Nghiện sex, tôi “dụ” bạn trai sống thử
Tôi đưa ra vô vàn lý do hợp lý để có thể “góp gạo thổi cơm chung” với bạn trai khi chưa làm đám cưới…

Chúng tôi thường xuyên gặp và “yêu nhau” trong suốt một thời gian khá dài. (ảnh minh họa)
Tuy nhiên, chẳng có ai biết lý do sâu xa nhất của chuyện này là vì tôi bị “nghiện sex”.
Tôi không thể nói thẳng điều ấy với người yêu của mình bởi nhìn bề
ngoài, tôi là một cô gái khá hiền lành, thậm chí có phần nhút nhát.
Tôi và người yêu hiện tại quen và yêu nhau đã được hai năm. Anh ấy quả
là một mẫu người đàn ông lý tưởng: cao ráo, đẹp trai, công việc ổn định
lại biết cách chăm sóc, quan tâm đến người khác. Ngày đầu mới yêu, tôi
còn không dám cầm tay anh ấy, tất cả đều để anh ấy chủ động. Nhưng sau
khi chúng tôi “vượt rào”, tôi lại đâm ra mạnh bạo hẳn. Anh ấy không
những hoàn hảo về mọi thứ mà còn rất tâm lý và giỏi trong “chuyện ấy”.
Chúng tôi thường xuyên gặp và “yêu nhau” trong suốt một thời gian khá
dài. Anh ấy cũng tính đợi thêm 2 năm nữa, khi tôi ra trường, tìm được
công việc ổn định rồi sẽ làm đám cưới. Tôi được sống trong hạnh phúc lại
đâm “nghiện”. Cứ lúc nào anh ấy rảnh, tôi lại đòi gặp cho bằng được và
thể nào chúng tôi cũng quấn lấy nhau. Người yêu tôi đi làm cả ngày,
đôi khi còn bận bịu, nhưng tôi lại đang đi học, ngoài việc học ra tôi
cũng không làm thêm gì nên có khá nhiều thời gian rảnh. Và hễ cứ rảnh
rỗi là tôi lại ngồi mơ mộng đến những lúc ân ái mặn nồng của hai đứa.
Tôi cũng thấy nhu cầu về “chuyện ấy” của
mình khá cao. Và đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến tôi luôn
tìm gặp người yêu. Nhà trọ của tôi cách chung cư của anh ấy hơn 10km
nên mỗi lần gặp gỡ cũng mất khá nhiều thời gian đi lại.
Tôi
thì lại muốn gặp anh ấy càng nhiều càng tốt, mà khoảng thời gian của
bạn trai tôi lại quá eo hẹp. Ham muốn được chiếm hữu anh ấy suốt ngày
đêm luôn thúc giục. Thế nên, một “chiếc lược” công phu được tôi vạch ra
khá tỉ mỉ với mục đích cuối cùng là được về ở chung nhà với anh ấy.
Đầu tiên, tôi thông báo với anh bằng gương mặt mếu máo, đau khổ, rằng
gia đình tôi đang gặp khó khăn, bố mẹ không thể chu cấp cho tôi như
trước được. Mọi khoản chi tiêu, học hành tôi đều phải tiết kiệm và dè
sẻn hết mức. Người yêu tôi nghe thế bèn đề nghị chia sẻ khó khăn với
tôi. Nhưng tôi không chịu.
Trong những lúc hai đứa đang ân ái
mặn nồng, tôi thủ thỉ nói với anh rằng, tôi muốn chuyển về chung cư ở
với anh. Bởi dù sao thì chúng tôi cũng cưới nhau, nhà anh lại rộng rãi.
Hơn nữa, nếu tôi về ở cạnh, chăm sóc, cơm nước cho anh thì sẽ tiện
hơn, khỏi phải tất bật lo chuyện xa xôi mỗi lần gặp gỡ.
Lúc
đầu anh cũng chần chừ, nhưng nghe tôi thuyết phục mãi, anh cũng đồng ý.
Thế là tôi thu dọn đồ đạc về ở hẳn nhà anh. Hằng ngày, ngoài giờ lên
lớp, tôi dọn nhà và chăm sóc từng bữa cơm, giấc ngủ cho anh như một
người vợ thực thụ.

Tôi đang cảm thấy hối hận vì quyết định và những mưu mẹo của mình để có thể sống chung với người yêu. (ảnh minh họa)
Khi đã chuyển về sống chung, tất nhiên
tần suất làm “chuyện ấy” của chúng tôi nhiều hơn hẳn. Vốn có ý định từ
trước nên khi anh ấy rảnh, tôi đều tìm cách kéo anh ở nhà để “yêu”. Sau
một thời gian sống chung với nhau, dù được tôi chăm sóc tử tế nhưng bạn
trai tôi cứ gầy rộc đi và trông rất mệt mỏi.
Cũng kể từ đó,
sau giờ làm anh ấy không còn về nhà ngay như trước mà cứ viện cớ bận
hết việc này đến việc khác để tránh gặp tôi. Không những thế, anh ấy
còn thường xuyên kêu mệt để từ chối chuyện yêu đương. Tôi thì càng ngày
càng trở nên cáu gắt và hay cằn nhằn vì không được thỏa mãn. Cuộc sống
của chúng tôi bắt đầu ngột ngạt.
Gần đây, người yêu tôi còn tỏ
ra hoài nghi lý do tôi chuyển đến ở cùng. Có hôm anh ấy còn bóng gió
với tôi: “Anh thấy em có nhiều tiền để mua áo quần hơn cả hồi còn thuê
nhà đấy. Nghe bảo tiền mẹ em gửi cũng nhiều hơn”. Tôi đâm tự ái, nhưng
vẫn gân cổ cãi lý với anh.
Thời gian anh ở cạnh tôi càng ngày
càng ít, anh cũng không còn quan tâm đến tôi như trước, ngược lại, anh
rất hay đòi hỏi và bắt bẻ tôi trong mọi chuyện. Tình cảm của chúng tôi
cũng đang tiến triển theo hướng xấu. Tôi đang rất lo lắng, không biết
có phải do tôi đã quá ham hố dẫn đến sai lầm hay không? Nếu như tôi cố
kìm hãm ham muốn được gần gũi anh, chấp nhận sống riêng cho đến khi kết
hôn thì mọi chuyện có lẽ sẽ khác.
Tôi đang cảm thấy hối hận vì
quyết định và những mưu mẹo của mình để có thể sống chung với người
yêu. Tôi có thể dọn đi với một lý do khác, nhưng tôi sợ tình cảm của
mình sẽ bị sứt mẻ, sợ mất anh. Tôi không biết nên làm thế nào cho đúng,
và hơn hết, tôi càng không thể nói với bạn trai tôi rằng, tôi đã bày
ra nhiều mưu mẹo để có thể sống thử với anh vì quá nghiện sex.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
ước j mình có ng yêu như em này nhỉ :D :)
Trả lờiXóa:-t
Trả lờiXóa:D mình cũng muốn có người yêu như thế quá
Trả lờiXóatoi nua =d>
Trả lờiXóaham ho' wa' may' pa, may'suc may' pa chiu dung dc may' hom, ma ham ho''''kkkkkkkkkkk
Trả lờiXóa