Tôi đã từng nghe nói “hạnh phúc như một tấm chăn
hẹp người này lạnh thì người kia ấm”. Tôi lạnh, người ta ấm. Nhưng tôi
cay đắng khi nghĩ lại mối tình cũ, người đàn ông chê tôi nghèo mà bỏ
tôi.

ảnh minh họa
Chúng tôi cùng quê, tôi ra Hà Nội
học sư phạm còn anh học ngoại thương. Suốt thời sinh viên, chúng tôi đã
yêu nhau thật nhiều và dành hết cho nhau. Cứ nghĩ yêu nhau là ở với
nhau, yêu nhau là cho hết nhau và yêu nhau nhiều thế thì làm sao mà
chia tay được… Thế nhưng thật buồn, anh ra trường, có việc làm rồi yêu
luôn một cô gái nhà giàu, bỏ tôi đắng chát.
Ngày đầu tiên đi làm ở công ty mới, Phong bảo với tôi rằng: Đó là
một công ty dược đầy hứa hẹn, anh sẽ cố gắng làm việc hết sức để xây
đắp tương lai cho “vợ chồng” mình. Tôi vui đến ứa nước mắt vì người yêu
tôi biết vươn lên, anh ấy biết nhìn về phía trước. Tôi nghĩ đủ cách để
chăm sóc anh. Tôi nấu nhiều thức ăn cho anh ăn lấy sức đi làm, là
phẳng phiu quần áo để anh mặc…
Anh đi làm đều đặn, tôi nghe niềm vui cứ âm ỉ cháy trong tim mình.
Tôi chờ mình kiếm được một công việc ổn định và chúng tôi cưới nhau.
Tôi đã viết ra giấy rõ ràng kế hoạch của mình: Tiết kiệm tiền thề nào,
tháng mấy hai gia đình sang thăm nhau, đám cưới, bao nhiêu lâu sau đám
cưới thì có con…
Lúc nào trong tôi cũng mang cảm xúc hưng phấn vui vẻ. Tôi chấp nhận
tất cả, kể cả việc anh đi làm về muộn, anh đi công tác qua ngày, anh
cáu gắt với tôi. Tôi bảo mình chịu được tất, chịu đựng vì tương lai của
hai đứa. Thế nhưng chỉ có một điều tôi không chịu đựng được, đó là
những tin nhắn và những cuộc gọi vào đêm muộn và sáng sớm. Tôi hỏi
nhiều thì anh giải thích rằng: Đó là của một người có vị trí rất quan
trọng trong công ty, anh không thể khước từ, anh phải khéo léo lắng
nghe không anh sẽ mất việc.
Tôi lặng im chấp nhận. Nhưng biểu hiện của anh và người ta ngày một
quá đáng. Anh lặng lẽ cài mật khẩu cho điện thoại, anh lặng lẽ qua đêm
ở nơi khác mặc tôi ở nhà cồn cào ruột gan… Tôi có nói, thì anh tức
giận ra khỏi phòng và thuê nhà nghỉ đợi hết đêm.
Anh bảo, anh
hết yêu tôi và lẳng lặng dọn ra một nhà trọ khác ở một mình. Tôi níu
kéo thế nào cũng không thể được. Mãi sau này tôi mới biết, ngay khi đi
làm anh đã gian díu với một cô gái người Hà Nội, học Ngoại thương và
hơn tôi rất nhiều thứ.
Anh bỏ tôi được 4 tháng thì lấy vợ.
Người ta bảo rằng anh lấy vợ và về ở rể nhà cô gái kia. Tôi đau lắm!
Ngày anh cưới, không ai cho tôi biết thông tin. Mãi sau này tôi tìm
trên facebook, tôi mới thấy ảnh cưới. Anh cười tươi thế trong đám cưới,
còn tôi khóc nghẹn ở trong lòng.
Sau bao nhiêu thời gian, tôi vẫn nghĩ mình không thể đến với ai
khác. Tôi nén tiếng thở dài, sống trong cảm giác tự ái vì mình nghèo,
mình không có nhà để cho người ta “ở rể”. Anh có hạnh phúc không khi
anh ở rể nhà người? Câu chuyện của tôi là vậy, tình yêu không có một
kết thúc có hậu, khi người tôi yêu chạy theo tiền tài.
Thời
yêu nhau, mấy lần về quê, tôi và anh đi cùng một chuyến xe. Cảm giác có
người để tựa vào vai rất hạnh phúc. Nay thì, những chuyến xe luôn
khiến tôi cảm thấy cô đơn tột cùng. Dẫu sao, dù là tôi khóc, tôi vẫn
luôn cầu chúc “anh có được hạnh phúc khi bỏ em”.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
chuc em se tim duoc tuong lai moi con duong di moi va hanh phuc moi 0066894896237 anh se la ban em
Trả lờiXóaKho than cho chj
Trả lờiXóa