"Khi tôi vừa lọt lòng mẹ, bố bỏ mẹ con tôi theo
người đàn bà khác. Trong căn nhà dột nát chỉ có 3 người phụ nữ với nhau,
bà tôi già yếu không lao động được.
Hiện tại tôi cảm thấy ân hận vì đã đánh mất tất cả.
Tuổi thơ cơ cực khi mẹ đi bước nữa
Thế rồi ngày tôi bước vào lớp 5 mẹ lại
đem lòng yêu một người đàn ông khác. Đó là người đàn ông chưa vợ, trẻ
tuổi hơn mẹ. Khi tôi biết chuyện mẹ đã khóc và xin tôi hãy để cho bà có
được một chỗ dựa. Mẹ còn hứa sẽ vẫn yêu thương tôi, thậm chí mẹ sẽ bù
đắp cho tôi nhiều hơn những gì đã có. Nhưng rồi, mẹ lại quên đi sự hiện
diện của tôi mà dành tình thương cho người đàn ông đó nhiều hơn tôi
nghĩ.
Căn nhà chật chội bỗng dưng có thêm một
người nữa. Hàng ngày, chỉ có tôi và bà ngoại thủ thỉ với nhau còn mẹ
suốt ngày quấn quýt yêu chiều người đàn ông mà tôi phải gọi là “dượng”
đó. Tôi biết, mẹ cũng có nỗi khổ riêng khi suốt ngày bị người đàn ông
đó hắt hủi, nạt nộ. Cũng bởi người ta tự cho quyền mình là trai tân lấy
gái nạ dòng.
Khi tôi bắt đầu hiểu và thông cảm cho
mẹ cũng là lúc mẹ tôi sinh thêm được một bé gái nữa. Tôi có thêm một
đứa em xinh xắn. Kể từ ngày đó, dượng cũng vắng nhà thường xuyên. Rồi
một ngày khi em gái tôi chưa được một tháng tuổi, dượng cũng rời bỏ mẹ
tôi đi theo người khác.
Cuộc sống đã cơ cực nay càng mệt mỏi
hơn, mỗi ngày đến trường với tôi là những ngày dài tra tấn. Nhìn bạn bè
có bố mẹ chăm nom, tôi thèm thuồng lắm, nhưng tôi làm gì có cha. Tôi
cũng không được mẹ yêu thương như bao người khác. Thi thoảng một số đứa
ở gần nhà tôi còn buông lời chọc ghẹo ác ý: “Nó không có cha, mẹ nó
theo trai đẻ được con vịt, giờ bố con vịt cũng bỏ đi rồi”. Những lúc
đó, tôi không đủ dũng cảm để bảo vệ mẹ, mà im lặng bỏ đi trong tiếng
cười của bạn bè.
Tôi chán chường theo bạn xấu đi chơi,
bỏ bê học hành. Rồi những lần bị cô giáo gửi giấy về nhà mẹ lại hỏi tôi
đủ điều. Thực sự là tôi đã chán cảnh sống như thế lắm rồi. Cũng có đôi
lần tôi bỏ đi hàng tuần, nhưng mẹ chưa một lần đánh tôi, lúc nào mẹ
cũng chỉ có câu nói “Mẹ đã làm gì với con mà con bỏ đi”.
Để có tiền “chơi đá”, phải tiếp khách, chiều chuộng đàn ông
Một lần có một người bà con ở Hà Nội
lên chơi, biết hoàn cảnh gia đình tôi khó khăn nên ngỏ ý xin mẹ cho tôi
xuống Hà Nội học nghề. Tôi như bắt được sóng đã hết lời năn nỉ, xin mẹ
cho tôi được đi cùng. Mẹ nước mắt ngắn dài vì không muốn xa tôi nên đã
đồng ý. Khi tôi đi, mẹ cũng không dặn thêm gì nữa.
Xuống Hà Nội, tôi học làm quen với nghề
“làm tóc gội đầu”. Cũng vì tôi vốn có hình thức nên sớm “trổ mã”. Khi
tròn 18 tuổi, tôi ra dáng một thiếu nữ với nước da trắng ngần. Phải nói
rằng tôi xinh nhất ở đấy, tôi cũng có nhiều người để ý. Nhưng tôi
chẳng chọn được ai làm người yêu, điều một đứa trẻ như tôi ước ao nhất
là có nhiều tiền, có quần áo đẹp để diện là tôi thích rồi.
Các chị đến làm tóc gội đầu gồm nhiều
kiểu người khác nhau, họ ăn diện, xài đủ mùi nước hoa khiến tôi thèm
thuồng. Hiểu ý tôi có chị tên M hỏi: “Em có thích được như chị không?
Lúc nào em rảnh thì gọi vào số này cho chị nhé. Chị sẽ giúp một cô gái
xinh đẹp như em trở nên hấp dẫn. Tôi cầm lấy số điện thoại, bí mật dấu
đi. Suy nghĩ nhiều lần rồi tôi quyết định gọi cho chị vào một ngày cuối
tuần.
Chị dẫn tôi đi ăn, mua quần áo tặng tôi
rồi đưa tôi đi hát. Dần dần, tôi cảm thấy chị là người thân duy nhất
của tôi. Chị hướng dẫn, chỉ bảo tôi nhiều điều trong cuộc sống. Cũng
nhờ chị mà tôi gặp được H., anh đẹp trai và là tay chơi có tiếng ở Hà
Nội. H. cũng là bạn thân của chị, anh hết sức cưng chiều tôi. Tôi muốn
gì anh đều chiều lòng tôi hết.
Sau những buổi ăn chơi thác loạn, chúng
tôi dừng lại ở một nhà nghỉ. Không chỉ có mình tôi và H. mà còn có chị
và đám bạn cùng đi chơi với tôi. Chúng tôi đã ở đó và có quan hệ với
nhau. Ban đầu tôi còn ngần ngại, nhưng dần dà, tôi cũng dạn dĩ hơn và
xem đó là chuyện thường. Tôi để ý một điều lạ là khi chúng tôi tập
trung ở nhà nghỉ, các chị thường dùng “đá” để cảm xúc thăng hoa hơn.
Nhưng khi đó tôi là đứa mới nhất, nên không dám thử.
Một ngày, tôi đau đớn phát hiện H. qua
lại với người con gái khác. Cô ta ăn chơi hơn tôi và có nhiều tiền. H.
nói, anh chán tôi vì tôi quá dễ dãi, anh không thích con gái chỉ ham mê
tiền bạc như tôi. Tôi đã khóc rất nhiều. Không ngờ khi tôi cho anh đời
con gái của mình anh lại phũ phàng với tôi như vậy.
Biết tôi chán nản, chị M. lại xuất
hiện, chị nói tôi hãy quên đi người bạn bội bạc của chị. Để giúp tôi
giải đen chị lại đưa tôi đi “xõa”. Và hôm ấy điểm cuối cùng của chúng
tôi là nhà nghỉ quen thuộc. Khi thấy tôi buồn rầu rĩ chị bảo rôi hãy
thử đi “đá” có thể giúp tôi giải sầu quên hết mọi thứ và yêu đời trở
lại. Tôi đã chộp lấy hít lấy hít để rồi ho sặc sụa. Lúc đó, tôi cứ ngỡ
mình đã quên được anh ta. Rồi những lần sau đó, tôi lại theo các chị
tìm đến nó.
Để có tiền “chơi đá” tôi phải theo các
chị tiếp khách, chiều chuộng đàn ông. Có những đêm tôi đau đớn, nằm dài
trên giường để mặc khách làng chơi thích làm gì thì làm miễn rằng tôi
có tiền để mua sắm, tiêu xài. Nhưng cũng có lúc tôi nghĩ tới mẹ mà hai
hàng nước mắt ngắn dài. Ngày vui chẳng mấy chốc tan biến, khi một ngày
tháng 3 khi tôi và các chị đang chơi đá trong nhà nghỉ thì công an
phường ập vào.
Những giọt nước mắt muộn màng...
Sau lần đó, tôi bị đưa lên Trung tâm
Giáo dục Lao động Xã hội II ở Ba Vì. Những ngày ở trong đó, tôi đã khóc
rất nhiều. Những giọt nước mắt ân hận, nghẹn ngào của lứa tuổi 20 nông
nổi, khờ dại. Hơn 2 năm ở Trung tâm, mẹ đã cố gắng lên thăm tôi một
lần. Lần ấy, tôi thấy bà đã già đi rất nhiều. Mới qua tuổi 40, nhưng
tóc bà đã điểm hoa râm, đôi mắt mẹ đỏ hoe,… vì khóc thương tôi. Lần đó,
tôi đã quỳ xuống và xin lỗi mẹ. Bởi chỉ vì chút nông nổi đó mà tôi đã
tự đánh mất đi tuổi thanh xuân của mình.
Giờ đây, chỉ còn 2 tháng nữa thôi, tôi
sẽ rời trung tâm để trở lại cuộc sống đời thường. Nhưng những ngày này,
lòng tôi lại ngổn ngang bao suy nghĩ. Hiện tại tôi đang băn khoăn giữa
ba lựa chọn.
Thứ nhất, một chị quản lý trong trung
tâm có giới thiệu cho tôi một ông chủ có hai cửa hàng phở tại Hà Nội.
Ông ấy thi thoảng có lên làm từ thiện trên chúng tôi. Ông ấy nói, nếu
tôi về đó làm việc, ông sẽ cưu mang tôi và gia đình tôi. Nhưng tôi
nghĩ, ở đời chẳng có ai tốt đến thế. Không ai cưu mang không ai đâu
nhỉ? Thế nên tôi có quá đa nghi chăng và có nên tin lời ông ấy?
Thứ hai, tôi dự định sẽ xin mẹ tiếp tục
đi học trở lại. Nhưng tôi lo ngại rằng, mọi người sẽ không chào đón một
người có quá khứ như tôi. Thực lòng tôi sợ nhất là bị mọi người kỳ thị.
Đối mặt với họ, tôi phải làm sao?
Thứ 3, tôi muốn kiếm một việc làm để
nuôi sống bản thân và hỗ trợ mẹ tôi. Nhưng tôi sợ bản thân mình sẽ sa
ngã khi bước vào dòng đời cơm áo gạo tiền xô bồ này. Tôi thật sự lo
mình không vững tâm.
Thực sự tôi rất hoang mang với những
luồng suy nghĩ này. Mỗi ngày khi ngày ra khỏi đây lại đến gần hơn, tôi
lại không biết phải lựa chọn thế nào. Mong mọi người hãy cho tôi một
lời khuyên để tôi biết mình phải làm gì, để tôi có thể vững vàng sau
khi ra khỏi trung tâm mà không phải quay lại đây một lần nữa?"

Không có nhận xét nào:
Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét
- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào