Sau khi hả hê thú tính, 3 tên 'yêu râu xanh' vội vã
bỏ đi, để lại tôi nằm trơ trọi giữa ngôi nhà hoang lạnh lẽo, bên cạnh
chiếc áo dài trắng bị xé toạc từng mảng.
Sài
Gòn những ngày cuối hè vẫn xuất hiện nhiều cơn mưa nặng hạt. Cứ mỗi lần
nhìn mưa, một ký ức kinh khủng lại tự dưng ùa về và ám ảnh tôi. Mặc dù
đã nhiều lần dặn lòng là phải cố xóa nó đi nhưng tôi không tài nào làm
được điều đó…
Trú mưa ở nhà hoang, tôi bị 3 tên yêu râu xanh cưỡng bức tập thể
Trú mưa ở nhà hoang, tôi bị 3 tên yêu râu xanh cưỡng bức tập thể
Tôi còn nhớ rất rõ đó là một buổi chiều
mưa của những ngày cuối năm lớp 12, hôm ấy lớp tôi có cuộc họp bất ngờ
để thông báo về phần văn nghệ mà lớp đảm nhiệm vào buổi tổng kết năm
học. Chính vì thế mà tôi tan học trễ hơn, khi ra về thì trời cũng đã sụp
tối và bắt đầu lắc rắc vài giọt mưa. Do thấy mưa cũng không lớn nên tôi
quyết định đi thật nhanh về. Nào ngờ chỉ đi được một đoạn thì trời bất
ngờ đổ mưa to.
Thấy phía trước là một ngôi nhà hoang
vắng, có mái hiên, tôi quyết định vào đó trú mưa, định bụng sẽ lấy áo
mưa ra mặc để chạy về nhà nhưng mở cặp ra thì mới biết mình đã bất cẩn
không mang theo. Thế là tôi đành đợi mưa bớt hạt rồi tiếp tục về nhà.
Đang loay hoay không biết làm sao với
đống sách vở bị ướt thì tôi nghe có tiếng người cười nói phía trong nhà
hoang. Qua lớp cửa hoang tàn của ngôi nhà ấy, tôi thấy có 3 thanh niên
đang say sưa bên chén rượu, ánh mắt thì nhìn chằm chằm vào lớp áo quần
bị ướt sũng, lộ cả nội y bên trong của tôi. Quá sợ hãi định lên xe dầm
mưa chạy về nhà thì 3 tên yêu râu xanh ấy đột nhiên tấn công tôi. Sức
lực yếu ớt của cô nữ sinh lớp 12 không thể nào chống chọi lại được với 3
tên đàn ông đang nổi thú tính.
Và trong cơn mưa tầm tã ấy, tôi đã mất
đi cái quý giá nhất của cuộc đời mình. Cay đắng hơn, tôi còn phải chịu
sự giày vò cùng lúc của 3 tên cặn bã ấy. Mặc cho tôi gào thét van xin,
mặc cho tôi kêu la inh ỏi, nhưng không một ai nghe thấy. Bao trùm lên
không gian là tiếng mưa lộp độp trên mái hiên cùng tiếng sấm chớp dữ
dội…
Sau khi hả hê thú tính của mình, 3 tên
yêu râu xanh vội vã bỏ đi, để lại tôi nằm trơ trọi giữa ngôi nhà hoang
lạnh lẽo, bên cạnh là chiếc áo dài trắng bị xé toạc từng mảnh.
Tôi dùng một chút sức lực cuối cùng để
lết ra đến mặt đường và hoàn toàn không còn biết gì sau đó nữa. Khi tỉnh
dậy tôi thấy mình đã nằm trong bệnh viện, xung quanh là người thân của
tôi đang khóc và lo lắng cho tôi. Mắt tôi nhắm nghiền, tôi mong chuyện
vừa đến với tôi chỉ là một cơn ác mộng…
Mặc dù, đã 5 năm trôi qua, hình ảnh và
cảm giác kinh khủng đó vẫn cứ đeo bám lấy tôi. Tôi không biết liệu có ai
chịu lấy người con gái đã úa tàn này làm vợ. Và nếu tôi che giấu đi mọi
chuyện để dễ dàng kết hôn thì lỡ một ngày bị phát hiện ra, người ấy sẽ
hành động như thế nào? Tôi không thể nào tưởng tượng nổi. Có lẽ, cách
tốt nhất đối với tôi là sẽ sống cô độc một mình…

Không có nhận xét nào:
Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét
- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào