
-Anh Bin!! đừng đi!!!!
Nó giật mình tỉnh dậy với khuôn mặt đầm đĩa nước mắt.
-Lại là giấc mơ đó.Nó có ý nghĩa gì chứ?
*15 năm trước.
Trên một bãi cỏ xanh tươi,dưới chân của gốc cây bằng lăng có một thằng nhóc 15 tuổi đang ngồi hóng gió.
-Anh Bin!!!_tiếng của một con nhóc vang lên sau lưng .Thằng nhóc quay lai thì thấy nó đang chạy tới.
-Gì nhóc?
-Sau này anh Bin muốn làm nghề gì?
-Anh chưa biểt,còn nhóc tính làm cái gì?
-Nhóc muốn làm người viết…viết…viết…_nó cố gắng để tìm ra đúng từ cần nói.-ah nhớ rồi.viết kịch bản phim.
-Nhóc làm gì biết chữ.
-Thì nhóc sẽ đi học,mà hôm nay trên lớp cô giáo dạy nhóc đếm số rồi đấy._Rồi nó đọc một mạch từ 1đến 10
-Nhóc giỏi nhỉ.Dzậy thì anh Bin sẽ làm đạo diễn để làm những bộ phim mà nhóc viết héng.
-Dạ,những bộ phim của anh em mình sẽ nổi tiếng khắp thế giới.
Nói rồi nó với thằng nhóc cụng đầu vào nhau, đó là cách mà 2 đứa nó hay làm khi hứa với nhau điều gì đó.
*5 năm sau khi lời hứa đc cam kết
-Anh Bin!!!_Vẫn là một con nhóc chạy tới chỗ gốc cây bằng lăng trên bãi cỏ xanh mượt.Nhưng ngồi dưới gốc cây giờ đây ko còn là một thằng nhóc nữa mà là một chàng trai cao ráo.
-Gì nhóc?
-Sao hôm nay anh Bin buồn dzậy? _nó liền hỏi sau khi nhìn thấy khuôn mặt buồn rầu của anh
-Ko có gì đâu nhóc._Anh nhìn nó trả lời
-Nhóc thấy có mà.Mặt anh Bin buồn lắm.Anh Bin buồn vì bà anh Bin mới mất ah?
-Ko có đâu.Anh vẫn vui vẻ mà
-Dzậy sao anh Bin ko cười.
-Thì anh cười đây nè? _nói rồi anh nở một nụ cười gượng gạo ko thể tả nổi.
-Anh Bin nói xạo.Anh Bin cười nhìn xấu quắc ah.Chắc chắn anh Bin đang buồn.
-Đã nói là ko có gì rồi mà,hỏi hoài. _Anh quát lên
-Ko nói thi thôi,ko them chơi với anh Bin nữa.Anh Bin Xấu. _Nó nói mà mặt nó rưng rưng nứơc mắt.
Biết là sẽ ko xong với cô nhỏ,anh nói:-thôi mà cho anh xin lỗi đi,anh đã nói là ko có gì mà nhóc ko tin anh ah.Nhóc mà ko tin anh ngày mai anh ko thèm ra đây chơi với nhóc nữa.
Nghe thấy anh doạ ko ra chơi với nó nữa nên nó thôi ko khóc nữa. Nó chạy ra chỗ anh:-trong xóm mình có 2 anh em mình chơi với nhau,anh ko chơi với em thì em chơi với ai.
-Dzậy nhóc phải nghe lời anh nghe hông
-Dạ
-Mà nhóc nè,nếu một ngày nào đó,nhóc đến đây mà ko thấy anh thì sao?
-Thì nhóc sẽ đến nhà anh Bin
-Nếu đến nhà anh mà vẫn ko thấy thì sao?
-Thì em sẽ chạy tới trường của anh Bin
-Nếu ở trường cũng ko?
-Thì em sẽ tới tiệm kem mà mình hay ăn,chẳng phải anh Bin cũng thix tới đó sao?
-Nếu tới đó cũng ko có?
-Em ko biết.
-Sao lại ko biết?
-Em chưa nghĩ ra.
-Vậy thì nhóc từ từ suy nghĩ đi nha. _Nói xong anh đứng dậy. –thôi mình đi về đi nhóc,trời sắp mưa rồi đấy.
-Dạ,rồi nó tạm biệt anh và đi về nhà,nó vừa đi vừa suy nghĩ về câu hỏi của anh, đối với cái đầu 10 tuổi non nớt của nó thì nó ko hiểu đc ẩn chứa bên trong câu hỏi của anh là gì đâu.Nó cứ đi mà ko biết trời đã bắt đầu mưa từ bao giờ.
Tối hôm đó,nó bị bệnh vì dầm mưa hồi chiều,khi nó về tới nhà toàn thân nó ướt nhẹp.Từ trước đến giờ,nó vẫn là con bé yếu đuối,rất dễ bị bệnh.Nó phải nằm ở nhà suốt ba ngày liền ko đc đi đâu.Nó rất nhớ anh Bin của nó.Tới ngày thứ 4 trong lúc mẹ nó ko để ý,nó đã trốn ra ngoài,nó chạy đến bãi cỏ xanh mượt đó,nó đến tới chỗ cây bằng lăng mà anh Bin của nó thường ngồi,nó ko thấy anh Bin nó đâu hết,nó kêu thật to:-Anh Bin!!!_ko thấy ai trả lời.Nó lại kêu:-Anh Bin!!!_cũng ko có gì.Chỉ có gió,những ngọn gió như đang nói gì với nó.Nó chạy,chạy thật nhanh tới nhà của anh,dương như gió đã góp 1 phần sức đưa nó tới nhà anh nhanh hơn.Nó chạy nhanh hơn mọi ngày,một đứa con gái ốm yếu như nó chưa bao giờ chạy đc như thế cả.Nó tới nhà anh,thấy anh đang chuẩn bị bước lên 1 chiếc xe hơi sang trọng,nó gọi:-Anh Bin!!!
Anh quay lại.Thấy nó,anh bước thật nhanh tới:-sao mấy bữa nay em ko tới._Rồi anh nhìn thấy khuôn mặt xanh mét của nó anh nói:-Nhóc ngố,em chạy tới đây ah.
Nó chẳng nói gì cả,chỉ đứng nhìn anh.
-Anh phải đi rồi._Anh nói.
-Anh Bin đi đâu.
-Anh phải đi với ba anh đến một nơi xa lắm.
-Xa lắm là đâu,cho nhóc theo với.
-Ko đc đâu,em mà đi với anh mẹ em sẽ lo lắm,em muốn để mẹ em ở lại một mình ah?
-Ko,em có thể kêu mẹ em đi cũng em.
-Ko đc đâu,mẹ em còn có công việc của em.Mẹ em ko thể bỏ nó để theo anh đc
-Vậy mai mốt ai sẽ đi chơi với em,ai sẽ dắt em đi ăn kem. Ở đây ngoài anh ra đâu có ai chơi với em đâu.
-Em lớn rồi mà,sau này em sẽ tìm đc hoàng tử của em.Hoàng tử của em sẽ dắt em đi chơi,sẽ đi ăn kem chung với em,sẽ làm mọi chuyện mà em thích như anh đã làm cho em.
-Sao anh ko làm hoàng tử của em
-Anh ah,anh chỉ có thể làm chàng hiệp sĩ của em thôi,hoàng tử của em sẽ đến sau anh,và thương em nhiều hơn anh.
-Vậy,hiệp sĩ đi rồi ai sẽ bảo vệ công chúa.
-Công chúa đã lớn,sẽ tự bảo vệ mình đc mà phải ko
-Vậy hiệp sĩ sẽ về lại với công chúa chứ?
-Chắc chắn,sẽ có lúc công chúa sẽ lại cần đến hiệp sĩ thôi.Nhưng công chúa phải tập tự bảo vệ mình trước khi hiệp sĩ trở về.
-Vậy bao giờ hiệp sĩ sẽ về?
-Khi nào hiệp sĩ có thể về đc thi hiệp sĩ sẽ về thôi,công chúa ngoan nhé
-Dạ,em biết rồi._nó nói mà nó cứ cúi gầm mặt xuống,nó ko dám nhìn vào anh,nó sợ nó sẽ khóc,mà anh đã bảo khi nó khóc nó sẽ nhìn rất xấu,mà nó lại ko muốn anh nhìn thấy bộ mặt xấu xí của nó.
-Nhưng anh hứa là sẽ trở về đó nha.
-Uhm,anh hứa mà.
Nó nhướn chân lên,và anh cũng hiểu nó đang làm cái gì nên anh cũng cúi đầu xuống.
-…..
-Hứa rồi đó nha,anh Bin phải về với nhóc đó.
Rồi anh quay lưng bước lại chỗ cái xe có một người đàn ông đang chờ sẵn ở đó.Anh quay đầu lai:-Nhớ anh thì đừng khóc nha nhóc.
-Dạ.
Rồi anh cúi người xuống định bước vào trong xe,nhưng chợt nhớ ra điều gì đó,anh chạy lại chỗ con bé đang đứng.Anh đặt lên cổ nó một sợi dây chuyền.
-Cái vòng này giống chữ O trong tên Oanh của em,còn con cá heo nay giống hinh chữ L trong tên Linh của anh.Cá heo và vòng tròn còn vào với nhau thì anh luôn ở bên em,nó sẽ thay anh bảo vệ em cho đến khi hoàng tử của em đến đón.Hoặc chàng hiệp sĩ của em quay về.
-Anh tên Linh sao? _từ trước tới giờ nó chỉ biết anh là Bin chứ chưa bao giờ gọi anh là Linh cả,nó ko biết tên thật của anh là gì.Và đây là lần đầu tiên nó biết đến tên anh.
-Uhm,nhớ đây.Chàng hiệp sĩ của em tên Linh,nhớ nha đừng quên.
Nói rồi anh quay đi và bước lên xe.Chiếc xe bắt đầu lăn bánh,và những giọt nước mắt đã lăn dài trên má của nó.
-Anh đã nói là đừng khóc rồi mà,sao ngốc thế. _ Anh nói khi đang ngồi trên xe,khi nhìn thấy nó khóc qua cái gương chiếu hậu.
-Thì ra đây là lí do con vẫn chần chừ sao._người đàn ông trên xe nói.
-Cô bé là công chúa nhỏ của con…
Chiếc xe cứ thế cứ đi bỏ lại sau lưng một con bé cứ khóc,trời đã bắt đầu mưa,nó vẫn cứ khóc,từng hạt mưa hoà chung vào với từng hạt nước mắt của nó.
-Anh Bin!!! ĐỪNG ĐI!!!!_nó la lớn khi nó ko còn nhìn thấy bong dáng của chiếc xe nữa.
-Anh Bin, đừng đi, đừng đi mà….đừng đi…_nó cứ nói cứ nói,nó hoàn toàn ko để ý rằng trời đã mưa rất to rất to,cơn mưa như bao phủ nó,như đang ôm nó vào trong mưa vậy.Nó cứ khóc,cứ nói,nó cứ như thế cho đến khi kiệt sức mà ngất đi.
*1 tuần sau
-Con đang ở đâu đây má._nó hỏi mẹ nó sau khi nó mở mắt ra,nhìn những cảnh tượng lạ lẫm xung quanh.
-Con đang ở bệnh viện con yêu _mẹ nó dịu dàng nói.
-Bạn đã ngủ khá lâu rồi đó._Giọng 1 con nhóc vang lên sau lưng nó,nó quay lại,nhìn khuôn mặt lạ lẫm của một con nhỏ có nụ cười như một thiên thần đang nhìn nó.
-Bạn là ai vậy?
-Mình ở cùng phòng bệnh này với bạn.Bạn làm mình lo quá.Bạn vào đây mà cứ ngủ suốt.
-Ủa.Má mới mua sợi dây chuyền này cho con ah_nó bất giác hỏi khi nó thây sợi dây chuyền con cá heo trên cổ nó.
Mẹ nó nhìn nó sững người,nhưng vì ko muốn để nó suy nghĩ gì nên bà đành nói:
-Uhm,con thích ko?
-Con thích lắm,cám ơn má
-Thôi 2 đứa ngồi đây nói chuyện để má đi ra ngoài kiếm cái gì cho con ăn.
-Dạ_nó đáp
-Cậu bé bên kia là ai vậy._nó hỏi cô bạn nhỏ
-Cậu ấy mới bị tai nạn ,mới đưa vào đây hôm kia.
-Mà bạn tên gì thế.
-Mình tên Vân.
-Minh tên Oanh,còn cấu ấy
-Cậu ấy tên Đăng
-Ko cần phải nói hộ tôi đâu,_câu bạn tên đăng nãy giờ nằm im trên giường h giờ mới lên tiếng
-Mình làm bạn đc ko._nó nhìn Đăng cười
-Đc thôi,cậu bạn tên Đăng đỏ mặt nhìn nó đồng ý.
-Còn bạn thì sao,vân ko muốn làm bạn mình ah,_nó quay sang cố bạn kia
-Minh rất sẵn sang.
Ở văn phòng của bác sĩ.
-Bác nói sao,con tôi…
-Có lẽ là do cơn sốt quá cao đã ảnh hưởng tới 1 phần trí nhớ của cháu, đây ko phải là chuyện hiếm xảy ra .Có lẽ cháu nó sẽ sớm hồi phục nhanh thôi.
-Nhanh là bao lâu hả bác sĩ?
-Còn tuỳ thuộc vào cháu nhà chị nữa.
-Vâng,có khi thế lại tốt cho nó.
******************************
Trở lại với hiện tại, khi câu chuyện bắt đầu
-Bye momy,con đi học đây
-Đi đường cẩn thận nha con.
-Dạ,hôm nay con có hẹn với Vân và Đăng rồi,có lẽ con sẽ về trễ.Má với dượng cứ ăn cơm trước đi khỏi chờ con.
-Have a good day ,con yêu _ba dượng của nó nói vọng ra sau lưng nó sau khi nó vừa mới bay qua chỗ ông đứng ở ngoài vườn.
-You too,Step dady._Nó nói và giơ tay lên chào ba dượng của nó,rồi leo lên cai piago và cứ thế phóng đi.
Nó,tên đầy đủ là:Nguyễn Hoàng Oanh
Tuổi:20
Nghề nghiệp:Sinh viên năm 2 khoa quản tri kinh doanh trường RMIT, đồng thời cũng là nhà biên kịch của công ty “Thế giớ trẻ”
Hoàn cảnh gia đình:Bố mất sớm,sống cùng mẹ.Năm 12 tuổi,mẹ tái giá với TGĐ công ty sản xuất phim “thế giới trẻ”.Sau đó dọn về sống với bố dượng.Tuy ko phải là con ruột nhưng Oanh vẫn đc ông ba dượng cưng chiều y như con gái ruột,chính vì thế,tuy ham mê viết kịch bản phim nhưng nó vẫn học ngành quản trị kinh doanh cho mẹ và bố dượng nó vui long.
Nhưng vì thương con nên bố dượng nó vẫn cho nó đi theo con đường viết kich bản,và đồng thời gia nhập công ty để phụ ông trong công việc
*2h30 trường đại học quốc tế RMIT
-Oanh!mày làm gì mà chạy như ma rượt thế._tiếng con vân vang lên sau lưng
-Tao đang bận.Bố dượng tao đang chờ,có một cuộc họp về sản xuất phim tểt và kich bản lần này là của tao.Hôm nay,có một anh chàng đạo diễn mới từ Mỹ về,và hắn sẽ đạo diễn phim của tao,cho nên tao phải đến đó để làm quen._nó nói nguyên 1 hơi làm cho con nhỏ bạn nó ko thể nào theo kịp
-Vậy mày còn nhớ cuộc hẹn tối nay của tụi mình ko đấy.
-Có,8h tại Windows đúng ko,tao nhớ mà.Mày khỏi lo.Mày với thằng Đăng cứ lên đó trước,tao sẽ lên sau,ok.
-Ok.
-Ah’ trễ rồi.Tại mày ko đó,tao đi đây.
Nói rồi nó leo lên xe chạy thẳng một mạch đến công ty,bỏ lại con bạn đứng lắc đầu:
-Cái con này đúng là,làm gì cùng ào ào ko ah.
-Tao nói với con Oanh là mày nói xấu nó nè._giọng thằng Đăng vang lên làm con Vân hết hồn.
-Mày làm gì ở đây._con Vân quát to
-Để rình coi có đứa đang nói xấu bạn bè.
-Mày im đi nhá.Con Oanh nó nói,8h tụi mình cứ lên trước đi nó lên sau.
-Biết rồi.Giờ có tính đi về ko hả chị 2
-Em chở chị hả?_con Vân khinh khỉnh đáp
-Chứ ko em đứng đây làm gì.
Rồi 2 đứa nó ra bãi đậu xe….
***********
3h chiều tại công ty “thế giới trẻ”.
-Cô ơi cho hỏi phòng giám đốc ở đâu dzậy?_một giọng nam vang lên sau lưng nó khi nó đang đứng nói chuyện với một chị trong khâu tiếp tân.
-Anh hỏi phòng giám đốc nào? _nó quay lại hỏi người vừa mới hỏi nó. Đứng trước mặt nó giờ đây là một người đàn ông khoảng chừng 30 tuổi,trong một bộ đồ vest cực kì sang trong.
Khi nhìn thấy mặt nó,người đàn ông có vẻ sững sờ,khuôn mặt sao mà quen thuộc thế,nó làm anh nhớ tới con nhóc gần nhà anh hồi xưa.Anh hoàn toàn ko biết người đứng trước mặt anh giờ đây chính là con nhóc năm xưa mà anh đang tìm kiếm.
-Anh gì ơi! _nó gọi anh khi nó đợi anh lâu quá mà ko trả lời.-anh gì ơi! _nó lại tiếp tục gọi,nó khua khua cánh tay phải của nó qua trước mặt anh làm anh giật mình.
-Có chuyện gì ko cô?
-Thằng cha này chắc điên quá, ông đang làm phiền mình mà làm như mình làm phiền ổng dzậy ko bằng. _nó nói thầm trong miệng –Anh muốn hỏi phòng giám đốc nào? Giám đốc kinh doanh, GĐ hình ảnh, hay GĐ maketting…. _nó vẫn lịch sự trả lời mặc dù nó đang bực mình thằng cha phá hoại khoảng khắc 8 của nó.Bây giờ nó mới thấy môn tâm lí học đã đc ứng dụng như thế nào.
-Ah…ah…ah…tôi muốn tìm phòng của giám đốc Trung,Phan Danh Trung.
-Ah,dzậy thì anh đi theo tui,tui cũng đang có việc cần đến đó đây.
-Đc,làm phiền cô dzậy.
Phan Danh Trung: 25 tuổi GĐ phòng kinh doanh của công ty Thế Giới Trẻ. Cựu học sinh trường RMIT. Là người trong mộng của tiểu thư Oanh nhà ta.Lần đầu nhìn thấy Trung trong Buổi khai giảng là đã bị thu hút bởi khuôn mặt trí thức của anh,và giọng nói cứng rắn nhưng dịu dàng của anh. Vì từng thực tập xuất sắc ở công ty Thế Giới Trẻ,cùng với tâm bằng tốt nghiệp loại ưu của mình.Anh đã đc giao làm giám đốc Kinh Doanh chỉ sau khi tốt nghiệp 5 tháng.
-Anh Linh _một giọng nói vang lên làm cả nó và anh quay lại.
-Ồ thì ra là chú mày ah? _anh nói khi phát hiện ra ai là người đã gọi mình.
Đó là Trung vị GĐ trẻ đã đc nói đến,Trung còn là em họ của Linh.Linh về đây là do lời mời của Trung.
Nó quay lại nhìn anh hỏi với vẻ mặt nghiêm trọng: -Anh tên là Linh sao?
-Đúng thế,có gì ko? Thằng Trung nó nói xấu gì tôi sao?
-Ko chỉ là tôi nghe nó quen quen thôi. _thật ra từ trước đến giờ nó chưa bao giờ nói chuyện riêng với chung cả. Mỗi lần gặp mặt cả 2 chỉ say “hi” rồi đường ai nấy đi,nói nhiều lắm cũng chỉ là công việc.
-2 người đi chung với nhau ah? _Trung quay sang hỏi khi nhìn thấy Oanh.
-Uhm,tôi làm phiền cô ấy.
-Làm phiền gì đâu,em chỉ tiện đường dắt anh lên thôi. _nó đỏ mặt nhìn Trung nói. –Thôi em dzô phòng họp trước, 2 người cứ nói chuyện cũng sắp tới giờ rồi đó.
Nói rồi nó bước đi ,vừa đi nó vừa suy nghĩ về cái tên Linh,dường như nó đã từng đc nghe ở đâu đó.Tận sâu trong tiềm thức của nó,cái tên Linh vẫn là tất cả.Nó vừa đi vừa suy nghĩ cho đến khi “Rầm” cái tiếng động đó đánh thức cả nó,lẫn 2 anh chàng đang đứng nói chuyện đằng kia
-Em có bị gì ko? _Trung nói to đủ để nó nghe thấy từ chỗ nó.
-Dạ ko sao đâu,tại em mải nghĩ nên ko để ý thôi. _nó gượng gạo trả lời.
-Này cô nhóc,cô vẫn ổn đấy chứ. _Linh nói,khi thấy khuôn mặt đỏ au của nó.
Như bất chợt phát hiện ra điều gì đó,nó ngẩng mặt lên bước lại về phía Trung và Linh đang đứng. Nó bước lại phía Linh nói : -Anh vừa gọi tôi là gì ?
-“Nhóc” đó nhóc, _anh lặp lại
Nó mở mắt to nhìn anh,rồi nói
-Làm phiền anh …nói thêm một lần nữa được ko?
Cả Trung và Linh đều ngạc nhiên ko hiểu chuyện gì đã xảy ra,nhưng anh vẫn đáp:
- Of course,honey_trong lúc nói anh hơi nghiêng cái đầu. –Nhóc
- 1 lần nữa.
- Nhóc
- One more,please
- Nhóc,nhóc,nhóc,nhóc,nhóc,nhóc. Đủ chưa cô “nhóc”
- Thnxx. _nói xong nó lững thững bước đi
- Oanh ! em đi đâu đó.Tới giờ họp rồi mà _Trung gọi nó.
- Em đang đi tới phòng họp nè
- Tiểu thư,cô vừa đi qua phòng họp đấy ah _Trung nói
Nó giật mình quay lại,mặt đỏ như trái gấc: -em xin lỗi
- Cô nhóc này tên Oanh hả Trung
- Uhm,có chuyện gì sao
- Ko,anh thấy cô bé thú vị đấy
- Uhm, cô bé đó …..,_Trung bỏ lửng câu nói với khuôn mặt đỏ ko thua kém gì khuôn mặt trái gấc của nó.Thật ra thì Trung cũng thích nó ngay từ lần gặp đầu tiên trong trường,anh bị thu hút bới đôi mắt to và nụ cười như con nít của nó,anh luôn ghen tị với con Vân và thằng Đăng bởi vì 2 đứa nó luôn là người đc hưởng nụ cười của nó,anh chưa bao giờ nhìn thấy nó cười với anh như thế bao giờ cả.
- Êh ######,làm gì mà mặt mày đỏ au thế._Linh đập vào vai Trung nói.
- Ko có gì, đi dzô họp thôi.
Linh bước vô phòng họp với một ý nghĩa miên man trong đầu.- có phải em ko cô công chúa nhỏ?
Linh,tên đầy đủ: Phan Hải Linh
Tuổi:30
Hoàn cảng gia đình:mẹ mất từ khi anh mới sinh,ba đi vượt biên khi anh mới 3 tuổi. Ở với bà,Sauk hi bà mất,chuyển qua Mỹ sống với ba anh,là một trong những doanh nhân người Việt thành đạt.Sau khi tốt nghiệp UC LA với tấm bằng hạng ưu về quản lí kinh doanh.Anh về kế thừa sự nghiệp của ba anh là công ty quảng cáo DLC.Nhưng vì lời hứa của mình với cô công chúa bé,anh đã lén ba anh đi học ngành đạo diễn.Anh đã đoạt giải nhất cuộc thi điện ảnh giành cho sinh viên khắp nuớc Mỹ với tác phẩm:”Công chúa bé của tôi”.
Lần này anh về theo lời mời của Trung,làm đạo diễn cho bộ phim sẽ đc trình chiếu trong đợt phim tết sắp tới.
-Cuộc họp bắt đầu._giọng của một người đàn ông vang lên khi mọi người đã đông đủ. Đó là ba dượng của Oanh.Tổng Giám Đốc Cty Thế Giới Trẻ. Ông Trần Lãm
-Đây là Linh,anh sẽ là đạo diễn cho đợt phim nay._Trung giới thiệu
-Oanh,cô đứng lên nói trước về kịch bản của cô đi._ ông Lãm nói(trong công việc, đối với ông Oanh chỉ là một nhân viên bình thường,ko có bất cứ một thiên vị nào.nhưng trong gia đình,nó thật sự là công chúa nhỏ của ông)
-Dạ,kịch bản của tôi viết về một cuộc tình bắt đầu khi 2 nhân vật chính còn nhỏ.Nhưng lúc đó,cả 2 ko biết đó là tình yêu cho đến khi chàng trai phải đi xa,anh mới biết đó là tình yêu.Cô gái vẫn chưa nhận ra tình yêu đó,nhưng tận sâu trong đáy lòng cô đã phát hiện ra điều đó.Và mọi chuyệ bắt đầu thay đổi khi cô bị tại nạn và mất đi phần kí ức về anh._nó dừng lại một lúc,nó bắt gặp ánh mắt Linh đang nhìn nó.Nó nhìn vào đôi mắt sâu như đại dương của anh. “Đôi mắt đó sao quen thuộc thế”,nó thầm nghĩ.Nó ko biết rằng nó đang nói về chuyệ trước kia của nó,và anh chính là chàng trai mà nó đang nói đến.
Nó tiếp tục nói,khi kể xong về tình tiết của câu chuyện,nó nói:-Tuy đây là một câu chuyện buồn nhưng vì sẽ đc chiếu trong dịp tết nên sẽ có một số tình tiết sẽ đc biến tấu, để nó sẽ đc vui hơn,hợp với hương vị tết hơn.
-Nào mọi người,có ai có ý kiến gì ko?_ ông Lãm nói.
Linh giơ đôi tay lên:
-Tôi muốn cô làm diễn viên chính cho bộ phim này.
-What?_nó la lên
Cả phòng họp dường như vỡ tung bởi tiếng la của nó,và những tiếng xì xầm của mọi người trong phòng họp.Ngay cả Trung cũng ko hiểu tại sao Linh lại đưa ra cái đề nghị đó. Ông Lãm nhìn Linh chằm chằm, ông ko hiểu tại sao Linh lại có cái đề nghị điên rồ đó:-cậu hãy đưa ra cho tôi 3 lý do để cậu chọn cô gái này làm nhân vật chính.Trong khi cô ta ko biết 1 tí gì về diễn xuất.
-Đúng là cô gái này ko biế gì về diễn xuất,nhưng cô ấy hiểu đc cái hồn của nhân vật.Với những gì cô ấy miêu tả về nhân vật nữ chính,thì chính xác cô ấy đang tả về cô ấy.
-Anh mới gặp tôi lần đầu tiên,sao anh biết tôi đang tả chính tôi._nó bực bội nói
-Bằng con mặt của một người đạo diễn
-Anh quên cái chuyện đó đi._nó nói
-Thôi đc,tôi đồng ý._ ông Lãm nói
-Dady._nó quay sang ông la lên.-sao ba lại đồng ý.
-Xin lỗi con,nhưng ba làm thế vì ba thấy anh ta nói đúng.Chẳng phải con viết nó từ trong giấc mơ của con là gì.Ba chắc là con làm đc mà
-Nhưng con…
-Ko nhưng nhị gì hết, đây là việc của công ty,và con là nhân viên,con phải làm theo lệnh.
-Dạ,con biết rồi._nó nói bằng giọng yếu xìu
Ông Lãm thật sự cũng ko muốn nó đóng phim đâu,nhưng ông nghĩ qua việc này,nó có thể nhớ ra phần ký ức đã bị mất của nó.Tuy nó ko phải là con ruột của ông,nhưng ông cũng thấy đau đớn khi nhìn thấy nó bị dày vò bởi những giấc mơ.Có lần thấy nó tỉnh dậy với nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt, ông đã chạy tới ôm nó vào lòng. Ông cũng cảm thấy ruột gan ông đau như cẳt. Ông bị bệnh ko có khả năng sinh con,nên đối với ông nó cũng là tất cả. Lúc đầu ông thương nó chỉ vì ông yêu mẹ nó.Nhưng sau những ngày tháng chung sống,nó thật sự đã trở thành con gái ruột của ông.Mặc dù mẹ nó ko muốn nó nhớ lại,nhưng ông lại muốn nó nhớ lại. Ông muốn nó đối mặt vì theo ông đối mẳt với khó khăn là những gì một nhà kinh doanh cần có.Chính ông là người kêu nó viết lại những giấc mơ,rồi từ giấc mơ đó nó đã viết nên một câu chuyện tình yêu thật đẹp.
-Oanh,con ở lại đây._ ông Lãm nói sau khi kết thúc cuộc họp.
-Dạ.
-Con ko giận ba chứ.
-Giận chuyện gì chứ,con là nhân viên mà.
-Con nói như vậy là đang giận rồi chứ còn gì nữa._ ông xuống giọng dỗ dằn nó._ba chỉ muốn con vượt qua chính giấc mơ của con thôi.Ko lẽ cả cuộc đời này con muốn thức giậy với khuôn mặt đầm đìa nước mắt.Hãy tìm ra bí ẩn của những giấc mơ đi con gái.
-Dạ,con cám ơn dady._nói rồi nó chồm tới trước ôm ông Lãm
-Đc rồi.Ko phải con có hẹn với Vân và Đăng sao.
-Ah’’’’’’’,con quên mất._nó hốt hoảng la lên.-mấy giờ rồi dady
-5h00._ ông Lãm nhìn vào đồng hồ và nói.
-Còn kịp,bây giờ đi mua quà cho con Vân là xong_nó tự nhủ,rồi nó chạy đi.-Bye dady.nó đưa tay lên chào ông rồi chạy một mạch
-Nhóc,_giọng Linh gọi giật nó từ sau lưng
-Thằng cha ôn thần này gọi chi đây trời._nó nói thầm,nó quay lại nở một nụ cười tươi hết chỗ chê với Linh mặc dù nó đang cay đắng anh vụ hồi nãy.- đao diễn có gì chỉ bảo ah.
-Cô tính kiếm ai vào vai nam chính đấy hả?
-Oh,cái đó ko phải tôi quyết định,anh đi mà lấy con mắt đạo diễn của anh mà đi tìm vai nam chính đi._nó nói với anh bằng cái giọng đầy giễu cợt.
-Cô định đi đâu đó?_anh hỏi
-Tôi đi đâu cũng phải báo cáo với anh nữa sao?
-Ko cần,nhưng nếu cô thích thì cũng ok
-Oh,dzậy tôi sẽ ko nói,bye anh.
Nói rồi nó nổ máy xe đang chuẩn bị đi thì anh nhảy tọt lên sau xe nó.
-Anh làm cái quái quỷ gì vậy?_nó quát lên.
-Ngồi sau cô.
-Tôi biết rồi,nhưng để làm gì?
-Đi với cô
-Đi đâu?
-Ai biết,cô chở mà.
-Anh bị điên ah,anh kêu anh Trung chở về đi.
-Nó kêu nó có việc nên đi về trước rồi.(thật sự là tên này đuổi người ta đi đấy)
-Thì anh kêu taxi mà về đi.
-Tôi ko thích ngồi trên cái hộp ấy,tôi khoái đi xe máy hơn.
-Nhưng tôi chỉ có một cái mũ bảo hiểm.
-Tôi có một cái đây._nói rồi ạnh đưa cái mũ lên trước mặt nó
-Grừ…đc lắm,anh thích đi thì tôi chở anh đi._nó hậm hực?_ Thằng cha này lấy cái mũ ở đâu dzậy trời.
Nó chạy vòng vòng thành phố,ráng kiếm cho đc một cửa hang ******** hoa,loại mà con bạn nó thích. Đến tiệm nào người ta cũng lắc đầu ko có.
-Loại đó ở mấy chỗ như vầy ko có đâu._ Linh nói khi nó bước ra tiệm ******** hoa thứ 11
-Sao anh biết. Đây toàn là những chỗ ******** hoa có tiếng cả đấy
-Tôi biết một chỗ bán,cô có muốn đi ko?
-Ở đâu,xa ko?
-Từ đây tới đó khoảng 45’
Nó đưa tay lên nhìn đồn hồ 6h15.-ok, hy vọng kịp.
Nói rồi nó quăng chìa khoá xe cho Linh, -anh chạy đi.
Ngồi sau lưng Linh nó có một cảm giác sao quen thuộc thế.Hình như là nó đã thấy cái lưng này ở đâu đó.Bất giác nó đưa tay lên đặt lên lưng anh.
-Nè,cô làm gì đó._Linh la lên làm cho nó giật mình.
Nó rụt tay lại,khuôn mặt đỏ ửng lên.Nó ko nói gì hết.
-Đừng nói là cô thích tôi nha._anh nói bằng giọng tinh nghịch
-Ai thèm đi thích cái lão già như anh.
-Xí,làm như tôi thích con nhóc loắt choắt như cô lắm chắc.Nhóc con.
-Vậy thì tốt._nó đanh đá đáp.-mà sắp tới chưa thế.
-Tới rồi._nói xong anh thắng cái “kéttttt” làm nó xem tí nữa là đụng đầu dzô… “cái lưng” của anh.
-Anh làm cái trò gì thế,chạy xe thế ah?
-Thì thắng xe chứ làm gì,ko thấy ah.dzô đi_vừa nói anh vừa chỉ một cái tiệm bán mỹ phẩm nhỏ.-nó đó,có loại nước hoa mà cô cần.
-Sao anh biết,_nó nhìn anh nghi ngờ hỏi.
-Cô cứ vào đi rồi biết đứng đây làm gì?7h rồi đấy, cô có nhanh ko ha?
-Nó giật mình._nó chạy dzô trong và đồng thời ngoái đầu lại nói với anh -ngồi ngoài này chờ tôi nha.
-Cứ yên tâm.Tôi ko thèm trốn đâu.
Nó bước vô cái tiệm, điều đầu tiên mà nó ấn tượng là mùi nước hoa Dream angels halo.Toàn tiệm đc bao phủ bởi một màu xanh dịu dàng. .Nó như bước vào thế giới của những giấc mơ thiên thần vậy đó.Nó như đang lạc vào một thế giới thần tiên nào đó.Bỗng một giọng nói nhỏ nhẹ của một cô gái vang lên đánh thức nó về với cái thế giới hiện tại.
-Chị cần gì?
Nó quay lại là một cô gái trẻ,xinh đẹp.Cô có một mái tóc dài.Làn da trắng mịn.Cô giống như là một thiên thần đang canh giữ vườn địa đàng nơi mà nó vừa lạc vào.
-Xin lỗi chị,chị có bán loại nước hoa Be Delicious Art.
-Dạ có,chị chờ một chút.-nói rồi cô gái quay vào trong mang ra một cái hộp nhỏ bên trong đựng loại nước hoa của nó
-Của em bao nhiêu chị?
-Tổng cộng 1triệu sáu năm chục.
-Đây cảm ơn chị.
Đưa tiền cho chị bán hàng xong nó nhìn đồng hồ:-7h20.hy vọng thằng cha này biết đua xe_nó lẩm bẩm.
-Chạy lẹ lên đến window tôi có hẹn
-Tiểu thư,tôi phải đi với cô sao?
-Nếu anh ko thích anh có thể đón taxi về,phiền quá. Đưa chìa khoá xe cho tôi._Nói rồi nó giăng chìa khoá trong tay của anh nhưng anh kịp thời chụp tay nó lại.
-Cô biết đua xe sao tiểu thư?
-Anh muốn cái gì nữa đây?
-Đọc địa chỉ đi._Anh leo lên xe đồng thời kéo nó ngồi xuống sau lưng.
-73,Trưng Vương
-Ok._nói rồi anh cho xe chạy
8h,tại nhà hang Windows.
-Cái con ranh này làm gì mà 8h rồi vẫn chưa đến._con Vân cau có nói.
-Mày cứ bình tĩnh đi,nhiều khi nó bận gì sao._thằng Đăng chống chế cho nó.
-Ê, Đăng mày nhìn kia._Con Vân vừa nói vừa chỉ ra phía ngoài cổng.
Thằng Đăng nhìn ra theo hướng tay con Vân chỉ:-Thằng đó là thằng nào thế._thằng Đăng hỏi khi thấy nó ngồi sau lưng tên đàn ông lạ
-Ai biết,tí nữa dzô mày hỏi nó.
-Ai biểu thương nó mà ko chịu nói,giờ nó có bạn trai rồi đó, đáng đời_Con Vân đệm thêm.
Nghe con Vân nói thê thằng Đăng đâm ra bực mình.-mày im đi,biết gì mà nói.
-Ko muốn nghe thì thôi.Nó vô kìa
-Hi! bồ teo.Hàng mới ah._Con Vân nói và đá mắt về phía Linh
-Ko,cục nợ của tao._nó nói 1 cách uể oải.-Của mày nè,happy birthday._nó đưa cái lọ nước hoa cho con nhỏ bạn.
-Wa!!!!!!!mày kiếm ở đâu ra thế._con Vân mừng rỡ
-Cục nợ này dắt cô ấy đi mua đó._Linh cười, nói sau khi gọi điện thoại cho ai đó và ngồi vào bàn.
-Thanks,mà sao anh biết chỗ bán.
-Bí mật._anh đá lông nheo Vân.
-Kêu gì ăn đi,tao đói rồi._nó xoa bụng nói.-từ chiều đến giờ chưa ăn gì hết lại phải chạy dzòng dzòng khắp SG mệt quá.
Sau khi đồ ăn được mang ra,con Vân hỏi:
-Mà anh đẹp trai,anh tên gì vậy?
-Ông già này tên Linh. Đạo diễn phim của tao đó.
-Tao ko có hỏi mày,im._con Vân mắng nó.
Nó bỉu môi. -Đồ mê trai.
-Anh đẹp trai,anh tên Linh ah _con Vân phớt lờ nó,quay sang Linh nói
-Cám ơn cô,từ khi về Việt Nam tới giờ,cô là người đầu tiên khen tôi đẹp đó _anh nói mà mắt cứ liếc về phía nó._chứ tiểu thư đây toàn kêu tôi là lão già ko ah.
-Anh mà già cái gì.Nhìn đẹp trai thía này.
-30 mà còn chưa già,oẹ_nó chen dzô và nói một cách khinh bỉ.
-Con này mất lịch sự,chỗ bàn ăn mà mày làm…_con Vân nói.- Đối với mày chỉ có anh ********* mày là nhất thôi chứ gì.
Nghe con Vân nói tới tên Trung,nó tái mét mặt lại.-Suỵt _nó đưa một ngón tay lên miệng ra dấu im lặng.Rồi nó khẽ liếc qua Linh.
Con Vân thấy thế hiểu ý nên ko nói nữa,tính chuyển đề tài thì anh nói:
-Hình như cô vừa nhắc đến tên Trung thì phải.
-Em lỡ lời đó mà, đừng để ý._Con Vân liếc nó với đôi mắt đầy hối lỗi.
-Trung mà cô vừa nói đến có phải là Phan Danh Trung ko? _anh hỏi dồn.
Vân ko nói gì,quay sang nhìn nó với ánh mắt chưa bao giờ tha thiết hơn thế.Nó định hỏi con bạn xem nên làm gì trong trường hợp này thì cả đám nghe một tiếng gọi quen thuộc:-Anh Linh!!!
Là Trung,anh đang đi tới chỗ của tụi nó.Nó và con Vân mặt đứa nào cũng tái mét.Thấy thái độ đó,anh đã biết đc câu trả lời,anh nói:-Tôi đã tìm được vai nam chính rồi
-Cái gì? _nó la lên
********************************
Cái gì? _nó la lên. –Anh tìm cái quái nào được khi anh đang ngồi đây.
-Anh tìm được vai nam chính rồi ah? _Trung hỏi,khi anh vừa tới bàn của tụi nó và nghe được câu nói của Linh.
-Uhm. _ anh điềm nhiên trả lời.
-Là diễn viên nổi tiếng nào thế?_ Trung hỏi.
-Nổi tiếng gì đâu.Em biết cậu ấy đấy.
Nó đang lo sốt vó khi nghe câu nói đó của anh:-ko lẽ thằng cha này tính kêu anh Trung đóng vai nam chính? _nó nghĩ thầm.
-Em biết người đó ah?_ Trung hỏi.
-Uhm._anh nhìn Trung và nói. _Xa tận chân trời gần ngay trước mắt.
-Anh…anh…anh… đừng nói là…._nó nói bằng cái giọng cà lăm khi nghe anh nói “gần ngay trước mắt.- Đích thị là anh Trung rồi chứ còn ai nữa_nó nghĩ trong đầu.
-Cô đang nghĩ gì thế tiểu thư._anh nhìn nó châm chọc
-Có nghĩ gì đâu._nó chống chế.
-Ko phải cô đang nghĩ tôi mời thằng Trung đóng đấy chứ._anh nhìn nó, đôi mắt anh như xoáy vào tận tim gan của nó
Nó ko nói gì,chỉ ngồi im.
-Anh nói gì thế,là em ah?_Trung hỏi anh bằng thái độ nghi ngờ.
-Chú mày nói giỡn đấy ah._anh nói.-anh có điên đâu mà để chú đóng vai nam chính.
Nó mở mắt to ra nhìn anh chằm chằm,trong khi Trung thì đang thở phào nhẹ nhõm.
-Ko phải anh Trung thì ai._nó tự nhủ,rồi nó quay vòng vòng xung quanh cái nhà hàng xem có diễn viên nào nổi tiếng ngồi gần đây ko.Nhưng ko có ai cả.
-Cô đang tìm gì thế?_anh hỏi khi thấy nó cứ quay đầu qua lại mãi.
-Tìm anh chàng diễn viên mà anh nói.
Anh nhìn cô cười nói:-trước mặt cô kìa mà tìm đi đâu thế.
Nó ngẩn đầu lên xem người ngồi trước mặt nó là ai thì người đầu tiên nó thấy là Đăng.Nó nghiêng đầu qua để tìm xem sau Đăng có ai khác nữa ko thì cái bàn đằng sau Đăng là 1 cái bàn trống. Nó nhìn Đăng rồi quay sang nhìn Linh xem phản ứng của Linh thế nào.Anh chẳng nói gì cả chỉ nhìn nó cười.
-Anh điên rồi,tôi muốn thay đạo diễn,tôi ko thể để anh biến bộ phim của tôi và việc làm ăn của ba tôi làm chỗ giải trí của anh._nó đứng lên và quát to làm cho tất cả mọi người trong nhà hàng chú ý,và quay sang nhìn nó.
Nó dợm bước đi thì anh cầm tay nó kéo lại:-Cô khoan đi đã để tôi giải thích.
-Ko giải thích gì hết,tôi sẽ báo với ba tôi và chúng tôi sẽ ko cần đến anh nữa.
-Cô thật sự ko muốn nghe giải thích sao? _anh nói. –Là cô ko tin tôi,hay ko tin bạn cô có thể đóng được,hay ko tin Trung khi nghĩ câu ấy chọn sai người.
Anh đã thật sự đánh trúng vào điểm yếu của nó.Lúc đầu ông Lãm đã dự địn mời một đạo diễn nổi tiếng để làm phim này,nhưng vì Trung nói anh có người bạn có thể làm đạo diễn của bộ phim của nó một cách tốt nhất nên nó đã năn nỉ ba dượng nó đồng ý cho anh thử.Nêu bây giờ mà nó nói không đồng ý thì chẳng khác nào nó nói nó ko tin Trung..Như nhớ ra điều gì đó,mắt nó mở to sang lên.Nó nhìn Đăng,rồi nhìn Linh cười một cách gian manh.Nó nói :
-Anh có thể chọn bất cứ ai mà anh muốn,nhưng tôi tin chắc với anh rằng cậu ấy sẽ không đồng ý.
Linh cười nhìn nó tỏ vẻ chắc thắng tự tin làm nó điên muốn chết.
-Sao cô biết cậu ấy ko đồng ý?
-Tôi biết cậu ấy chỉ có hứng thú với kinh doanh thôi chứ ba cái diễn viên này câu ấy ko ham hố gì đâu.
-Để tôi hỏi cậu ấy.
-Anh cứ tự nhiên.
-Cậu có muốn đóng phim ko? _Linh quay sang phía Đăng và nói.
-Anh hỏi tôi ah._thằng Đăng trả lời bằng thái độ nhởn chưa từng thấy làm cho con Oanh mừng như bắt đc vàng vì nó nghĩ thằng bạn nó sẽ ko chấp nhận
-Uhm,tôi đang hỏi cậu._Linh cũng nói chuyện với vẻ nhởn ko thua kém gì Đăng.
-Phim gì?
-Phim mà cô bạn yêu dấu của cậu là tác giả kịch bản kiêm luôn diễn viên chính.
Khi nghe Linh nói đến ba chữ diễn viên chính,con Vân nhìn nó chằm chằm.Còn Đăng thì chẳng nói gì cũng chẳng nhìn nó.Thằng Đăng im lặng nhìn Linh.Linh cũng chẳng nói gì.Thằng Đăng với Linh cứ nhìn nhau như thế khoảng 2 phút.
-Hai người nhìn nhau đủ chưa. _con Oanh lên tiếng xen ngang 2 người bọn họ.
Linh chẳng nói gì,vẫn cứ tiếp tục nhìn Đăng.Còn thằng Đăng cũng chẳng nói gì chỉ quay sang nhìn nó một cái,rồi lại tiếp tục nhìn Linh.
-Mày ừ hay ko thì nói đại cho rồi đi cứ chần chừ hoài dzạ.Nói ko đi._con Oanh nó giục.
-Tôi đồng ý.
-What the ######.MÀY LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY. _con Oanh và con Vân đồng loạt la lên.
-Mày có biết là mày vừa nói cái gì ko hả._con Oanh nói
-Tao biết.
-Mày có biết công việc mày vừa đồng ý là gì ko hả?
-Tao biết.
-Vậy sao mày đồng ý.
-Tao không biết.
-Mày điên rồi.Không biết mà cũng nói đồng ý là sao?
-Sao tao biết.
-Vậy cái này coi như không tính._con Oanh quay sang Linh nói.-lời nói của người ko tỉnh táo coi như không tính.
-Tôi không biết,cậu ấy đã nói đồng ý rồi thì ko thay đổi gì hết trơn._nói rồi Linh đứng lên kéo tay Trung.-Cậu chở tôi về, để mấy anh chị đây nói chuyện với nhau.Nói rồi Linh và Trung đứng lên nhưng Linh còn kịp nói câu cuối trước khi ra về.-Bữa tiệc này để tôi tính.Xem như quà mừng sinh nhật cô.
-Anh cứ tự nhiên,trả tiền thì tôi ko cản._Vân nói.
*****************************************************
Mày nói đi,tại sao mày lại đồng ý hả?_con Oanh nói sau khi Trung và Linh ra khỏi tầm mắt của chúng nó.
-Tao đã nói là tao ko biết rồi mà.
-Vô lý.Một đứa như mày thì ko bao giờ làm gì mà ko suy nghĩ cả._Nó nói.-Nói thật đi,trong cái đầu mày đang suy tính cái gì đấy?
-Ko có suy tính gì cả.Chỉ muốn thử một cái gì đó mới mẻ xem thử khả năng của mình tới đâu thôi.
-Nhưng đây là chuyện làm ăn của ba tao,và đây cũng là tác phẩm đầu tiên của tao.Tao ko muốn nó bị phá hoại như thế.
-Tao ko muốn phá hoại tác phẩm của mày.Vì đây là tác phẩm của mày nên bạn bè tao mới muốn góp vào.Chứ còn người khác tao chẳng thèm nhúng vào làm gì.
-Mục đích rõ rành rành dzậy mà kêu ko có._con Vân xen vào.
-Mục đích gì? _ Thằng Đăng hỏi.
-Mày thích con Oanh,nên muốn “đứa con” đầu tiên của nó cũng là của mày.
-Con này điên._cả con Oanh và thằng Đăng cũng la lên.
-Mày có biết người thằng Đăng thích là ai ko hả? _con Oanh la lên. -người thằng Đăng thích là …..
Nó chưa kịp nói hết câu đã bị thằng Đăng chồm người tới trước bịt miệng lại.
-Là ai? _con Vân nói
-….. _nó chẳng nói gì đc vì bị thằng Đăng bịt kín miệng lại.Nó lấy ngón tay chỉ vào cái miệng đang bị bịt kín.Thật ra người mà thằng Đăng thích chính là con Vân.
-Có ai đâu,con này nó biết gì đâu mà nói. Đi về._nói rồi thằng Đăng bỏ tay ra khỏi miệng con Oanh.
-Mày biết ko…_con Oanh chưa kịp nói hết câu lại bị tay của thằng Đăng bịt lại lần 2.
-Im dùm em đi chị hai._thằng Đăng nói bằng giọng năn nỉ.
Con Oanh chẳng nói cái gì,chỉ gật đầu.Thằng Đăng vừa bỏ tay ra thì con Oanh lây hơi vừa há miệng chuẩn bị nói thì tay của thằng Đăng chuẩn bị bịt miệng lần nữa.-Chị biết rồi chị có định nói gì tới em đâu,chị chỉ định nói đi dzìa thui mà.
Con Vân nhìn cái bản , mặt của nó va thằng Đăng thì ko thể nào nhịn đc cười nên cười phá lên
-Con này điên._cả thằng Đăng và con Oanh cùng nói.
-Cùng ý tưởng như thế mà còn kêu ko có gì.
-Tin hay ko tuỳ mày thui,tao dzìa trước 2 đứa mày chở nhau dzìa đi._con Oanh nói rồi với tay lấy cái giỏ đi,rồi nó quay lại nói với thằng Đăng,-nếu mày đã nhận bộ phim của tao thì phải làm cho đàng hoàng đó.
-Mày yên tâm,có những chuyện của tao mày ko biết đâu.
-Uhm,hy vọng là vậy.bye 2 đứa mày.Ngủ ngon.
*******************************
-Sao anh lại chọn Đăng vào vai chính._Trung hỏi Linh khi đang chở anh về nhà.
-Cũng như Oanh thôi, Đăng hiểu được nhân vật này.
-Ko đúng,sao lại hiểu đc.Ko lẽ Đăng thích Oanh?
-Ko,người Đăng thích là người khác.Nhưng người đó cũng không hiểu đc tâm trạng của Đăng.Có phải rất giống với nhân vật trong truyện ko.Hơn nữa,có tên tuổi của Đăng trong phim chắc chắn phim sẽ nóng như cồn.
-Sao lại thế. Đăng đâu phải là diễn viên nổi tiếng gì đâu.
-Câu ko biết sao, Đăng đã từng đóng phim rồi đấy.
-Cái gì? Đăng đã từng đóng phim rồi.
-Ba cậu ấy là một đạo diễn nổi tiếng ở Mỹ.Năm 15 tuổi câu ta sang Mỹ chơi và tham gia đóng phim do ba cậu ta làm đạo diễn.Bộ phim đó đã được đề cử giải OSCARS nhưng vì ba cậu ta ko muốn để con mình đi vào nghiệp diễn viên sâu hơn nên đã từ chối đề cử này.
-Nhưng bộ phim đó chưa đc chiếu ở VN,sao mọi người biết đến cậu ấy đc.
-Chú cứ yên tâm đi,tôi có cách của tôi mà.Tôi ko để cậu mất mặt đâu.
-Cái đó để tôi lo.
-Uhm thì tuỳ anh vậy.
**********************************************
3h chiều,thứ 7 tại một gốc cây mà ai cũng biết đó là chỗ nào đấy.Có một con nhỏ đang ngồi dưới gốc cây,nói chính xác hơn là đang nằm ngủ.Mắc dù con nhỏ đó đã ko sống gần đây cũng đã 8 năm rồi nhưng mỗi khi buồn nó vẫn hay tới đây chơi.Nó luôn có cái cảm giác thoải mái mỗi khi tới đây.10 năm trước sau khi nó ra viện sau một cơn bệnh nặng,nó đã phát hiện ra nơi đây khi đang trên đường về nhà.Nơi đây có gió,hoa,cỏ tất cả như bạn của nó,luôn luôn lắng nghe nó,chia sẻ với nó như một người bạn. Đang nằm mơ mộng nơi đây bỗng có một giọng nói làm ngắt ngang giấc mơ đẹp đẽ của nó.
-Sao cô lại ở đây?
Nó ngồi dậy xem ai lại biết được căn cứ bí mật này của nó thì bất giác nó nhìn thấy anh.Chính là Linh.Và con nhỏ kia ko ai khác là Oanh
-Sao anh lại tới đây,chỗ này là của tôi mà.
-Bằng chứng nào nói chỗ này là của cô?
-Tôi tìm thấy nó trước.
-Sao cô biết cô tìm thấy nó trước,cô nên nhớ tôi sinh trước cô,tôi mới là người có khả năng tìm thấy nó trước.
-Ko thể nào đâu cưng,tuy anh sinh trước tôi nhưng anh ko ở đây thì làm sao anh biết nó được.
-Tôi đã ở đây 10 năm trước nên tôi cũng có thể tìm ra nó trước chứ.
-Anh ở đây 10 trước ko có nghĩa là 10 năm trước anh đã tìm thấy nó trước tôi.
-Nếu cô muốn nói là của cô sao tôi ko tìm thấy tên của cô ở đây nhỉ.
Tức thì nó cúi xuống nhặt một cục đá lên,khắc vào thân cây bằng lăng 2 chữ “Hoàng Oanh” tên nó.- Đó có tên tôi rồi đó,chỗ này là của tôi.
Linh giằng viên đá trong tay nó rồi anh cũng khắc lên cây bằng lăng 2 chữ “ Hải Linh” tên anh lên gốc cây-Cũng có tên tôi, đây cũng là gốc cây của tôi.
-Anh ăn nói ngang ngược thiệt đó.Tôi khắc lên trước mà.
-Kệ cô,nhưng cũng có tên tôi trên đó.
-Chưa thấy ai vô duyên như anh.
-Thì giờ thấy rồi đó.
Bất chợt có một cơn mưa ào xuống,bây giờ mới là tháng 9 nên buổi chiều thường rất hay có mưa,những cơn mưa buổi chiều tháng 9 lúc nào cũng ào ào và bất chợt.Nó thấy trời mưa,nhưng ko hiểu sao người nó ko có ướt một tí nào,ngước mặt lên thì thấy Linh đang che dù cho nó.
-Sao anh biết trời mưa mà mang dù.
-Vậy mà còn bảo người Việt Nam.Cô ko biết mưa tháng 9 thất thường lắm sao.
Nó đỏ mặt chẳng nhìn anh nói tiếng “cảm ơn” nhỏ xíu,và anh cũng mỉm cười nhìn nó nói.-ko có chi.
Rồi anh và nó đứng dưới cây bằng lăng,ngắm những hạt mưa rơi xuống.Chẳng ai nói với ai câu nào,chỉ lặng im đứng bên nhau như thế.Bên ngoài 2 con người trời mưa lạnh lắm,nhưng bên trong của họ là những cảm giác ấm cúng đến lạ thường.Cả 2 đều có cảm giác như mình gặp nhau từ lâu lắm rồi.Linh thầm nghĩ,Oanh có phải là công chúa bé của anh hồi xưa ko,còn Oanh thì lại nghĩ sao anh lại thân thuộc với mình đến thế,phải chăng có cái gì trong kí ức đã bị lãng quên.
-Sao anh lại biết nơi này?
-Hồi xưa tôi sống ở gần đây. Đây là nơi đầu tiên tôi gặp công chúa bé của tôi.Còn cô,sao biết đây.
-Tôi cũng đã từng sống ở gần đây.
-Đây là nơi cô gặp chàng hiệp sĩ của cô ah.
-Ko,tôi làm gì mà có hiệp sĩ.Một lần trên đường về nhà tôi phát hiện ra nó,thấy nó đẹp nên tôi hay tới đây thôi,gió ở nơi đây làm tôi thoải mái.
-Vậy ah._anh nói với giọng buồn rầu,ko hiểu vì lý do gì,mà anh luôn mong ước rằng chính Oanh là cô công chúa bé hồi xưa của anh,nên khi nghe nó nói thế anh cảm thấy một chút hụt hẫng.
-Ah mà cô thích thằng Trung hả?
-Ah…. ờ…._nó trả lời bằng cái giọng ấp úng,nó chẳng biết phải nói làm sao hết,thì anh nói.
-Nó cũng thích cô đấy,2 người mà thích nhau thì nói ra đi trước khi quá muộn đó.
Nó sững người khi nghe anh nói câu đó.
-Anh nói sao?anh Trung cũng thích tôi ah?
-Tôi chẳng thèm nói xạo với cô làm gì
-Nhưng ai đời con gái lại đi nói với con trai trước cơ chứ.
-Ặc,cô mà có lúc biết ngại áh. Đừng nói như thế với tôi chứ.Mà bây giờ là thời đại gì rồi mà còn quan niệm kiểu ấy.
-Nhưng tôi thấy kì làm sao đó.
-Kì thì thôi ở giá luôn đi.
-Ơ cái ông này,mới vừa nói chuyện có đạo đức tí thì lại chuyển qua gây sự rồi là sao hả.
-Ai muốn gây sự với cô đâu.Tôi vẫn nói nhỏ nhẹ chỉ có cô là la lên thôi.
-Mệt quá thà im sướng hơn.
-Tuỳ cô thôi, để xem miệng của tiểu thư cô im được bao lâu.
-Ý anh là tôi nhiều chuyện hả
-Thấy chưa,mới có mấy giây đã nói lại rồi kìa.
-……….._nó im ko nói một tiếng nào hết mặc dù đang tức ói máu luôn.
-Ko nói thiệt ah?
-………
-Mưa còn lâu lắm đó,cô định im luôn hả?
-……….
Thời gian cứ chầm chậm trôi,mưa vẫn cứ rơi.2 con người ngớ ngẩn kia vẫn cứ đứng dưới mưa mà ko biết đường gọi điện thoại kêu người lái xe tới đưa về,hay gọi một chiếc taxi nào đó mà về,cứ đứng như trời trồng dưới mưa như thế.
Mời bạn đọc tiếp tập 2: Click here
Mời bạn đọc tiếp tập 3: Click here
Mời bạn đọc tiếp tập 4: Click here
Mời bạn đọc tiếp tập 5: Click here
Mời bạn đọc tiếp tập 6(Cuối): Click here

hay cung duoc day chu ...............................................LoveStorm.....................
Trả lờiXóachuyen nay do ban oi cho ra lo 1 luot di no moi hap dan
Trả lờiXóasuot ngay chuyen dai ma co chiu viet het dau ma suot ngay dang chyen dai. chan chit di
Trả lờiXóasao hem post nua di,hap dan wa hiii,ket thuc chac rat hanh phuc ............
Trả lờiXóasao ko poss lun di pan oi dang hap dan ma
Trả lờiXóaco le tui da yeu co be co njck and iwillbebackforyou_220496 nhung co be lai hok hjeu em a`k anh iu em that roi anh chi muon noi la anh yeu em nhieu lam em dung hieu lam
Trả lờiXóahay đó
Trả lờiXóadinh doc nhung thoi dai wa
Trả lờiXóadang doc ro chuyen "e nhoc tao yeu may rui" rui
kakakakakakakaka
______________duc.naruto_____________
chuyen hay thiet do
Trả lờiXóaban nho viet nhanh nha
hoi hop wa
uhm`
Trả lờiXóahay đấy
nhưng mà post nhanh lên nha.đừng như "hợp đồng tình iu" là đc
thank kai' nhỉ
sao bao hom nay post tiep ma hichic,dang bun hem biet lam ji huhu....
Trả lờiXóasao dang toan truyen viet do vay.dang hay thi lai het
Trả lờiXóatruyen nhu lon doc thay chan bo me nhu con nit'
Trả lờiXóako hay lam
Trả lờiXóalai bat dau nham lon roi ne cac fan oi
Trả lờiXóachac lai nhu truyen truoc chu gi, cho dai co ra luon
tap 3 dau roi nhanh len sot ruot qua
Trả lờiXóasao ko thay tap 3 vay
Trả lờiXóalau wa day
sao da het chua dzay
Trả lờiXóasao doan cuoi ki quac dzay ban
Ban Oi co phan 5 Ko Minh Doc Den phan 4 ma nan? Qua' ban Post phan 5 di nha Thank Ban nhieu
Trả lờiXóaTruyen Hay lam Thank Nha Ban Nhu*ng Ko Co Phan` 5 Ak` Con Thi ban post Di Naz' Cam On ban nhieu :-*
Trả lờiXóapost nốt nhanh nhé pa !! đang hay mà !!
Trả lờiXóavaj ka lonnnnnnnnnnnnn
Trả lờiXóaco tap 5 ko vay
Trả lờiXóako le toi do la het
truyen hay wa di. neu ket thuc o do thi tiec wa
minh hi vong truyen nay se co mot ket thuc dep,cho du se co mot nguoi dau don nhung tinh yeu ma,va se dau don hon neu ben nguoi ay va mot ngay Oanh nho lai thi se thay hoi tiec ca cuoc doi.......bun wa hu hu...nho em nhieu lam...
Trả lờiXóaminh mun ket thuc that dep. dung de doc gia that vong nah
Trả lờiXóaai viet ma hay wua vay?chep o dau hay tu viet the? anh ma viet thi con hay hon>kaka. NHAM CAO_DAI BINH_DAM HA_QUANG NINH
Trả lờiXóahay day hay viet tiep di nha
Trả lờiXóatruyen nay chung nao co tip vay ban oi
Trả lờiXóauj troi ah nhieu chuyen wa cha bjt doc truyen nao nua.chuyen nao cung viet dang do doc xong nham lan het ah.ax.ban nao dang truyen len thj dang len het lun dj cu chua xong chuyen nay thj da post chuyen kja len uj
Trả lờiXóahay wua ta ban nho viet nhanh nha minh ket doai do
Trả lờiXóaA.hom nao co tap tiep theo vay ban oi hoi hop wua nhanh nhanh len ban nha
Trả lờiXóaban oi? cho mjnh hoi ai la tac gia cua bai viet nay vay sao ma bn viet hay wua ta. that la tuyet voi .hom nao co bai viet moi vay ban ?
Trả lờiXóatoan nhung chuyen voi duoc ti rui lai bo
Trả lờiXóako hieu poss kieu gi nua
nguoi poss co van de ko vay?
ko thi khi nao viet xong thi poss len luon the di
cu moi luc 1 it vay ah?
hay nhung sao ma lau viet xong rua
Trả lờiXóachan wa thui
mong dc doc ma lau lac y
sao con ko ban oi poss luon di dang hap dan ma
Trả lờiXóacho tu hom wa den gio ma sao hem thay dzay
ban oi sao khong con nua hay lam nhung ma neu con hoi ket nua thi hay hon
Trả lờiXóasao chuyen nao cung viet co 1 xiu ruj ko chiu cho len nua nhj
Trả lờiXóathat long yeu mot nguoi va nho mot nguoi la mong nguoi do lun hanh phuc,co le ket thuc nhu the hoi bat cong voi Trung nhung ......tinh yeu ma,...anh mong o noi xa xoi nao do em van con nho toi anh,nho em anh chi bit lam ban voi cong viec va nhung cau chuyen tinh....yeu em mai...
Trả lờiXóaAnh rat nho em,that su ko the quen dc
Trả lờiXóahay lam cam on admin da cho 1 baj` viet tuyet voi`
Trả lờiXóahay qua hay het cho~ noi thanks rat nhieu
Trả lờiXóacau chuyen rat hay nhung neu gia su Trung khong chet thi se nhu the nao? mot co nhoc ma co den 3 nguoi dan ong cung choi va lam viec voi nhau yeu thi ket cuc se nhu the nao nhi?
Trả lờiXóatuyet voi, nhung ma toi nhan vat trung qua di, chet cung toi,ma ko chet thi sao day?
Trả lờiXóaneu ko cho nhan vat Trung chet, ma thay vao do cau ay den voi Duyen thi sao nhi?
Trả lờiXóatruyen hay tuyet
nhu kich ban phim vay
cau truyen that la cam dong va 1 tinh yeu that dep cu nhu 1 kjch ban cua phjm tinh yeu vay
Trả lờiXóacau truyen that la hay nhung wa ;la dai co the viet tom tat laj dien bien chjnh dc ko doc song ma hoa ca mat ak toi cung la con gai toi cung yeu mot nguoi ma chua dam noi toi se noi anh ay khj canh thiet cam on cau truyen cua ban toi chuc 2 ban hp tuy hay nhung ma dai wa doc song ma muon ngu luon dc do
chaj` oj sao ma laj co truyen hay the' nhj? moj nguoj oj hay xuat ban thanh` fjlm dj.hay ko chju. dc chj can 6 tap thuj ma. co dao djen nao co hung ko cho chjeu' vao chu? nhat dj.hay ko chju dc.doc thuj ma cung gay cam? xuc' lon' we' hay hay hay hay..........................
Trả lờiXóahay va cam dong toi cung mong toi co mot tinh yeu hanh phuc
Trả lờiXóathuong qua thui
Trả lờiXóachuyen nay luc nao anh cung thai ra hang dong
¶t hay qua lam m mat bao nhieu la nuoc mat!co the la m hoi mit uot nhung tr xuc dong that day!nhung b oi.gia nhu ket thuc cau ch nvat trung can dc nmoi nguoi tiec thuong,dau xot khi mat mat thi tot hon do!m thay thuong trung qua!chet ma moi nguoi chi cuoi thui sao?nhung tp nay hay day,b gui bao di nhu!chuc b thanhn cong
Trả lờiXóatruyen hay thiet gia bien thanh phim chac hay hon
Trả lờiXóatruyen ne' doc hay wa' dung' ko ba' con. Neu' nhu' co' the chuyen thanh phim ma cong chieu thi kiem boi tien ha. Dung la chuyen tinh lang mang wa da the ket cuc co hau nua chu.
Trả lờiXóaqua hay. toi dong y dung thanh fim
Trả lờiXóasao ma kh xem tiep dc phan 2 vay! co ai biet trang truyen nao nua chi cho minh voi
Trả lờiXóa