Tôi năm nay đã 30 tuổi. Nhìn thấy tôi sớm tối đi về
không nơi chốn nên mẹ tôi rất lo lắng, mẹ đã thay tôi tìm và giới thiệu
cho tôi rất nhiều đối tượng.
ảnh minh họa
Hôm đó tôi nhận được điện thoại của mẹ,
mẹ tôi muốn tôi đi gặp mặt một người và muốn tôi tới chỗ hẹn luôn khi
tan làm. Chúng tôi đều đã là người trưởng thành rồi thế nên chuyện gặp
mặt cũng là tự bản thân hai người đi.
Sau khi tan làm tôi căn thời gian và tìm
tới nhà hàng mà mẹ tôi đã hẹn. Vừa bước vào tôi đã nhìn thấy một người
đàn ông ở phía đối diên, anh ta ăn mặc rất chỉnh tề, nhìn qua thì cũng
có vẻ điển trai, phong độ nên trong lòng tôi cũng có vẻ yên tâm hơn.
Bởi vì những người đàn ông mà tôi gặp trước đó tôi đều cảm thấy họ
chẳng ra sao cả. Nhưng anh thì lại khác, thậm chí anh có phần hao hao
giống bạn trai trước đây của tôi. Cho dù là tướng mạo hay thân phận đều
quá hoàn hảo. Tôi trong lòng khấp khởi mừng thầm bước tới gần anh.
Nhưng thật không thể ngờ tôi như chết đứng tại đó.
Thì ra người mà tôi đi xem mặt không
phải ai khác mà lại chính là người tôi đã từng yêu ba năm, anh là bạn
cùng lớp ngày đại học của tôi nhưng mẹ tôi lại không biết. Tôi nhìn anh,
anh nhìn tôi, cả hai đều cảm thấy rất bối rối nhưng tôi đã không thể
quay đầu lại được nữa vì không muốn làm gia đình mất mặt. Tôi ngượng
ngùng bước tới ngồi đối diện với anh.
Tôi nhìn anh ấy và cố tỏ ra tự nhiên,
anh ấy cũng gượng gạo nhìn tôi cười, có thể anh vờ như là đã quên hết
mọi ngại ngùng hay là cũng có thể là anh cố ý làm vậy, tôi cũng không
rõ. Để cho mẹ vui lòng tôi cũng cùng anh nói đôi ba câu chuyện, lúc ấy
tôi mới phát hiện ra hóa ra anh vẫn một mình bấy lâu nay. Cứ như thế
chúng tôi nói miên man về những ngày xa xưa. Sau đó vì công ty có việc
cần anh đến giải quyết nên anh mới tạm biệt tôi ra về.
Mặc dù có chút luyến tiếc nhưng tôi hiểu một điều chúng tôi đã chia tay lâu rồi, vốn dĩ chúng tôi không nên gặp mặt nhau nữa.
Mặc dù có chút luyến tiếc nhưng tôi hiểu
một điều chúng tôi đã chia tay lâu rồi, vốn dĩ chúng tôi không nên gặp
mặt nhau nữa. Nào ngờ đối tượng gặp mặt lần này lại là anh khiến tôi
vừa hồi hộp vừa bối rối.
Thật ra tôi thường an ủi bản thân mình
rằng tôi đã quên anh từ lâu nhưng lần gặp mặt này đã làm cho quá khứ của
chúng tôi sống lại trong lòng tôi, đó thật sự là một quãng thời gian
rất đẹp. Đó là những ngày mà chúng tôi tay nắm tay nhau cùng hướng về
phía trước; trao cho nhau những cái ôm, những nụ hôn; cùng nhau thả
diều, cùng nhau ngắm sao…
Những giây phút lãng mạn đó đã làm cho
cả hai chúng tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng rồi cũng chỉ vì lý do gia
đình mà chúng tôi phải bất đắc dĩ chia tay, nào ngờ người sắp xếp cuộc
gặp mặt này cho chúng tôi lại chính là mẹ tôi. Đó chỉ là sự trùng hợp
ngẫu nhiên hay đó là duyên phận thực sự giữa chúng tôi?

Không có nhận xét nào:
Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét
- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào