Hụt hơi vì vợ… “cai”!
Duy vòng tay ôm eo vợ thì Hương lảng tránh. Cô gạt mạnh tay chồng, miệng thỏ thẻ: “Đừng có đụng vào em!”. Trước thái độ gay gắt của vợ, Duy thộn mặt ra khổ sở.
Hương giải thích với chồng rằng nếu như không kiêng kỵ trong mấy ngày đầu năm thì dễ xui xẻo lắm. Thế là hết ngày nọ đến ngày kia, “bài thuốc” tình yêu của vợ cứ ẩn lại hiện. Mới đầu năm mà Duy đã thấy “xui” trong chuyện chăn gối rồi chứ nói gì đến “hên” nữa. Cứ theo cái đà này thì có mà lục đục và kiêng cả năm. Nghĩ vậy, Duy càng ngao ngán hơn.
Hương còn cẩn thận hơn khi “kiêng” luôn chuyện ấy vào ngày lẻ, ngày mùng 1 và ngày rằm vì theo cô thì những ngày đó là trăng tròn, trăng méo gì đó, rất “nguy hiểm”. Như vậy thì tất nhiên là ba ngày tết càng phải “cấm tiệt”.
Hương đi “tăm” kinh nghiệm của một số người bạn và về nhà ứng dụng một cách triệt để. Hương quy định là tết nhất hai vợ chồng sẽ “nội bất xuất, ngoại bất nhập”, tránh đụng chạm vào người nhau thì cả năm làm ăn mới suôn sẻ được.
Duy cứ đau đầu kêu vợ dở hơi, còn Hương vẫn một mực hứa hẹn: “Chịu khó kiêng đi anh. Sau dịp tết là em chiều”. Duy dở khóc dở mếu, nhăn nhở với những lời hứa “sẽ đền bù sau” của vợ.
Đêm 30 coi như thất bại, đêm mùng 1 cũng không ăn thua. Nhưng đến đêm mùng 2 thì Duy dùng chiến thuật lân la, mon men nhè nhẹ bằng những câu chuyện cười, rồi chuyển sang tình yêu nồng cháy để vợ tạm quên đi mấy cái trò “cai” tình chết tiệt, điên khùng kia đi.
Khi chiếc áo của vợ đã bị bàn tay Duy từ từ cởi gần hết 5 cái cúc, cảm hứng bay bổng, êm ái mãi tận đẩu đâu, Duy mừng thầm vì “quả” này anh chắc thắng. Ai dè đang cười với câu chuyện của chồng mà Hương vẫn còn khá “tỉnh táo”. Bất thình tình cảm hứng của Duy bị tụt xuống dốc khi Hương hét lên: “Ấy, anh quên mất nay là ngày lẻ hay sao?”. Thế là Duy tiu ngỉu, giơ tay “xin hàng”.
Mặt Duy méo xệch khi cái cảm hứng muốn được “yêu” vợ không chờ được đến ngày mai, huống hồ là sau mấy ngày nữa. Đến mùng 3 tết thì Duy thấy bức bối thực sự. Vợ thì lúc nào cũng quyến rũ với cái áo voan mỏng màu tím, người thì cứ ngất ngây mùi nước hoa, Duy càng tức điên hơn khi bị từ chối.
Cứ như vậy, mùng 3 cũng chả “làm ăn” được gì, Duy không sao đi vào giấc ngủ được...
(Ảnh minh họa)
Cứ như vậy, mùng 3 cũng chả “làm ăn” được gì, Duy không sao đi vào giấc ngủ được. Anh bảo có thêm chút rượu mà thiếu men tình thì xem như về “mo”. Nhưng đúng là “lệnh ông không bằng còng bà”, lúc này chuyện chăn gối đã không còn là chuyện anh muốn hay không nữa mà y án theo ý vợ và cấm có làm “liều”.
Đêm mùng 4 đến hơi chậm chạp so với mong muốn của người đàn ông “xa” vợ như Duy. Không còn kiêng kỵ gì nữa, mới 8 rưỡi, khi cơm nước xong xuôi, con bé chích bông đã ngủ, anh nhảy tót lên giường chờ “yêu” vợ. Đêm nay anh quyết phải đòi hỏi vợ cho bõ những ngày thiếu thốn, anh cũng muốn xem vợ đền bù như thế nào, có thấm tháp vào đâu không?
Khi “đâu đã vào đấy”, mặt Duy nở nụ cười đầu xuân thì lại phải “ăn” thêm một cục tức nữa khi vợ phũ phàng: “Thôi anh, vậy đủ rồi. Đã cai được mấy ngày tết thì thêm nốt ngày hôm nay nữa cho linh nghiệm. Nếu mình mà tiến thêm một bước nữa là xôi hỏng bỏng không đấy…”
Đến vợ… “bỏ bê”!
Hưng đi làm về, hai mắt trố ra nhìn nhà cửa ngày tết mà vợ anh bày biện. Tất cả mọi đồ đạc trong nhà được “đổi ngôi” tất thảy. Chưa cần để chồng hỏi gì, Nhi đã thanh minh: “Năm ngoái chỉ vì làm ăn chả đâu vào đâu nên năm nay em muốn chỉnh sửa chút cho sáng sủa hơn ấy mà”.
Vào đến phòng ngủ, Hưng càng sốc hơn vì chả còn giống mọi hôm nữa. Vị trí từng đồ vật trong nhà đang quen tay bỗng nhiên lạ lẫm. Năm nay Nhi đang muốn có con tuổi Hổ nên cô “xoay” đồ đạc đủ kiểu để cho ra Hổ thì thôi. Chẳng biết nghe đâu, chuyện chăn gối của vợ chồng cũng trở nên xáo trộn vì con Hổ của vợ.
Ban đầu là tư thế nằm, sau là đến hướng. Nhi bảo xét theo căn nhà thì hướng tình yêu là hướng đông nam. Vậy nên đầu giường chuyển cái xạch theo ý vợ. Tưởng vậy là “ngon” rồi, ai dè, Nhi vẫn phải nói đi nói lại cho chồng thuộc lòng chuyện “nên” và “không nên” trong mấy ngày tết.
Cứ tưởng vợ nói đùa cho vui, ai dè Nhi làm thật. Cô không cho chồng gần “hơi” mình và cũng không được đụng chạm vào người vì “có kiêng có lành”. Và vì thế cho nên những ngày tết đối với Hưng chẳng khác nào “địa ngục”, cảm giác lúc nào cũng ức chế, nhất là khi mặt vợ vẫn tươi rói, xem chừng tỏ vẻ đắc thắng lắm.
Đêm 30 là giây phút chuyển giao năm cũ sang năm mới nên tránh cọ xát,
gần gũi anh à… (Ảnh minh họa)
Còn chuyện của Thắng cũng chẳng hơn gì, năm mới được vợ mua tặng một cái áo sơ mi trắng, anh đang định bụng sẽ “đáp lễ” lại vợ một đêm cho ra “trò trống”. Nhất là mùng một lại cũng là lễ tình nhân nữa thì xem như chuyện chăn gối cả năm sẽ hết ý.
Ăn giao thừa xong, làm vài cốc bia cũng hơi “phê phê”, Thắng đảo mắt nhìn vợ: “Nhìn em lúc này càng xinh”. Nói rồi Thắng kéo cái chăn chùm lên người hai vợ chồng thì Lan xua anh như xua hủi: “Chết cha, em quên mất nay là ngày cần phải kiêng nhất. Con Thanh nói đêm 30 là giây phút chuyển giao năm cũ sang năm mới nên tránh cọ xát, gần gũi anh à…”
Thế là những giây phút ngắn ngủi, những dự định tốt đẹp cho đêm tình nhân của Thắng đã tan tành xác pháo.
Đến mùng 1 tết, Thắng đang “tưng bừng”, sướng rơn vì những ý nghĩ “độc chiêu” trong đêm nay thì Lan lại đang bận gọi điện chúc tết bạn bè. Thắng bảo để “ban ngày ban mặt” nhưng Lan nhất định không nghe vì theo cô thì lúc trời chưa sáng lời chúc mới “chuẩn”.
Giờ giấc ngủ nghỉ của hai vợ chồng cũng thay đổi theo, Lan còn bắt chồng không được mặc áo màu đỏ vì màu đỏ đối nghịch với mệnh kim của cô. Nói chung trong mấy ngày tết là chồng nhất định phải “cai” vợ, khoảng cách giữa hai vợ chồng là nửa mét. Thắng chỉ mong nhanh hết tết cho đỡ “thèm”.
Bị vợ “bỏ bê” có mấy ngày thế này mà Thắng thấy râu trên cằm đã dài thêm được vài centimet. Thế mới biết cảm giác những ngày mình nhậu nhẹt bê tha, bỏ mặc vợ con… Thắng nhăn nhở, thở dài, đúng là không được gần vợ mới thấy mình được nếm “mùi” chờ đợi!
kakaka vai dai' that may' ba` vo me tin' het cho~ noi' poc tem ne` kakaka
Trả lờiXóasorry mylove
Trả lờiXóavai dai
Trả lờiXóavai dai wacac ban oj tui la >>>.yahoo
Trả lờiXóa