
24 tháng chấp hành bản án cũng là đủ để Q. hiểu được giá trị của cuộc sống
Nếu biến cố không xảy ra, sự ác
nghiệt không chọn chính gia đình em để trút xuống thì chắc chắn tại cửa
ngõ phía Đông của tỉnh Yên Bái, huyện Yên Bình hẳn sẽ vẫn bình yên như
chính tên gọi của nó.
Gia đình em vốn là một gia đình khá giả. Bố làm nghề khai
thác đá quý nên thu nhập cũng không đến nỗi nào. Ngôi nhà lúc nào cũng
tràn ngập hạnh phúc và tiếng cười. Vậy mà, dông bão đã nổi lên….
Tai họa
Tai họa đã ập xuống gia đình em năm 1992, trong một lần sang huyện Trần
Yên bên cạnh làm đá quý, bố đã không chiến thắng được bản thân để ma lực
của “nàng tiên nâu” chế ngự…. Cô con gái lớn Trúc Q. cứ thế rành mạch
kể về một quá khứ tuy chẳng thể nào quên về bi kịch của chính gia đình
mình. Giờ đây gia đình cô đã vắng bặt tiếng cười, thay vào đó chỉ còn sự
lạnh lẽo và cô đơn. Mất mát dường như là quá đủ. Trúc Q. kể lại: “Mẹ
không biết bố dính vào thuốc phiện khi nào bởi bố thường xuyên đi làm
xa, thi thoảng mới về nhà.
Mãi sau này khi bố đã nghiện nặng trở về nhà thì mọi chuyện mới vỡ lở.
Những ngày đầu “làm bạn” với “nàng tiên nâu” bố còn tự kiếm tiền để hút
chích nhưng sức khỏe ngày một yếu đi trông thấy. Đến khi sức lực không
còn lao động được nữa, mỗi khi cơn nghiện trỗi dậy, để thỏa mãn là bố
lại khuân trộm đồ trong nhà đi bán. Thế rồi mẹ em đã làm đơn ra tòa li
dị. Giờ đây em mới hiểu, khi đó mẹ vẫn còn rất yêu bố nhưng sức chịu
đựng của con người cũng có giới hạn, một mình mẹ cứ quần quật từ tinh mơ
bảnh mắt đến khuya khoắt kiếm từng đồng nuôi gia đình, đầu óc lúc nào
cũng quay cuồng, về đến nhà là người mẹ cứ lả đi như một cái xác không
hồn, đôi chân như muốn khuỵu xuống. Bố thì cứ sểnh ra là mang đồ đi
“đốt” sạch theo làn khói trắng. Sau khi bố mẹ li dị, em về ở với bố, còn
cậu em trai thì ở với mẹ.
Những tưởng chia tay là một sự giải thoát cho mẹ nhưng chưa hết, khi
không còn người chu cấp về kinh tế thì mọi thứ trong nhà cứ đội nón ra
đi sau mỗi lần bố “phê” thuốc. Túng quá làm liều, để thỏa mãn cơn
nghiện, bố đã gọi điện cho bà nội em yêu cầu đưa tiền nếu không sẽ bán
em cho người khác. Giận con, thương cháu nên bà đã đưa tiền cho bố đi
mua thuốc. Em bỗng dưng trở thành “vật thế thần” của bố để uy hiếp bà…
Cứ để thế mãi không được, bà nội đã cách ly em với bố bằng cách gửi em
xuống Hà Nội học. Còn bố, sống vật vờ bữa thiếu, bữa đói cộng thêm cơn
nghiện hành hạ thể xác lẫn tình thần, năm 2001, bố em đã giã từ cuộc
đời!”...
Mê hoặc
Nghe kể lại câu chuyện cũ, tôi tin cô bé Trần Thị Trúc Q. là một cô gái
vững vàng và bản lĩnh. Bởi lẽ, sau khi được bà nội gửi xuống Hà Nội, dù
mới 13 tuổi nhưng Q. đã thi đỗ vào trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật
Quân đội. Sau khi thi đỗ, học xa gia đình, trong sự mất mát nhưng nhờ
đam mê và sự cố gắng nỗ lực của bản thân nên Q. đã đạt nhiều thành tích
xuất sắc và được nhà trường chọn đi biểu diễn ở nhiều nơi.
Nhưng đúng 3 năm sau, biến cố lại xảy ra với gia đình Q. thêm một lần
nữa mà lần này “nhân vật chính” lại là Q. Với một tuổi thơ đầy biến động
khi chứng kiến bố nghiện, gia đình tan nát cũng làm ảnh hưởng nhiều đến
suy nghĩ của một cô gái mới lớn cộng thêm cuộc sống thành thị phồn hoa
với những cám dỗ, thị phi đầy rẫy sẵn sàng giăng lưới bất kỳ ai mà Q.
cũng không phải ngoại lệ.
Năm 2004 đánh dấu bước ngoặt của cuộc đời Q. Thứ âm thanh chát chúa,
dưới ánh sáng trang kim chập chờn nơi vũ trường đã hấp dẫn Q, mê hoặc Q.
Không biết tự lúc nào Q thích lui tới những nơi chốn đó và lúc nào cũng
muốn mình trở thành nữ hoàng của cuộc chơi. Q. đã “bay” bằng những
viên thuốc. Cám dỗ luôn là vậy!
Q. kể lại: “Em thường đi chơi với một tốp bạn khoảng hơn chục người. Mỗi
lần đi chơi cả nhóm góp tiền lại để mua thuốc “cắn” và “bay”. Đến 2, 3
giờ sáng khi cơ thể mệt nhoài, đầu óc trống trơn, mắt đờ đẫn, mồ hôi túa
ra thì cả nhóm mới ra về”. Trong cái thế giới “ảo”, thuốc lắc đưa người
“chơi” nó đến với “niềm vui… ảo”, “niềm vui” sẽ dần cắm sâu vào tiềm
thức và khiến người “chơi” muốn “chơi” tiếp để được khoái cảm. Cấp độ
ngày một tăng, nó đúng với câu chuyện đã xảy ra với Q. Và để có cảm giác
mạnh hơn nữa, Q. đã chuyển sang sử dụng heroin.
Vết trượt
Trong 2 năm từ 2004 đến 2006, Q. cũng không thể nhớ được đã có bao nhiêu
đêm trắng “bay”, “lắc” điên cuồng dưới ánh đèn mờ và làn khói trắng. Cô
vẫn gồng gượng đến lớp học tập bình thường, nhưng “hàng trắng” đã quật
ngã cả tinh thần lẫn thể xác cô đến mức không còn đủ sức để theo học.
Năm 2006, Q. bị lưu ban do nghỉ quá số tiết quy định của nhà trường sau 6
năm đứng trên đôi giầy múa.
Có khả năng và sức chịu đựng mãnh liệt, năm 2007, Q. tiếp tục thi và đỗ
vào trường Cao đẳng Múa Việt Nam. Nhưng mọi cố gắng cũng chỉ duy trì
được sau nửa năm theo học, ma túy và những cuộc chơi thâu đêm đã khiến
Q. bị nhà trường đình chỉ học tập. Với suy nghĩ đã mất tất cả, Q. khăn
gói trở về quê. Q. kể lại: “Em biết là mình đã giết mẹ lần thứ hai khi
đi vào chính vết xe đổ của bố năm xưa. Khi biết chuyện mẹ vừa đắng cay
vừa xót xa, nhiều lúc tủi hổ quá mẹ còn định bán nhà đi biệt xứ nhưng
rồi lại thôi”. Kể từ khi trở về quê sống với mẹ, gọi là về nhà nhưng nhà
chẳng khác nào nơi trọ khi mỗi tuần Q. về ngủ 1, 2 lần. Thời gian còn
lại Q. cứ đi lang thang dặt dẹo theo đám bạn nay chỗ nọ, mai chỗ khác để
tìm thuốc. Q. kể: “Trước đây ở dưới Hà Nội em toàn “phê” bằng cách đốt
giấy bạc và chỉ thi thoảng mới “chơi hàng” nên không nghiện nặng lắm.
Nhưng từ hồi về quê được bạn bè dạy cho cách chích ma túy thế là em
chuyển sang dùng cách này và cũng chính vì chích thuốc nó ngấm trực tiếp
vào máu nên em mới trở nên nghiện nặng”.
Thương mẹ, nhiều lần Q. cũng cố gắng nhốt mình trong nhà nhưng ý chí của
nàng “Thiên Nga” bé nhỏ không thể chiến thắng được sức mê hoặc của
“nàng tiên trắng”. Điều gì đến cũng sẽ đến, trong một lần Q. bỏ nhà đi
tìm… thuốc, thì vào 2010, tổ Q bị CA thị xã Phú Thọ, tỉnh Phú Thọ bắt
vì tàng trữ trái phép ma túy. Và bản án 24 tháng tù đã dành cho Q.
Phía sau song sắt
Cuộc đời mỗi người bị lật sang trang khác khi bước qua cánh cổng nhà tù.
Tại Trạm giam Quyết Tiến, thuộc Tổng cục VIII, Bộ Công an, chúng tôi
gặp Q. Gương mặt thanh tú, cặp mắt sáng tròn toát lên một ánh nhìn thâu
suốt. Tiếc thay cho một cô sinh viên trường múa. Lẽ ra chỗ của Q. bây
giờ phải là nơi sân khấu nhấp nhoáng ánh đèn với những tiếng vỗ tay khen
ngợi của công chúng, lẽ ra cô đã được bay cao và tỏa sáng trên những
thánh đường nghệ thuật. Chứ không phải ở chỗ này, nơi giam giữ cải tạo
những phạm nhân.
Q. kể: “Những ngày đầu bị bắt do “đói” thuốc nên chân tay em cứ bủn rủn,
người mệt rã rời, bên cạnh đó do đang ở ngoài tự do, thoải mái bỗng
dưng bị gò bó một chỗ khiến người càng bứt rứt hơn. Nhưng được sự quan
tâm chăm sóc của cán bộ trại giam nên khoảng hơn 1 tháng sau là em cắt
được cơn nghiện và lấy lại thăng bằng, thậm chí còn tăng được cân”.
…Khi hồi tưởng về gia đình mình ngày xưa, đôi mắt Q. nhòe nước. Một nơi
mà em nghe đủ tiếng cười của bố, của mẹ và cậu em trai đã là quá vãng. Ở
đó có cả những nỗi xót xa về người bố đã đi xa: “Ngày đó bố đánh em
nhiều lắm, có lần bố khóa cửa phía ngoài rồi tẩm xăng đốt nhà nhưng em
đã may mắn thoát chết”; và còn cả nỗi ân hận với mẹ: “Mẹ em là một người
phụ nữ thật bất hạnh khi lấy phải bố và sinh ra đứa con nghiện ngập như
em, ngày trước em cũng giận bố lắm nhưng bây giờ ở trong hoàn cảnh đó
em mới thấy thương bố hơn. Sau này ra trại em sẽ quyết tâm làm lại từ
đầu để mẹ không phải mất đi một người thân nữa, em nghĩ mình sẽ làm
được!”.
Tôi tin Q. bởi em có một người mẹ tuyệt vời ở bên. Ngày Q. phải đi thi
hành án ở Trại giam Quyết Tiến không có tháng nào người mẹ ấy vắng mặt!
Tôi tin Q. bởi cô sẽ biết vượt lên tất cả để tiếp tục cuộc hành trình.
24 tháng chấp hành bản án cũng là đủ để Q. hiểu được giá trị của cuộc
sống. Chỉ cần biết đứng dậy khi lầm lỗi, làm lại không bao giờ là muộn.
Không có nhận xét nào:
Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét
- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào