Gia đình anh rất nghèo. Em có bao nhiêu vòng vàng,
tiền bố mẹ cho đều đã đưa anh hết rồi. Nhiều lúc không còn đồng nào
trong người, em ngồi gặm mì tôm mà thấy ứa nước mắt.

Hôm em về nhà anh ra mắt, hôm đó thật quá sức tưởng tượng của em.
Mặc dù, em đã lên đây đọc nhiều tâm
sự, chia sẻ của nhiều anh chị nhưng chưa một lần nào dám đưa ra ý kiến
gì cả. Chắc có lẽ tại tính em thiếu quyết đoán hay lưỡng lự, em không
biết gì nên không thể khuyên ai được.
Đặc biệt mấy ngày qua, đọc những tâm sự và chia sẻ, tranh luận của
các bạn độc giả về vấn đề gái thành phố, nhà có điều kiện có nên chọn
lấy trai nghèo mà em trào nước mắt. Vì thực sự em cũng đang rơi vào
hoàn cảnh này. Dù đang rất mệt mỏi nhưng em vẫn đang "cố đấm ăn xôi"
đây ạ.
Bây giờ em đang khổ sở suy nghĩ, dằn vặt bản thân mình nhiều lắm.
Em cảm thấy rất bế tắc và chán nản. Em rất mong nhận được lời khuyên
chân thành từ các anh, chị.
Từ trước, em không bao giờ tin có
tình yêu sét đánh cả. Nhưng bây giờ thì em hoàn toàn tin vào nó rồi.
Cách đây 2 năm, trong một lần gặp mặt tình cờ, em đã gặp anh H - người
yêu của em bây giờ. Và từ đó, anh đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng
rồi điên cuồng theo đuổi em.
Anh luôn theo dõi xem hàng ngày em
đi học lúc mấy giờ, mặc áo màu gì, khi nào ăn cơm. Còn chuyện gặp gỡ
bạn bè thì anh nắm như trong lòng bàn tay. Thật sự, em cảm thấy khủng
bố kinh khủng. Ra đường lúc nào em cũng phải có bạn đi cùng nhưng được
một thời gian thì bạn em sợ quá nên để mặc em tự xử luôn.
Rồi
em lấy hết can đảm làm một trận ra trò cho anh từ bỏ, nhưng không ngờ
anh nhờ bạn đến nói với em: "Chỉ cần có một đứa con trai nào đến gần em
thì đừng mong nó có đường thoát". Lúc này trong lòng em chỉ có sự chán
ghét đối với anh mà thôi.
Tuy anh có nhiều hành vi côn đồ như
vậy nhưng anh vẫn còn một chút quân tử khi không có hành động nào lỗ
mãng với em. Em thiệt cảm ơn trời phật hết biết.
Thời gian trôi
qua, dù có đi tới đâu em cũng không thể nào thoát nổi anh được. Bạn bè
anh như một mạng lưới xã hội đen vậy. Cứ thế mãi, rồi em mặc anh luôn.
Anh muốn đi theo, em cũng mặc kệ. Từ đó anh không còn khủng bố như
trước nữa mà hàng ngày anh luôn dịu dàng chăm sóc, lo lắng và quan tâm
em.
Mặc dù em bận đi học còn anh thì đi làm nhưng ngày nào anh cũng đứng
chờ để lôi em đi đâu đó. Dần dần tình cảm chân thành cộng với anh cũng
không để ai bén mảng gần em nên cuối cùng em đã nhận lời yêu anh sau
hơn một năm anh kiên trì theo đuổi.
Nhưng em biết em không yêu
anh. Song không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà lúc đó em lại nhận lời
nữa. Nếu tình yêu chỉ có thế này thì đời vẫn còn dễ dãi với em quá.
Mọi chuyện chỉ thật sự bắt đầu khi anh dẫn em về nhà giới thiệu.
Trước
đây vì chán ghét anh nên em không tìm hiểu kĩ. Nhưng hôm em về nhà anh
ra mắt, hôm đó thật quá sức tưởng tượng của em. Nhà anh khá xa, cách
thành phố gần 3 tiếng đi xe. Căn nhà của anh nằm cô độc trong lùm cây
cối và phải đi qua con đường ngoằn nghèo đất đỏ mới tới nơi.
Nhà
anh thật sự quá nghèo, em không biết diễn tả sao cho hết... Sau này em
mới biết do bố anh mất sớm nên học hết cấp hai anh phải nghỉ học để
phụ giúp gia đình. Dạo gần đây, từ Tết tới nay, cứ mỗi lần em xuống nhà
anh chơi thì cứ hơn 10 phút lại có người tới đòi nợ.
Anh có 2
người em thì một người lấy vợ sớm không làm gì cả và mới sinh thêm đứa
cháu thứ 2. Em gái anh cũng lấy chồng sớm. Một mình anh đi làm lo cho
mẹ, gia đình em trai từ A tới Z. Đứa em gái cũng không vừa suốt ngày về
nhà đòi hỏi. Điều buồn cười hơn là đứa em dâu chưa khi nào phụ giúp
mẹ chồng nấu nướng, dọn dẹp dù vẫn ăn cơm chung mà mẹ chồng vẫn vui vẻ
như thường.
Nhiều lần em lựa lời nhắc nhở anh về gia đình anh
thì anh gạt phắt đi. Anh không bao giờ nổi cáu với em nhưng chỉ cần góp
ý về gia đình thôi là anh tức giận. Nhìn một mình anh bươn chải như thế
em cũng đau lòng lắm nhưng em chỉ là sinh viên không giúp gì nhiều cho
anh.
Em có bao nhiêu vòng vàng, tiền bố mẹ cho đều đã đưa anh
hết rồi. Nhiều lúc không còn đồng nào trong người, em ngồi gặm mì tôm
mà thấy ứa nước mắt.
Em thử dẫn anh một lần về nhà với tư cách
là bạn bè nhưng đó là một sai lầm. Từ ngày hôm đó hết ba mẹ, anh, chị
rồi họ hàng lôi em ra khuyên can không được gặp gỡ anh nữa, vì họ biết
từ trước đến giờ anh là người con trai duy nhất em dẫn về nhà nên rất
khả nghi.
Họ chỉ mới nhìn thấy anh đã phản đối như vậy. Nếu như
biết thêm gia cảnh chắc dám ba mẹ em nhốt em lại khỏi cần đi học nữa.
Gia đình em rất trọng hình thức, bởi vì có địa vị tương đối nên luôn
đặt môn đăng hộ đối lên hàng đầu.
Đã nhiều lần muốn chia tay
với anh nhưng em lại không đành lòng bởi vì anh không có lỗi gì cả. Anh
đối với em rất tốt, em tin chắc ngoài anh ra sẽ không có ai yêu em
nhiều như thế.
Anh nói, cuộc đời anh khổ cực nhiều rồi, không
có gì anh không vượt qua được, chỉ có mất em thì anh sẽ không sống nổi.
Cứ mỗi lần em giận anh, anh lại bỏ ăn, đi ra đường như người thất
thần, lại bị té, bị tông xe tổn hại đến sức khỏe.
Hằng ngày em
không thể nào ngủ ngon được, em bị ám ảnh bởi cảnh người ta đổ ào tới
đòi nợ, mấy đứa em không làm ăn gì suốt ngày đòi hỏi, gương mặt anh khổ
sở lo lắng, gia đình em ra sức ngăn cản. Bây
giờ sắp đến ngày em ra trường rồi, anh muốn cưới em nhưng gia đình em
dần đã quên lãng anh vì lâu nay em luôn giấu kín, chắc chắn kết quả ai
cũng biết.
Ba mẹ muốn em tiếp tục đi học cao hơn, em cũng rất
muốn được đi học. Nếu em bỏ anh, em nghĩ mình là đứa con gái không ra
gì, chê bạn trai nghèo đi tìm người giàu có hơn, sống thực dụng.
Mấy
ngày nay lòng em rối bời, em thật sự "Bỏ thì thương, vương thì tội".
Nhưng có ai hiểu được em thật sự quá mệt mỏi rồi, em không còn đủ sức để
tiếp tục quen anh nữa.
Nhiều lúc em ước giá như ngoài tình yêu
ra, anh còn có một thứ nào khác nữa thôi để gia đình em chấp nhận anh.
Hay giá như gia đình em không quá khắt khe thì chúng em đã không phải
khổ sở như lúc này.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
đừng bao giờ bỏ 1 người yêu mình bằng cả trái tim bạn ạ vật chất quan trọng thật đó nhưng những kẻ đến với bạn bằng vật chất thi luôn là những kẻ luu manh < 99% là lý thông 1% là thạch sanh >< thạch sanh thì chết lâu ui >
Trả lờiXóatừ bỏ thôi bạn ơi.tình yêu là rất quan trong nhưng hôn nhân đâu phải chỉ có tình yêu mà còn nhiều thứ khác nữa.đông ý là anh ấy rất yêu bạn nhưng gia đình anh ấy ngoài nghèo về kinh tế mà lại còn phức tạp trong cách sống .đành rằng nghèo ko phải là cái tội nhưng thực sự cuộc sống gia đình anh ấy sao mà phức tạp thế.thôi thì chia tay sớm cho đỡ đâu lòng bạn ạ.vì gai đình bạn chắc chắn sẽ ko bao giờ chấp nhận đc đâu .mình mà bạn của bạn hay ng thân của bạn thì đều nhăn cản bạn mà thôi .chúc bạn hạnh phúc
Trả lờiXóabn a yeu dau co toi toi cung yeu va lay mot anh chang nha ngheo.nhung chung toi da vuot qua tat ca.va gio day cuoc chung toi da co mot cuoc song hp.ngheo ko phai la toi.mong bn vot qua tat ca.chuc bn hp.
Trả lờiXóanhưng mà phải lo cho cả 2 Gd khác thì ko thể đc khi lấy nhau về bất đồng quan điểm mệt lắm bạn A... đành rằng t.y thì có thể vượt qua khó khăn nhưng 1 mình mình vượt qua thì đc chứ cưu mang thêm 2 gia đình ăn bám thì bao giờ mới hết nợ
Trả lờiXóamjnh ko bjet nen khuyen ban nhu the nao .nhung laj mot nguoi dan ong ma luc nao cung no cho gja djnh thj doi voi ho gja djnh luon la nhat.ho co the thaj doi voi mjnh de bao ve gja djnh ho.mjnh cung dang roi vao hoan canh nhu vaj haj vc mjnh chua co con nen dj lam danh dum duoc jt nao thj c cung laj no cho bo me c nhieu khj mjnh thaj tui than mjnh noi thi ah laj mang mjnh la bo me ah ah co chac nhjem em ko co quyen noi.nhung gja djnh nha c mjnh thj that su cung kha kho noi me c mjnh tham tien cho ru co rat nhieu tien nhung nuc nao cung kheu ko co va doi hoi vc mjnh.ko nhung vaj dua cho mot haj trieu thj keu ko du tien chj tieu ma trong khj do vc mjnh ko o cung bo me.mjnh mong ban haj can nhac kj truoc khj quyet djnh.chuc ban hp
Trả lờiXóa