồ, đã hơn bảy giờ.

Sáu giờ tan học, có về muộn lắm bây giờ cũng về đến nhà chứ, có đâu chưa về.

Hay là đã ... đi lạc.

Thanh Hương châm chích:

– Ba sợ nó đi lạc à? Mặt nó làm bộ man chứ nhìn ranh lắm, sao đi lạc cho được.

Ông.Thành nạt đùa:

– Thôi cái giọng khó nghe của con đi! Vinh mau lấy xe đến trường xe sao!

– Dạ ...

Thanh Hương giận đỗi:

– Phiền quá đi, đến bữa cơm ăn cũng không yên! Mẹ thấy không, như vậy làm sao con ưa nó cho được.

Bà Thành cũng bắt đầu nhận ra sự quá ưu ái của chồng dành cho Uyển Ngọc.

Lo lắng cho sự vắng mặt của Uyển Ngọc đến bỏ bữa cơm, bắt cả Vinh cũng không được ăn cơm, mà phải đi tìm Uyển Ngọc. Uyển Ngọc đã mười bảy mười tám chứ đâu phải đứa trẻ lên ba.

Vinh vội vàng chạy xe đi. Cổng trường đã đóng, bên trong vắng hoe, như vậy là Uyển Ngọc đã di lạc. Nếu như cô không về nhà, Vinh không dám nghĩ đến điều này. Mong rằng cô ta còn nhớ đường về nhà.

Từ trường học, Vinh lại chạy xe đi nữa, hy vọng tìm thấy Uyển Ngọc đâu đó.

Lúc này anh không thấy ghét cô, mà lo lắng cho cô. Con bé kia, mày đang ở đâu, mau về nhà đi ...

Tít ... Tít ... Điện thoại trong túi áo của Vinh reo, anh vội vàng lấy máy nghe.

Thanh Hương hét to trong máy:

– Anh về đi, không cần tìm nữa. Anh Hoàng gặp nó đi lạc, đưa về rồi.

Vinh thở phào nhẹ nhõm, vội phóng xe về nhà.

– Cô nhỏ! Cô đi đâu vậy hả, bắt cả nhà lo cho cô.

Giọng Vinh như quát, nhưng là vui mừng hơn tức giận. Uyển Ngọc lí nhí:

– Em đi lạc.

– Đúng là ngốc! Bộ cô mới lên ba hả?

Ông Thành xua tay:

– Thôi, đã về nhà là mừng rồi. Uyển Ngọc đi tắm rồi xuống ăn cơm.

– Dạ.

Uyển Ngọc lưu luyến nhìn lại Vũ Hoàng như thầm cảm ơn anh. Chiều nay cô có một buổi chiều thật đẹp, dù cô đi lạc đến sợ bắn cả người lên. Anh xuất hiện như một vị Bạch Mã hoàng tử trong truyện cổ tích vậy, cứu cô gái bờ vơ trên đường đời.

Vũ Hoàng cũng kín đáo nháy mắt lại với Uyển Ngọc, thầm hứa hẹn sẽ gặp lại. Cái nháy mắt làm Uyển Ngọc đỏ mặt lên vì sung sướng, tâm hồn trắng như trang giấy mới chợt xao động xuyến xao.

– Anh Hoàng!

Thanh Hương đập vai Vũ Hoàng một cái cô nhìn vào mắt Hoàng tò mò:

– Anh gặp con bò này đi lạc ở đâu vậy? May cho nó đã gặp anh.

Vũ Hoàng mỉm cười:

– Trong Bà Hom, đứng bên lề đường ngơ ngác.

Như chú Mán trong rừng mới ra thành phố, phải không?

Vũ Hoàng cười gật đầu. Qua giọng nói của Thanh Hương, anh biết ngay Uyển Ngọc không được lòng Thanh Hương. Càng tốt ... anh sẽ là chỗ dựa cho cô bé.

Trong mắt cô bé anh là người hùng, vị ân nhân của cô bé. Anh không “cảm”.

cô, thật ra cô cũng xinh đẹp đấy chứ. Nhưng điều cô bé hấp dẫn anh là gia tài năm triệu USD cô được bà ngoại để lại.

– Uyển Ngọc!

Vũ Hoàng cho xe chạy trờ tới cản đường Uyển Ngọc lại:

– Lên xe đi, anh chở về!

Uyển Ngọc rụt rè:

– Nhưng lát nữa có anh Vinh đến đón em.

– Không sao đâu, lên xe anh chở về.

– Nhưng mà ...

Vũ Hoàng chắt lưỡi, bước xuống xe tay mở cữa, một tay ấn Uyển Ngọc ngồi vào.

– Vinh bận họp, có đến rước em phải nửa giờ nữa em đứng đợi à?

– Hay là anh để em gọi anh ấy. Cậu Thành sợ em đi lạc nên mua cho em điện thoại.

– Vậy em nói là tự em về nhà nhé.

– Dạ.

Chờ Uyển Ngọc gọi điện xong, Vũ Hoàng mới nhìn cô mỉm cười:

– Chúng ta đi uống nước một chút hãy về nhé? Hay là đến nhà anh đi cho biết nhà, hôm nào muốn tâm sự với anh cứ đến tìm anh.

Không đợi Uyển Ngọc đồng ý, Vũ Hoàng lái xe về nhà mình. Anh xuống xe thân mật:

– Xuống đi em, đừng ngại, nhà anh không có ai cả.

Rồi tự nhiên Vũ Hoàng ôm qua vai Uyển Ngọc kéo cô vào nhà. Uyển Ngọc muốn đẩy ra nhưng lại sợ Vũ Hoàng giận. Dẫu sao anh cũng là người ơn của cô, hôm đó mà không gặp anh, cô chưa biết mình về nhà bằng cách nào nữa.

Để cho Uyển Ngọc ngồi ghế ở phòng khách, Vũ Hoàng vào trong làm hai ly nước uống mang ra:

– Uống đi em, chiều thành phố oi ả quá phải không? À, em thích nghe nhạc không, anh mở nhạc cho em nghe nghen.

Uyển Ngọc đỡ rụt rè trước cử chi tự nhiên của Vũ Hoàng. Cô len lén nhìn anh. Khá đẹp trai, lịch sự trí thức. Chưa bao giờ Uyển Ngọc dám nghĩ, cô quen được một người như anh. Hẳn có nhiều cô gái xinh đẹp thích anh, còn anh sao lại quan tâm đến một cô gấi tầm thường như cô.

Điệu nhạc trẻ trung sôi động, mải nhìn quanh căn phòng khách sang trọng, Uyển Ngọc không hay Vũ Hoàng ngồi sát vào cô từ bao giờ. Anh cầm lấy tay cô.

– Em xinh lắm, anh tin tương lai em sẽ xán lạn.

Anh ngồi sát vào cô quá, Uyển Ngọc ghe mặt mình nóng bừng. Cô ngồi dịch người ra, nhưng chỉ cách một khoảng ngắn.

Anh đặt tay lên vai cô:

– Em có thiếu gì anh mua cho.

– Dạ .... em có đủ rồi.

– Thanh Hương cư xử với em không tốt lắm đúng không? Cứ mặe kệ cô ấy.

Uyển Ngọc ... em có biết anh mến em lắm không, nên mới đưa em về nhà.

Uyển Ngọc lúng túng cúi đầu. Đôi mắt anh như có lửa vậy hut cả thần trí cô ... Bỗng gương mặt anh cúi thật gần cô, rồi anh kéo cô vào vòng tay mình, anh bắt đầu hôn cô. Nụ hôn rơi trên mắt trên mũi và trên đôi môi vụng dại bỡ ngỡ. Toàn thân Uyển Ngọc run lên dại khờ, cô khẽ đẩy Vũ Hoàng ra:

– Anh ... Hoàng ...

– Khi mình thích người nào đó, mình bày tỏ tình cảm, đúng không? Anh cũng vậy, anh rất thích em ... Suỵt, hãy nằm yên trong lòng anh, cho anh ngấm em và hôn lên thân thể em.

Một cảm giác ngây ngất chi phối Uyển Ngọc, cô nữa muốn đẩy Vũ Hoàng ra, nửa lại sợ anh giận. Bàn tay Vũ Họàng đặt lên hàng cúc áo sơ mi của Uyển Ngọc, cô hoảng sợ nắm tay Vũ Hoàng lại.

– Đừng anh!

– Suỵt! Hãy lặng yên cho anh ngắm em.

Từng chiếc cúc áo được tháo chầm chậm, Vũ Hoàng vùi mặt lên đồi ngực thanh tân như con nai khát nước ... Còn suối nước trong bỡ ngở run rẩy, bởi những cảm giác kỳ lạ lần đầu tiên trong đôi:

Chợt ...

– Anh Hoàng ơi!

Tiếng đập cửa và tiếng Thanh Hương ầm ĩ bên ngoài.

– Anh Hoàng ơi! Có trong nhà phải không?

Tiếng xoay ổ khóa, Vũ Hoàng vội buông Uyển Ngọc ra quýnh quáng:

– Uyển Ngọc! Em mau chạy trốn vào toa-lét phía trong đi!

Uyển Ngọc chưa kịp ngồi dậy, Vũ Hoàng kéo nhanh cô vào trong ra sau bếp tấn cô vào toa-lét.

– Em đóng chặt cửa lại, nhớ đừng có mở ra, khi nào anh gọi hãy mở.

Cẩn thận hơn, Vũ Hoàng kéo bàn ăn tấn ngay trước cửa toa-lét, xong mới đi lên nhà nhìn quanh xem còn sót dấu tích gì của Uyển Ngọc. Cái cặp học! Hoảng hồn, Vũ Hoàng ôm nó thảy vào ngăn tủ rồi mới yên tâm đi ra mở cửa, làm bộ dạng như mới ngủ dậy vò đầu tóc mình cho bùng lên, giọng ngái ngủ:

– Thanh Hương hả?

Cánh cửa mở ra, Thanh Hương nhăn nhó:

– Anh làm gì mà em gọi lâu muốn chết vậy?

– Anh nhức đầu quá nên ngủ.

– Anh ngủ vào buổi chiều?

– Ừ. Nhức đầu quá mà.

Thanh Hương làm một cử chỉ săn sóc đặt tay thăm nhiệt lên trán Hoàng:

– Vậy anh uống thuốc chưa? Có cần em giật gió cho không?

– Anh uống thuốc rồi. Thôi, không cần giật gió đâu.

Thanh Hương tin ngay. Lần đầu tiên cô mới thấy Vũ Hoàng ăn mặc cẩu thả, áo sơ mi không cài nút, quần tháo dây nịt. Cô âu yếm ôm anh:

– Vào đây em mát xa vai và đầu một lát là anh đỡ ngay.

– Ờ, em giúp giùm anh đi.

Thanh Hương vô tình ngồi đúng ngay chỗ của Uyển Ngọc lúc nãy. Cô bắt Vũ Hoàng nằm xuống và bắt đầu mát-xa cho anh. Vũ Hoàng khép mắt lại, đầu óc anh hiển hiện ra thân thể tươi mát của Uyển Ngọc, nếu như không có sự xuất hiện của Thanh Hương, anh đã hưởng được hương vị tươi nguyên ấy. Nhưng có sao đâu, không lần này thì lần khác, cô bé đang ở trong nhà anh, sớm hay muộn gì thì cũng là của anh.

– Anh Hoàng, có đỡ không?

Thanh Hương cúi gán sát Hoàng, anh nhìn thấy gần như hết bộ ngực của cô qua chiếc áo rộng cổ. Khao khát lại bừng dậy, Vũ Hoàng ôm choàng Thanh Hương.

– Chúng mình vào phòng nhé!

Thanh Hương tình tứ gật đầu, cô đã từng cho anh phút đam mê yêu và cho là nhận ...

Im lặng quá! Uyển Ngọc hé nhè nhẹ cánh cửa phòng toa-lét ra. Đã bảy giờ, cô không thể trốn mãi trong toa-lét ở đây, mà phải về nhà. Uyển Ngọc rón rén đi ra. Không có tiếng động nào ngoài ánh đèn sáng choang ở phòng khách. Vũ Hoàng và Thanh Hương đâu?

Bước thêm một bước nữa đi qua căn phòng đang mở cửa, chỉ có ánh đèn nhàn nhạt hất ánh sáng ra, Uyển Ngọc tò mò nhìn vào, mặt cô đỏ lên. “Kinh khủng” Vũ Hoàng và Thanh Hương, anh ta đang gục mặt lên người Thanh Hương, cả hai đều trần như nhộng ... Lúc nãy, suýt nữa anh cũng đã làm điều này với cô. Kinh tởm, không còn biết sợ, Uyển Ngọc chạy tuôn ra phòng khách, lập cập mở cửa thoát ra đường.

Ra đường rồi, Uyển Ngọc đi một quãng mới đứng lại. Cô nhớ chiếc cặp học có cả điện thoại và cả tiền bạc nữa, tất cả còn ở nhà Vũ Hoàng. Cô run rẩy đứng lại bên đường, không biết mình phải nên như thế nào nữa. Cô sẽ giải thích như thế nào với cậu Thành khi trở về nhà?

Cũng chưa bao giờ Uyển Ngọc đi bộ nhiều như thế, đến đau cả chân. Hôm nay cô không đi lạc, mà về nhà đúng chín giờ đêm. Chỉ có Vinh, anh mở cửa mắt trợn lên:

– Bây giờ mới về! Cặp học đâu?

– Mất rồi.

Cộc lốc như vậy, Uyển Ngọc lách người qua đi lên phòng. Đóng chặt cửa lại, Uyển Ngọc lao vào nhà tấm, cô hối hả mở nước, cho chảy tràn lên thân thể mình, như muốn dùng dòng nước mát rửa sạch “mùi” của con ngươi hào hoa đẹp đẽ đó. Anh ta từng với Thanh Hương vậy mà còn muốn cô, đồ dơ bẩn tham lam. Từ nay cô không ngốc nữa. Nhưng liệu như thế cô đã “hư” chưa? Đầu óc Uyển Ngọc, tăm tối mù.

Buổi sáng, chỉ còn Uyển Ngọc và Vinh là người ăn sáng sau cùng. Để ý, Vinh cứ thấy Uyển Ngọc nhìn lén Thanh Hương. Thanh Hương vô tình ăn hết phần của mình.

– Anh Hai! Em đi trước nghen!

Vốn không thích Uyển Ngọc nên Thanh Hương đứng lên đi ngay. Vinh quay sang Uyển Ngọc:

– Hôm nay có đi học không vậy?

– Dạ .... không.

Lê ra thì có, nhưng hôm nay Uyển Ngọc muốn nghỉ, cô sợ gặp Vũ Hoàng và cả cái cặp hãy ớ nhà anh. Cô không có cách nào lấy lại cái cặp nếu không đến đó. Mà đến đó Uyển Ngọc sợ lại rơi vào hoàn cảnh như chiều hôm qua. Vũ Hoàng không thể vừa muốn có Thanh Hương vừa muốn có cô, tâm hồn Uyển Ngọc nghĩ đơn giản như thế. Dẫu sao cô cũng hiểu hành động của Vũ Hoàng là không đúng đắn. Mà tại sao Thanh Hương để anh ta làm như thế? Có phải chăng cũng khờ khạo vụng đại như cô. Không nên đến đó, nhưng còn cái cặp?

Uyển Ngọc lắc đầu, lòng rối bời.

Ăn xong, Uyển Ngọc lủi ngay lên lầu. Cô băn khoăn đi đi lại lại, khổ sở những gì đang ám ảnh cô.

Sáng nay chỉ cô mình cô ở nhà với chị giúp việc, có lẽ Vũ Hoàng biết điều này, anh đến.

– Cô Ngọc! Có cậu Hoàng tìm cô.

Giật bắn người như mình đang làm chuyện xấu, Uyển Ngọc lắp bắp:

– Sao chị không nói tôi đã đi học.

– Cậu Hoàng bảo đưa cho cô cái gì đó.

Mới nghe như thế, Uyển Ngọc vội vàng tuôn xuống. Đúng là Vũ Hoàng mang cái cặp đến cho cô. Anh cười khi nhìn thấy cô:

– Em về khi nào vậy?

Uyển Ngọc giật cái cặp lại, cô chạy ngay lên lầu, nhưng được mấy bậc thang, cô dừng lại ai oán:

– Sau này anh đừng tìm em nữa.

Rồi cô chạy biến lên lầu ngay, mà chẳng hiểu sao mình cô thái độ này nữa.

Cô kinh tởm và đau đớn, khi thần tượng đẹp đẽ rơi vỡ dưới chân mình. Vũ Hoàng bước theo:

– Uyển Ngọc, nghe anh nói đi?

Nhưng cô bé không để cho Vũ Hoàng nói đã chạy lên lầu đóng sầm cửa lại.

Vũ Hoàng đành đứng lại. Ngày hôm qua đúng là một ngày Thanh Hương không nên xuất hiện. Bây giờ thì không dễ “dụ” con nai tơ này. Nhưng không sao, Vũ Hoàng tin chắc, anh sẽ chinh phục được. Anh ta còn nhớ rõ cảm giác khi đôi môi mình đặt lên vùng ngực nguyên trinh, khi hôn lên đôi môi vụng dại bỡ ngỡ.

Cái thế giới đó hãy còn bí mật và đầy quyến rũ.

Lắc đầu, Vũ Hoàng đi về ... Tiếng xe chạy đi rồi, Uyển Ngọc thở phào nhẹ nhõm như vừa trút đi gánh nặng trên vai vậy. Cô thầm nhủ mình, không bao giờ nên gặp con người ấy, “rất nguy hiểm”. Uyển Ngọc lấy cây viết và tờ giấy vẽ một gạch chéo với chiếc đầu lâu.

Nhưng cái nhìn ai oán kia lại ám ảnh Vũ Hoàng ...

Mở cửa xe bỏ một chân xuống đất, nhưng Uyển Ngọc chưa ra khỏi xe:

– Anh Vinh!- Uyển Ngọc ngập ngừng.

– Chiều nay ... anh Vinh rước em về có được không?

Vinh nhíu mày như cố nhớ thời gian của mình rồi gật đầu:

– Được. Sáu giờ phải không? Anh đến muộn có khi bị kẹt xe cũng đợi một chút nghen.

– Dạ.

Sự trầm lắng và như cô đơn mấy của cô bé ngày qua bỗng khiến Vinh trở nên dễ dãi và tồi tội cô bé không còn ai là người thân của cô. Những ngày đầu cô xuất hiện đúng là có gây xáo trộn cho gia đình anh, nhưng sau đó cũng đi vào nề nếp.

Chờ cho Uyển Ngọc vào trường, Vinh mới lái xe đi. Mỗi ngày dường như cô bé xinh ra ... Mỉm cười, Vinh lái xe đi hòa vào dòng xe đông đảo trên đường phố vào buổi sáng. Năm nay anh hai mươi sáu, anh chưa nghĩ mình sẽ kết hôn, nhưng nếu yêu ai, anh sẽ cưới người đó làm vợ.

Pin ... Pin ... Mộ t chiếc xe vượt qua, Thanh Hương ngồi sau xe Vũ Hoàng, cô tinh nghịch gọi anh trai:

– Anh vừa đưa con nai vàng ngơ ngác đến trường à?

Vinh quay sang mỉm cười.

– Ừ. Em đi đâu vậy?

– Đi thực tập. Em có nói với mẹ ngày mai mới về. Anh Hoàng đưa em đi nè.

Thôi, bye anh nghen.

Xe Vũ Hoàng vượt lên. Vũ Hoàng đang thầm tính đưa Thanh Hương lên tới làng đại học Thủ Đức, trưa anh quay về tìm Uyển Ngọc. Cả tuần nay anh không gặp cô. Cô bé tránh mặt anh làm cho anh bỗng thấy như khó chịu và mất mát điều gì vậy.

Thanh Hương chồm người tới trước cho má cô chạm vào má Vũ Hoàng:

– Tối, anh lên với em nghen.

– Ờ, nhưng anh không hứa chắc nghen, sợ có khách hàng đột xuất.

Thanh Hương nũng nịu:

– Em vẫn cứ đợi anh. Lệnh của em, anh phải có mặt.

– Biết rồi, xin tuân lệnh.

Vũ Hoàng quay trở lại trường ngay buổi trưa, cũng vừa lúc Uyển Ngọc lên xe Vinh. Mình đến chậm một bước mất rồi. Vũ Hoàng bực đọc đánh tay lên vô lăng xe. Anh ta hy vọng buổi trưa nay đón Uyển Ngọc và đưa cô bé về nhà mình. Ngày mai, anh sẽ đón sớm hơn ...

Vinh vừa quẹo xe qua con đường nhỏ ... anh hốt hoảng đạp thắng xe, một nhóm ba người dàn hàng ngang chặn đầu xe lại. Chiếc xe vừa dừng, hai tên leo ngay vào trong xe ở băng sau, chĩa hai mũi súng vào gáy của Vinh và Uyển Ngọc.

– Ngồi im! Đứa nào động đậy hay la lên, tao sẽ nổ súng ...

Uyển Ngọc sợ điếng cả hồn liếc nhìn Vinh, anh có vẻ bình tĩnh hơn.

– Các anh muốn gì?

– Lái xe theo lệnh của tao, cấm hỏi. Nên nhớ súng của tao có đạn không phải đồ chơi trẻ con đâu.

Họng súng đen ngòm lành lạnh dí sát vào gáy Vinh, anh đành lái xe đi. Còn Uyển Ngọc bị chúng trói hai tay lại. Vinh kêu lên:

– Tại sao lại như thế? Không được trói cô ấy!

– Câm mồm mày lại!

Mũi súng thúc vào ót Vinh đau điếng. Vinh nghiến răng, anh biết tốt nhất nên im lặng nếu muốn bảo toàn tính mạng cả hai. Xe vừa về đến một căn biệt thự ở ngoại ô là bọn chúng lôi Vinh xuống xe, trói cả hai tay anh vào với Uyển Ngọc và lôi ào vào nhà đẩy vào căn phòng tối đóng sầm cửa lại.

Tối quá, Uyển Ngọc muốn khóc lên:

– Đau quá anh Vinh ơi! Tại sao chúng lại bắt em và anh vậy?

– Anh cũng không biết nữa.

Đáp lời Vinh là cánh cửa mở ra, một nhóm đông người vào, tên đi đầu ra vẻ đại ca, mở đèn phòng sáng lên, hất hàm bảo:

– Mày có biết tại sao tao bắt mày không? Lẽ ra có mình mày thôi, nhưng lại đính con bé này, cũng tốt.

Gã bước lại nâng cằm Uyển Ngọc hất mặt cô lên:

– Đẹp.

Vinh la lên:

– Các người muốn gì, không được đụng đến cô ấy!

– Mày là cái thá gì mà la lên ở đây?

Một bạt tai như trời giáng vào mặt khiến anh loạng choạng ngã kéo theo cả Uyển Ngọc. Uyển Ngọc không khóc, cô quấc mắt:

– Đồ hèn!

Tên đại ca vừa toan cúi xuống đã bị cô đạp mạnh vào hạ bộ hắn, bất ngờ gã lãnh đủ, lùi lại gầm lên như con sư tữ rống:

– Khốn kiếp! Con cọp cái, tao đánh vở mặt mày.

Gã toan cung nắm tay đấm vào mặt Uyển Ngọc, Vinh tràn người qua che cho Uyển Ngọc, anh lãnh trọn cú đám muốn vỡ quai hàm máu miệng phun ra. Tên đàn em vội ôm gã đại ca lại:

– Đại ca đừng có nóng, mục đích của, mình là bắt cốc đòi tiền chuộc mà. Đại ca đánh nó chết là mang họa.

Bị ôm lại, gã tức giận quát:

– Được, tao sẽ nghĩ cách trị bọn mày. Bọn mày mau gọi điện thoại cho mẹ của nó đòi tiền chuộc. Mỗi đứa một trăm ngàn đô la, hai đứa là hai trăm ngàn.

Không có hai trăm ngàn, tao sẽ cắt gân chúng nó ra từng khúc vụn.

Uyển Ngọc kinh hoàng nhìn Vinh, môi miệng Vinh đang sưng vù lên sau những cú đấm. Anh cũng đưa mắt nhìn cô như trấn an cô:

Đừng sợ.

Cánh cửa đống lại, bọn côn đồ đi hết ra ngoài. Uyển Ngọc nghẹn ngào:

– Đau lắm hả anh. Mình làm sao bây giờ hả anh Vinh?

Vinh lắc đầu, anh bị trói cả hai tay và toàn thân vào nhau. Anh cố cựa mình.

– Chúng ta cố tìm cách thoát ra. Gia đình không có đến hai trăm ngàn đô la chuộc chúng ta đâu.

Vinh càng cố cựa mình, sợi dây càng siết chặt anh và Uyển Ngọc vào nhau hơn. Uyển Ngọc đau đến phát khóc:

– Anh đừng cựa mình nữa, càng cựa quậy sợi dây càng siết chặt vào hơn, đau lắm.

– Chúng sẽ giết chết chúng ta nếu như không có tiền. Mà có tiền đi nữa, chắc gì chúng thả chúng ta ra, em hiểu không.

– Chúng sợ ta tố cáo chúng ...

Vinh im bặt vì cánh cửa phòng lại mở, bọn chúng đi vào dí điện thoại vào tay Vinh:

– Nói đi, nói cho ba ****** chuẩn bị hai trăm ngàn đô la. Nói!

Vinh hét lên:

– Khốn kiếp!

Một cú đấm vào mặt Vinh. Hự! Vinh gục xuống đau đớn.

Uyển Ngọc khóc òa.

– Anh Vinh ơi ...

Vinh tức giận:

– Chúng mày muốn tiền mà đối xử với tao như thế này sao.

– Mày mà hét lên, tao sẽ mang con bé này ra làm trò chơi cho bọn tao đấy.

– Mày dám?

– Tao sẽ dám.

Uyển Ngọc hoảng sợ nhủi đầu vào ngực Vinh nức nở.

– Đừng anh Vinh ơi!

Vinh xẵng giọng:

– Chúng mày nghe cho rõ, nếu muốn có tiền nên cư xử với anh em tao cho đàng hoàng một chút. Còn nếu không sẽ không có đồng nào đâu.

Tên đàn anh gườm gườm nhìn Vinh rồi bỏ đi ra. Tuy nhiên, một lát chúng cho mang cơm vào.

– Ăn đi!

Vinh quát lên:

– Trói như vầy làm sao ăn?

– Thằng ông nội, mày đừng được voi đòi tiên nghe!

Chúng lại bỏ đi ra. Vinh thở dài nhìn hai hộp cơm, anh rất đói, nhưng trong hoàn cảnh này có là cao lương mĩ vị đi nữa, anh cũng chẳng muốn ăn. Hơn nữa, môi miệng anh đang đau, còn tay bị trói, muốn ăn cũng không làm sao ăn được.

Uyển Ngọc nghĩ ngợi một lúc, cô rụt rè dùng chân đẩy hộp cơm lại gần sát Vinh:

– Anh cố ăn đi! Nếu muốn thoát thân, chúng ta cần phải có sức phải không anh? Không ăn được hay không muốn ăn, chúng ta cũng cố mà ăn. Nào, anh làm theo em!

Cô ra hiệu cho Vinh cúi xuống cùng một lượt với mìnhvà rạp người trên sàn gạch bẩn thỉu, dùng răng mở hộp cơm, và bắt đầu ăn ... cạp, như một con chuột gặm thức ắn. Ngẩng đầu lên miệng còn dính đầy cơm, cô cười:

– Ăn đi anh!

Vinh xúc động, trong hoàn cảnh này cô bé lại tỏ vẻ kiên cường gan dạ hơn anh. Anh cúi xuống ăn như cách cô vừa ăn. Hai người ăn với nửa hộp cơm. Đến uống nước, Uyển Ngọc dùng hai chân kẹp chai nước và cúi xuống hút nước từ trong chai ra.

– Em giỏi lắm Ngọc.

– Người ta nói đói đầu gối cũng phải bò mà anh. Anh làm như em xem.

– Ừ.

Ăn và uống xong, hai người cùng ngồi dựa vào nhau vì không thể nằm.

Uyển Ngọc bảo:

– Anh mệt cứ dựa vào em nhắm mắt lại cố ngủ đi.

– Không! Anh và em thử cựa người xem có mối dây nào có thể mở ra, chứ bị cột như vầy khó chịu lắm.

– Anh này.

Uyển Ngọc thì thầm vào tai Vinh:

– Chúng ta cố lết 1ại chỗ cầu thang, em nghĩ mình cố gắng cọ sợi dây trói vào cạnh cầu thang, biết đâu ...

– Ừ.

Vinh và Uyển Ngọc nhích lại chỗ cầu thang, cùng cố gắng cọ sợi dây trói vào cạnh cầu thang, làm một cách kiên nhẫn.

– Anh mệt quá Ngọc ơi.

– Mệt thì mình nghỉ một chút đi.

– Anh không muốn nghĩ, ở nhà ba má anh chắc là đang rất lo cho chúng ta.

Đồ khốn kiếp!

– Hãy nghĩ một chút đi anh Vinh.

Nhưng sợi dây trối bỗng rộng ra, Uyển Ngọc kêu lên mừng rỡ.

– Sắp đứt rồi anh Vinh.

Vinh cũng mừng không kém:

– Ừ, sắp đứt rồi.

Đèn vụt tắt phụp, bóng tối đen đặc. Cả hai cô cọ sợi dây, cảm giác sợi dây cứ lỏng dần rồi đứt ra. Mệt đứt hơi, nhưng mừng qúa, Vinh ôm choàng Uyển Ngọc reo:

– Chúng ta sắp tự do rồi Ngọc ơi.

Hai người ôm nhau thổn thức. Tối quá, hai người không nhìn thấy nhau ngoài một màn tối đen kịt và hơi thở hai người thật gần nhau.

– Chúng mình nằm nghỉ một lát đi, đèn sáng rồi tính.

– Dạ.

Uyển Ngọc nằm xuống cạnh Vinh, cả hai cùng xoa bóp cánh tay bị trói của mình. Bàn tay Uyển Ngọc tìm tay Vinh trong bóng tối:

– Đỡ tê chưa anh?

– Đỡ rồi.

Một con gì đó chạy qua hai người Uyển Ngọc kêu oái lên, cô lun rẩy ôm Vinh.

– Con ... con gì anh Vinh?

– Anh nghĩ là chuột.

– Ghê quá!

Cô dụi mặt vào ngực Vinh.

Tách ... ánh sáng vụt chói lòa, có điện trở lại ... Uyển Ngọc đang nằm đè lên người Vinh, cô ngượng ngập dang ra.

– Em ...

Nhưng Vinh khộng mấy chú ý đến vẻ ngượng ngập của cô, mà mắt nhìn quanh phòng. Không có cửa sổ, chỉ có duy nhất một cửa ra vào, và một cái thang dẫn lên gác xép. Vinh bảo:

– Ngọc! Em ngồi đây canh cửa, có động chúng mở cửa, em ho lên cho anh chạy xuống. Anh lên đó xem có cách nào thoát đi không.

Uyển Ngọc gật đầu. Vinh đứng lên đi nhè nhẹ lên gác. Đó là cặn gác chứa đồ phế liệu tạp nhạp ẩm mốc đầy máng nhện, thấp lè tè phải khom người khi đi lên. Hoàn toàn không có cửa. Vinh phải đứng quan sát một lúc. Không có con đường nào để cho anh tính kế đào thoát. Vinh thất vọng đi trở xuống. Uyển Ngọc băn khoăn:

– Có không anh?

Vinh lắc đầu:

– Muốn trốn thoát chỉ có nước giở tole.

– Giở tole sẽ gây tiếng động, mà nhảy xuống từ mái tole có nước gãy chân.

Cả hai cùng thừ người ra.

Thôi, mình ngủ đi anh, mai hẵng tính. Biết đâu sau một giấc ngủ, đầu óc chúng mình sẽ minh mẫn. Môi và mặt anh đang bị sưng nhiều đấy.

– Ừ.

Vinh nằm xuống bên Uyển Ngọc, hai tay gối dưới ót, mắt nhìn lên cao suy tính. Uyển Ngọc bắt chước Vinh, nhưng nghĩ lan man một chút cô rơi vào giấc ngủ mỏi mệt. Đêm thật tĩnh lặng, chẳng biết là vào thời khắc nào ..


Mời Bạn Đọc Tiếp Tập 2:Click Here

Mời Bạn Đọc Tiếp Tập 3:Click Here

Mời Bạn Đọc Tiếp Tập 4:Click Here

Mời Bạn Đọc Tiếp Tập 5:Click Here

Mời Bạn Đọc Tiếp Tập 6:Click Here

Mời Bạn Đọc Tiếp Tập 7(Cuối):Click Here

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

72 nhận xét:

  1. Pha trinh Cái nhỉ
    --->MR DŨng<----

    Trả lờiXóa
  2. Ớ Phá trinh à Chán nhỉ .. chưa đọc đâu phá trinh trước
    ---> Mr Dũng <----

    Trả lờiXóa
  3. truyen nay rat la hay cam on amin nhieu
    mong amin nhanh dang tai tiep phan tiep theo nha cam on rat nhieu

    Trả lờiXóa
  4. dyt me o ra tu 12h dem roi
    chung may nghi may thang chung may ma dc pha trinh chuyen nay ah

    Trả lờiXóa
  5. tap 1 con hay tap 2 doc ko ra j ca. vo van

    Trả lờiXóa
  6. mọi người ăn nói có văn hoá chút đi. cái j mà "phá trinh".sử dụng từ ngữ thật bừa bãi.

    Trả lờiXóa
  7. mấy tên bệnh hoạn
    hoàng tử cô đơn

    Trả lờiXóa
  8. an noi ljh su ty nha.cm de?nx baj vit mu.doc kug dc kha hay nh kanh?xuc dong.ok

    Trả lờiXóa
  9. chuyen nay hay lam do dao nhanh nhe thu rat mong duoc nhung chuyen nhu vay do

    Trả lờiXóa
  10. chuyen nay hay lam do

    Trả lờiXóa
  11. hay ghe tA ai co trung y nghi pmm yahoo xau_ma_gau_1990
    XAU_MA gAU

    Trả lờiXóa
  12. sau lau ra fan típ theo zậy choj`.doi dai cả cổ

    Trả lờiXóa
  13. hi. chuyen rat hay. ban nhanh tai tiep nha.

    Trả lờiXóa
  14. minh luon la nguoi pha truyen muon qua vay ?? Chan qua ha .... Thui dang truoc nhan xet dang sau

    Trả lờiXóa
  15. sao ko viet tiep di ban

    Trả lờiXóa
  16. đồ điên. cái j cũng "phá trinh". nói có văn hóa chút đi

    Trả lờiXóa
  17. truyen nay cu nhem roi chu moi me gi ma cam on, moi doc nhanh thi vo :etruyen.com . doc thoai mai

    Trả lờiXóa
  18. aj pjt tjnh yeu laj lang mang den the nhj?

    Trả lờiXóa
  19. aj pjt tjnh yeu laj lang mang den the nhj thjk wa'

    Trả lờiXóa
  20. vao do roi
    muon tim chuyen do ko phai de dau

    Trả lờiXóa
  21. doc hay that co cach nao doc nhanh hon ko

    Trả lờiXóa
  22. ủa chuyện đọc hay wa bạn viết nhanh lên nhé. xem cuối kết cục thế nào ha.thank bạn viết hay vậy

    Trả lờiXóa
  23. chuyen hay qua khi nao moi co tiep nua day

    Trả lờiXóa
  24. vai nhi lan nao cung cuoi

    Trả lờiXóa
  25. DKM, ghet nhat la cho doi up me no het di cho lanh

    Trả lờiXóa
  26. hay quá mong sao Admin đăng lẹ mau hen

    Trả lờiXóa
  27. hay wa ah`kam? on nha

    Trả lờiXóa
  28. hay wa. ban tai nhanh len nhe.

    Trả lờiXóa
  29. minh thay so wa ko biet uyen ngoc con phai chiu bao nhieu hieu lam nua day. Tinh yeu that tan nhan ­a phai ko. Yeu ko dc dap lai cung rat kho nhung so nhat la nguoi trong cuoc ko tin toung vao nhau.

    Trả lờiXóa
  30. hay that nhung thoi gian sao that lau minh rat muon doc nhung thoi chat la ko cho phep em doc nua neu ai co long tot hay chi cho em cach doc nhanh hon duoc ko em xin thanh cam on

    Trả lờiXóa
  31. hay that do chuyen that l thay

    Trả lờiXóa
  32. dyt kaj" lon me kaj bon an noi vo van hoa kja truyen hay vay ma chung may noi the ak.toan 1 lu~ cho" de?.aj sang tak ra truyen nay thj dang tip dj nha1truyen hay lam".XIN CAM? O*N !

    Trả lờiXóa
  33. tr kieu j vay post sai ah`

    Trả lờiXóa
  34. giua tap 4 voi' tap 5 ky` wa
    doc ma xem'chang hieu j ca

    Trả lờiXóa
  35. bạn post trang này sai rồi chắc tập sau đọc chả hiểu gì cả. mà viết hết rồi thì post hết đi đểlàm gì chờ đợi khó chụi

    Trả lờiXóa
  36. p oi! sao tap4 vs tap 5 chang lien quan den nhau? nhieu` su viec chua co mak` da co ket qua? hic xem lai di nhe

    Trả lờiXóa
  37. dkm tu tap 4 sang tap 5 doc chan vkl chang ra dau vao dau

    Trả lờiXóa
  38. ket cuc ko hay
    truyen nay co 10 chuong doc mai` zui`

    Trả lờiXóa
  39. hay that nhung lai het mat rui ko pit den pao jo lai co tip

    Trả lờiXóa
  40. cuoc doi that nhiu kai ngang trai va thucsu no that phuc tap tai sao suc manh dong tien no lai manh me den nt nhi?tai sao ng ta lai mang mot thu tinh cam thieng lieng nhat ra dua cot chi vi tien nt.dung toi cong nhan thoi dai nay ko co tien thi ko co hp nhung co tien dau han da co hanh puc

    Trả lờiXóa
  41. neu toi la ho toi se lang tham nhin nguoi minh yeu hanh phuc .tuy toi biet nhu the la dau kho nhung biet lam sao khi trai tim cua ho ko thuoc ve minh toi muon lam wen voi nhiu nguoi de co nhiu nguoi de tam su cho do buon.0988249030

    Trả lờiXóa
  42. chung ta hay coi nhau nhu mot nguoi ban thuc su.du k yeu nhung hay coi nhau nhu nhung ng ban nhe pipipi tat ca cac ban

    Trả lờiXóa
  43. giua tap 4 voi tap 5 kon co tap 4,5 nua ha post thi post het di ko thi dung post mat ka hung

    Trả lờiXóa
  44. cot truyen hoi khoang cach mot chut k ro rang neu nhu cot truyen ro rang thi lam cau chuyen se hay va hap dan hon thu hut nguoi doc va cung se d hieu hon nhung chuyen nhu the nay thi nguoi doc se thac mat tai sao k noi den nhung viec di ngaoi vung tau.... ma lai di vung tau lai bi khoe xuong nc nguoi doc se k hieu het dc cot chuyen va k co hay va hap dan nua nen khi dang ban nen chu y nhieu den nhung moi rang buoc cau chuyen voi nhau mot ti thi cot chuyen se hay hon

    Trả lờiXóa
  45. nham nhi qua di mat!toan noi ve mot lu nguoi may
    vi tien!vi nhung toan tinh ma chay tinh nhu chay so ay!
    doc chi thay nguoi lac lac hon thui!chan pheo

    Trả lờiXóa
  46. sao ko co doan vu hoang day nguoi xuong bien vay basn

    Trả lờiXóa
  47. tRUYEN POS tHJEU' ROI KIA.KO CO DOAN VU HOANG DAY AJ XUONG BJEN?KO CO DOAN VJ SAO UYEN NGOC AND VJNH CTAY.POSS TRUYEN CUNG THJEU' THY` LAM AN GJ.MAY TRUYEN ROI.LAM AN NKU CAC.DKM.MAT HET CA? HUNG' OF TAT CA? MOI NGUOI`.lON ME MAY`

    Trả lờiXóa
  48. chuyen nay rat la hay minh rat thich doc
    cam on ban .nhung ma phan dau cua tap 5 minh ko hieu chac la bi thieu olam sao ma doc tiep theo duoc day

    Trả lờiXóa
  49. tap 4 cha lien quan den tap 5 gi ca post nhu kut ay

    Trả lờiXóa
  50. ban a nhanh len chut coi
    chuyen dang hay ma nhu vay mat hung lam

    Trả lờiXóa
  51. thieu roi admin oi ? ko co doan vu hoang dau uyen ngoc suong bien va tai sao vinh va uyen ngoc ctay dau admin ah ?

    Trả lờiXóa
  52. da noi la muon doc nhanh thi vo wed etruyen.com roi chon danh muc truyen dai roi sau do vo trang so 9 se thay tua de ' co dau ti phu' o wed nay truyen gi cung co tha ho ma doc

    Trả lờiXóa
  53. truyen hay vay sang tip dj ban oiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

    Trả lờiXóa
  54. DKM MOI NGAY RA 1 TAP BUC VCL KO RA NHANH ONG DEO DOC NUA DAU

    Trả lờiXóa
  55. MOI NGUOI VAO TRANG WEB etruyen.com MA DOC O TRANG SO 9 AY. CO DAU TY PHU

    Trả lờiXóa
  56. ai sang tac" truyen nay ra thj ra het lun dj ngay nao kung dok 1 tap.buk" suk" lam

    Trả lờiXóa
  57. hay wua sap het chua vay gia nhu co nguoi y minh nhu the nhi?trung oi trung oi em y anh nhieu lam

    Trả lờiXóa
  58. Thông Báo Các Bạn Là Truyện Này Kết Thúc Rồi Nha

    Trả lờiXóa
  59. hay day nhung ma nhieu cai cung ko hay.........

    Trả lờiXóa
  60. lon chuyen nhu lon ay doc mat ca hung

    Trả lờiXóa
  61. Chuyện rất hay. Admin đăng thêm nhiều chuyện nữa đi

    Trả lờiXóa
  62. chuyen rat hay anh Admin a!anh tai them ve di nhe!em yeu anh admin nhiu that nhieu lam

    Trả lờiXóa
  63. con nua caj fjt me may ngu nhju cho nay ma bgay dat

    Trả lờiXóa
  64. chuen ban viet
    mjnh doc co cho chang hieu j
    ket thuc chuyen chang hay j het
    ban viet lon xon lam
    chi co may nhan vat ma cu yeu ,rui bo ,bo rui yeu
    ko hap dan teo nao
    lan sau viet hay hon nha ban

    Trả lờiXóa
  65. hinh nhu thieu 1 tap thy` pai pai` nay` hok hay bang nhung bai` truoc

    Trả lờiXóa
  66. DOC CHANG HIEU DEO J

    Trả lờiXóa
  67. chuen pan viet cung dc?nhung nen noi ro ra na

    Trả lờiXóa
  68. dkm doc nhu lon` chan'

    Trả lờiXóa

Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét

- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info