Dù đều là người Hà Nội, nhưng vợ chồng tôi đều đi
làm xa hàng chục Km, vì thế ngày vợ tôi bầu bí chúng tôi đã phải thuê
tạm căn nhà của cô bạn thân vợ ở.
ảnh minh họa
Hôm ấy, khi ra về cô bạn thân của vợ còn dặn dò tôi “Nhà
em cách đây 200m, nếu anh và B cần giúp gì cứ ới một tiếng là em chạy
sang ngay. Bạn bè lâu năm không có gì ngại cả đâu. Lão chồng em nhìn
thế chứ hiền lắm”.
Cũng từ hôm đó, vợ chồng bạn thân của
vợ sang nhà tôi chơi suốt, thi thoảng còn rủ nấu ăn cùng nhau. Tôi nghĩ
biết vui thế này, tôi đã bảo vợ chuyển về đây lâu rồi. Đi làm vừa gần
lại có bạn bè quan tâm thì còn gì tuyệt hơn nữa. Với một bà bầu đang
dần khó tính lên như vợ tôi thì đúng là nên có bạn bè. Không tội vạ đâu
lại đổ tôi hết.
Nhưng dần dà, tôi nhận thấy bạn thân
của vợ có vẻ quan tâm tôi hơi thái quá. Cô ấy thi thoảng nhắn tin rủ
tôi đi cà phê cà pháo riêng chỉ có hai người. Vốn là đàn ông, không
muốn lắm chuyện nên tôi nhẹ nhàng nhắc nhở cô ấy về tính tình “đa nghi”
của vợ tôi, cô ấy cười nói “Em không gạ gẫm anh đâu mà lo. Cơ bản công ty mình làm gần nhau nên rủ anh đi chơi thôi”. Thấy cô ấy nói thế tôi thấy yên tâm hơn nhiều.
Qua nói chuyện, tôi mới biết vợ chồng
cô ấy cưới 3 năm nay mà chưa có con. Họ đang lo lắng chạy chữa. Khi
thấy cô ấy nước mắt lưng tròng, tôi nhẹ nhàng khuyên nhủ. Nhưng cô ấy
nghẹn ngào: “Hi vọng gì anh. Chồng em bị kết luận vô sinh, đi bệnh viện nào cũng bảo vậy”. Thảo nào, tôi trông anh ta buồn buồn và chẳng thèm nói năng gì!
Cô ấy còn nói “Em thật sự yêu anh
ấy, nhưng anh ấy một mực đòi ly hôn với em. Anh ấy không muốn ràng buộc
cuộc đời em với anh ấy. Nhiều lúc nghĩ mà tội cho anh ấy”.
Hôm đó, về nhà đầu tôi cứ quanh quẩn
câu chuyện của cô bạn vợ. Đúng là đời “kẻ ăn không hết người lần chẳng
ra”. Tôi nhớ tới câu chuyện về những cô gái trẻ dại dột bao lần phá
thai, rồi khuôn mặt nhẫn tâm của những cặp vợ chồng cãi nhau vì chuyện
con trai con gái, …Chúng cứ giằng xé trong đầu tôi. Là một bác sĩ nhưng
tôi cũng bất lực khi không thể làm gì cho những bệnh nhân “trời định”
như vợ chồng cô ấy.
Rồi trưa hôm qua, khi tan sở cô bạn thân
của vợ gọi tôi ra quán cà phê quen thuộc. Hôm nay cô ấy có vẻ lạ,
nghiêm trang hơn thường lệ. Cô ấy bắt đầu câu chuyện bằng một câu hỏi “Liệu anh có thể giúp em một việc không”. Tôi vội vàng “Em nói đi, giúp được anh sẽ làm”.
“Chồng em khuyên em nên xin một đứa
con để nuôi. Dù em đã nói chúng em sẽ tự xin con nuôi, hoặc nuôi cháu ở
quê của anh ấy. Nhưng chồng em nhất quyết nó phải là đứa con em đẻ ra
anh ấy mới nuôi. Giờ em định xin anh một đứa con. Em hứa sẽ bí mật
chuyện này”- cô ấy ngập ngừng nhưng ánh mắt đầy vẻ van xin.
Nói xong cô ấy xin phép đi trước, còn
tôi không biết trả lời thế nào, thực sự tôi vô cùng hoang mang. Tôi
thương cô ấy, thông cảm với cô ấy, nhưng việc cho một đứa con quả là
vấn đề nan giải. Điều đó khiến tôi rối trí vô cùng. Tôi đã thử đặt ra
những giả thuyết khác nhau. Nếu tôi cho một đứa con, vợ tôi biết cô ấy
sẽ thế nào. Như thế tôi trở thành người chồng phản bội. Còn nếu tôi nói
với vợ không biết điều gì sẽ xảy ra nữa,…Thực sự tôi hoang mang quá.
Liệu tôi có nên hỏi ý kiến vợ về việc này không? Mong mọi người hãy cho
tôi một lời khuyên.

Không có nhận xét nào:
Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét
- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào