Chúng tôi kết hôn chưa tròn hai năm. Năm nay tôi mới 25 còn chồng tôi
chỉ 27. Là vợ chồng trẻ, lại chưa vướng bận con cái nên xem ra cuộc sống
của hai chúng tôi từ lúc mới cưới đến giờ khá thoải mái. Vì gia đình
hai bên nội ngoại cũng có điều kiện, lại chẳng muốn phát sinh sớm mâu
thuẫn mẹ chồng nàng dâu… chúng tôi được hai bên hỗ trợ để tậu cho mình
tổ ấm nho nhỏ.
Đầu năm nay, mẹ chồng tôi qua đời sau cơn đột biến. Bố chồng tôi đã đề
nghị đến ở nhà mỗi con trai một tháng cho đỡ cô quạnh. Ông năm nay 55
tuổi và có ba người con trai. Chồng tôi là con trai út. Nhưng rồi sau
vài tháng thực hiện, ông lại rất thích ở nhà chúng tôi, cũng một phần do
ông và chồng tôi rất hợp tính nhau, một phần xung quanh khu chúng tôi ở
có rất nhiều bạn già có thể hàng ngày cùng ông chơi cờ vua, chăm sóc
cây cối.
Nói về hai vợ chồng, do cả hai đều bận rộn với công việc nên gần như
lịch “quan hệ” đều vào các buổi tối. Cuộc sống cứ thế mấy tháng đầu
chẳng có gì đáng phàn nàn. Nhưng thời gian gần đây, cứ sau mỗi lần chăn
gối, tôi và chồng mình đều lọ mọ xuống nhà bếp kiếm thức ăn vì đói thì
đều bắt gặp bố chồng ngồi xem tivi ở phòng khách. Dù lúc đó gần 1h sáng.
Một lần, hai lần, rồi ba bốn lần đều nhìn thấy ông ngồi đó khiến tôi
hoài nghi. Khi tôi đề cập chuyện này, chồng tôi cũng bắt đầu để ý đến.
Có những hôm, chúng tôi phải dừng “cuộc vui” giữa chừng để anh ấy ra
ngoài thám thính thì phát hiện bố chồng đang “rình rập” bên ngoài. Nhưng
ông cũng nhanh nhảu chống chế rằng bị khó ngủ nên tính ra phòng khách
xem tivi.
Hai ngày sau, chồng tôi liền mua cho ông một chiếc tivi nhỏ để trong phòng.
Rồi cho đến cách đây một tuần. Khi chúng tôi quan hệ, nhưng có chút gì
đó không thoải mái, lợn cợn trong đầu khiến tôi không hào hứng. Tôi liền
nói với chồng mình rằng dường như có người ở bên ngoài cửa. Qủa đúng
vậy, tôi rón rén mở cánh cửa phòng thì đã thấy bố chồng mình đang đứng
trước mặt. Nhìn thấy tôi ông rất sợ hãi. Tôi lúc đó chẳng biết nói gì,
nên làm gì, chỉ hỏi “Cha à”. Rồi ông gật đầu, đi về phía phòng mình.
Kể từ đêm đó, không khi trong nhà tôi rất ngột ngạt. Dường như bố chồng
tránh mặt tôi. Chỉ những khi có chồng tôi ở nhà, hay khi cả ba ăn cơm
tối cùng nhau ông mới xuất hiện. Những bữa cơm không còn kể cho nhau
nghe các câu chuyện vui. Giờ sinh hoạt chung của cả nhà, cùng nhau xem
tivi, thời sự tối cũng không còn. Không khí trong nhà nặng nề khiến tôi
khó chịu. Đến ngay cả vợ chồng tôi cũng ít thủ thỉ, ôm ấp nhau hơn.
Hiện tôi không biết mình nên làm gì, ứng xử sao với bố chồng, bởi hình
ảnh của ông đứng bên ngoài cửa phòng cứ ám ảnh trong đầu tôi. Tôi rất
muốn ông về lại căn nhà xưa hoặc có thể sang nhà hai anh trai ở một thời
gian nhưng chưa biết đề cập chuyện này với chồng thế nào. Vì tôi biết,
anh là người rất thương bố, muốn sống cùng ông để săn sóc cho ông. Nhưng
cứ sống như vậy lại chẳng ổn chút nào. Chỉ một tuần thôi mà tôi đã héo
hon, sụt cân vì lo nghĩ. Có ai rơi vào hoàn cảnh oái ăm như tôi không?

@-)
Trả lờiXóa