Hãy thử tưởng tượng, mà thôi, đừng tưởng tượng, đau
lắm! Tôi đã được xem 4 clip nóng của chồng mình. Cái nào cái đấy đều rõ
nét bởi nó được quay bằng máy quay chuyện nghiệp và được chồng tôi dựng
lại công phu. 4 clip chứa trong một chiếc USB đầy màu sắc và được cất
khá kỹ ở cơ quan anh ấy.
Tôi ngoại tình vì phát hiện ra clip sex của chồng với bồ (Ảnh minh họa)
Tôi có
được chúng là bởi tôi đã lặn lội mất công rất nhiều ngày mai phục tìm
hiểu. Cho đến tận giờ tôi vẫn cay đắng trách mình đã làm điều đó. Giá
tôi đừng tìm kiếm và đừng xem. Bởi những clip đó đều đã là chuyện quá
khứ. Và trong 4 clip đó, các cô gái ấy đều là gái mại dâm. Vậy mà tôi
đã xem, đã choáng, đã đau đớn. Trái tim tôi như thắt lại. Đau lắm. Khi
thấy chồng mình, với những động tác quen thuộc, với giọng nói quen
thuộc, với thân hình quen thuộc. Cả từng vết sẹo, những mơn trớn, vuốt
ve. Những hình ảnh đó như một thứ độc dược đáng ghét và tàn ác. Ăn mòn
tôi. Xói mòn tôi. Xát muối vào vết thương tôi. Nó khiến tôi muốn trả
thù anh: Tôi muốn trả thù anh! Chồng tôi hoàn toàn không hay biết vụ 4
clip cũng như những đớn đau trong tôi.
Phản bội! Tôi đã quyết định trả thù anh bằng việc phản bội anh.
Cảm giác đó thực sự là hả hê. Khi tôi cuồng nộ bên một tấm thân đàn
ông khác, chăm chút, chiều chuộng anh ta bằng tất cả sự đớn đau của
mình, tôi cảm thấy hả hê vô cùng. Thân xác tôi, da thịt tôi đang được
chăm chút bởi người đàn ông khác. Như thân xác anh, da thịt anh được
phụ nữ khác chăm chút như vậy. Tôi phản bội chồng, trao thân cho một gã
đồng nghiệp kém tuổi – người được lựa chọn. Mỗi khi nhớ đến cảnh tượng
trong clip ấy, tôi lại lên cơn điên cuồng và gọi cho gã đồng nghiệp
kia để trút giận. Gã không biết. Chồng tôi không biết. Chỉ mình tôi
biết. Và chỉ mình tôi đớn đau.
Trước khi lấy chồng, tôi chưa từng có
một mối tình nào cả. Chồng tôi là người yêu đầu đời và cũng là người mà
tôi tin tưởng tuyệt đối. Chúng tôi đã gìn giữ cho nhau để có được một
đêm tân hôn ý nghĩa. Vậy mà ai ngờ đâu, tôi đã phát hiện ra anh không
như vậy. Trước khi yêu tôi, và cả khi đang yêu tôi, anh cũng đã giải
quyết việc nhịn này bằng cách ra ngoài. Anh ấy đâu có sai? Làm sao tôi
có thể trách anh ấy được kia chứ? Và vì không trách được anh ấy nên cơn
giận càng cuồng điên hơn nữa trong tôi. Phản bội – đó hoàn toàn không
phải là một cách đúng. Nhưng tôi còn cách nào để hả bớt cơn đau trong
lòng?
Kỳ quặc là mỗi lần tôi đi cùng đồng
nghiệp kém tuổi về thì tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm và tha thứ được cho
chồng mình. Thậm chí, tôi còn thấy yêu chồng mình nhiều hơn nữa. Tôi
chiều chuộng chồng mình, chăm sóc anh ấy nhiều hơn. Như thể việc phản
bội trở thành liều thuốc hữu hiệu vậy. Bởi nếu không có việc đó, tôi sẽ
trở nên căm hận chồng,
lúc nào cũng căng thẳng, muốn bùng nổ, muốn ly dị, muốn cãi vã, muốn
tung hê. Và phản bội rõ ràng là cách để tôi cân bằng lại trạng thái tâm
lý xấu tệ ấy. Vậy thì làm sao tôi không bị phụ thuộc vào nó cho được?
Tuy nhiên, những lúc tỉnh táo nghĩ lại
như bây giờ, tôi biết việc mình làm thực sự ngớ ngẩn và chỉ tổ càng
khiến mình đau hơn, càng khiến mọi thứ tệ hơn. Có ai cứu tôi thoát ra
khỏi tình huống này chăng?

pha trinh rui
Trả lờiXóa