Tôi không còn là người phụ nữ đoan trang và nhẫn
nhục nữa, tôi không được mua quần áo mới, nhưng tôi đã đi sửa lại những
quần áo cũ cho gọn gàng hơn, cho cổ áo trễ xuống một tí vì người đàn ông
mới của tôi khen tôi có vòng một đẹp.
Chừng ấy năm trời lấy nhau và sống bên nhau, chưa bao giờ tôi có quyền hành trong gia đình. Kể cả từ việc nhỏ nhất tôi cũng phải báo cáo. (Ảnh minh họa)
Tôi lấy
chồng đã được 12 năm. Vợ chồng tôi vốn tìm hiểu nhau đến gần 5 năm trời
mới quyết định đi đến đám cưới. Tôi cũng không phải là người kén cá
chọn canh gì mà vốn tính thận trọng. Vì vậy quyết định tiến tới với
anh, tôi nghĩ đó không phải là điều sai lầm.
Nếu hỏi tất cả mọi người trong cơ quan,
hàng xóm, trong gia đình và bạn bè, ai cũng bảo số tôi chắc phải ăn
chay niệm Phật bao nhiêu năm trời mới lấy được người chồng tốt phước
như thế. Đẹp trai, giỏi giang, biết ăn nói, yêu trẻ con, lại biết chiều
cả người già, đi đâu cũng có người quý. Thậm chí có nhiều người phụ nữ
còn nhắn tin cho tôi: “Chị may mắn vì đã đến trước em, không thì không bao giờ chị có cơ hội”.
Nhưng nào ai có ngờ đâu, người chồng mẫu
mực mà mọi người biết đến chỉ là cái vỏ bọc. Bề ngoài với mọi người
thì như thế, nhưng bản chất anh ta sây cay và thâm độc vô cùng. Chừng
ấy năm trời lấy nhau và sống bên nhau, chưa bao giờ tôi có quyền hành
trong gia đình. Kể cả từ việc nhỏ nhất tôi cũng phải báo cáo. Hằng ngày
đi chợ tôi phải gọi điện xin ý kiến anh xem nên mua món gì, sau khi
được anh đồng ý tôi mới mua và phải về ghi lại xem mình đã tiêu bao
nhiêu tiền. Anh sợ tôi mang tiền cho bố mẹ đẻ.
Vì vậy, mỗi lần anh nghe điện thoại là
các bà các chị trong phòng anh xót anh lắm, bảo sao anh đảm đang thế,
sao anh phải khổ thế, lấy phải người vợ không biết đi chợ, cái gì cũng
hỏi, rồi lúc đó anh chỉ cười nhạt và bảo: “Số cháu thế rồi, nhưng cháu thương vợ cháu lắm”.
Vì anh kiểm soát tôi chặt, nên không bao
giờ tôi dư đồng tiền nào để mua sắm cho bản thân mình. Tôi có đi làm
nhưng lương cũng không cao. Anh giữ toàn bộ số tiền của tôi, nói là để
tự phân bố chi tiêu trong gia đình. Tôi cảm thấy mình không khác gì
người ở.
Đi ra ngoài đường, không bao giờ anh cho
tôi ăn mặc tử tế, nếu tôi ăn mặc gọn gàng, anh sẽ cau mày không đồng ý
và bắt tôi mặc bộ quần áo tềnh toàng nhất và đi đôi dép lê cũ kỹ. Ra
ngoài với bạn bè, anh mặc vest và áo sơ mi trắng còn tôi thì ăn mặc như ô
sin. Bạn bè anh góp ý thì anh chép miệng bảo: “Khổ, có biết ăn mặc gì
đâu, bảo mua mấy bộ quần áo mới mà cứ tiếc tiền”. Rồi mọi người lại
quay sang bảo, nếu tôi cứ làm thế thì chồng tôi lại đi với gái, rằng
tôi như mẹ của anh ấy chứ không phải là vợ…
Tất nhiên là sau tất cả những hành động
anh đối xử với tôi như vậy, mọi người thương anh vô cùng và ủng hộ anh
tìm người khác để khuây khỏa. Khi tôi đánh ghen thì mọi người xúm vào
bảo vệ anh và nói tôi ngu, không biết giữ chồng. Tôi đau khổ lắm. Tôi đã
suy sụp mất một tuần trời và cơ thể ngày càng héo úa.
Thế rồi trong một lần đi chợ, tôi đã gặp
một người đàn ông, người đó đã làm đổ chiếc xe của tôi khi tôi đang lơ
đễnh, anh ta hỏi han tíu tít và mua thuốc băng vết thương. Lần đầu
tiên tôi gặp một người quan tâm chăm sóc tôi như thế. Chúng tôi đã quen
nhau từ đó. Anh là người đàn ông tốt. Mỗi lần nói chuyện với anh, tôi
cảm thấy mình như được tự do.
Anh là người đàn ông tốt. Mỗi lần nói chuyện với anh, tôi cảm thấy
mình như được tự do. (Ảnh minh họa)
Tôi đã kể cho anh nghe về chồng tôi, về
những thói gia trưởng và ích kỷ của chồng tôi. Anh ấy đã nghe và ôm tôi
vào lòng, sau đó bắt tôi phải sống khác, phải sống tự do và thay đổi.
Từ đó, tôi không còn là người phụ nữ
đoan trang và nhẫn nhục nữa, tôi không được mua quần áo mới, nhưng tôi
đã đi sửa lại những quần áo cũ cho gọn gàng hơn, cho cổ áo trễ xuống
một tí, tôi không mặc nội y vì người đàn ông mới của tôi khen tôi có bộ
ngực đẹp. Tôi lén mua mấy chiếc quần lót mới, giấu vào xe máy và chỉ
mặc khi gặp anh vì anh luôn thích ngắm tôi mặc độc chiếc quần lót trên
người. Tôi đã ngoại tình. Chúng tôi trao đổi rất nhiều với nhau qua
điện thoại và thỉnh thoảng có gặp nhau.
Tôi không mặc nội y vì người đàn ông mới của tôi khen tôi có bộ ngực đẹp. (Ảnh minh họa)
Tôi không biết chồng tôi đã biết chuyện
của tôi hay chưa. Tôi không biết là anh ta sẽ phản ứng như thế nào khi
vợ anh ta ngày càng nổi loạn. Nhưng tôi không còn lựa chọn, chính chồng
tôi đã buộc tôi phải làm như vậy.

Không có nhận xét nào:
Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét
- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào