Ba vòng của em gần chuẩn 90-60-90 như người mẫu.
Cô ấy đi ngoài đường, tôi đảm bảo thằng đàn ông nào không quay lại nhìn
tơ vương tiếc nuối thì đề nghị đi xét nghiệm lại giới tính.

Ảnh minh họa
Gửi anh Hùng Cường, người đang bị ném đá kịch liệt vì dám liều mình phát ngôn “Đàn ông chỉ thích xinh - ngu, hiền - đần”!
Anh đã thích nhận gạch đá đến vậy thì xin mời tiếp thêm một viên đá
của tôi nữa nhé, người đàn ông đang rất khổ sở vì muốn rước một gái
xinh đầu rỗng. Qua những lời tâm sự của anh, tôi thấy anh tuy tuổi
không còn nhỏ mà khá “trẻ trâu”.
Chắc là anh chưa có vợ, mới chỉ qua lại với vài cô gái xinh đầu rỗng
nên mới tuyên bố hùng hồn như vậy. Hoặc nếu anh đã có vợ như anh nói
mà vẫn còn suy nghĩ xinh đần hơn khôn xấu như vậy, tôi nghĩ chỉ có hai
trường hợp.
Thứ nhất, anh là một người dở hơi có vấn đề về đầu óc. Thứ hai, anh
là thằng đàn ông quá đểu, quá gia trưởng, muốn có vợ ngu để dễ bề lừa
bịp, thống trị.
Vài năm trước, tôi cũng chỉ chăm chăm tán tỉnh các em xinh đẹp. Lúc
ấy chẳng nghĩ là lấy làm vợ đâu, chỉ là cố tìm bồ xinh tươi chút đem
khoe thiên hạ cho tự hào. Mặt khác cũng để thỏa mãn nhu cầu sinh lí cho
tôi nữa.
Cũng chỉ định yêu chơi bời rồi bỏ, nhưng nào ngờ lại dính chưởng,
làm chân dài ấy có bầu. Thế là tôi phải rước về nhà một em gái đang học
cấp ba làm vợ. Đi thi tốt nghiệp, em còn rước cái bụng lồi to đến
phòng thi.
(Ảnh minh họa - Nguồn: inmagine)
Nhưng em đẹp thì cứ gọi là. Ba vòng gần chuẩn
90-60-90 như người mẫu, mặt mũi xinh xắn, đáng yêu. Cô ấy đi ngoài
đường, tôi đảm bảo thằng đàn ông nào không quay lại nhìn tơ vương tiếc
nuối thì đề nghị đi xét nghiệm lại giới tính.
Đúng là trời không cho ai hoàn hảo. Trời cho vợ tôi nhan sắc tuyệt
mĩ thì cũng đồng thời cho cô ấy cái đầu mà đất trong ấy có thể đem
trồng được cả rừng cây. Tôi phát điên đầu lên vì cái sự ngu si chậm
hiểu không đỡ được của vợ.
Về nhà chồng, cô ấy chẳng biết làm gì cả. Mẹ tôi thì cũng xác định
là con gái thời nay vụng về và sẽ phải đào tạo lại. Nhưng không ngờ vợ
tôi ngu quá, không dạy nổi.
Mẹ nói cắm cơm phải đo mức nước, phải 1 đốt ngón tay. Vợ đầu đất của
tôi ngồi rình nồi cơm mấy tiếng đồng hồ, cứ 10 phút lại mở ra một lần,
thấy nước cạn là lại đổ thêm cho vừa. Cô ấy lại còn bô bô khoe dốt:
"Con áng chừng bằng mắt chưa quen, nước lại nóng, toàn phải lấy thước
kẻ vừa đo vừa đổ thêm vào mẹ ạ".
Mẹ tôi dạy: "Nhà mình ăn rau muống thích ăn nhiều cọng, ít lá cho
giòn". Vợ tôi đem bứt sạch lá và ngọn non, chỉ để lại mấy cái gốc chỏng
chơ đem xào. Mẹ bảo phải trần thịt trước khi nấu, vợ tôi lại ninh đến
khi nát nhừ, rồi thẳng thừng tuyên bố: "Mãi mà nước vẫn đục màu, chả
trong gì cả. Thịt mẹ mua toàn thịt ôi".
Vợ tôi chẳng biết thế giới xung quanh đang bạo loạn như thế nào, lúc
nào cũng hồn nhiên như cô tiên. Có lần cả nhà đi vắng, có mỗi vợ tôi ở
nhà. Một người đàn ông lạ đến xưng là bạn của bố, cô ấy cũng để cho
vào nhà.
Sau đó, người ta nói bố tôi nhờ đến tìm tài liệu, cô ấy cũng hồn
nhiên để ông ta lên gác, vào phòng bố mẹ lục lọi. Hôm ấy, toàn bộ tiền
bạc, của nải bố mẹ tôi để ở nhà đều bị trộm thó mất. Gần một trăm triệu
ra đi nhờ sự đần độn của cô con dâu xinh mà "não rỗng".
Cô ấy chẳng bao giờ đụng đến tin tức thời sự, chỉ ngồi coi phim cả
ngày. Cô ấy không hiểu nổi những gì thời sự nói. Kêu là khó hiểu, đau
đầu. Vì thế, cô ấy cứ như người nguyên thủy.
Con bị kiến ba khoang đốt, cô ấy tận mắt nhìn thấy mà chẳng biết côn
trùng đó nguy hiểm thế nào, cứ mặc thằng bé tay chân sưng vù đến tội.
Tới khi mẹ tôi phát hiện đưa đến bệnh viện, vết sưng lan to, phải chữa
trị tốn thời gian, tiền của vô cùng.
Số lần cô ấy làm tôi dơ mặt với bạn bè thì không đếm xuể. Bạn bè tôi
nói đông, cô ấy nói Tây. Đến bây giờ, cô ấy vẫn cứ nghĩ nước Mĩ,
Canada ở châu Âu vì dân hai nước đó da trắng tóc vàng. Khi bạn bè tôi
nói không phải, cô ấy còn cãi chày cãi cối, lí sự cùn làm ai cũng khó
chịu.
Cô ấy chẳng biết phân biệt đúng sai, phải, trái, thường xuyên bị
người ra lừa đảo, rủ rê mua những thứ vớ vẩn, chất lượng chẳng ra sao.
Thậm chí còn chẳng phân biệt nổi đâu là vàng thật, vàng giả, để một đứa
bạn giời ơi đất hỡi lừa mấy chục triệu.
Tôi rất mệt mỏi vì phải giải quyết những lộn xộn do cô ấy gây ra.
Bây giờ, nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp nhưng non nớt, lúc nào cũng tỏ ra
vô tội của cô ấy, tôi phát ngấy lên được.
Trình độ học vấn khác nhau nên vợ chồng trò chuyện cũng chẳng hợp.
Tôi nói gì cô ấy đều không hiểu nổi, cứ lơ nga lơ ngơ như bò đội nón.
Chuyện cơ quan mệt mỏi tôi chẳng tâm sự được với ai, tinh thần rất nặng
nê, khó chịu.
Dần dà, tôi chỉ coi cô ấy như một công cụ tiết dục, thỉnh thoảng có
nhu cầu thì giải quyết. Chứ cô ấy mở mồm ra là sự ngu ngốc tuôn trào,
làm tôi không tài nào chịu đựng nổi.
Mối quan hệ vợ chồng bây giờ đơn giản chỉ về mặt thể xác. Mà dạo
này, tôi cũng chẳng còn chút hứng thú. Vợ tôi cô ấy xinh thật, nhưng
quá quen thuộc, lại không có tình yêu làm tôi nhàm chán không chịu nổi.
Tôi hối hận lắm vì đã rước về một nàng xinh - ngu để làm vợ. Mới
ngoài hai mươi tuổi, còn rất trẻ, vợ chồng cũng kết hôn mới được vài
năm mà tôi đã ngán đến tận cổ. Tôi vừa muốn rũ tay, vừa thương con cái.
Vả lại còn tự tôn của gia đình tôi nữa.
Thật sự, ngày ngày sống với búp bê não rỗng, tôi chán và mệt mỏi lắm rồi!
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
참 불상하다…
Trả lờiXóa