Gã trai tồi tệ và cuộc điện thoại định mệnh
Đúng ra khi làm chuyện đốn mạt đó tôi phải là
người xin lỗi, vậy mà tôi trở thành chủ nhân khiến em phải phục tùng.
Tôi dùng quyền lực của một khách hàng từ chối nhận hàng, hợp đồng lớn
như vậy dĩ nhiên em phải van xin tôi chấp nhận, điều kiện là chính em.

ảnh minh họa
Tôi không sao ngủ yên được kể từ ngày
đó, tôi cũng là kẻ tồi tệ thật. Điện theo reo, một giọng nữ trầm nhẹ
“Chào anh, anh có phải là anh…tôi bên nhà cung cấp…anh đang có kế hoạch
nhập loại…phải không ạ?”
Có bao giờ người ta yêu một người qua
giọng nói mà chưa từng gặp mặt chưa? Không hiểu định mệnh cho em hay cho
tôi mà em lại gọi đúng khi tôi đang cô đơn nhất, ngồi nhìn nắng chiếu
ngang qua chiếc bàn trước mặt, một khoảng thời gian lặng lẽ hiếm hoi của
cuộc đời doanh nhân trước khi bước vào cuộc so găng khác. Một gã đàn
ông 45 tuổi cũng có học, từng trải, phiêu bạt, nhìn đời qua đồng tiền và
danh vọng.
Thế mà giọng nói kia như một cái thót tim. Giọng
không phải trẻ nhưng có một lực truyền xúc cảm. Tôi lặng im cảm nhận,
bên kia lập lại “A lô, a lô” – “Ừ, anh cũng đang mua loại đó” và một sự
thúc giục mặc định “Em có thể đến công ty anh ngày mai không?” Hẳn nhiên
tôi biết em sẽ nhận lời như cách giao tiếp thông thường.
Tim tôi
dừng lại khi gặp đôi mắt và cử chỉ của em. Ánh mắt thật có hồn, một ánh
nhìn điềm tĩnh, thoáng đạt, pha lẫn xa vắng, thông minh, ấm áp. Một vẻ e
dè nhưng cuốn hút, đôi lúc khá lạnh lùng, bất cần nhưng lịch thiệp. Tôi
không phải là những gã bông lơn và cư xử như một doanh nhân, cả 2 đều
nói chuyện rất khách quan về công việc và chỉ về công việc, kết thúc
bằng một hợp đồng, tôi là khách hàng.
Một số nhà cung cấp mà tôi
mua cũng là nữ nhưng thật lạ, em như không phải và đáng lẽ không hợp với
công việc kinh doanh vì em không phải người lanh lợi, để lời nói đi
trước như người khác. Vậy mà tôi cứ thấy phải gặp lại em. Đáng lẽ em là
người cung cấp thì sẽ gọi điện giục tôi, thế nhưng tôi lại là người gọi
nhiều hơn hỏi những câu hỏi phần lớn là dư thừa. Đúng ra em là bên cung
cấp, không nên tỏ ra quá chừng mực như thế, không nên chỉ gặp tôi vì
công việc.
Đúng ra nếu em không hẹn uống một ly nước nào với tôi
thì cũng đừng hẹn gặp với các đối tác làm cùng ngành như tôi, dĩ nhiên
là chúng tôi trao đổi cùng công việc sẽ phải nói đến nhà cung cấp chung.
Họ đàng hoàng hơn tôi chăng? Em khi dễ tôi chăng? Cũng uống nước trò
chuyện bình thường như họ thôi, tại sao lại tránh tôi? Mà đúng ra em
đừng bao giờ gọi tôi vào cái ngày hôm ấy, em đã có nhiều đối tác mua
hàng rồi kia mà.
Tôi là một gã đàn ông cô độc, em biết chứ? Cái
cô độc của tôi không phải không có ai cho xứng đáng. Em có hiểu giữa đám
đông mà vẫn thấy cô đơn mới là đáng sợ không? Không có ai thì còn biết
mình đang tìm kiếm cái gì. Người ta nhìn mà tưởng không còn gì để tìm
kiếm nữa, lòng mình lại trống rỗng thật là đáng sợ. Cảm giác hư vô thật
sự sợ. Em có hiểu tôi cảm thấy trống rỗng khi gọi điện em không nhấc
máy, nhìn con số đang chạy không thấy nó dừng lại, tôi đã điên cuồng như
thế nào không?
Tôi phải làm điều đó. Đúng ra khi làm chuyện đốn
mạt đó tôi phải là người xin lỗi, vậy mà tôi trở thành chủ nhân khiến
em phải phục tùng. Tôi dùng quyền lực của một khách hàng từ chối nhận
hàng, hợp đồng lớn như vậy dĩ nhiên em phải van xin tôi chấp nhận, điều
kiện là chính em. Tôi vẫn còn nhớ đứng đấy nhìn em nhẫn nhục, cam chịu
và bất cần. Một chút tự ái của quân tử nổi lên nhưng chẳng thể giúp gì.
Tôi
muốn dồn tất cả những cơn giận, chua chát, tuyệt vọng, yêu thương lên
em, muốn em phải chịu đựng như tôi. Cái vẻ vô cảm của em khiến tôi như
điên hơn và rồi tôi cũng hả lòng khi thấy nước mắt em tuôn chảy. Cuối
cùng em cũng phải khuất phục tôi.
Tôi cũng bật khóc trên ly rượu
trong đêm hôm đó. Tôi thật tồi, em là phụ nữ chân chính, làm việc kiếm
đồng tiền chân chính mà tôi đã làm tổn thương em, hẳn em vẫn đang đau
đớn. Tôi thật lòng xin lỗi và mong em tha thứ, lòng tôi như đã chết. Tôi
là kẻ thất bại trên tình trường. Tôi cầu xin em tha thứ và quay trở
lại. Tôi không thể buông tha em.
Tôi và em đều là những người đơn
độc, tôi không phải người tệ, tại sao em không thể đến với tôi? Tôi
không như người khác, người khác có thể dễ dàng tìm và yêu một người phụ
nữ, còn tôi không được như thế, tôi chỉ có em. Em hay đọc báo, hẳn em
sẽ biết đây là tôi. Tôi thật sự hối hận và đau đớn, em hãy cho tôi cơ
hội, đừng bỏ đi như vậy. Hãy cho tôi một điểm dừng, tôi van em. Tôi thật
lòng yêu em! Em bảo tôi phải làm gì?
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Không có nhận xét nào:
Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét
- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào