Sau những nụ hôn, những va chạm, chúng tôi đi rất gần đến quan hệ tình dục
Tôi không biết là nụ hôn ấy có thể dẫn dắt mình đến những khám phá hoàn toàn mới mẻ (Ảnh minh họa)
Năm 17 tuổi tôi có người yêu. Anh học trên tôi một lớp, dịu
dàng, chỉn chu, yêu thương tôi hết mực. Mọi thứ đến rất tự nhiên, lời tỏ
tình, những buổi hẹn hò, cái nắm tay đầu tiên, vòng ôm siết từ phía sau
trên những vòng xe, nụ hôn đầu tiên…
Đối với tâm trí tôi lúc ấy, nụ hôn giống như một chứng nhân cho tình
yêu vậy. Tôi không biết là nụ hôn ấy có thể dẫn dắt mình đến những khám
phá hoàn toàn mới mẻ, những trải nghiệm vượt khỏi tầm hiểu biết của tôi.
Dần dần, sau những nụ hôn, những va chạm, chúng tôi đi rất gần đến quan
hệ tình dục. Nhưng chưa phải là quan hệ tình dục (sau này tôi mới biết!) ngoài những khám phá cơ thể lẫn nhau.
Cho đến một lần, tôi không có kinh gần ba tháng.
Khi ấy tôi bắt đầu hoang mang. Mặc dù có một số kiến thức về tình dục
nhờ tự tìm hiểu qua Internet, tôi vẫn có rất nhiều khúc mắc. Khúc mắc
lớn nhất là liệu có phần trăm cơ hội nào tôi có thể mang thai vì những
tiếp xúc như vậy không? Tôi không trả lời được, anh vẫn trấn an tôi là
không sao cả, nhưng sau gần ba tháng không có kinh, tôi cảm thấy bất an
vô cùng. Tôi muốn tìm đến một ai đó để hỏi, để tìm lời lý giải, nhưng
không có nơi nào cho tôi tựa vào cả. Tôi không thể hỏi bố mẹ tôi (làm
sao họ có thể chấp nhận được một chuyện tày trời như vậy, nhất là khi
trước đó họ không thể trả lời khúc mắc cơ bản về tình dục của tôi, và
mỗi lần tôi hỏi đến lại bảo tôi chờ thêm… vài năm nữa).
Tôi cũng không thể hỏi cô phụ trách y tế trong trường (làm sao có thể
chia sẻ một chuyện riêng tư như vậy với một người không thân thiết, và
cô sẽ nghĩ sao về tôi, sẽ đánh giá tôi thế nào?). Tôi đành quay sang
người yêu tôi, nói với anh là tôi đã chậm kinh gần ba tháng rồi. Phản
ứng khi đó của anh làm tôi hoàn toàn sững sờ. Từ một người chỉn chu,
bình tĩnh, anh trở thành một người con trai yếu đuối, hoảng sợ. Mặt anh
tái đi, anh chỉ có thể nói: “Anh mệt mỏi lắm rồi, em đừng nói nữa được không?”. Lời
anh nói như một gáo nước tạt thẳng vào mặt tôi. Đó là lúc tôi nhận ra
dù có yêu thương nhau đến mấy thì cả tôi và anh đều hoàn toàn không sẵn
sàng cho cái có thể là hậu quả trước mắt. Và dù anh có tử tế đến thế nào
thì khi tình thế xoay chuyển, anh cũng không phải như chàng hoàng tử
trong chuyện cổ tích mà tôi có thể dựa vào.

Tôi cảm thấy mình không còn đủ sức để trải qua nỗi sợ hãi tột cùng đó một lần nữa (Ảnh minh họa)
Sau mấy ngày đau khổ, hoang mang, tôi quyết định thú nhận bí mật của
mình với người bạn thân nhất. Cô ấy cũng hoảng sợ y như tôi vậy. Chúng
tôi quyết định đi mua que thử thai ở một nhà thuốc gần trường. Cảm giác
bước vào nhà thuốc để mua que thử thai với tôi thật kinh khủng. Mặc dù
cô bán thuốc không hề soi mói gì cả, tôi vẫn có cảm giác hàng trăm ánh
mắt đang cắm vào mình. Và sẽ ra sao nếu que thử có hai vạch màu hồng
trên đó? Tôi phải làm gì tiếp theo? Tôi đã đủ tuổi để đi phá thai
một mình chưa? Tôi không biết. Có quá nhiều điều tôi không biết, có quá
nhiều khúc mắc tôi không tìm được câu trả lời. Tôi khao khát có được
một người lớn hiểu biết và sẵn lòng giải đáp cho mình, sẵn sàng chỉ bảo,
hướng dẫn, đưa mình tới những nơi mình cần tới mà không phán xét. Nhưng
không có ai ở đó với tôi ngoài cô bạn của tôi, một người cũng dại khờ,
hoang mang và bất lực giống tôi. Hai đứa tôi dắt nhau vào nhà vệ sinh
của trường, không nói được với nhau lời nào. Cái khoảnh khắc ngồi chờ
cái que ấy lên màu dài như vô tận. Chưa có kết quả mà nước mắt tôi đã
rơi lã chã. Tôi chưa bao giờ thấy mình bơ vơ và tủi thân đến như vậy.
Sau vài phút, cái que cũng lên màu. Chỉ một vạch mà thôi. Hai đứa tôi
nhìn nhau, rồi òa khóc vì mừng rỡ. Cái gánh nặng như trút khỏi người
tôi. Duy cảm giác hoang mang và bơ vơ là còn mãi ở đó.
Sau chuyện đó, tôi chia tay người yêu. Tôi quay trở lại làm cô nữ
sinh bình thường, sáng sáng đến trường, chiều đi học thêm rồi về nhà học
bài làm bài, chuẩn bị ôn thi tốt nghiệp. Tôi cảm thấy mình không còn đủ
sức để trải qua nỗi sợ hãi tột cùng đó một lần nữa, khi mà xung quanh
tôi chẳng có một chỗ dựa nào. Người ta cho rằng đối với lứa tuổi của
tôi, tình dục đến vì sự thiếu hiểu biết, vì tò mò, tôi thì không nghĩ
như vậy. Khi đến với anh, tôi có trang bị cho mình những kiến thức sơ
đẳng về tình dục, về nguy cơ mang thai, sự cần thiết của bao
cao su. Tuy nhiên, điều đó là chưa đủ, tôi vẫn thấy thiếu thốn, thấy bơ
vơ. Điều tôi cần là sự thấu hiểu, chấp nhận, là những bậc cha mẹ, thầy
cô sẵn sàng lắng nghe, không chê trách, không phán xét, sẵn sàng giúp
tôi tìm ra giải pháp, sẵn sàng ngồi đợi tôi trước cửa phòng vệ sinh, sẵn
sàng đưa tôi đến bệnh viện nếu tôi buộc lòng phải đến đó. Tôi không
thiếu kiến thức. Nhưng tôi biết đó cũng chỉ là mong muốn của mình mà
thôi, còn để tìm được một người lớn như vậy trong môi trường xã hội này
quả thật là hi hữu.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Không có nhận xét nào:
Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét
- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào