Nếu tôi chịu nghe điện thoại thì có lẽ mẹ đã không
ra đi như thế. Tôi chẳng ở bên mẹ khi bà cần tôi nhất, khi phải chống
trọi với tử thần.
Cứ nghĩ đến hình ảnh mẹ là nước mắt tôi lại trào ra.
Tôi mồ
côi cha từ khi mới lên hai tuổi. Một mình mẹ đã ở vậy nuôi tôi khôn
lớn. Dù vất vả nhưng mẹ quyết hướng đứa con gái duy nhất theo con đường
học vấn mong thoát cảnh lam lũ.
Cuộc sống khó nhọc nhưng hai mẹ con luôn
ngập tràn niềm vui. Chưa bao giờ mẹ kêu than nửa lời. Bà coi con gái
là niềm vui, động lực lớn để nỗ lực. Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất
trên thế gian, người yêu thương và sẵn sàng làm mọi thứ vì tôi.
Không phụ lòng mẹ, tôi luôn đứng đầu lớp
suốt 12 năm về thành tích học tập trước khi đỗ đại học với số điểm
đứng đầu khoa. Lên thành phố học, tôi muốn đi làm thêm để trang trải
việc học nhưng mẹ quyết không đồng ý. Mẹ nói tôi phải học thay cả phần
của bà, nên sẽ phải cố gắng gấp đôi, việc kiếm tiền là của mẹ. Bao giờ
cũng vậy, mẹ tôi luôn nhận phần vất vả về mình.
Những năm tháng học đại học tốn kém rồi
cũng qua. Vết hằn trên gương mặt mẹ ngày càng nhiều thêm nhưng bà vui
khi chứng kiến con gái khôn lớn, trưởng thành.
Mẹ muốn tôi về quê xin việc để mẹ con
gần nhau. Ban đầu tôi cũng đinh ninh như thế nhưng rồi đã thay đổi. Tôi
phải làm điều gì đó để đền đáp mẹ. Tôi muốn mẹ được sống những năm
tháng cuối đời trong an nhàn, đủ đầy như người ta. Điều đó đã thôi thúc
đứa con gái mảnh mai như tôi trụ lại nơi đô thành kiếm việc với ước
mong kiếm nhiều tiền đón mẹ lên sống cùng mình.
Sau nhiều tháng tối làm thêm ngày lên
mạng săn việc, tôi cũng được một công ty nước ngoài có tiềm lực đồng ý
cho thử việc. Nhờ chăm chỉ, tâm huyết, tôi nhanh chóng mang về vài hợp
đồng nhỏ và được nhận vào chính thức.
Nhìn thấy năng lực từ tôi nên sếp đã gửi
gắm một thử thách lớn. Nếu tôi giúp công ty mang về hợp đồng lớn với
đối tác nước ngoài, sếp hứa sẽ đưa tôi lên làm quản lý. Ngoài tiền hoa
hồng lớn, mức lương ở vị trí đó cũng rất cao. Nếu tôi thành công, mục
tiêu lớn kia sẽ thành hiện thực. Điều đó khiến tôi thực sự phấn khích
nên đã nhận lời.
Để làm được điều đó tôi sẽ trải qua một
buổi thuyết trình trước đối tác khó tính. Hợp đồng kia có thành hay
không phụ thuộc hoàn toàn vào những gì tôi sẽ trình bày trong buổi đó.
Đêm trước hôm đó, tôi gần như không thể
chợp mắt vì hồi hộp nên đã đến công ty chuẩn bị từ rất sớm. 9h sáng khi
tôi chuẩn bị bước vào phòng gặp đối tác thì điện thoại reo, đó là
cuộc gọi của mẹ. Tình thế quá gấp, thêm sự thúc giục của sếp tôi buộc
phải tắt máy và tiến vào phòng. Định bụng sau cuộc họp sẽ gọi lại. Lúc
đó tôi chỉ nghĩ có lẽ mẹ hỏi thăm công việc của con gái dạo này thế nào
mà thôi.
Buổi thuyết trình kéo dài 4 tiếng diễn
ra rất suôn sẻ và thành công mỹ mãn. Tôi đã giúp công ty ký được hợp
đồng lên tới hàng triệu đô. Sếp rất vui mừng và giữ đúng lời hứa trước
đó.
Người đầu tiên tôi nghĩ đến sau khi buổi
họp kết thúc là mẹ. Mở máy định gọi điện báo tin vui, tôi thấy hiện
lên đúng 20 cuộc gọi nhỡ từ mẹ. Tôi sốc nặng khi đọc xong dòng tin nhắn
thông báo mẹ gặp tai nạn giao thông, đang phải cấp cứu trong viện. Lao
nhanh đến nhưng đã quá muộn, tôi sửng sốt, ngất lịm khi được bác sĩ
thông báo mẹ mình đã vĩnh viễn ra đi ít phút trước đó.
Những người đưa mẹ vào viện nói rằng họ
đã cố gắng gọi điện thoại cho tôi khi bà gặp tai nạn nhưng không thể.
Chỉ còn 2 ngày nữa là đến ngày sinh nhật lần thứ 23 của tôi, có lẽ mẹ
muốn gây bất ngờ nên đi lên thăm tôi mà chẳng báo trước. Vừa rời xuống
từ xe khách và chuẩn bị băng qua đường để đi xe ôm, mẹ không may bị
chiếc xe khách cán phải. Cú đâm rất mạnh khiến bà bị thương nặng toàn
thân và mất nhiều máu. Các bác sĩ đã yêu cầu truyền máu nhưng nhóm máu
của mẹ thuộc loại hiếm trong khi máu dự trữ của bệnh viện đã hết.
Gục khóc thảm thiết bên mẹ, tôi tự oán
trách mình đã không nghe điện thoại khi đó. Giá như tôi bắt máy, mẹ có
thể đã được cứu sống bởi hai mẹ con cùng nhóm máu. Tôi nỗ lực và dành
hết tâm huyết cho buổi thuyết trình đó những mong kiếm tiền nuôi mẹ
nhưng khi bà cần tôi cho máu, tôi lại chẳng có mặt.
Tôi bị dằn vặt ghê gớm và không ngừng
tra vấn bản thân suốt nhiều tháng liền sau ngày mẹ mất. Cứ nghĩ đến hình
ảnh mẹ là nước mắt tôi lại trào ra. Ước gì thời gian có thể quay trở
lại, khi đó tôi sẽ vứt bỏ tất cả để chạy đến bên mẹ. Khi mẹ chẳng còn
trên đời nữa thì việc làm của tôi phỏng có nghĩa gì? Số phận thực sự quá
nghiệt ngã khi cướp đi người mẹ thân yêu nhất của tôi. Cả đời mẹ vất
vả, hy sinh vì con để rồi đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn chẳng được hưởng
từ con lấy một ngày phụng dưỡng.

Không có nhận xét nào:
Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét
- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào