Ngày đưa anh về quê ra mắt, tôi hồi hộp và hạnh
phúc biết nhường nào khi lần đầu tiên dẫn một người con trai về giới
thiệu với bố mẹ. Nhưng, tôi đâu ngờ rằng, đó cũng lúc mọi đau khổ, tai
ương ập xuống.
ảnh minh họa
Tôi sinh
ra và lớn lên ở một thành phố nhỏ miền Bắc. Sau khi tốt nghiệp đại
học, với ý chí và khát khao được tự do, bay nhảy, tôi quyết xách ba lô
một mình vào nam trải nghiệm.
Ngay từ ngày đầu vào làm một công ty
truyền thông ở Sài Gòn, tôi đã bị lôi cuốn bởi ánh mắt và nhiệt huyết
của anh chàng kỹ thuật trẻ. “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, sau những
lần tiếp xúc và trao đổi công việc, chúng tôi đã nảy sinh tình yêu.
Anh sống cùng mẹ ở Gia Lai. Những dịp
nghỉ lễ dài ngày, anh thường đưa tôi về quê chơi. Tôi đã coi mẹ anh như
mẹ mình và tin tưởng trút mọi tâm sự với bà. Bà cũng rất quý tôi và nói
rằng, muốn con trai lấy được một người vợ Bắc, đặc biệt lại dễ thương
như tôi. Tính hồn hậu và gần gũi của mẹ anh khiến tôi hạnh phúc vô
cùng. Bởi mối tình đầu của tôi lại viên mãn như vậy.
Tình yêu cứ thế nảy nở dần. Chúng tôi
quyết định dọn về sống chung. Một năm sau, bất ngờ tôi có bầu. Tôi lo
lắng báo tin, anh vui sướng hạnh phúc và quyết định nhanh chóng tổ chức
đám cưới. Tôi cùng anh và mẹ bay ra Bắc để hai gia đình gặp mặt.
Những tưởng tôi may mắn khi gặp được anh, nhưng đau khổ bất ngờ đổ xuống (Ảnh minh họa)
Thế nhưng, niềm vui, niềm hạnh phúc tưởng chừng viên mãn ấy đã nhanh
chóng sụp đổ. Khi mẹ anh vừa bước vào nhà, bố tôi tối sầm mặt và hai
người vội vã quay đi. Chúng tôi không thể đến với nhau bởi rằng: Anh và
tôi là anh em cùng cha khác mẹ.
Trước đây, bố tôi từng chiến đấu nhiều
năm ở Tây Nguyên. Thật trớ trêu khi bố tôi và mẹ anh có tình cảm với
nhau. Ngày bố về Bắc cũng là lúc mẹ anh biết mình mang bầu. Hai người
mất liên lạc từ đấy. Anh sinh ra không có bố, còn mẹ anh vì quá yêu bố
tôi mà giữ lại cái thai và quyết sinh anh.
Tôi thật sự không biết phải làm thế
nào. Tai họa ập xuống đúng lúc tôi tưởng chừng mình hạnh phúc nhất. Mẹ
tôi ép tôi phải phá bỏ cái thai đi. Nhưng thực sự, tôi vẫn còn rất yêu
anh và không chấp nhận được sự thật này. Tôi thương cả sinh linh bé
bỏng chưa kịp chào đời, thương cả bản thân mình sao mà oái oăm đến thế.
Tôi phải làm sao khi mầm mống đang lớn dần trong bụng lại là của anh trai tôi? (Ảnh minh họa)
Bé con tội nghiệp của tôi đã được 12 tuần tuổi. Tôi cần phải đưa ra
quyết định sớm nhưng lại không nỡ hủy hoại mầm sống đang nảy nở trong
mình. Tôi cũng không biết, liệu bé con của tôi sinh ra có được bình
thường hay không? Nếu nó mang tật suốt đời thì tôi không đành lòng...
Xin hãy cho tôi lời khuyên.
Ban dung nghi la kung huyet thong xink kon ra la tat nguyen hay sao.suy nghi do that vo van
Trả lờiXóa