Hai năm kết hôn, tôi luôn phải gặm nhấm một mình
với một bí mật khủng khiếp về chồng tôi, về cuộc hôn nhân của chúng tôi
mà chưa dám hé môi nói với ai nửa lời. Và giờ, sau chuỗi ngày bi kịch
dài của mình, tôi không còn muốn là nhân vật chính trong cái bí mật ấy
của chồng tôi nữa.
ảnh minh họa
Trong khi nhiều gia đình khác có lẽ đang đi chơi, đang có những
ngày tụ tập bên người thân trong kỳ nghỉ dài thì tôi lại cô đơn buồn
tủi trong chính ngôi nhà mình với cái thai ngày một lớn lên trong bụng.
Hai năm kết hôn, tôi luôn phải gặm nhấm một mình với một bí mật
khủng khiếp về chồng tôi, về cuộc hôn nhân của chúng tôi mà chưa dám hé
môi nói với ai nửa lời. Và giờ, sau chuỗi ngày bi kịch dài của mình, tôi
không còn muốn là nhân vật chính trong cái bí mật ấy của chồng tôi nữa.
Nhớ lại đêm tân hôn cách đây 2 năm của mình, tôi đã cố tình diện
chiếc váy ngủ quyến rũ nhất và háo hức đón chờ lần đầu tiên của cả hai
vợ chồng. Nhưng sáng ra, tôi vẫn là gái còn trinh.
Tôi đã khóc vì tủi thân không được chồng chạm đến. Sự thờ ơ lãnh
cảm của chồng mới cưới đêm tân hôn khiến tôi thấy mình bị xúc phạm.
Chẳng lẽ tôi không đủ xinh đẹp và hấp dẫn trong mắt anh? Hay anh gay, là
kẻ bất lực nên cưới tôi để che mắt thiên hạ?
Thế mà ngày còn hẹn hò, tôi cứ nghĩ anh trong sáng đàng hoàng. Nếu sinh lý có vấn đề thì tại sao anh chưa từng thổ lộ với tôi?
Nhưng anh phủ nhận tất cả những hoài nghi đó. Anh chỉ nói tạm thời
đang mắc phải chút vấn đề và sẽ nhanh chóng hồi phục. Anh cũng khóc và
xin tôi chờ đợi anh.
Tháng đầu sau hôn nhân, chúng tôi chung sống như bạn bè. Vẫn yêu,
vẫn chăm sóc, vẫn ngủ chung giường nhưng không hề có tiếp xúc cơ thể.
Điều đó khiến tôi ức chế và bí bách. Tôi thèm được chồng ân ái.
Từ bé đến lớn, tôi chỉ biết lao đầu vào học hành dưới sự thúc ép
của bố mẹ. Tôi chưa từng được tự do tụ tập bạn bè, chưa từng được chọn
trang phục theo ý muốn, chưa từng được theo đuổi sở thích cá nhân. Tôi
chưa từng được sống cho riêng mình.
Vì thế, 2 năm sau khi học xong đại học, tôi lấy chồng. Đây cũng là
cuộc hôn nhân do bố mẹ tôi sắp đặt. Song, lần đầu gặp anh, tôi cũng có
rất nhiều thiện cảm. Anh đẹp trai, có một vị trí công việc tốt và đặc
biệt là con trai người bạn thân của bố mẹ tôi.
Vì thế, ngày cưới, tôi vui mừng vì sắp được giải phóng, được bước
vào một đời sống có tình dục, có cuộc sống có tự do. Nhưng rồi thực tế
lại không như ý muốn. Tôi thấy mình như đang bước từ một nhà tù này sang
một nhà tù khác.
Ban ngày, anh là một người đàn ông năng động, đầy nhiệt huyết với
công việc. Anh cũng luôn thể hiện yêu thương và chiều chuộng tôi trước
mặt bố mẹ và bạn bè. Nhưng ban đêm, anh trốn tránh chuyện ấy với vợ bằng
cách làm việc đến 2-3h sáng. Hoặc nếu có đi ngủ sớm, anh cũng trơ như
một khúc gỗ.
Tôi đã khuyên anh chia sẻ với tôi để cùng nhau đi chữa bệnh nhưng
anh khăng khăng từ chối và quả quyết mình đang trong quá trình điều trị.
Không chỉ mang bệnh tật, anh còn không có một chút nỗ lực hay tỏ ý muốn
gần gũi vợ.
Anh bảo tôi chờ đợi nhưng sự kiên nhẫn của tôi chỉ có giới hạn. Tôi
không còn muốn làm tu sĩ khi nhu cầu sinh lý cứ lớn dần và áp lực sinh
con từ hai bên gia đình ngày một tăng lên.
Tôi dọa nếu anh không ngủ với tôi thì tôi sẽ ngoại tình. Anh sợ mất tôi nên thề thốt sẽ cố gắng làm tròn nghĩa vụ làm chồng.
Lần đầu tiên của chúng tôi xảy ra khiến tôi mất hết ý niệm về tình
dục. Chúng tôi “yêu” trong sự nhăn nhó, trách móc khổ sở của anh. Tôi
hoàn toàn không cảm nhận được một chút hưng phấn nào.
Từ đầu đến cuối chỉ có mình tôi là người cầm cương, hay không muốn
nói là hoàn toàn tự biên tự diễn. Tôi biết vấn đề sinh lý anh mắc phải
là rất lớn. Nhưng ngặt nỗi, sĩ diện và tự trọng của anh còn lớn hơn thế.
Vậy nên anh đã van xin, yêu cầu, thậm chí đe dọa tôi giữ bí mật.
Thiếu thốn đời sống vợ chồng khiến tôi có nhiều suy nghĩ lệch lạc
về sex. Đôi lúc, nỗi khao khát còn lớn hơn cả tình yêu. Và tôi chỉ ước
mình có thể bỏ trốn để lao vào một người đàn ông khác. Anh cũng hiểu
được tâm trạng đó của tôi nên ngày càng ích kỷ và ghen tuông.
Không có sex nên tôi mắc chứng bốc hỏa như phụ nữ tiền mãn kinh.
Chúng tôi thường xuyên cãi cọ. Lúc tức giận, tôi không ngần ngại gọi anh
là “đồ bất lực”. Còn anh cũng không tiếc lời mắng tôi “lăng loàn”.
Cứ phải lâu lắm vợ chồng tôi mới sex một lần. 2,3 lần mỗi tháng
cũng đã là quá nhiều. Lần sex nào cũng bắt đầu bằng việc trách móc, kết
thúc bằng nước mắt và không hề có một chút cảm giác.
Hơn một năm sau đó, cuối cùng tôi cũng may mắn thụ thai được. Từ
lúc đó tới giờ, chồng cắt mọi khoản ân ái gần gũi và để mặc tôi “tự xử”.
Thoát được cảnh vợ chồng mà chồng tôi vui mừng như gỡ được một gánh
nặng. Điều đó khiến tôi tủi thân vô cùng.
Đáng khinh và bi kịch hơn nữa là ngay cả anh cũng không tin vào khả
năng có con của mình. Anh hoài nghi và thường xuyên dày vò chất vấn tôi
vì không cho rằng tôi đang mang thai con anh.
Những ngày tháng tôi mang bầu, anh đay nghiến tôi như thể tôi là
hạng đàn bà chung chạ. Nhu cầu cơ bản là được sex của tôi cũng bị anh
châm biếm nguyền rủa. Anh còn khăng khăng một mực sẽ thử AND khi con
chào đời.
Có lúc, nhìn lại quãng thời gian sống cùng nhau, tôi giật mình vì
chưa hề có một ngày vui trọn vẹn. Từ lúc tôi phát hiện ra điểm yếu sinh
lý của anh cũng là lúc tôi phải chịu đựng sự giam hãm, ích kỷ và bạc
nhược. Tôi đã bỏ ra 1/3 cuộc đời để sống như ý muốn bố mẹ. Nay tôi không
còn muốn cam chịu thêm nữa. Tôi chỉ muốn sống cho bản thân mình.
Tôi muốn ly hôn, muốn tự do để được là chính mình. Nhưng con tôi
sắp chào đời. Mà trẻ con thì phải có gia đình. Không chỉ thế, bố mẹ tôi
sẽ không thể chịu đựng nổi cú sốc khi con gái mẫu mực của họ lại làm mẹ
đơn thân chỉ sau 2 năm hôn nhân. Còn mối quan hệ giữa gia đình anh và
gia đình tôi vẫn rất tốt đẹp vì thông gia 2 bên vốn là bạn bè thân của
nhau.
Đã rất nhiều ngày tôi cố đặt mình và họ lên bàn cân nhưng vẫn không
thể quyết định được. Tôi không muốn tổn thương chồng và bố mẹ, không
muốn con mình lớn lên trong cảnh thiếu cha. Nhưng đồng thời, tôi cũng
không muốn chôn vùi mọi thứ ở độ tuổi 26.
Hôm nay, những suy nghĩ đó cứ lòng vòng quanh quẩn không lối thoát
khiến tôi vô cùng đau khổ. Xin những người ngoài cuộc hãy cho tôi một
lời khuyên. Chỉ còn hơn 1 tháng nữa là con tôi chào đời rồi. Tôi có nên
bắt đầu kể cho bố mẹ chồng và bố mẹ đẻ nghe bí mật khủng khiếp 2 năm
sống chung của vợ chồng tôi không? Tôi có nên tìm cách sống cho bản thân
mình ngay từ bây giờ? không?

Den voi a di a dap ung nku cau kua e
Trả lờiXóa