|
16/6/10 |
em sẽ là đôi mắt của anh
Rầm!!!
- Chuỵện gì vậy??? Làm sao vậy???
- Nó đâm vào người ta xong bỏ chạy mất rồi. Loại ********, mất nhân tính.
- Mau mau đưa cậu ấy vào bệnh viện. Trời ơi! nhiều máu quá. Không biết có làm sao không??? Khổ thân, đúng là tai bay vạ gió.
Vinh thấy mọi nguời xúm lại quanh mình, cậu mơ hồ nghe họ nói, họ bàn tán, rồi tiếng còi xe cấp cứu, rồi Vinh lịm dần, lịm dần.
Vinh tỉnh dậy trong bệnh viện. Cậu thấy toàn thân đau nhức, đầu đau như búa bổ. Bên cạnh giường cậu, ông Lâm - bố cậu đang ngồi im lặng. Khuôn mặt ông hốc hác, thiểu não do nhiều đêm mất ngủ vì phải chạyđôn chạy đáo, trông trừng đứa con trai bị tai nạn và người vợ của ông. Bà Lan đã đổ bệnh sau khi nghe tin đứa con trai độc nhất của mình gặp nạn. Thấy Vinh mở mắt ông mừng rỡ.
- Con tỉnh rồi ah??
Vinh nhìn quanh rồi hỏi:
- Con đang ở đâu đây bố? Mẹ con đâu?
Mắt ông Lâm trùng xuống.
- Con đang ở trong bệnh viện. Con bị người ta đâm vào trên đường đi học về. Mẹ con… mẹ con nghe tin nên bị ngất đang nằm ở phòng bên.
- Mẹ con có sao không bố?
- Mẹ con không sao, chỉ nằm cần tĩnh dưỡng vài ngày là sẽ khoẻ lại ngay thôi mà. Thôi con nghỉ đi, con đã bất tỉnh ba ngày hôm nay rồi đấy.
Vinh nhắm mắt lại. Cậu cảm thấy dường như có gì đó đã thay đổi ở cậu. “Chân mình sao thế này, sao chẳng có cảm giác gì hết, sao không cử động được”. Cậu cố gắng mọi cách để có thể khiến chân mình có cảm giác nhưng tất cả mọi đều vô hiệu. Vinh bàng hoàng lo sợ.
- Bố!!! Bố ơi!!!
Thấy tiếng con trai gọi thất thanh trong phòng, ông Lâm vội vã chạy vào:
- Có chuyện gì vậy con?
- Chân của con! Chân của con… sao không cử động đuợc hả bố?? Sao lại… không có cảm giác là sao hả bố?
Ông Lâm như khuỵu xuống, ông dựa vào tuờng. Trong lòng ông như thắt lại khi nghe câu hỏi của con trai.
……………
- Cậu nhà đã qua cơn nguy kịch. Nhưng có thể sẽ không bao giờ đi lại đuợc nữa. Còn một số tổn thương về não mà chúng tôi chưa thể nói trước được, cần phải theo dõi lâu dài.
Tiếng của bác sĩ văng vẳng trong tai ông Lâm. Giọt nuớc mắt trào ra trên khoé mi nhăn nheo của người đàn ông ngoài ngũ tuần. Đứa con trai duy nhất của ông, niềm hy vọng của ông, của cả gia đình ông, bây giờ nằm đây.
-Con không sao, bác sĩ nói là chỉ cần con tĩnh dưỡng vài ngày là có thể đi lại đuợc thôi mà.- ông Lâm ngập ngừng.
- Bố!!
- Sao vậy con?
- Bố đừng nói dối con. Con không thể đi lại được nữa phải không bố?
………………….
- Bố nói gì đi chứ? Bố đừng im lặng như thế? Bố nói đi bố?
Những giọt nuớc mắt chảy ra từ khóe mắt nhăn nheo của ông Lâm. Ông ôm lấy Vinh và khóc, ông còn biết nói gì với Vinh nữa.Tai Vinh như ù đi. Tất cả mọi thứ như sụp đổ ngay truớc mắt cậu. Vậy là bao nhiêu giấc mơ, bao hoài bão của tuổi trẻ, bao khát vọng bay bổng của cậu bây giờ chỉ còn lại một đống đổ nát. “Mình bây giờ chỉ còn là một kẻ vô dụng. Mình còn có thể làm gì khi chỉ còn là một thằng liệt.”. Vinh muốn hét thật to, muốn hỏi xem tại sao ông trời lại đối xử với cậu như thế, cậu đã làm gì sai để bây giờ phải chịu trừng phạt như thế này.
Huỵch…
Nghe tiếng động trong phòng của con trai, bà Lan chạy vào. Vinh đang nằm dưới đất, cậu đang cố đứng lên nhưng không được. Bà Lan chạy vào đỡ Vinh dậy nhưng cậu hất ra:
- Con có chân, con tự đi được. Con không phải thằng què.
Từ lúc biết mình không thể đi lại được nữa, Vinh lầm lì, cáu bẳn và thỉnh thoảng lại tự mình xuống giường như vậy. Thương con, bà Lan chỉ còn biết cố nén nước mắt vào trong lòng .
- Con phải ăn gì đi chứ.
Đặt bát cháo lên bàn, bà Lan đau đớn nhìn đứa con trai bé bỏng của mình.
- Đã mấy ngày nay con không ăn gì rồi. Con cứ như vậy thì làm sao mà khoẻ được.
Đã mấy ngày hôm nay Vinh chẳng thiết ăn uống gì và cũng chẳng nói chuyện với ai cả. Cậu không muốn nhìn thấy sự thương hại của người khác. Cậu đã chán nghe người ta bàn tán về nỗi đau của cậu. Vinh với tay lấy bát cháo trên bàn ăn qua loa vài miếng cho mẹ vừa lòng rồi lại đặt xuống.
- Con muốn ra ngoài.- Vinh nói.
- Ừ được rồi, để mẹ đưa con đi. Con ở trong này cũng lâu quá rồi, ra ngoài cho thoáng con ạ.
- Không cần đâu, con tự đi được mà.
Bà Lan đỡ con ngồi lên xe lăn, đưa Vinh ra vườn hoa của bệnh viện.
- Mẹ cứ về nghỉ đi, mấy tuần nay mẹ cũng mệt rồi. Con muốn được ở một mình.
Vinh tự mình đẩy xe. Đã mấy tuần nay cậu không ra khỏi giuờng bệnh. Vinh hít một hơi dài không khí trong lành ở bên ngoài. Thời tiết hôm nay thật đẹp, bầu trời cao và trong xanh. Những giọt nắng lung linh nhảy múa trên nền sân gạch. Vinh muốn vứt quách cái xe lăn đi, muốn ùa xuống và chạy nhảy vô tư như trước. Chợt Vinh dừng lại. Một cô gái đang ngồi một mình trên ghế đá. Vinh đoán cô ấy chỉ khoảng 20-21 tuổi là cùng. Đôi mắt của cô vô hồn nhìn xa xăm và trong không khí. Vinh thầm nghĩ: “ Cô ấy bị mù. Một cô gái mù thì làm gì một mình ngoài này nhỉ?”. Vinh tiến đến bên cạnh cô gái. Dường như biết có người đến gần mình, cô quay mặt về phía Vinh.
- Sao cô lại ngồi đây một mình?- Vinh cất tiếng hỏi.
- Tôi ngắm bầu trời.
- Có thể cho tôi biết cô thấy gì được không?
- Một bầu trời đêm đen kịt, không có trăng và cũng chẳng có sao.
- Tôi xin lỗi vì đã tò mò.
- Không sao. Thay cho lời xin lỗi, anh có thể cho tôi biết, bầu trời hôm nay trông như thế nào không?
Có tiếng phụ nữ gọi từ đằng sau:
- Linh về thôi cháu, Bác sĩ đã dặn không được ra ngoài nhiều rồi mà.
- Nhưng mà cứ ở mãi trên giuờng chắc cháu chết mất dì ạ.-Linh nũng nịu
- Được rồi ngày mai dì lại đưa cháu ra đây.
Linh lên tiếng:
- Anh vẫn còn nợ tôi câu trả lời đấy!
Vinh nhìn theo bóng Linh, Linh hơi quay lại phía Vinh đang ngồi và nở một nụ cười. Linh cười thật đẹp, Vinh tự nhủ: “ Nếu cô ấy không bị mù thì có lẽ sẽ có nhiều thằng phải té xỉu vì nụ cuời đó”. Vinh bật cười với cái suy nghĩ của mình. Lần đầu tiên thấy con trai cười sau nhiều tuần nằm trong bệnh viện, bà Lan hỏi:
- Có chuyện gì mà con lại cuời vậy?
- Không có chuyện gì đâu mẹ ạ! À mà mẹ ơi, con đói.
- Thế con thích ăn gì để mẹ đi mua?-bà Lan mừng rỡ.
- Con muốn ăn gà rán.
……………………
- Tôi cứ nghĩ anh sẽ không ra cơ! - Linh cất tiếng.
- Từ trước tới nay tôi không bao giờ muốn nợ nần gì ai cả.
- Vậy thì anh hãy tả lại bầu trời ngày hôm qua cho tôi nghe đi.
- Phải là bầu trời ngày hôm qua ah? Hôm nay có được không?
- Không cái tôi cần là bầu trời ngày hôm qua cơ.
- Tôi quên mất bầu trời ngày hôm qua thế nào rồi thì làm sao có thể tả cho cô được.
- Anh ngốc thật, anh có thể tả thế nào chẳng được tôi có kiểm chứng được đâu.
- Tôi không muốn dối cô. Tôi có đề nghị này, tôi trả nợ cho cô bằng cách tôi sẽ tả cho cô nghe bầu trời của cả tháng bắt đầu từ hôm nay có được không?
- Anh khôn nhỉ, vậy là anh bắt tôi phải ra đây gặp anh cả tháng chứ gì?
Vinh khẽ nhún vai- Nếu cô nghĩ như vậy.
Linh quay sang phía Vinh và cười. Nụ cười của Linh như mang lại cho người Vinh một niềm khao khát. Hàm răng trắng đều không có dấu hiệu của dao kéo, đôi môi căng mọng. Thật sự Linh rất xinh khiến cho Vinh ngây người nhìn và chỉ giật mình khi nghe tiếng Linh hỏi.
- Tại sao anh lại vào đây?
- Nghe bố tôi bảo lại thì tôi bị một chiếc ôtô đâm phải. Tài xế uống rượu nên phóng nhanh.-Vinh cười buồn. Còn cô thì sao?
- Ah! Cũng là một tai nạn....
……………….
Họ ngồi bên nhau, tâm sự với nhau về những ngày tháng tươi đẹp trước đây và những điều mà họ mong ước.
- Bây giờ anh Vinh ước gì?
- Bây giờ á! Bây giờ anh chỉ ước mình được tự do chạy nhảy, ước mình được đến tất cả những nơi mà mình chưa được đặt chân đến. Thế còn Linh ước gì?
- Linh á! Linh ước cũng gần giống anh thôi nhưng mà là ước có thể nhìn thấy được tất cả những điều mà mình chưa bao giờ được thấy.
……………..
- À! Hay là Linh sẽ làm đôi chân của anh, Linh sẽ đưa anh đến nơi nào mà anh muốn đến. Còn anh Vinh sẽ có nhiệm vụ phải tả lại tất cả những nơi đó cho Linh nghe.
- Ha! ý kiến hay!
- Nhưng mà anh phải tả đầy đủ cơ không được ăn bớt đâu đấy.
- Ừ anh sẽ thực hiện nghiêm túc nhiệm vụ cực kì khó khăn này.
- Thế anh muốn đi đâu nào?
- Hehe !! Anh hả, anh thì đơn giản thôi. Anh muốn lên đỉnh Everest.
- Hả ????? Anh quá đáng thật, lợi dụng lòng tốt của người ta, không nói chuyện với anh nữa.
- Hi …hi..! Thôi cho anh xin lỗi, anh chỉ đùa một xí thôi mà! Please! Linh xinh đẹp!
- Tha cho anh lần này thôi đấy………
Ngày nào cũng vậy, ai đi qua góc vườn hoa ấy cũng thấy đôi bạn trẻ ấy ngồi bên nhau, cười nói với nhau. Nụ cười trong trẻo của họ khiến cho người ta không nghĩ rằng họ đã phải chịu những nỗi đau, những mất mát quá lớn mà đáng ra họ không phải chịu.
- Hôm qua trời mưa to quá, anh muốn ra ngoài tắm mưa nhưng mẹ không cho.
- Không cho là đúng rồi, anh còn con nít nữa đâu mà đòi tắm mưa. Nhưng mà em cũng thích tắm mưa lắm.
- Eo!! Nói anh con nít mà em thì lớn quá trời.
Từ ngày quen Linh, Vinh trở nên vui vẻ. cậu cười nói nhiều hơn, không còn lầm lì như trước. Cậu như tạm quên đi đôi chân tật nguyền của mình. Sức khỏe của Vinh cũng hồi phục dần dần. Bà Lan thấy con trai vui vẻ trở lại thì bà thấy lòng nhẹ bớt đi phần nào đau khổ. Ở cái tuổi xế chiều đáng ra phải được hưởng an nhàn tuổi già thì bà lại phải chăm sóc đứa con trai bị tai nạn làm cho bà như già thêm vài tuổi.
Bà Lan giật mình bởi tiếng gọi của Vinh.
- Mẹ!! Con đau đầu quá. Mà sao mẹ không bật đèn lên để tối vậy, con chả nhìn thấy gì nữa cả?
- Con đau đầu à? Con đau làm sao? Trời đang sáng mà, con sao vậy?
- Dạ không sao ạ. Con đỡ rồi chắc tại con choáng đầu nên không nhìn thấy thôi. Con nghỉ một lúc là khỏe lại ấy mà.
Bà Lan nhìn con lo lắng
…………………
- Tặng em này.- Vinh đưa cho Linh bông hoa mà cậu vừa mới hái được.
- Tặng em hả? Cám ơn anh nha.
- Anh chả thích nghe em cám ơn đâu. Nghe cứ thế nào ấy.
- Thế nào là thế nào?
- Anh chẳng biết, nghe cứ thấy xa cách kiểu gì ấy.
Mặt Linh hơi ửng hồng. Vinh khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc của Linh và khẽ ngả đầu Linh vào vai cậu. Mái tóc Linh mềm khẽ cọ vào má Vinh. Vinh cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, có lẽ cậu đã yêu Linh mất rồi.
……………….
- Tôi xin lỗi, chúng tôi không thể làm gì được. Não của cậu Vinh đã bị tổn thương vì chấn động do va chạm quá mạnh đặc biệt là phần não điều khiển thị giác. Cậu ấy sẽ bị mù vĩnh viễn. Chúng tôi thành thật chia buồn với gia đình.
Bà Lan ngồi bệt xuống nền mà khóc. Tại sao tai họa cứ đổ xuống đầu đứa con trai tội nghiệp của bà như vậy. Ông Lâm ngồi phịch xuống giường, ông còn biết nói gì nữa đây. Tai nạn lấy đi của con ông đôi chân, bây giờ là đôi mắt, rồi tương lai của của nó sẽ ra sao. Nó sẽ làm gì với một đôi chân bị liệt và một đôi mắt bị mù.
Vinh nép sau cánh cửa. Cậu đã nghe thấy tất cả những gì bác sĩ nói. Cậu thẫn thờ quay xe lăn lại. Cậu ra ngoài sân và ngửa mặt lên bầu trời.
- Mình sẽ bị mù sao, mình sẽ chẳng còn có thể được nhìn thấy bầu trời này nữa, mình sẽ chẳng còn được nhìn thấy bố mẹ, thấy những người thân và mình sẽ chẳng bao giờ có thể nhìn thấy Linh nữa.
Nước mắt cậu ứa ra. Sự thật phũ phàng quá. Có lẽ cuộc sống này đã lấy đi của Vinh quá nhiều. Vinh về tới phòng bệnh. Bố mẹ cậu vẫn ngồi đó. Ánh mặt họ thẫn thờ nhìn Vinh. Vinh mở lời:
- Con đã nghe thấy tất cả rồi.
Bà Lan òa lên khóc nức nở, bà chạy đến ôm chặt Vinh vào lòng. Trước một cảnh tượng quá đỗi đau lòng, ông Lâm cũng không thể cầm được nước mắt. Ông gục mặt xuống đôi bàn tay chai sạn của mình, những giọt nước mắt ông cứ thế chảy qua kẽ ngón tay mà rơi xuống sàn.
- Bố mẹ đừng quá buồn. Đó cũng là cái số của con rồi, có lẽ cũng không thể khác được nữa. Con muốn bàn với bố mẹ một việc.
Vinh ngừng lại và đỡ bà Lan lên.
- Con muốn cho Linh giác mạc của con.
- Nhưng…..! Bà Lan khẽ nói
Vinh cắt lời mẹ- Mẹ nghe con nói. Dù cho con có giữ lại thì cuối cùng con cũng chẳng thể nhìn được nữa. Linh cần phải thay giác mạc. Cuộc đời con chẳng còn gì nhưng cô ấy còn cả một tương lai phía trước. Xin bố mẹ chấp nhận yêu cầu cuối cũng này của con thôi. Hãy để con làm được một việc mà sau này con sẽ không phải hối tiếc vì con đã chẳng làm được gì cho đời. Con mong bố mẹ hãy ủng hộ con.
……………..
- Không! Em không thể làm như thế được, em không thể.-Linh hét lên.
- Linh nghe anh nói. Anh xin em. Trước khi anh không còn nhìn thấy gì nữa thì anh chỉ có thể làm cho em được như vậy thôi. Em đừng như vậy. Anh chỉ có một yêu cầu như vậy thôi. Anh yêu em Linh ạ!
Vinh ôm lấy Linh vào lòng. Linh khóc nấc lên. Nước mắt của cô chảy ướt đẫm vai áo Vinh. Vinh đưa tay lên khẽ lau những giọt nước mắt lăn trên má Linh. Cậu muốn ghi nhớ từng chi tiết trên khuôn mặt Linh, cậu muốn xăm nó lên trái tim mình đễ không bao giờ cậu có thể quên được.
……………………
- Xin bác sĩ có thể cho cháu nhìn cô ấy lần cuối được không ạ?-Vinh khẽ yêu cầu. Người bác sĩ khẽ vén tấm màn che lên. Vinh nhìn thấy Linh nằm đó, cậu gật đầu
Vinh thiếp đi. Vinh mơ một giấc mơ rất lạ, trong giấc mơ Vinh thấy mình ở giữa một màn đêm tối. Vinh không nhìn thấy gì cả. cậu mất phương hướng. Trong lúc đang loay hoay tìm cho mình một lối đi thì chợt Vinh thấy có một bàn tay nắm lấy tay cậu. Vinh quay sang, đó là Linh. Linh mỉm cười với Vinh. Nụ cười của Linh rất đẹp và cô khẽ thì thầm vào tai Vinh
Em sẽ là đôi mắt của anh, em sẽ là đôi chân của anh, em sẽ đưa anh đến bất cứ nơi đâu mà anh muốn đến, em sẽ mãi mãi bên anh.
Vinh nắm tay Linh, cả hai tiến về phía trước. Phía chân trời ánh lên những tia sáng, những tia sáng của bình minh hay là những tia sáng của tình yêu.
Các Bài Cùng Chuyên Mục
52 nhận xét:
Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét
- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào



póc tem
Trả lờiXóaboc tem khong bang thu hai dau
Trả lờiXóavu anh duy
SAC.thu 3 ne
Trả lờiXóathu 4 moi den chu!hjhj
Trả lờiXóatAm tAm th0y!!!:)))
Trả lờiXóahay lam cam dong lam
Trả lờiXóahay lắm
Trả lờiXóacam dong wa.sao ong troi lai bat cong vay nhi
Trả lờiXóabiet den bjo m moi dc boc tem troi^^!
Trả lờiXóathatcam dong truoc tam long cua nguoi con trai nhi!
Trả lờiXóaui hay wa thật buồn.ông trời thật bất công mà?
Trả lờiXóaCuoc doj that la bat cong nhj thuong cho vjnh wa'
Trả lờiXóasuc manh cua tinh yeu.chuc hai nguoi mai hanh phuc
Trả lờiXóatroi minh chua doc song cau truyen phia cuoi con duong ma
Trả lờiXóachan qua
bsi thst co y nghia,that cam dong
Trả lờiXóathat la cam dong.minh doc chua xong ma minh khoc da xong roi.hiiiiiiiii.minh thay do moi la mot tinh yeu dich thuc. minh that cam phuc nguoi con trai do. minh cau chuc cho hai ban tren con duong day trong gai sap toi se vuot qua dc tat ca.minh kham phuc hai ban that su.
Trả lờiXóathat la hay.cam dong wua ha.ma cunbg that bun` cho so phan wua vinh nhug co 1 ket qua that co hau
Trả lờiXóacuoc doi la the ket thuc cua nguoi nay lai tro thanh su khoi dau cho nguoi kia,buon that!
Trả lờiXóabai viet hay wa minh o cam noi nuoc mat nua minh cam thay hanh phuc theo ho .
Trả lờiXóatroj oj baj phia cuoj con duong cua tuj chua doc song ma. dau mat roj aj pjet hem chj tuj voj huhuhuhuh
Trả lờiXóabaj vjet hay day cam dong lam chuk 2 ban hanh phuk ban hay co len hay vuot wa tat ca nhug kho khan day caj ban se dc hanh phuk toi tham chuk cho 2 ban
Trả lờiXóahay qua cuoc song cu nhu vay thi thatla tot
Trả lờiXóaAA'' SAO CUOC SONG' LAI BAT' CO^NG VAY.CUOP DI TOAN` THU; TOT ' DEP.
Trả lờiXóacuoc doi la nhu vay lun cuop di nhu thu tot dep cua con nguoi lun dem loi su dao kho cho con nguoi va dem
Trả lờiXóahay quá ak:((
Trả lờiXóahay wa nhj
Trả lờiXóarat hay va cam dong wa.CO AI BAT DEN MJH MAY GIOT NUOC MAT VA MOT CHUT CAM DONG DC KO ?CAM ON CHUYEN RAT HAY'
Trả lờiXóahay nhưng bất công quá.! đúng là cuộc đời không giống cuộc sống.!
Trả lờiXóathat la cam dong
Trả lờiXóachang trai do that bat hanh
the nhung anh da bit the nao la tinh yeu
hi vong kiep sau anh ay se la 1 con nguoi sung suong
binh thuong'
Trả lờiXóaHướng Nhật cố ổn định lại hô hấp, lui người trốn vào trong một con hẻm nhỏ đầy rác rưởi. Nắm thật chặt cây khảm đao trong tay, hắn không khỏi cười khổ, nó là thứ duy nhất mà hắn có thể tín nhiệm lúc này. Cái đám súc sinh chó chết kia, chuyện tốt thì không làm, lại đi làm cái chuyện phản bội, nếu để lão tử bắt được nhất định sẽ rút gân lột da chúng mày!
Trả lờiXóaHướng Nhật len lén ngó đầu ra, lắng nghe động tĩnh ở bên ngoài, không phát hiện thấy điều gì khác thường, xem ra cái đám súc sinh đó đã đi rồi. Nghĩ tới đây, hắn nhất thời bình tĩnh lại, nhưng lại cảm thấy toàn thân đau nhức như bị lửa đốt.
Đáng chết! Mình tổng cộng đã bị chém 57 đao, cũng còn may mình da thô thịt dày nên nhất thời không lo ngại lắm. Nhưng dù sao mình cũng không phải thần thánh, nếu cứ để máu tiếp tục chảy ra như vậy, cho dù mình đồng da sắt cũng tới lúc phải quỵ, phải nhanh chóng kiếm lấy một tên bác sĩ của thế giới ngầm mới được, nếu không mình cũng chẳng thể kiên trì được bao lâu nữa.
Vừa mới đi được một bước ra khỏi con hẻm, con ngươi của Hướng Nhật đột nhiên co rút lại, hắn chớp nhoáng lăn người sang một bên, tránh được một đòn công kích trí mạng. Chỉ nghe tiếng kim loại va chạm với nhau "keng" một phát ở phía sau, hắn quay đầu nhìn lên, một thanh kiếm nhật đang không ngừng lắc lư cắm trên bức tường ở vị trí hắn đứng lúc trước, phía ngay trên trán .
- Hay lắm, quả thật rất ngoạn mục!
Từ trong bóng tối chợt xuất hiện vài thân hình, tổng cộng có bảy người. Phía trước là hai thanh niên trông không đến ba mươi tuổi: trong đó có một tên đeo một cặp kính không có khung, bề ngoài có vẻ rất thư sinh, toàn thân phát tán ra khí tức của một tên thư sinh trói gà không chặt; kẻ bên cạnh lại cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt tục tằn, phía bên phải khuôn mặt có vết sẹo hình thù như một con rết. Năm người phía sau tay cầm khảm đao, tóc toàn bộ nhuộm một màu đỏ sậm, mang trang phục của bọn lưu manh côn đồ.
Ánh mắt của Hướng Nhật ngưng tụ lại:
Trả lờiXóa- Chúng mày sớm biết tao đang trốn bên trong phải không?
Giấu chuôi đao trong tay phải, hắn chậm rãi tiến lên.
- Nhật ca, chúng ta nên giữ khoảng cách một chút thì tốt hơn!
Tên thanh niên có vẻ thư sinh hiểu rất rõ ràng chỗ kinh khủng của hắn, tuy nói tất cả các trợ lực mạnh mẽ của hắn đã bị loại trừ, nhưng thanh niên thư sinh vẫn cẩn thận rút ra một cây súng lục rồi chĩa vào Hướng Nhật, sau đó lại rút ra thêm một vật có kích thước bằng cái bao diêm.
- Nhật ca, anh thật sự đã quá lạc hậu rồi, thứ sản phẩm công nghệ cao thế này, anh không biết ư?
Hướng Nhật dừng bước, hắn nhìn tên tiểu đệ mà mình đã bỏ công bồi dưỡng, lạnh lùng thốt lên:
- Mày gắn trên mình lão tử thiết bị truy tìm tung tích ư?
- Không sai! Đối mặt với nhân vật như Nhật ca mà không chuẩn bị chu đáo, kẻ cuối cùng phải chết là bọn em rồi!
Tên thanh niên thư sinh không đếm xỉa đến ánh mắt sát nhân của Hướng Nhật, chậm rãi trả lời.
Nhìn chằm chằm vào cái lỗ đen ngòm của nòng súng, trong lòng Hướng Nhật nổi lên một cỗ cảm giác vô lực, giá như hắn vẫn còn sức lực thì phá đi khẩu súng ngắn của cái thằng thối tha trước mắt này là chuyện dễ như bỡn, nhưng mà...
- Rốt cuộc là thằng khốn nào muốn giết chết lão tử?
Trả lờiXóaTên thanh niên thư sinh cười trào phúng nói:
- Nhật ca, uổng cho anh thông minh một đời, đến ngay cả việc ai muốn giết anh mà cũng không biết. Vốn em còn tưởng rằng phản bội anh là chuyện không đáng làm, nhưng hiện giờ nhìn lại, lựa chọn ban lúc đầu của em quả thực rất chính xác. Nể tình anh cũng đã dạy bảo em không ít, em sẽ giúp anh nhớ lại một chút, ba ngày trước có người đến tìm anh để bàn chuyện 'sinh ý'....
- Thằng súc sinh chó chết! Chỉ vì vài cân bạch phiến mà mày nỡ lòng bán đứng lão tử sao?
Hướng Nhật hận không thể chém tên khốn này thành đống thịt vụn. Vài ngày trước quả thật có một kẻ họ Mã muốn buôn bán bạch phiến trên địa bàn của hắn, bất quá hắn không đáp ứng, lại còn đe dọa nói " Chỉ cần lão tử còn sống một ngày, tuyệt không bao gờ cho phép việc buôn bán độc phẩm."
Tên thanh niên thư sinh vẫn ung dung nói:
- Nhật ca, bạch phiến là thứ đồ rất tốt, ra tay buôn bán kiếm được trên mấy trăm cho đến mấy triệu cũng chỉ là chuyện nhỏ. Đi theo anh mỗi ngày chỉ thu lấy chút phí bảo vệ, cuộc sống thực sự rất kham khổ, hắc hắc, các huynh đệ ở bên dưới sớm đã không kham nổi rồi. Lần này là một cơ hội tốt, đáng tiếc anh lại không biết nắm bắt, chỉ có thể trách số mệnh của anh không tốt mà thôi.
- Mạng của tao tốt hay không chẳng phải thứ mà mày có thể định đoạt.
Hướng Nhật liếc mắt nhìn, thầm tính toán khoảng cách giữa hai người.
- Mà nó được nắm giữ.....trong tay của lão tử.
Đột nhiên hắn tăng tốc, phóng về phía trước.
Sắc mặt của thanh niên thư sinh biến đổi nhanh chóng, hắn không chút do dự bóp cò. " Đoàng! Đoàng! Đoàng!" Liên tục nổ ra ba tiếng lớn, đang chuẩn bị bắn thêm phát thứ tư, thì ánh đao chợt lóe lên, tay đang cầm súng của hắn đã bị chặt cụt, chỉ còn trơ lại cánh tay. Ngay sau đó từ bụng dưới truyền đến một trận đau nhức, thân thể hắn bay ngược ra phía sau, nặng nề ngã rơi trên mặt đất.
Hướng Nhật vốn là muốn dùng đao đâm thêm tên tiểu đệ của mình một nhát, đáng tiếc mấy tên cạnh đó đã xông lên chém hắn, nên hắn chỉ có thể vung cước đá ra, bất quá một cước này cũng khiến tên tiểu tử kia lãnh đủ rồi. Một cước vừa rồi của hắn vừa chuẩn vừa tinh tế, tuyệt đối đã đá vỡ nát quả trứng của tên tiểu đệ, đủ để tên khốn đó đau đớn khôn cùng.
Mệt quá, thật thèm ngủ! Hướng Nhật nằm ngửa ra đất, mí mắt như nặng trĩu xuống, nhưng hắn vẫn cố mở to hai mắt ngắm nhìn bầu trời đêm - đồng tử dần dần trở nên nhòe đi...
- Hồ ca!
Trả lờiXóaChẳng biết khi nào, tên thanh niên thư sinh kia đã đứng lên, mấy tên côn đồ đứng xung quanh vội vàng xúm tới. Thanh niên có vết sẹo trên mặt thích thú nhìn chằm chằm vào vết máu màu đỏ sậm dưới đũng quần của thanh niên thư sinh.
- Cút ngay!
Thanh niên thư sinh rống lên đầy giận dữ, sắc mặt dữ tợn đi về phía thi thể của Hướng Nhật, nhìn thi thể phía ngực có ba lổ máu sâu hoắm, lại còn bị cắm thêm năm thanh trường đao, đầy căm hận chửi:
- Mẹ kiếp, mày khiến lão tử tuyệt tử tuyệt tôn, lão tử sẽ cho mày chết không toàn thây!
Dùng cánh tay duy nhất còn nguyên vẹn, hắn rút một thanh khảm đao ra khỏi thi thể, hung hăng đâm vào, rồi lại rút ra, lại tiếp tục đâm vào....Đám du côn quay đầu đi chỗ khác không dám nhìn, thanh niên mặt sẹo cũng nhắm mắt lại. Không bao lâu, thi thể đã biến thành một đống thịt vụn, máu tươi nhuộm đỏ cả một giải đất xung quanh trong phạm vi ba thước.
Buông cây đao trong tay xuống, tên thanh niên thư sinh quát đám du côn:
- Đem cái túi đựng rác tới hốt những thứ này vào.
- A?
Đám lưu manh kia sững người.
- A cái con mẹ chúng mày, bảo chúng mày đến hốt thì hốt vào đi, có tin lão tử cũng băm xác chúng mày ra như thế không!
Quay đầu không thèm nhìn lại, hắn lại quát một tên du côn khác:
- Đi mua mấy con chó tới đây!
Mấy tên du côn, kể cả tên thanh niên mặt sẹo cũng run người, bởi vì bọn chúng ý thức được tên thanh niên thư sinh kia muốn làm gì.
Chương 1: Mượn Xác
Trả lờiXóaHướng Nhật vuốt vuốt cái mũi, rồi chỉnh lại gọng kính, xác định thanh niên trong gương kia đích thực là mình.
- Ha ha ha...... lão tử không chết!
Hưởng thụ cảm giác toàn thân tràn trề sức lực quả thực thoải mái, hắn thật không ngờ khi linh hồn nhập vào thân thể của người khác, lực lượng của chính mình cũng được đem theo. Đáng tiếc cái thân thể này thật quá yếu nhược, chỉ có thể tạm thời phát huy không tới ba tầng thực lực của hắn.
Nhìn thoáng qua quyền ấn sâu chừng nửa tấc trên tường kia, Hướng Nhật cực kỳ bất mãn, tiểu tử này không phải đã sống cuộc sống yên bình như lũ heo trong chuồng đấy chứ? Thân hình cao chừng một thước bảy lăm, nặng nhiều lắm là sáu mươi cân, cơ bắp thì nhão nhoẹt, cho dù có gồng lên cũng chẳng thấy con chuột đâu cả, càng kỳ quái hơn chính là hắn lại là một con ếch bốn mắt.
- Con bà nó!
Hướng Nhật không nhịn được mở miệng chửi thề, hắn không ưa mấy tên thư sinh bại hoại đeo kính, còn may cái tên cặn bã trong gương đeo chiếc kính có khung màu đen chứ không phải là chiếc kính không có khung.
Đột nhiên, Hướng Nhật vỗ mạnh vào đầu, hắn nhanh chóng cởi ra chiếc quần đùi. Sau khi nhìn ngắm cẩn thận, hắn không khỏi thở một hơi, tên này tuy thể hình xoàng xĩnh, nhưng tiểu đệ đệ xem ra cũng khá hùng hậu. Đáng tiếc to như vậy mà vẫn còn chưa được ăn mặn nhiều, thật đáng bi ai a! Bất quá sau này theo lão tử rồi, ăn hương uống cay cũng không phải khó!
Sau khi kiểm tra kỹ càng một lần nữa, không có phát hiện chướng ngại gì về công năng tính dục, Hướng Nhật như bỏ được tảng đá lớn đang đè nặng trong lòng, bắt đầu quan sát khung cảnh xung quanh. Căn phòng mà hắn đang ở hẳn là loại phòng trọ, rất nhỏ, diện tích không vượt quá tám mét vuông. Góc tường kê một chiếc giường, hơn nửa mặt trên của giường bày la liệt các loại sách vở. Sao nhiều sách đến thế? Sặc! Tên tiểu tử này bán sách hay sao thế?
Trả lờiXóaHắn dễ dàng mò được thẻ chứng minh thân phận đặt ở dưới gối, nhìn kỹ lại một lần. Mẹ kiếp! Thì ra vẫn còn là một sinh viên, chả trách cái phòng không khác gì thư viện. Trên thẻ sinh viên có ghi rõ ràng, Cao Triều Đại Học - Khoa Kế Toán - Năm Thứ Hai - Ban 13, Hướng Quỳ.
Ngoài chiếc thẻ sinh viên còn có một cái điện thoại di động và một chiếc ví da, số tiền lẻ trong bóp khoảng chừng một trăm đồng. Hướng Nhật chả thèm để mắt đến mấy cái đồng cắc này, ném qua một bên. Cái mà hắn quan tâm nhất chính là cái điện thoại di động, hắn phải hiểu rõ những người có liên lạc với tên nhóc này, dù sao Hướng Nhật hắn bây giờ chính là Hướng Quỳ, không muốn bị người ta nhận ra sơ hở thì phải hoàn toàn nhập tâm vào nhân vật.
Trong điện thoại di động chỉ có hai người liên lạc với hắn: ba ba, mụ mụ( bố, mẹ). Hướng Nhật sửng sốt, tên tiểu tử này đến ngay cả một nửa bằng hữu cũng không có hay sao? Hắn đồng thời thầm cảm thấy may mắn, không có bằng hữu thì chứng tỏ tên tiểu tử này nhất định rất cô độc, hoặc ít nhất cũng là một kẻ trầm mặc ít nói. Chỉ cần lão tử ít nói một chút, đóng giả một tên câm, thật dễ dàng để gạt người khác. Nhưng còn cha mẹ tên nhóc này thì sao...
Điện thoại di động nhất thời rung lên.
Trả lờiXóaNhìn trên màn hình có hai chứ "mụ mụ", Hướng Nhật do dự cả nửa ngày nhưng cuối cùng cũng nhấn nút nghe điện thoại.
- Ừm, Tiểu Bảo phải không? Là mẹ đây!
- Dạ, con đây!
Hướng Nhật trả lởi như một cỗ máy.
- Ở trường con vẫn khỏe chứ?
- Vẫn tốt ạ!
- Nhớ kỹ ăn uống cho đầy đủ, đừng ăn mặc cẩu thả, ở bên ngoài nhớ phải chiếu cố cho bản thân cho tốt. Không cần lo lắng ở nhà, mẹ và cha con đều tốt cả. Không có tiền thì gọi điện báo cho mẹ biết, mẹ gửi tiền cho con. Một mình lại ở bên ngoài trường học, nhớ chú ý an toàn một chút, bây giờ thời tiết nóng nực, phòng trọ của con có quạt máy không? Nếu không có, nhớ đi mua một cái mà dùng. Tiền dùng có còn đủ không? Không đủ thì mẹ gửi cho...
Hướng Nhật vô tri vô giác buông điện thoại, trong lòng hắn có cảm giác rất phức tạp mà không một từ nào có thể biểu đạt được, loại cảm giác này khiến hắn có chút chua xót. Đối với một kẻ từ nhỏ lớn lên trong cô nhi viện như hắn, sự yêu thương của mẹ quả thật là một thứ đồ xa xỉ mà hắn không dám mơ tưởng.
- Thằng nhóc!
Hướng Nhật nói với bóng người trong gương.
- Mày cứ yên tâm mà đi! Chỉ dựa vào ân tình khi mày nhường thân thể này cho tao, tao đã phải báo đáp mày rồi. Huống chi mày còn có một người mẹ yêu thương mày như thế, vô luận thế nào tao cũng sẽ hiếu thuận với cha mẹ mày. Bắt đầu từ hôm nay, tao chính là - Hướng Quỳ!
Nắm chặt chiếc điện thoại di động trong tay, trên màn hình hiển thị thời gian: 8 giờ 53 phút ngày 13 tháng 9, tức là cách thời gian kiếp trước bản thân bị chém chết chưa tới 7 giờ. Mặc dù ở một góc độ nào đó mà nói, hắn đã không còn điều chi vướng bận, nhưng có cừu không báo không phải là lưu manh! Cái lũ chó chết con rùa chỉ vì tiền mà phản bội kia phải tiếp nhận sự trả thù điên cuồng của lão tử, cũng may lúc đó bí mật trọng đại vẫn chưa có nói ra.
Tiền mặc dù không nhiều, nhưng một vài tỷ thì có. Hướng Nhật không phải người hay khoe khoang, đây đều là mồ hôi nước mắt của hắn trong tám năm lăn lộn trên thị trường tài chính. Buồn cười thay đám thủ hạ chó má lại tưởng hắn một mình độc chiếm đa phần phí bảo kê, mà không nghĩ ra lão tử đem số tiền đó đi đầu tư. Kẻ đã lấy được hai cái học vị thạc sĩ MBA(Master of Business Administration - thạc sĩ quản lý công thương) và J.M (Juris Master - thạc sĩ luật) lại có thể là loại ngu dần hay sao? Ngày hôm qua khi hắn đang định thông báo tin tức này, thì cuộc phản loạn đã xảy ra, đầu tiên là bản thân bị hạ độc, khiến cho lực lượng toàn thân bị mất sạch, sau đó còn bị kẻ thân tín nhất chém cho một đao, nếu không phải có mấy tên tiểu đệ một lòng trung thành liều thân đỡ cho, sợ rằng, không những đã sớm toi mạng, mà tấm thẻ ngân hàng cất trong đó hơn mười triệu đô la Mỹ cũng để cho đám cẩu súc sinh kia được tiện nghi rồi...
Còn may là lão tử còn chưa đi gặp Quan nhị gia (Quan Vân Trường, lưu manh xã hội đen HK/Đài Loan hay tôn thờ Quan Vũ, đi gặp Quan nhị gia chẳng khác đi gặp ông bà ông vải), mang theo toàn bộ tài sản trốn thoát được. Tối hôm qua đã đem giấu đi, giờ phải nhanh chóng thu hồi lại mới được, tránh để đêm dài lắm mộng.
Hướng Nhật mặc quần áo rồi bước ra khỏi phòng, lúc này hắn mới biết được nơi này nổi danh là khu cho thuê của Đông thành. Còn chỗ mà hắn cất giấu tiền bạc lại nằm ở Tây thành, nếu muốn đi bộ một hai bước mà tới thực là chuyện không tưởng
Bắt xe buýt rồi xuống ở trạm Tây thành, hắn vội vã đi tới chỗ cất giấu đó.
Trả lờiXóaTrong con hẻm đầy rác rưởi, một mùi hôi thối khó ngửi hòa quyện với mùi khai nồng của nước tiểu, khiến ngươi ta muốn nôn mửa. Hướng Nhật cau mày, không dám tưởng tượng mình tối hôm qua thế nào mà chịu được cái khí độc hôi thối này lâu như vậy. Cẩn thận tránh khỏi thứ xú uế mà chẳng biết là của người hay của súc vật bài tiết ra, đi tới cuối con hẻm, rút ra một tấm thẻ từ phía sau một chiếc túi đựng rác to tướng...
Hướng Nhật cho tới bây giờ vẫn nhận định, chỉ khi trên người mang theo thật nhiều tiền mặt mới khiến bản thân cảm thấy an toàn, cho nên trước giờ hắn toàn làm như vây. Tới ngân hàng rút ra 50.000 rồi bỏ vào trong ví, hắn cảm giác được lòng tự tin đã gia tăng không ít. Thấy cô nhân viên ngân hàng lấy tiền cho hắn luôn ném cho hắn những cái nhìn thật hấp dẫn, đổi lại là ngày trước nếu làm một phát với người phụ nữ thành thục, tướng tá xinh xắn cùng thân hình khêu gợi thế này cũng không tệ, nhưng bây giờ hắn lại đang là một nam nhân còn trinh chính hiệu, lần đầu tiên sao có thể tùy tiện cho đi như thế được?
Ngẩng đầu nhìn về phía tòa cao ốc cao chót vót như vươn tới tận mây xanh, Hướng Nhật thì thào tự hỏi: "Đã lâu không liên lạc với nàng ta, không biết bây giờ ra sao?"
Mấy năm trước hắn vô tình đầu tư vào một công ty nhỏ đang trên bờ phá sản, hiện nay đã trở thành một công ty có quy mô và ảnh hưởng cực lớn của Bắc Hải. Hắn nhớ kỹ lần trước nàng đã có nói, công ty giờ đã có giá trị khoảng 20 triệu đồng. Trải qua thời gian năm năm, toàn bộ đã thay đổi cả ngàn lần, có thể thấy được thực lực của nàng rất mạnh, tuy nói trong đó cũng có công lao không nhỏ của mình, nhưng đại bộ phận công việc lại hoàn toàn do nàng xử lý.
Tùy ý kiếm một quán Internet, rồi tìm một góc khuất, hắn lên trang QQ ( www.qq.com).
Khi vừa mới đánh vào, đã thấy biểu tượng của QQ chạy điên cuồng, Hướng Nhật nhếch môi, có cần phải khẩn trương đến thế không?
"Anh đã lên rồi?"
"Phải."
"Mấy ngày nay sao không thấy anh trên mạng?"
"Ngủ."
Có lẽ là bị hai chữ này làm cho chấn động, đối phương một hồi lâu mới truyền đến một tin tức:
"Chúng ta có thể gặp nhau không?"
"Không thể!"
"Tại sao?"
"Anh có thể cho em số điện thoại."
Hướng Nhật vội vàng gửi ngay số điện thoại.
"Có phải anh cảm thấy em đáng ghét quá không?"
"Một phút sau em gọi anh nhé!"
Sau khi gõ xong những chữ này, Hướng Nhật tắt trang QQ. Hắn đã suy nghĩ kỹ càng trước khi làm việc này, để nàng nghe được tiếng của mình thì về sau cũng dễ dàng làm việc.
Trung Thiên Đại Hạ, là tòa cao ốc cao nhất của Bắc Hải, trên tầng 55, trong một văn phòng ưu nhã tráng lệ.
Trả lờiXóaTô Úc đứng trước cửa sổ, nhìn xuống dòng xe đang qua lại không ngừng trên đường, nội tâm của nàng cực kỳ kích động, rốt cục cũng có thể nghe được âm thanh của ông chủ rồi! Mấy năm trước, với lòng nhiệt tình hừng hực của một sinh viên vừa mới tốt nghiệp Đại Học, nàng rời khỏi cha mẹ đi xây dựng sự nghiệp cho bản thân. Thời gian đầu quả thực rất là thuận lợi, khiến nàng vốn tưởng rằng công việc đang trên một quỹ đạo phát triển thuận lợi mà nàng dày xông chăm sóc, thì một âm mưu đã được sắp đặt rất hoàn hảo làm tiêu tan giấc mộng của bản thân. Nếu khi đó không phải có hắn đột nhiên rót vào một số lượng vốn khổng lồ, sợ rằng thân thể của nàng cũng khó lòng giữ nổi.
Ông chủ rốt cuộc là người thế nào? Ánh mắt rất độc đáo, nắm bắt thời cơ rất thiện nghệ, hơn nữa làm việc không hề dựa trên quy tắc nào cả, nhưng lại có thể thu hoạch được rất lớn. Người ngoài thì đồn nàng là thương giới thần nữ, ai có thể biết được hoàn toàn dựa vào ý tưởng của hắn mà nàng đề ra được những suy nghĩ của bản thân.
Thời gian tới rồi, phải gọi điện thoại cho ông chủ thôi.
- A lô! Ông chủ phải không ạ?
- Là anh!
Thanh âm của một nam nhân trẻ tuổi vang bên tai nàng.
- Là em, Tô Úc đây!
Tâm tình của Tô Úc đầy khẩn trương, đồng thời không hiểu có phải là hưng phấn hay không, ông chủ... thì ra vẫn là một người trẻ tuổi.
- Anh biết, trên TV anh có trông thấy em.
- ...
Tô Úc cảm thấy hai tai nóng bừng, nàng không mấy tùy tiện đứng trước ống kính truyền hình, cũng hiếm khi xuất hiện chính thức.
- Không có việc gì thì anh cúp máy đây, để sau này hãy nói!
Tô Úc vô lực cúp máy, nàng nhìn vu vơ lên trần nhà, lần trò chuyện đầu tiên đã kết thúc trong thất bại.
Chương 2: Hảo hán phải biết tiến lùi
Trả lờiXóaHai ngày nghỉ nhanh chóng trôi qua, Hướng Nhật không thể không đối diện với sự thật - phải đi học!
Cao Triều Đại Học là một trong những trường Đại Học trọng điểm của Bắc Hải, kế đó còn có hai tòa học viện, Bắc Hải Tài Kinh Đại Học( Đại Học Kinh Tế Và Tài Chính Bắc Hải) và Bắc Hải Đại Học Sư Phạm Trung Học. Thực ra thì những nơi này rất quen thuộc đối với Hướng Nhật, đặc biệt là Bắc Hải Tài Kinh Đại Học - hai cái học vị thạc sĩ của hắn cũng là từ đây mà ra.
Phòng trọ cách trường cũng không xa, đi bộ chỉ mất hơn mười phút là tới.
Tính toán thời gian bước vào lớp học, chẳng khác gì dự đoán của hắn, mọi người liếc mắt nhìn hắn với ánh mắt giống như đang nhìn thấy một tảng đá vậy, không đáng để ý. Hướng Nhật cũng chẳng đếm xỉa đến bọn họ, một mình đi tới bàn cuối cùng rồi ngồi xuống, hắn nằm bò ra bàn chuẩn bị ngủ.
Đột nhiên trong lớp học trở nên hỗn loạn.
- Nhìn đi, là Sở Sở đó!
- Nhìn thấy thì sao chứ, bỏ đi! Đừng làm trò nữa! Sở đại mỹ nhân sớm đã là danh hoa có chủ rồi.
- Tao biết, chính vì thế mà tao mới thấy tức. Mày nói xem tên Hướng Quỳ thiếu não ấy có gì tốt chứ, sao Sở Sở lại đi coi trọng hắn như vậy?
- Thiếu não ư? Chỉ số thông minh(IQ) tối thiểu của mọi người ở đây đều trên 70, đâu giống như người nào đó chỉ có 50. Hắn nếu mà là thiếu não, thì ngươi chẳng có não rồi.
- ...( blah, blah, blah)
Hướng Nhật giật mình, thiếu não mà bọn họ đang bàn luận đến hình như là mình, không nghĩ tới còn bàn tới một cô gái nữa, thật đáng giật mình a! Hắn lập tức ngẩng đầu nhìn quanh
Chỉ thấy một mỹ nữ vóc người đầy đặn, dong dỏng cao đang bước về phía này, tóc bó kiểu đuôi ngựa , mặc một cái áo T-shirt màu trắng tinh không có tay, bên dưới mặc một chiếc quần ngắn chỉ dài có bảy phân màu đen bó sát vào cặp đùi thon thả, chân đi giày thể thao, làm cho người ta có cảm giác vừa thoải mái vừa dễ chịu. Khi bước đi còn không ngừng đánh mắt nhìn xung quanh.
Trả lờiXóaHướng Nhật choáng váng, đây là bạn gái của ta ư? Sao trong điện thoại di động không có tên của nàng? Hơn nữa còn là một nữ nhân cực phẩm thế này...... Bằng vào kinh nghiệm tung hoành ong bướm của hắn, chỉ cần liếc mắt nhìn một cái, tuyệt đối là một cô gái còn trinh. Thằng nhóc này không phải bị bệnh đó chứ? Món hời thế này lại không biết hưởng thụ, cái này tiện nghi cho ta rồi đây. Ây ây, nghĩ tới đây, bộ phận sinh dục dưới hạ thể của hắn lập tức trở nên căng phồng.
- Ưm, Quỳ Quỳ!
Mỹ nữ ngồi xuống bên cạnh hắn.
- Sở Sở!
Hướng Nhật xấu xa kêu lên một câu, rồi đưa tay ôm lấy eo của mỹ nữ.
Mỹ nữ trừng mắt nhìn hắn, trong ánh mắt còn lóe lên vẻ chán ghét, thấy hai bên không có ai, bèn đánh lên tay hắn, cả giận nói nhỏ:
- Hướng Quỳ, anh tốt nhất nên có quy củ một chút.
- Quy củ? Em có ý tứ gì thế?
Hướng Nhật cũng phát hiện ra có chỗ không ổn, mỹ nữ này nhìn hắn chẳng khác gì khi nhìn những hòn đá ven đường vậy.
- Đừng có mà đã biết rõ rồi lại còn đóng giả hồ đồ, tôi cảnh cáo anh, anh còn dám động đến tôi nữa, tôi sẽ chặt tay của anh!
Mỹ nữ hung hăng uy hiếp.
- Em chẳng phải là bạn gái của anh.....
- Câm miệng! Tôi chỉ bỏ tiền ra để yêu cầu anh đóng vai bạn trai của tôi thôi, nghe rõ đây, là giả đó! Đừng có mà cóc ghẻ lại muốn ăn thịt thiên nga, nếu không phải thấy ngươi thành thật hiền lành, ta cũng chẳng tìm đến tên đầu heo nhà ngươi.
Sau mỗi một câu nói của mỹ nữ này, vẻ mặt của Hướng Nhật lại biến hóa ba lần, đến cuối cùng hắn đã trở nên âm trầm đến mức đáng sợ.
- Nữ nhân à, nàng khiến cho ta hiểu rõ rồi, nhưng vô luận là thật hay giả, sớm muộn gì ta cũng đưa nàng lên giường!
Trả lờiXóaHướng Nhật lạnh lùng nhìn nữ nhân ngốc nghếch trước mắt hắn, nàng ta tưởng mình là tiên nữ chắc?
- Anh là một tên biến thái!
Mỹ nữ điên tiết quát. Mọi người nghe thấy lập tức chú ý đến nơi đây, nhất là các sinh viên nam, vẻ mặt của họ đầy hưng phấn, hận không thể lập tức nhập vào cái cảnh hoa nhài cắm bãi cứt trâu kia, bọn họ nếu có cơ hội, tên nào cũng muốn trở thành một bãi phân trâu. Song mỹ nữ lại nói ra lời khiến cho bọn họ có chút thất vọng:
- Anh yêu, anh nói mua cho em một chiếc nhẫn phải không? Em cao hứng lắm! Thiếu chút nữa không kiềm chế được rồi!
- Có đúng thế không? Thế em định cảm ơn anh thế nào đây?
Hướng Nhật trào phúng nhìn nữ nhân này, nàng ta đang diễn trò đây mà. Cũng tốt, lão tử dù sao cũng đang nhàn rỗi đến phát chán đây, đùa với ngươi một chút cho vui.
- Anh nói thế nào thì làm thế ấy đi.
Mỹ nữ lườm hắn một cái, quả thật là phong tình vạn chủng.
- Không bằng em hôn anh một cái đi!
Hướng Nhật thấy rõ, trong ánh mắt của nữ nhân này đang tràn ngập lửa giận.
Những người đứng xem hô lên đầy kinh ngạc, tuy biết quan hệ giữa hai người này, nhưng cho tới bây giờ giữa hai người bọn họ chưa bao giờ có những hành vi quá thân mật đến thế.
Mỹ nữ thấy nhiều người đang nhìn nàng như vậy, không có biện pháp cự tuyệt, chỉ thấy nàng ta kề sát mặt của mình vào mặt hắn, nhưng trên thực tế căn bản là chưa hề hôn hắn ta. Người ngoài đứng ở góc chết nên không thể thấy, nàng ta thở ra một hơi trên mặt của Hướng Nhật, rồi nghiến răng nói:
- Ngươi sẽ phải hối hận!
Sau đó ngồi thẳng lại, vẻ mặt đầy thẹn thùng.
Hướng Nhật phục sát đất, đây đúng là một diễn viên đại tài, có thể đóng kịch đến mức lâm li bi đát như vậy, thần thánh a! Bất quá, hắn cũng không định bỏ qua cho nàng dễ dàng đến thế.
- Em đã hôn anh, bây giờ đến lượt anh hôn em.
Không đợi mỹ nữ có phản ứng, hắn đã hôn lên khuôn mặt mịn màng của nàng.
- Oa ....!
Đám thanh niên trong lớp cực kỳ ngạc nhiên. Tên thiếu não bình thường chẳng hề nổi bật, chỉ biết cắm đầu vào sách vở, thế mà lại có lúc mạnh bạo như vậy, thật không tin nổi! Hơn nữa còn được theo dõi một màn kịch kích tình đến thế, thú huyết trong mỗi một người tự dưng sôi trào, khi nhìn về phía những nữ sinh trong lớp, ánh mắt không thể che dấu được dục vọng của bản thân.
Chiếm được tiện nghi, Hướng Nhật sau khi hôn xong, bèn lạnh lùng nói:
Trả lờiXóa- Trong từ điển của lão tử không có hai từ 'hối hận'.
- Hừ!
Mỹ nữ lúc này mời hồi phục lại tinh thần.
- Tôi thực muốn giết anh!
Bởi vì trong phòng học lúc này rất là ồn ào náo nhiệt, thanh âm cơ hồ người ngoài chẳng nghe thấy gì, nhưng nam nhân ở bên cạnh này lại nghe thấy rất rõ.
- Giết tôi ư? Chỉ bằng vào cô? Cho dù cô có giết được tôi, trước đó tôi nhất định đã gieo hạt giống của tôi vào trong cơ thể cô rồi!
Hướng Nhật khinh thường nhìn nàng. Dám nói ta là cóc ghẻ? Hừ, hừ, cứ chờ xem con cóc ghẻ này làm sao ăn thịt được thiên nga nhé.
- Anh đúng là đồ hạ lưu, vô sỉ, lưu manh...
Mỹ nữ tìm tòi trong lòng những từ nào xấu xa nhất, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có vài từ này.
- Hê hê, không phải lúc mới đầu em đã biết anh là kẻ hạ lưu rồi sao? Anh nói cho em biết, nam nhân không bao giờ biết hạ lưu, chỉ biết trung lưu và thượng lưu thôi!
Hướng Nhật nhìn nàng ta đầy vẻ thô tục, ý tứ trong đó rất rõ ràng.
Mỹ nữ rốt cục cũng không chịu nổi dâm ngôn uế ngữ của hắn, bưng mặt rời khỏi phòng học. Mọi người còn tưởng nàng ta chắc đang thẹn thùng, nên cũng không quá để ý.
- Hắc hắc, Quỳ ca, thật là lợi hại a, khiến Sở đại mỹ nhân của chúng ta ngoan ngoãn thần phục như vậy, có thể dạy cho tiểu đệ mấy chiêu đi, để tiểu đệ cũng ôm được đại mỹ nữ về nhà.
Một tên tiểu tử đầu trông như củ tỏi lớn bước tới gần.
- Đây là bí mật bất truyền, không thể dạy được!
Hướng Nhật cười ha ha nói.
- Đại ca, dạy cho tiểu đệ đi mà, đệ cầu xin đại ca mà. Nếu không, đệ gọi đại ca là đại thúc, đại bá, đại gia...
''Đầu củ tỏi'' bắt đầu nói nhảm.
- Lượn đi cho tao nhờ! Lão tử trông già thế sao?
Hướng Nhật cắt ngang lời nói của hắn, tiếp tục nói:
- Cái này là bí mật gia truyền, do tổ tông của ta truyền lại, chỉ truyền cho con trai không truyền cho con gái, chỉ truyền cho bên nội không truyền cho bên ngoại. Giống như cao thủ giang hồ thời xưa, tuyệt chiêu bình thường chỉ có người trong nhà mới có thể học......''Tịch Tà Kiếm Phổ '' có biết không?
- Biết, biết chứ, chính là trong tác phẩm nổi tiếng ''Tiếu Ngạo Giang Hồ'' của Kim lão gia...Bất quá, điều anh nói thì liên quan gì đến ''Tịch Tà Kiếm Phổ'' chứ? Hình như ai cũng có thể luyện kia mà.
''Đầu củ tỏi'' nghi hoặc hỏi.
- Ngu ngốc! Võ công của thái giám thì chỉ thái giám mới có thể luyện. Cho nên, muốn luyện võ công này, trước hết phải vung đao tự cung. Ngươi nhịn đau tự thiến mình, sẽ trở thành thái giám, thái giám trong thiên hạ đều là người một nhà chắc hẳn ngươi cũng biết chứ? Mà nếu đã là người một nhà thì không phải là người ngoài, không phải người ngoài thì đương nhiên ngươi có thể học tập. Được rồi, hôm nay ngươi có thể tự cung được chứ?
Hướng Nhật phát huy ba tấc lưỡi, tựa hồ như đang nhớ lại cuộc sống của mười năm trước khi cùng đám tiểu tử kia ngồi tán gẫu.
- Cắt ư... A! Không đâu, không đâu!
''Đầu củ tỏi " bị hù dọa đến mức choáng váng cả mặt mày, vội lảng sang chuyện khác.
- Quỳ ca, nhìn anh bình thường lúc nào cũng thành thực vô cùng, chẳng bao giờ hé răng dù chỉ một câu, không tưởng được hôm nay lại nói nhiều như thế.
Hướng Nhật lập tức cảnh giác, sao mình lại mau quên đến thế? Kiềm chế mình, làm người phải kiềm chế mình một chút, không thể quá kiêu ngạo, đừng quên bản thân là một tên mượn thể xác người khác. May là trước kia hắn không mấy tiếp xúc với người khác, cho nên mọi người cũng không hiểu rõ về hắn lắm. Khối '' thịt thiên nga''(Sở Sở) kia có vẻ hiểu về mình ít nhiều, chẳng biết nàng ta hiểu rõ mình đến đâu? Không được, phải mau chóng tóm nàng ta, cho dù nàng ta có là Bá Vương... cũng phải làm cho gạo nấu thành cơm, ván đã đóng thuyền.
Trả lờiXóa- Quỳ ca, anh làm sao vậy? Có nghe thấy đệ nói gì không?
"Đầu củ tỏi" hỏi lại một lần nữa.
- Nghe, nghe rồi, có chuyện gì cứ nói đi, tao đang nghe đây.
- Anh và Sở Sở có phải vừa mới cãi nhau đúng không?
"Đầu củ tỏi" ngồi ngay xuống chỗ lúc trước của mỹ nữ.
- Không có chuyện đó! Chúng tao yêu thương nhau vô cùng, sao mày lại nghĩ thế?
Hướng Nhật khẳng định trả lời.
- Đệ thấy nàng ta bưng mặt khóc chạy ra ngoài mà!
- Không thể nào? Ánh mắt của mày sao lại lợi hại vậy? Nếu đã như vậy, tao cũng không dấu nữa, kỳ thật...
Hướng Nhật ngoắc ngoắc tay, có ý bảo hắn ghé sát lỗ tai lại đây.
- Nàng đã mang trong bụng đứa con của ta, được hai tháng rồi.
- Cái gì!
"Đầu củ tỏi" hét nhỏ 'a' một tiếng bật người đứng dậy.
- Bình tĩnh, bình tĩnh lại đi!
Hướng Nhật kéo hắn:
- Mày việc gì phải kích động nhứ thế?
- Không có ý gì đâu, Quỳ ca, đệ chỉ hơi kinh ngạc thôi!
"Đầu củ tỏi" gãi gãi đầu:
- Đây là chuyện tốt a, vậy sao đại tẩu còn khóc?
- Ài!
Hướng Nhật ra vẻ bất đắc dĩ.
- Mày biết đấy, chúng ta bây giờ là sinh viên, học tập là quan trọng nhất, không thể để những chuyện khác làm cho phân tâm. Cho nên, ta vừa rồi đề nghị cô ấy đi phá thai, nhưng cô ấy sống chết gì cũng không chịu, nói nhất định phải sinh ra đứa con này...... Ài, thật sự là tội cho nàng quá.
"Đầu củ tỏi" hoàn toàn không nói gì, Quỳ ca thật là "trâu bò" quá, nhưng mà … ta thích. Ta nhất định phải coi anh ấy là thần tượng mới được. Đột nhiên giống như nhớ tới cái gì đó, trên khuôn mặt của mặt của ''Đầu củ tỏi'' tràn đầy lo lắng:
- Quỳ ca, anh phải cẩn thận đấy!
- Sao thế? Tao có điều gì cần phải lo lắng à?
Hướng Nhật có chút không nghĩ ra.
- Đại tẩu có một người anh họ xa ở trong trường học, nghe nói hắn ta cực kỳ quý đại tẩu, nếu như để hắn biết, sợ rằng...
''Đầu củ tỏi'' ngập ngừng không nói hết lời, tựa như ai cũng biết phía sau chắc hẳn là sự trả thù cực kỳ kinh khủng.
- Sợ cái gì! Cứ để cho hắn tới đây, biểu ca thì sao? Tao đánh cho nó thành B*** ca(Bờ là chữ đầu của cái gì bậy bạ ấy!) đấy chứ.
Trả lờiXóaHướng Nhật khoác lác không biết xấu hổ.
- Người anh họ này của đại tẩu là nhu đạo lục đẳng và Tae Kwon Do thất đẳng cao thủ.
''Đầu củ tỏi'' cảm thấy cần phải nhắc nhở hắn một chút.
- Chỉ có chút thực lực thế thôi à? Có nữa tao còn chưa để vào mắt đâu. Tao đây chính là nhu đạo thất đẳng, Tea Kwon Do bát đẳng, Không Thủ đạo cửu đẳng, Triệt Quyền đạo thập đẳng.
- Quỳ ca, đệ nói thật đó! Đừng nói huynh lợi hại thế chứ có lợi hại nữa cũng vô dụng, anh họ của chị dâu chính là đoàn trưởng của nhu đạo xã đoàn và Tea kwon Do xã đoàn, nhân thủ của hai xã đoàn này cũng lên đến hơn một ngàn người.
- Con bà nó chứ! Thế mà dám khoe khoang với ta à!
Hướng Nhật mồm thì nói vậy, nhưng cũng cảm thấy đầu hắn như to gấp hai lần. Hắn không ngờ được phía sau của cô nàng đanh đá kia còn có lão Đại cường hãn như thế làm chỗ dựa. Tuy nói bản hắn chưa thực sự chim chuột nàng ta, nhưng nhìn bộ dạng của nàng ta lúc vừa rồi, xác suất để nàng ta quay trở về gọi B*** ca của nàng ta đến đây là rất lớn. Thực lực của bản thân bây giờ còn chưa khôi phục lại hoàn toàn trạng thái cao cường lúc trước, hơn một ngàn người xông lên, phỏng chừng rất nhanh hắn sẽ xong đời. Không được, thừa dịp còn chưa có ai tới, phải nhanh chóng bỏ trốn thôi, hảo hán biết tiến thì cũng biết lùi!
- Huynh đệ, con mèo mẹ trong nhà ta đã sinh được mấy con mèo con, ta phải quay về nhà để xem, cậu giúp ta điểm danh nhé, đi trước đây!
Nói xong, mặc kệ tiếng chuông vào học vừa lúc vang lên, hắn trực tiếp lao ra khỏi phòng học.
ương 3 Một mình đấu mỹ nữ
Trả lờiXóa- Chạy nhanh thế?
Mắt thấy chỉ còn vài bước nữa là chạy tới cổng trường, hắn bỗng nhiên nghe thấy thanh âm rất dễ nghe của một cô gái vang lên.
- So với các ngươi vẫn còn kém xa!
Hướng Nhật làm một cuộc so sánh về thực lực giữa hai bên, kết luận thật khiến cho người ta có chút đau lòng: không thể dùng sức, chỉ có thể dùng trí.
Mấy trăm người mặc võ phục màu trắng đang lũ lượt xông tới, có nam có nữ. Trong số bốn người mà hắn trông thấy rõ ràng nhất, Sở đại mỹ nhân không ngờ cũng nằm trong số đó.
- Sở Sở, có phải là tên tiểu tử này dám khi dễ em không?
Người lên tiếng là một thiếu niên anh tuấn rất có ngạo khí đứng bên trái của mỹ nữ, cao tới trên 1,9 mét, eo đeo đai đen.
- Chuyện của em, anh không cần quan tâm!
Mỹ nữ oang oang đáp lời.
Thanh niên ngạo khí kia tuy bị mỹ nữ trách như thế nhưng vẫn không tức giận, hắn trừng mắt nhìn Hướng Nhật đầy hung hãn, có chút lúng túng lui ra sau.
- Mày chính là Hướng Quỳ?
Thanh niên có khí độ trầm ổn đứng sau lưng của mỹ nữ lên tiếng hỏi, ánh mắt của hắn đầy uy hiếp khiến người ta sợ hãi.
- Không sai, là tao!
Hướng Nhật là lão Đại của đám lưu manh đầu gấu rất lâu, cho nên rất ngứa mắt với kẻ nào nói chuyện với hắn bằng thái độ ngạo mạn.
- Tìm tao có chuyện gì? Nếu là chuyện lãng xẹt thì tao không thèm để tâm tới!
- Hướng Quỳ!
Trả lờiXóaSở mỹ nhân giận giữ nói.
- Anh dám nói chuyện với biểu ca như vậy! Tôi phải...
- Đàn ông đang nói chuyện, đàn bà ngậm miệng lại!
Hướng Nhật nói câu này khiến cho mọi người tức giận. Các thành viên nữ của đối phương mặt đỏ phừng phừng nhìn chằm chằm vào hắn, hận không thể trừng phạt ngay cái tên hỗn xược này. Đến ngay cả mỹ nữ Đài Quyền đạo (Tea Kwon Do) với vẻ mặt băng lãnh từ đầu đến giờ không có chút biểu tình đứng bên tay phải của Sở mỹ nhân, cũng bắt đầu dùng ánh mắt lạnh lùng để đánh giá hắn.
Sở mỹ nhân nắm chặt tay, thanh niên khí độ trầm ổn bèn ngăn cản nàng:
- Sở Sở, chuyện này để anh xử lý.
Tiếp theo hắn chuyển sang nhìn tên nam nhân đáng khinh bỉ kia, kiên nhẫn nói:
- Nơi này không thích hợp để nói chuyện, tìm một chỗ vắng hơn được chứ?
- OK! Địa điểm ngươi cứ tùy tiện mà chọn.
Đại ca đúng là đại ca, có thể nhịn được những thứ mà người khác không nhịn được! Quả nhiên không hổ là lão Đại lãnh đạo hai cái xã đoàn.
Bên cạnh truyền lại một tiếng hừ lạnh, Hướng Nhật khó chịu nhìn lại, nguyên lai là một tên mặt trắng họ Cao, thấy tên đó đang nhìn mình bằng một ánh mắt có ý nói " Tiểu tử, mày chết chắc rồi", hắn lập tức đáp lại " Không cần thế, cháu trai, gia gia đây không cần ngươi hộ tống’’, không quản hắn có hiểu ý của mình hay không, Hướng Nhật quay đi nhìn đám mỹ nữ.
Thanh niên cao ngạo đó tức giận đến mức nghiến răng kèn kẹt, hắn đã cảnh cáo tên kia đừng có động vào nữ nhân của hắn, thế mà thằng khốn kia dám đáp lại bằng một ánh mắt có ý " Tao cứ động vào nữ nhân của mày đấy, mày làm gì được tao nào". Mẹ kiếp, nếu không giáo huấn được mày, lão tử không phải họ Cao!
doc truyen hay
Trả lờiXóahttp://diendan.vietgiaitri.com/chu-de/dinh-cap-luu-manh-82260.vgt&st=0
đọc xong câu mà mắt mình cũng đỏ hoe
Trả lờiXóatui la nguoi thu bi nhju day troi 1 so phan bi tham cho cac nhan vat that su rat buon co ạ thik hay lien lac voi tui babier_iloveyou_bykute rat mong lam wen pipii
Trả lờiXóahix toi ngiep wa sao og troi lai bat cog voi nhug nguoi nhu the nhi?
Trả lờiXóatình yeu của linh và vinh thật đẹp mình chúc hai bạn mãi hạnh phúc nha
Trả lờiXóa