Sắm váy cưới rồi anh còn hủy hôn

Tôi đau khổ không biết vì sao anh lại bỏ rơi mình (ảnh minh họa)
Tình yêu 10 năm của chúng tôi kết thúc nhạt nhẽo bằng một tin nhắn chia tay.
Tôi
gặp anh năm 18 tuổi, khi ấy tôi chỉ là cô bé học trung học ngây ngô,
còn anh đã vào năm 2 đại học. Anh là bạn của anh họ tôi, vì thế anh
thường hay đến nhà chơi và mật độ đó còn thường xuyên hơn từ khi anh
biết tôi. Qua lời anh họ, tôi biết anh mến tôi và bản thân tôi cũng
thinh thích anh, bởi anh trông rất phong độ với dáng người cao to, đôi
mi dày và đôi vai vững chắc. Tình yêu tuổi học trò với những khoảnh
khắc lãng mạn đầy ắp tiếng cười...
Anh rất biết lo nghĩ cho
tương lai nên luôn là người động viên tôi trong việc học hành thi cử.
Cũng chính anh là người ngày ngày kèm cho tôi từ môn toán khô khan đến
môn hoá phức tạp của những kỳ thi cam go. Tôi đỗ vào đại học Khoa Học
Xã Hội và Nhân Văn, anh là người vui mừng đến sụt sùi nước mắt, anh
nói, chỉ như vậy tình yêu của hai đứa mới có thể dễ dàng hơn.... Ngày
đó tôi ngây ngô, đâu hiểu những điều anh nói có ý nghĩa gì...
Chúng tôi cũng vì tình yêu đó mà ra sức học tập, nỗ lực hết mình những
năm tháng trên ghế giảng đường. 4 năm tôi miệt mài học tập trong khi anh
ra trường, nhanh chóng tìm được việc làm mà ai cũng thèm muốn là dầu
khí. Rồi thì anh ra dàn khoan, chúng tôi không còn gặp nhau thường xuyên
nữa. Tôi biết anh chăm chỉ như thế cũng vì lo nghĩ cho ngày sau của cả
hai, và tôi lại càng yêu anh hơn. Những ngày phép ngắn ngủi của anh ở
đất liền ngoài việc dành cho gia đình, hầu hết là ở bên tôi. Những
tháng đầu, anh mang chuyện của biển cả, chuyện những ngày bão, chuyện
về những hôm biển cuồng phong hay những đêm phải khảo sát thâu đêm về
kể cho tôi nghe, tôi thấy tương lai lắp lánh trong mắt anh.

Chúng tôi cũng vì tình yêu đó mà ra sức học tập, nỗ lực hết mình những năm tháng trên ghế giảng đường. (ảnh minh họa)
Tôi yêu cả công việc anh làm, yêu cả
cách anh ôm tôi thật chật để bù vào những ngày thiếu vắng.... Cứ như thế
thời gian trôi. Tôi tốt nghiệp cử nhân văn chương với tấm bằng loại
khá và vào làm biên tập viên cho một công ty truyền thông internet. Đó
cũng là ngày anh dẫn tôi về ra mắt gia đình sau 4 năm yêu nhau.
Đêm trước khi đi cùng anh về Đồng Nai ra mắt mẹ anh, tôi đã không ngủ
được. Tôi vẽ cho mình con đường chúng tôi đi thật đẹp, thật êm đềm - một
ngôi nhà nhỏ ấm cúng, một tương lai đủ ăn đủ mặc, thi thoảng cùng nhau
đi du lịch, mỗi tuần vợ chồng chạy xe máy từ Vũng Tàu về Đồng Nai thăm
mẹ anh, những ngày Tết sẽ cùng nhau về thăm ba mẹ tôi, rồi chúng tôi
sẽ có những đứa con thật xinh, chúng sẽ quấn quít bên ba mẹ và yêu quý
cả họ nội ngoại... Nhưng tất cả đều nhanh chóng vỡ oà...
Khác
với suy nghĩ của tôi, mẹ anh là một người lạnh lùng và thích sự hào
nhoáng. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, bà đã dành cho tôi đôi mắt thờ ơ,
nghi kỵ, nụ cười nửa miệng lạnh nhạt và không hề hỏi han gì về tôi –
người mà con trai bà yêu thương. Bà không chào đón tôi bước vào ngôi nhà
đó. Anh bối rối trước thái độ của mẹ thì ít mà ngại ngùng trước sự hụt
hẫng của tôi thì nhiều. Áp lực của tôi về gia đình anh từ ngày đó cũng
tăng lên .
Lần một, lần hai, và nhiều lần sau đó, hễ tôi về
cùng anh thì trong nhà bao giờ cũng có không khí ngột ngạt đến tức thở.
Sự ghẻ lạnh đó của bà lan sang cả những người bên họ nội nhà anh, tôi
trở thành một cái gai mà họ đều muốn nhổ đi.
Ngược lại với mẹ
anh, cha mẹ tôi chào đón anh với tình yêu của những người thiếu con
trai. Cha mẹ tôi vui mừng khôn xiết khi thấy tôi tìm được người tốt và
cứ thế ông bà hối thúc chuyện cưới xin. Cha mẹ tôi đâu biết, nỗi đắng
ngắt trong lòng tôi không cách nào xóa bỏ được.
Dùng dằng mãi,
biết không thể thay đổi thái độ của mẹ đối với tôi, anh quyết định về
thưa chuyện với bà. Câu trả lời tôi cũng đã dễ dàng đoán được là
“không!”. Bà còn nói với theo khi anh ra cửa, nếu anh không bỏ tôi cưới
người khác, thì anh đừng về nhà nữa!
Chuyện không giải quyết
được, tôi và anh cứ thế kéo dài tình trạng cưới không được bỏ không
xong, vì mỗi lần tôi buồn khổ đòi chia tay, anh lại ỉ ôi bảo tôi hãy
kiên nhẫn…. Cứ thế bẵng đi 6 năm. Cách đây 2 năm, mẹ tôi không thể chờ
được ngày tôi xuất giá mà rời xa cha con tôi do căn bệnh xuất huyết dạ
dày. Tôi cứ thế mà sống, mà đi làm, sau nhiều lần thay đổi công ty, tôi
giờ là một người chai lỳ, chỉ biết lao vào công việc mà không còn hy
vọng gì vào mái ấm nhỏ tôi từng vẽ ra…

Gần tới ngày cưới anh nhắn tin chia tay (ảnh minh họa)
Rồi một ngày trước Tết anh từ biển về
ghé qua, nét mặt rạng rỡ như đứa trẻ được quà, ôm tôi vào lòng và thì
thầm “tháng 3 tới mình cưới nhau nhé em!”. Anh bảo mẹ đã đồng ý, giờ đến
phiên 2 đứa lo liệu đám cưới cho mình.
Tương lai tươi đẹp
lại ào về với chúng tôi. Anh phải đi đi về về giữa biển và đất liền nên
hầu như chuyện cưới xin tôi tự liệu mọi thứ. Bạn bè giúp đỡ nhiều, tôi
cũng xong đâu vào đó, áo dài cưới cũng đã may, thiệp ba tôi ở quê cũng
đã viết xong gần một nửa, bè bạn cũng đã được báo tin, có những người
bạn thân từ hồi đại học cũng không ngại xa xôi, đặt sẵn vé máy bay chờ
đến ngày ra chia vui với tôi…Mọi thứ ngỡ đã xong, nào ngờ...
Anh nhắn cho tôi một cái tin để kết thúc mọi chuyện đã rồi, rằng, đám
cưới sẽ không diễn ra như đã nói, rằng mẹ anh bệnh nặng và bà yêu cầu
hủy hôn lễ, chờ đến khi có thể khỏe để tham dự, rồi anh xin lỗi! Anh
không dám đến gặp tôi. Tim tôi cũng không còn nguyên vẹn để có thể bình
thường nếu gặp anh. Vì đến cuối cùng, anh đau khổ khi phải chọn gia
đình bỏ rơi tôi, đến cuối cùng tôi đau khổ vì thấy anh phải chọn lựa.
Tôi gọi về cho cha, báo rằng con không thể cưới nữa. Cha tôi im lặng,
chỉ lắng nghe tôi mà không gặng hỏi, tôi biết cha đau đớn hơn cả tôi.
Một mình tôi ôm mối hận bản thân mình, ôm hết tất cả sự oán trách của
các dì cậu với hàng tá câu hỏi tại sao tôi lại hủy hôn? Tại sao lại bỏ
người đàn ông tốt như anh, tại sao và tại sao?
Tình yêu 10 năm
của chúng tôi, cuộc hôn nhân tôi trong đợi 10 năm để nhận được kết thúc
bằng một cái tin nhắn không đầu không cuối, chỉ một câu xin lỗi!
Đã được mười ngày rồi, tôi đón nhận hung tin của đời mình như thế đó.
Tôi không oán trách cuộc đời, không oán trách anh, không thù hằn mẹ anh,
tôi chỉ muốn được đi đâu đó thật xa để có thể lấy lại cuộc đời 10 năm
tuổi thanh xuân của mình. Tôi còn có thể yêu lần nữa không? Còn có thể
mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ thêm lần nào nữa không?
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
co len chi.e tin ty se den voi chi
Trả lờiXóaxin chia bun voi ban.co len ban ty moi tot dep se den voi ban.ban Yen Bai
Trả lờiXóa