Em đã là vợ anh
Anh ơi ! Mắt em sắp không nhìn thấy gì nữa.
- Sao vậy em ?
- Em không biết. Bây giờ, em chỉ thấy được một thứ thôi.
Lúc mới nghe cô nói, anh còn bình thản hỏi lại. Nhưng, sau câu trả lời này, mặt anh bỗng biến sắc, hối hả hẳn:
- Sao vậy em ? Mắt em bị thế nào ? Có nguy hiểm không ?
- Em…
- Nói anh biết !
- Nếu… Nếu… em không nhìn thấy gì nữa thật thì…

- Thì anh sẽ làm nhiệm vụ thay cho
đôi mắt của em ! Không xa em. – Anh bấu chặt lấy bờ vai cô, để khẳng
định. Ánh mắt anh chan chứa sự nghiêm túc.
- Em… Bây giờ em chỉ nhìn thấy mỗi anh thôi. Làm thế nào bây giờ ?
Nghe cô nói, gương mặt anh nghệt
ra. Cô cũng căng tròn mắt. Hình như, cô vừa nói một điều ngớ ngẩn. Rồi,
anh chợt kéo cô vào lòng thật nhẹ, hôn lên vầng trán mà anh vẫn gọi là
“bướng bỉnh” của cô.
- Lần sau, đừng làm anh hoảng thế này nữa nhé ! Hư lắm. Có biết anh rất sợ em bị làm sao không ?
- Em biết.
- Thế sao còn làm anh sợ ? – Anh buông cô ra, nhéo vào mũi cô vẻ trách cứ.
- Bởi em biết khi anh sợ, anh sẽ ôm em. Em muốn được anh ôm để cảm nhận trái tim anh.
- Mỗi lần như vậy, em sẽ làm anh tổn thọ đấy !
Cô cười. Không hiểu sao cô lại cười nữa. Cô thấy hạnh phúc. Bởi dù thế, anh chẳng hề bực bội với cô.
Cô và anh yêu nhau, cũng đã hơn 2
năm. Tình cảm của họ đẹp đẽ, ít có những sóng gió xảy đến, nhưng nồng
nàn mà bất cứ cặp đôi yêu nhau nào cũng mơ ước. Cô không mấy khi phải
rơi nước mắt vì yêu. Dù thế… Cô cứ cảm thấy một linh tính gì đó rằng hai
người không thể bên nhau mãi mãi. Phải chăng, do cô chưa có niềm tin
vào tình yêu của cô với anh ? Có điều, cô biết mình yêu anh lắm lắm ! Cô
đọc những tin nhắn của anh đến mòn cả mắt, nghe lại những cuộc ghi âm
điện thoại giữa cô và anh đến nhẵn cả tai. Lúc nào anh cũng trong tâm
trí cô. Bao kỷ niệm bên nhau đã chốt vít vào tinh thần người con gái 22
tuổi.
Anh là con trai duy nhất trong gia
đình. Dưới anh còn có cô em gái ít hơn anh 3 tuổi. Bố anh đã mất do sức
khỏe yếu vì thương tật sau chiến tranh. Còn lại mẹ tần tảo nuôi dưỡng,
chăm bẵm hai anh em anh nên người, khiến anh càng thấm thía giá trị của
chữ hiếu và chữ nhân. Vì thế, anh sống có đạo đức, cật lực học tập, rồi
hết mình phấn đấu trong công tác sau khi được nhận vào một cơ quan lớn
của Quốc Gia để làm việc. Người thanh niên như anh là niềm tự hào của
gia đình. Bên nội bên ngoại, ai cũng yêu mến, tôn trọng. Nên cuộc sống
của anh không phải gặp những khó khăn đáng kể. Điều kiện vật chất cũng
không thiếu thốn. Chỉ có điều mẹ anh mắc bệnh đục thủy tinh thể, từng
phải phẫu thuật một lần nhưng triệu chứng mắt mờ vẫn thường xảy đến.
Nên, anh rất lo cho mẹ. Anh thường nói với cô, mẹ là người mà suốt đời
anh cần và yêu thương. Anh muốn sau này anh và cô có xây dựng cuộc sống
riêng với nhau thì cũng sẽ ở chung với mẹ. Cô lúc nào cũng trìu mến nhìn
anh:
- Em thích anh như thế ! Không có mẹ làm sao em có được anh của ngày hôm nay.
Anh xúc động vì tình cảm hiếu lễ của người yêu, thường đặt lên môi cô nụ hôn đầy trân trọng.
- Anh à !
- Sao em ?
- Em… đến khi nào em ra trường,
xin được việc xong mình kết hôn luôn anh nhé ! – Cô thẹn thùng nói với
anh. Gương mặt đỏ hồng lên, bàn tay cô bối rối và đôi mắt tránh nhìn vào
anh.
- Em từng nói với anh không muốn mất tự do sớm mà.
- Đó là trước khi em hiểu anh lo cho mẹ như thế nào. Bây giờ hiểu được rồi… Em muốn cùng anh chăm sóc mẹ.
- Em có đành lòng để bố mẹ Vợ của anh phải xa con gái sớm không ?
Cô chợt sững lại…
- Xem em kìa ! Mới chỉ nghĩ một mà chưa nghĩ hai. Ngốc quá ! – Anh mắng yêu cô.
Cô chủ động ôm lấy anh từ phía nghiêng ( đang ngồi bên cạnh ):
- Em tin anh cũng sẽ hiểu bố mẹ là
cuộc sống của em. Anh sẽ như em đối xử tốt với bố mẹ của em nhé ! Dù em
có về nhà anh đi chăng nữa… Anh cũng… – Chợt cô như lạc giọng đi.
Anh cảm nhận có nỗi niềm riêng của
cô như sắp rơi xuống. Tim anh bỗng nhói đau. Thương khôn xiết người con
gái trẻ trung và lương thiện. Anh biết cô đang nghĩ đến ngày không còn
được ở bên bố mẹ ruột…
- Anh hiểu mà. Người yêu ngốc của anh ! – Anh lặng đi, giữ cánh tay cô đang quàng qua người.
Cô áp chặt lấy người yêu:
- Em yêu anh ! Em yêu cả mẹ của anh !!!
Khoảnh khắc ấy của họ như thể bức tranh tình yêu hiền hòa, lung linh làm rung động lòng người.
Anh chính thức đưa cô về nhà, ra
mắt mẹ và người thân. Ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt đầy thiện mến. Ngay
cả em gái của anh hơn cô một tuổi, cũng hết lòng ủng hộ chị dâu tương
lai. Mẹ anh thì khỏi nói là cưng cô như thế nào. Họ hòa hợp đến mức em
gái anh phải thốt lên: “Không biết rút cuộc ai mới là con gái của mẹ ?”
Nhìn cảnh người yêu với mẹ quấn quýt bên nhau, cô nhổ tóc sâu cho mẹ,
chăm sóc mắt cho mẹ, cùng mẹ vào bếp nhặt rau cỏ nội trợ… Anh cảm thấy
trái tim xôn xao mơ về ngày cô chính thức trở thành “bạn đời”. Anh không
muốn mất người con gái đặc biệt như cô dù chỉ là khoảnh khắc thoáng qua
trong suy nghĩ. Thi thoảng cô đang làm gì đó, lại ngước nhìn anh một
cái mà cười làm anh càng yêu cô say đắm hơn.
Họ hay cùng nhau nghe nhạc. Những
giai điệu trầm bổng, da diết của các bản hòa tấu không lời nhưng ngọt
ngào cũng như tình yêu của họ, không nói thành lời mà vẫn cảm nhận rõ
từng rung động hướng đến trái tim nhau. Trong cái không gian trữ tình
chất chứa âm nhạc ấy… họ đã một lần thực sự thuộc về nhau. Đó, là lần
duy nhất cả hai cùng đồng điệu mà quên đi cái gọi là lý trí. Họ hòa
quyện yêu thương theo từng giai điệu nhạc không lời và họ bị lỗi nhịp…
Hạnh phúc tràn ngập, sự trân trọng nhau của họ đã không có chỗ cho kẻ
thứ 3 nào xen vào được trái tim.
Thêm 2 năm yêu nhau nữa, tình cảm
vẫn cứ chan hòa hứa hẹn một tương lai tràn đầy hạnh phúc. Gần đến ngày
họ trở thành của nhau bằng hôn thú, thì anh được cử đi công tác ở nước
ngoài trong khoảng một tuần. Tuy khá cập rập, nhưng đây là cơ hội để anh
khẳng định năng lực của mình trong công tác, nên ai cũng ủng hộ. Ngay
cả bố mẹ của cô cũng nói “anh hãy an tâm làm tròn công vụ”. Còn việc ở
nhà thì người thân sẽ chung tay thu xếp, hứa sẽ mang đến cho anh với cô
một hôn lẽ hoàn hảo. Anh nhìn cô. Có vẻ như điều anh lo lắng nhất là
phía người yêu. Chắc cô sẽ tủi, vì chỉ còn khoảng hai tuần là cưới rồi,
mà không có anh kề cận cùng cô đi sắm sửa cho ngày trọng đại ấy. Đôi mắt
cô đượm buồn, gương mặt vẫn cố nặn ra một nụ cười khích lệ. Anh chợt
thấy sao mà người yêu của anh thánh thiện thế !? Cô chẳng khi nào thiếu
hiểu biết và gây áp lực nặng nề cho anh, mà luôn bao dung, đồng cảm. Anh
thầm biết ơn cuộc đời cho anh may mắn được là người bước vào trái tim
cô…
Buổi tối trước khi anh đi, họ gặp
nhau. Cô sóng sánh trong bộ váy cam dịu dàng, mái tóc xoã mượt mà điểm
vài phụ kiện cài kẹp duyên dáng và cô đi đôi giày cao gót. Đây không
phải là phong cách anh thường thấy ở cô. Trước giờ trong mắt anh, người
yêu lúc nào cũng hồn nhiên, hoạt bát bởi sự giản dị không kiểu cách. Hôm
nay, cô như lột xác kiều diễm lạ. Anh không khỏi choáng ngợp. Họ sánh
bước đi trên phố đêm, tay trong tay như lạc vào ảo mộng.
- Hôm nay người yêu anh đẹp lắm ! – Anh khẽ siết lấy bàn tay cô. Vẫn cùng thả bước.
- Em đẹp sẵn rồi mà. Tiếc là mình chưa chụp ảnh cưới để anh thấy cô dâu của anh xinh như thế nào.
- Anh có thể tưởng tượng được mà. Chắc là sẽ xinh hơn thế này ! – Anh cười.
- Em cố tình để anh thấy em đẹp
trong tối hôm nay. – Cô vẫn là cô với cá tính vốn có, nhưng gương mặt
rất nóng. Không hiểu sao có một linh cảm bất an. Nụ cười của cô vì thế
mà chấp chới.
- Em thực sự rất đẹp ! Anh biết từ
lâu rồi mà. – Anh chợt dừng chân, đối diện cô và hai bàn tay nhẹ ôm lấy
bờ má đang có nhiệt độ ấm bất thường của cô.
Ngước nhìn gương mặt anh: Đôi mắt,
sống mũi, vầng trán, đôi môi anh… Tự nhiên cô có ý nghĩ nó sắp tan
biến. Cô bỗng thấy trống rỗng, thất thần.
- Em mệt phải không ? – Anh lo lắng khi thấy người yêu lạc sắc thái.
- Anh ! Anh à… – Cô giữ chặt lấy bàn tay anh đang đặt trên má cô.
- Anh đây ! Anh đây ! – Giọng anh thảng thốt.
- Mình sẽ bên nhau mãi mãi phải không anh ?
Anh không nói gì, chỉ nhìn xoáy
vào đôi mắt cô đang có vẻ hoang mang để cảm nhận. Anh thấy ngột ngạt bởi
đôi mắt người yêu như có vực thẳm, anh như rơi vào trong đó.
- Mình bên nhau mãi phải không anh ? – Cô nhấn giọng kéo anh về thực tại. Anh khẽ kéo cô vào vòng tay và ôm siết…
- Em luôn ở trong trái tim anh mà !
Cái ôm của anh xoa dịu cảm giác
bất an trong cô. Cô dịu dàng nương tựa vòng tay ấy. Phố đêm cũng hiền
hòa soi sáng tình yêu của cả hai.
Hôm sau, anh lên máy bay trong sự đưa tiễn của cô. Họ hứa hẹn ngày gặp lại với tràn đầy yêu thương…
…
Một tuần không phải dài, nhưng với
cô thì nó đang thực sự đằng đẵng. Thi thoảng cô lại ngước lên bầu trời
bồng bềnh mây trôi, tự hỏi anh nơi đó công tác có ổn không ? Có lo lắng
cho đám cưới sắp tới của họ không ? Tuy bận và ở rất xa xôi, anh vẫn
không quên gọi điện thoại cho cô để cô an tâm. Cô ở nhà, vẫn tích cực
chuẩn bị cho ngày lên xe hoa cùng sự hỗ trợ nhiệt thành của người thân,
cả em gái của anh cũng đảm nhiệm vai trò trợ thủ đắc lực. Mọi việc nhờ
thế khá thuận lợi…
Cuối cùng anh cũng trở về. Cô như
trút được gánh nặng của linh tính, mừng rỡ chờ đón anh tại sân bay cùng
gia đình. Nhưng, sét như đánh úp vào tai làm toàn thân cô tê liệt. Anh
không hề bước ra từ chuyến bay đó. Người thân của anh hoang mang, đôn
đáo tìm hiểu lý do. Không chỉ có anh, mà ngay cả người cùng đi công tác
với anh cũng chẳng thấy đâu.
Cái thông tin chính xác đến 99 %
ập đến khiến mẹ anh ngất xỉu, còn cô thì khuỵ ngã. Lồng ngực cô chỉ còn
nước nổ tung ra để cùng anh chịu cái cảnh mà thông tấn xã đưa tín. Bên
nước ngoài, trước khi ra sân bay, anh bị cuốn vào vụ bắt cóc con tin
ngay chính tại khách sạn mà anh nghỉ lại và toàn bộ con tin đã bị triệt
hại bằng bom khủng bố của các phần từ liều chết…
Anh đã chết…
Anh đã chết…
Anh đã chết…
Cái nguồn tin ấy cứ cào xé trong
tinh thần làm cô kiệt quệ. Những giọt lệ vô thức chảy từ trong đôi mắt
thất thần như lỗ hổng của không gian, thời gian. Trống rỗng… Người yêu
không còn nữa. Thế giới đang đè xuống đôi vai cô, không thể cử động được
tấm thân mong manh của người con gái. Trong thâm tâm cô văng vẳng điệp
khúc “Em sẽ là cô dâu đẹp nhất ! Em sẽ là cô dâu đẹp nhất !”
Tang lễ anh được cử hành với chiếc
quan chỉ có các di vật. Thể xác anh đã tan theo khói bụi nơi đất khách
quê người. Trong tang lễ, không có mẹ của anh, không ai thấy cô đâu.
Thân nhân, bạn bè, cố hữu gần xa đông nghịt, thảm thiết những tiếng than
khóc…
Một cô gái mặc váy trắng kéo lê
vạt váy chịt đất, khăn voan với triền đăng-ten lấp lánh và đóa hoa trắng
tinh khiết cầm trên tay đúng nghĩa của một cô dâu. Gương mặt gầy rộc
sau ngày nhận tin dữ được khéo léo che đi bằng lớp phấn trang điểm nghệ
thuật, khiến cô trở thành cô dâu đúng như anh nói: “Em sẽ là cô dâu đẹp
nhất”. Cô bước đến bên anh thật chậm, giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má
nhưng cô đẹp tựa một thiên thần giáng thế xoa dịu đi cái đau thương ai
oán. Em gái anh liêu xiêu đến đỡ cô cùng bước. Cả hội đồng tang lễ và
mọi người cúi lặng trịnh trọng nhường cho cô đến với anh trong sự thiêng
liêng.
- Em đã là Vợ của anh rồi đấy ! – Cô ôm lấy anh trong tưởng tượng và lịm dần đi trong vòng tay của người thân…
Tấm ảnh cưới thật đẹp có cả cô dâu
và chú rể nhờ vào sự can thiệp tài tình của Photoshop, cô nâng niu mỗi
ngày như báu vật. Yêu anh tha thiết và đau đớn tận cùng nhưng cô không
thể gục ngã, cho dù nhiều khi cô muốn ngã. Cô cần phải sống kiên cường,
chăm sóc mẹ anh thay anh, yêu mẹ của anh gấp đôi thay anh. Hiểu tâm
nguyện con gái, bố mẹ đẻ của cô cũng không cản trở cô làm tròn bổn phận
mà cô muốn gánh vác như đã nói với anh. Dù ai cũng mong có ngày cô tìm
cho mình một hạnh phúc với cuộc sống đúng nghĩa của người phụ nữ, kể cả
mẹ của anh và em gái anh cũng thương cô vô cùng, họ mong cô thoát khỏi
mối ràng buộc “hữu danh vô thực” với anh.
Mẹ anh từ khi mất con trai, sức
khỏe suy nhược thấy rõ, đôi mắt bị đục thủy tinh thể nay lại khóc quá
nhiều, khóc triền miên vì tưởng nhớ con, đã khiến cho bà bị mù, bắt đầu
những tháng ngày lần hồi trong bóng tối. Qua 49 ngày, bà vẫn cứ lã chã
nhớ thương con. Cô chợt nhớ lại câu hỏi vu vơ cô từng nói với anh: “Nếu
em không nhìn thấy gì nữa”, và câu trả lời của anh. Cô càng thương mẹ
anh hơn nữa.
Ngày ngày nhìn mẹ anh lặng lẽ như
cái bóng ngồi yên ở ghế, bà không muốn đi lại sợ va chạm lung tung rồi
ngã lên ngã xuống làm phiền cô với con gái. Cô xót xa, bặm môi mà kìm
lại giọt lệ mặn đắng. Cô chợt nghĩ nếu là cô, cô có thích ứng được khi
bị mù không ? Mẹ già rồi, sống trong bóng tối chắc tủi lắm ! Còn cô,
tuổi trẻ và có sức khỏe, có lẽ sẽ dễ dàng hơn…
Cô âm thầm đến viện mắt Trung
Ương, xin bác sĩ thực hiện ghép giác mạc của cô cho mẹ anh làm bác sĩ
bàng hoàng. Cô biết người ta chỉ có thể lấy giác mạc hiến tặng của người
đã chết, vẫn nỉ non khẩn thiết xin bác sĩ thương tình chấp nhận cô hiến
mắt cho mẹ. Cô nhận được, vẫn chỉ là những cái lắc đầu kiên quyết từ
chối cho dù nhiều lần đến viện xin.
Cô làm đơn xin hiến giác mạc sau
khi chết. Một kế hoạch táo tợn hình thành trong suy nghĩ đưa cô đến với
hành động không ai lường được…
Cô mơ hồ tỉnh dậy trong phòng chăm
sóc đặc biệt của bệnh viện, sau nhiều ngày miên man do tự tử không
thành, rồi lại thiếp đi. Cô đã uống quá nhiều thuốc ngủ…
Trời thương nên đã cho em gái của anh kịp phát hiện, đưa cô đi cấp cứu trong tình trạng nguy cấp.
Mảnh giấy cô viết gửi lại những người thân yêu thấm nhòa những giọt nước mắt vừa rơi ra từ một bàn tay…
“… Mẹ là cuộc sống của anh. Con
muốn cuộc sống của anh được tiếp tục những tháng ngày tràn ngập ánh sáng
và màu sắc. Con xin gửi tặng mẹ đôi mắt sau khi con ra đi về cõi vĩnh
hằng đoàn tụ với Chồng của con. Xin đừng trách con hành động dại dột…
Xin toàn thể người thân tha lỗi cho con ! Con biết mọi người sẽ vô cùng
đau lòng nhưng đây là sự lựa chọn mà con cân nhắc rất kỹ. Về với anh ấy,
tuy không còn đôi mắt nhưng con sẽ nhìn anh bằng cả trái tim…”.
Cô đang nhắm mắt chìm vào giấc ngủ
có lẽ để mơ về anh. Cánh tay vẫn đang tiếp nhận từng giọt nước chậm
chạp từ bình truyền chảy xuống như làm cho thời gian chậm lại. Đôi mắt
cô ươn ướt dính những sợi lông mi vào nhau làm cho gương mặt trở lên
hiền hòa nhưng tội nghiệp. Bờ môi cô khô, có đôi chỗ bị nứt se se màu đỏ
của máu. Mái tóc rối bồng bềnh thả trên chiếc gối, khiến sức sống của
cô chững lại. Bàn tay thon gầy, mong manh đặt trên bụng và trái tim thoi
thóp đập những nhịp như khó nhọc… khiến ai đó đang kề cận cô không thể
nào ngừng rơi nước mắt. Bàn tay đối phương nắm lấy tay cô đưa lên môi
của người đó, hôn rịt thật lâu như để truyền sức mạnh và hơi ấm. Giọt lệ
người ấy chảy dài xuống, có lẽ ngấm vào tận làn da tay cô. Ngón tay cô
khẽ cử động làm đối phương thêm siết chặt, gọi cô trong thổn thức. Tiếng
gọi nghẹn lại không phát ra nơi cổ họng thật dõng dạc, nhưng vẫn có sức
kéo cô thoát khỏi cơn mộng mị.
Cô mở mắt… Đôi mắt cử động từ từ
tách những sợi mi dính vào nhau để lộ linh hồn cô đang ngấp nghé trở
lại. Gần một phút chìm trong im lặng với những giọt nước mắt thi nhau
tuôn rơi từ phía cả hai… Cô chỉ thảng thốt được một chữ:
- Anh…!
- Anh đây ! Anh đây… – Anh vồn vã
siết tay cô, tay còn lại vén ráo riết những sợi tóc của cô đang xòa vào
mặt do cô cố ngóc đầu dậy, anh gạt luôn những giọt lệ mong manh như vỡ
vụn trên gương mặt người con gái anh yêu da diết.
- Anh đã về ! Anh về bên em rồi đây ! Anh vẫn luôn nhớ lời anh đã hứa.
- Anh ! Anh ! Anh… ! – Không cần biết thật hay mơ, cô cố gắng gượng dậy, vồn vã ôm lấy anh như một đứa trẻ sợ lạc mẹ.
Anh đỡ cô trong tay, thì thầm rất nhẹ:
- Anh yêu em ! Lời hứa với em đã giúp anh vượt qua hoạn nạn để trở về bên em. Anh yêu em… Vợ của anh !!!
Anh hôn lấy bờ môi khô rát của cô.
Nụ hôn và những giọt nước mắt chảy xuống như mang lại sự hồi sinh cho
làn môi cô mềm và nồng ấm. Họ say sưa trong giai điệu trái tim không có
trở ngại nào tách rời họ ra được nữa…
Không phải mơ đâu.
Là sự thực.
Anh trở về như phép màu của cuộc sống…
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Không có nhận xét nào:
Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét
- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào