
Tôi chỉ muốn ngoại tình để giải thoát cho bản thân mình (Ảnh minh họa)
Chẳng cần khúc dạo đầu, anh ta hùng hục lao vào vợ, xong xuôi lại lăn ra ngủ khì
Tôi là một phụ nữ không gặp được nhiều may mắn trong cuộc sống. Cuộc
đời tôi là những chuỗi ngày đầy sự nuối tiếc, khổ tâm, để giờ đây tôi
phải sống trong nỗi day dứt, hối hận…
Tôi là cô giáo dạy văn, năm nay đã 40 tuổi và có 2 cậu con trai xinh
xắn. Tôi được đánh giá là một người phụ nữ tháo vát, năng động, là một
giáo viên giỏi, hát hay, dẫn chương trình tốt… vì thế nên tôi luôn được
mọi người yêu quý và học sinh mến mộ.
Trong cuộc sống, tôi được rất nhiều người quý trọng nhưng trong gia
đình, tôi lại gặp rất nhiều nỗi khổ tâm mà không thể dãi bày cùng ai. Sự
khổ tâm ấy chính là bi kịch cuộc hôn nhân của cuộc đời mình.
Trước đây, tôi lấy anh ta - chồng tôi bây giờ không phải vì tình yêu.
Tôi cưới anh là để trả thù người tình cũ. Anh ấy cũng là giáo viên, yêu
nhau suốt ba năm trời nhưng gia đình anh vẫn không cho hai đứa làm đám
cưới (lý do duy nhất mọi người phản đối là do hai đứa không hợp tuổi
nhau, tôi tuổi Tý, anh ta tuổi Dậu).
Trong thời gian tôi đau khổ vì mối tình dang dở ấy thì chồng tôi nhảy
vào cưa cẩm. Anh ta cũng tuổi Dậu và điều quan trọng nhất là anh ta cũng
có họ hàng với người cũ của tôi. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng,
tôi sẽ lấy anh chàng tuổi Dậu này, chỉ cần anh ta yêu tôi là đủ, tôi sẽ
sống thật tốt để anh ấy phải hối hận vì đã nói lời chia tay tôi.
Vậy là tôi lấy chồng khi trong lòng không có tình yêu và anh ta cũng
chẳng có nghề nghiệp. Lúc đó, tôi luôn cảm thấy đắc thắng vì đã thực
hiện được mưu đồ “trả thù” và khiến người cũ đau khổ, dày vò khi lỡ để
mất tôi.
Thế nhưng, chỉ sau ngày cưới một ngày, tôi mới nhận ra rằng, đấy là
sai lầm lớn nhất trong cuộc đời mình. Anh ta yêu tôi, còn tôi chưa bao
giờ cảm thấy rung động bởi tình cảm của anh ta dành cho mình. Cuộc sống
không có tình yêu thật sự buồn chán và nhạt nhẽo… nhưng điều đáng buồn
hơn là càng ngày, tôi càng nhận ra sự chênh lệch rất lớn giữa hai vợ
chồng. Đã nhiều lần tôi nghĩ đến chuyện ly hôn nhưng vì sĩ diện, vì
thương con nên tôi không dám làm chuyện đó.

Cuộc đời tôi trải dài trong những chuỗi bi kịch, đau khổ (Ảnh minh họa)
Càng ngày, tôi càng nhận ra chồng mình
không chỉ là một người vô dụng, yếu đuối mà còn rất ba hoa khoác lác. Từ
khi lấy chồng, bao nhiêu công lớn việc nhỏ đều một tay tôi lo toan,
gánh vác. Anh ta chẳng làm được bất cứ việc gì trong gia đình nhưng có
bệnh “sĩ”, bệnh “nổ” nên đi đâu cũng oai phong “chém gió”, chẳng biết
ngượng ngùng là gì.
Chồng tôi không có nghề nghiệp nên số tiền tôi tích cóp được bao năm đi
dạy, dạy thêm mới mua được miếng đất mặt đường để chồng buôn bán. Nhưng
khổ nỗi, anh ta buôn đâu lỗ đấy, tiền vốn bỏ ra cứ thâm hụt dần. Rồi anh
ta đi làm xây dựng, dù không biết gì về xây dựng, kỹ thuật nhưng vì
“nổ” giỏi nên anh ta cũng đứng ra làm chủ thầu. Kết quả là anh ta phải
bù lỗ gần 50 chục triệu cho công trình đó.
Không có việc làm, anh ta ở nhà chỉ lo giặt giũ, cơm nước, còn tôi trở
thành kẻ đứng mũi chịu sào, trở thành cái máy kiếm tiền để nuôi sống cả
nhà. Bao năm nay, đồng lương giáo viên của tôi phải gánh tất cả mọi
việc: nuôi chồng, nuôi con, chi phí sinh hoạt gia đình, lại thêm tiền nợ
làm nhà, tiền nợ buôn bán… nên tất cả mọi công việc đều đổ lên vai tôi.
Lúc nào tôi cũng phải chạy vạy đi vay chỗ này, đập vào chỗ kia, rồi lại
còm lưng ra làm để kiếm tiền trả nợ.
Là một người phụ nữ tưởng chừng như yếu đuối nhưng tôi phải đảm nhận vai
trò làm mẹ, làm vợ, làm cha và cả làm chồng trong gia đình. Tôi dường
như thấy mình đã kiệt sức khi phải gánh vác trên vai nhiều việc như vậy…
Còn tệ hơn khi nói về chuyện tình cảm vợ chồng. Anh ta là một kẻ khô
khan, không biết chiều chuộng, yêu thương vợ nên lấy nhau đã hơn chục
năm mà tôi chưa bao giờ được tận hưởng hương vị ngọt ngào của tình yêu,
tình vợ chồng. Ngay đến cả chuyện chăn gối với vợ, anh ta cũng làm như
một nghĩa vụ bắt buộc. Khi lên giường, anh ta chẳng cần ve vuốt, chẳng
cần khúc dạo đầu, chẳng bao giờ có những câu nói yêu thương... mà hùng
hục lao vào vợ làm một mạch rồi lăn ra ngủ. Những lúc đó, tôi lại ngậm
ngùi khóc lóc và tiếc cho thân thể mình khi phải thuộc về một gã đàn ông
phàm phu tục tử.
Cuộc sống của tôi không có tình yêu, không vật chất mà chỉ có trách
nhiệm với con cái mà thôi. Vì thế nên lúc nào tôi cũng luôn khao khát
một vòng tay yêu thương, một bờ vai để dựa dẫm...
Đã có những lúc tôi nghĩ đến việc mình đi ngoại tình...
nhưng vì sợ hậu quả, tôi lại cố gắng gìn giữ để làm trọn đạo làm vợ,
làm mẹ trong gia đình. Càng kìm nén bản thân mình, tôi càng thấy cô đơn
và trống trải. Có những lúc tôi rất cần một sự sẻ chia, một người đàn
ông vỗ về, an ủi tôi nhưng tôi không thể nào làm được điều đó... bởi tôi
là một đảng viên, một giáo viên có uy tín, được mọi người ngưỡng mộ và
yêu quý.
Đến giờ phút này, tôi chỉ nghĩ đến chuyện chia tay... nhưng tôi sợ
quyết định đó sẽ làm khổ những đứa con bé bỏng của tôi, sợ bố mẹ tôi
mang tiếng "không dạy được con", sợ học trò, đồng nghiệp sẽ nhìn tôi
bằng một con mắt khác.
Bạn trẻ cuộc sống ạ! Tôi phải làm sao để có được cảm giác thanh thản bây giờ?
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
danh thoi nguoi oi .cai gia goi la tra thu':)
Trả lờiXóagieo nhan nao thi gap qua ay.............ngoi than trach ai nua..............giao vien mak ngu k chiu dc.........
Trả lờiXóacó những sai lầm dẫn đến hậu quả lớn là đánh đổi cả cuộc đời :(( chia buồn vs bạn
Trả lờiXóaCâu chuyện của chị cũng giống với hoàn cảnh của em chỉ khác là em chỉ là nô lệ còn anh ta kiểm xoát tất cả tiền bạc và tình cảm của em, nhưng đến giờ thì hết rồi em đã chia tay để lại tất cả ra đi bàn tay trắng cùng đứa con của mình. Nhưng em thấy bây giờ rất vui vì mình đã thoát khởi con người không có lương tâm đó.
Trả lờiXóa