Cuộc Hôn Nhân Bất Ngờ P3

Chap 7
-
A lô……
- Là em nè anh. ( giọng của 1 cô gái nhỏ nhẹ trả lời.)
- Là cô à, hân hân.
- Dạ. em đây.
- Cô còn dám gọi cho tôi sao? ( giọng anh nghiêm lại)
- Sao anh lại nỡ nói với em như vậy. em xin lỗi anh mà.
- …………
- Tối nay anh đón em đến bữa tiệc được không anh??
- Xin lỗi, tôi không đón cô được.
- Tại sao vậy anh? Anh còn giận em hả?
- Tôi không rảnh mà phải đi giận hạn người như cô. Hình như cô quên là tôi có vợ thì phải? tôi phải đi cùng với vợ tôi chứ. Cô hiểu không? Mà mặt cô cũng dày thật, cô còn dám gọi cho tôi à? Cô không biết mắc cỡ sao?? (anh nói với vẻ khinh thường)
- Anh….anh….anh nỡ đối xử với em vậy sao? ( tức giận)
- Sao lại không……….thôi tôi không có gì để nói với cô nữa. tôi cúp máy đây.
- Khoan đã ………
Tút tút…………..anh đã cúp máy, nhưng cô ta vẫn không ngừng gọi. cô ta rất tức giận.
- Được . anh dám đổi xử với tôi như vậy, anh đừng có trách. Anh đợi đó.
Cô ta nghiến răng……cô ả hình như đang có âm mưu gì đây……………….
………………………


7h tối……
- xong chưa em?. Anh đợi em dưới nhà nhé!
- Dạ. em sắp xong rồi. anh cứ xuống nhà đợi em 1 chút.
Anh đang ngồi uống tách trà nóng,……… thì nghe tiếng nhỏ nói
- Anh nhìn em mặc như vậy được chưa??
Anh trố mắt ngạc nhiên, hôm nay nhỏ thật đẹp rực rỡ. nhỏ mặc váy dạ hội màu đỏ không dây. Trước ngực áo được đính nhiều đá pha lê rực rỡ. đi cùng bộ váy, nhỏ đeo bộ trang sức kim cương ( gồm dây chuyền, lắc tay, khuyên tai và nhẫn). trông rất sang trọng và quyến rũ. Tóc nhỏ được uốn lượn như sóng biển, nhỏ kẹp tóc về 1 bên, để lộ đôi khuyên tai kim cương lấp lánh . nhỏ trang điểm nhẹ với chút phấn, mắt nhỏ to và lông mi dài nên nhỏ chỉ chải mascara, mí mắt tô nhẹ màu hồng phấn lấp lánh kim tuyến. đôi má nhỏ nhìn ủng hồng, đôi môi cũng màu hồng, nhìn đáng yêu lắm……….. nhìn nhỏ hôm nay đẹp lắm. nhỏ mang đôi guốc màu đỏ…….anh nhìn nhỏ không chớp mắt. tách trà nóng trên tay đổ xuống làm sắp làm anh phỏng. nhỏ thấy vậy chạy lại la lên.
- Ê kìa anh! Cẩn thận coi chừng bỏng.
- (anh giật mình) ối!!
- Hihihihi….trời . anh làm sao vậy???sao lại ngây người ra vậy??
- Hihihi……tại em đẹp quá…….(anh đứng lên, ôm nhỏ) hôm nay em đẹp lắm….
- ( nhỏ đỏ mặt)………..
……………………………..
Tại ngôi biệt thự sang trọng của tuấn kiệt……cũng là chủ nhân của buổi party hôm nay.
- Lâu quá không gặp cậu. cậu vẫn phong độ như ngày xưa đó tuấn kiệt. (1 người bạn xưa)
- Cám ơn cậu. cậu cũng vậy mà. ( tuấn kiệt)
- Haahaha ……..không dám…..sao bằng cậu chứ..
- Haahahaha……….
Các bạn của tuấn kiệt im bật nhìn cùng một hướng….một cô gái kiêu sa xuất hiện…….cô gái mặc bộ dạ hội đen hai dây. Cổ áo khoét sâu để lộ nửa vòng ngực, ở phía sau thì để lộ cả lưng. (nhìn rất sexy). Tóc búi cao,Váy được xẻ cao lên qua khỏi đầu gối, gần như là đến đùi( xẻ 1 bên )……. Cô mang đôi guốc cùng màu. Gương mặt trang điểm khá đậm, gương mặt trang điểm chủ đạo là màu đỏ. Đôi mắt thì gắn mi giả…….nhưng nói chung rất quyến rũ, cô ta là Hân Hân…..tiến lại gần nơi tuấn kiệt đang đứng.
- Người đẹp này là bạn gái cậu hả , tuấn kiệt??(1 người bạn của anh)
- cậu cũng khéo chọn nhỉ?? (1 người bạn khác của anh)
- Nhìn cô nàng quyến rũ ghê ta??? (lại 1 người bạn khác của anh)
- …………( tuấn kiệt không nói gì, anh để xem cô nang này muốn gì)
- Chào các anh! ( cô ta nói)
- A! hình như em là người mẫu Hân Hân đúng không?? ( 1 người bạn của anh đã nhận ra)
- anh nhận ra em à,. ( cô ả tỏ vẻ hãnh diện)
- sao lại không? Hôm nay trông em còn đẹp hơn trên tivi nhiều.
- Ôi ! Em vui quá.. cám ơn anh. Hihihi……………
Tuấn kiệt không nói gì chào các bạn rồi quay lưng đi, không thèm quan tâm ả…ả tức lắm nhưng cũng giả vờ vui vẻ, nói với các bạn của tuấn kiệt.
- Dạ thôi các anh cứ vui vẻ đi. Em xin phép ……
Nói xong cô ả quay lưng đuổi theo tuấn kiệt.
- Tuấn kiệt….đợi em với………!
- ( anh đứng lại. nghiêm giọng) có chuyện gì??
- Sao anh lạnh lùng với em như vậy???? em đã làm gì sai??? Không phải anh rất yêu em sao???
- Cô làm gì tự cô hiểu. đúng là tôi đã từng thích cô . nhưng, là chuyện trước kia thôi, sao tôi lại đi thích hạn người như cô chứ. Cô đâu yêu ai, cô chỉ yêu danh vọng và tiền thôi. Điều làm tôi ân hận nhất là đã thích hạn người như cô. Cô hiểu chưa???
- Anh ….anh.( cô ta tức lắm. tức đến nỗi không nói nên lời..)
Anh ta cười mỉa mai rồi quay lưng đi…….đi được vài bước anh ta dừng lại.
- À mà, sao cô lại vào được đây. Tôi nhớ hình như đâu có mời cô. Cô lại dùng thủ đoạn gì mà vào đây được vậy??? thôi đã vào thì cứ vui chơi đi. Chúc cô có buổi tối vui vẻ.
Anh ta bước đi , còn cô ả vừa quê vừa tức, cô ta nghiến răng. Mặt tối sầm lại vì tức, đúng là anh ta không mời cô. Vì cô muốn đến được đây nên đã gọi điên thoại cho vũ phong, để anh ta đưa cô đi không ngờ vũ phong từ chối thẳng thùng. Chỉ còn cách cô phải dùng chút sắc đẹp của mình dụ anh bảo vệ đúng gác, mới được vào đây. Không ngờ vào đây cô bị mắng như vậy. cô tức không còn lời nào để nói. Chỉ vì cô ta mê tiền nên phải ra nông nỗi bây giờ……. Cũng thật đáng đời cô ả………..cô nghiến răng trợn mắt nhìn tuấn kiệt đang vui vẻ với bạn bè. Thật ra , người cô yêu là vũ phong. Cô đến với tuấn kiệt chỉ vì anh ta giàu hơn vũ phong. Giờ cô rất muốn được vũ phong tha thứ nhưng không ngờ quay về thì anh đã có vợ…..cô ngạc nhiên khi tất cả mọi người đều đổ dồn cặp mặt về 1 hướng, cô nhìn theo thì ra đó là…………

.........

Chap 8
cô nhìn theo mọi người thì ra đó là vũ phong. Cô vui mừng khi gặp vũ phong, cô định chạy đến với anh , thì cô đột nhiên dừng lại mở to mắt ngạc nhiên. Anh đang tay trong tay với 1 cô gái, cô gái thật xinh đẹp và lỗng lẫy. cô ta cũng đoán được đó là vợ của anh, cô thấy mình không còn cô hội nữa . cô ta thất vọng nặng nề, nhưng cô ta vẫn không bỏ cuộc…………
- ồ !! cô gái đó là ai vậy nhỉ?? Cô ấy đẹp quá !!!!! ( mọi người cùng xì xầm bàn tán)
không chỉ đàn ông phải nhìn nhỏ, cả phụ nữ có mặt tại party cũng phải ngưỡng mộ nhỏ nữa. hai người tiến lại gần tuấn kiệt.
- xin chào các cậu ! lâu quá không gặp. ( vũ phong chào các bạn của anh)
- chào, chào………
tuy nói các bạn anh miệng thì nói chào với anh , nhưng mắt thì không rời khỏi nhỏ. Tuấn kiệt lên tiếng
- còn đây là…………..
- à. Xin giới thiệu với mọi người đây là ÁI DI, vợ của mình. (vũ phong)
- ồ !!!!! ( mọi người đồng thanh)
- thì ra đây là vợ của cậu.( tuấn kiệt) chào em, anh là tuấn kiệt bạn thân của vũ phong. Rất hân hạnh được biết em.
Anh đưa tay ra , ý định muốn bắt tay với nhỏ. Nhỏ lung túng nhìn vũ phong, vũ phong gật đầu mỉm cười. nhỏ hiểu ý anh, đưa tay ra và nói ‘dạ, em cũng rất vui khi được biết anh’. Tuấn kiệt cầm tay nhỏ , rồi hôn nhẹ lên tay nhỏ. Nhỏ giật mình rút tay lại, vì nhỏ không quen cách làm quen như vậy. vũ phong thấy sự lung túng của nhỏ thì hiêu ngay. Anh choàng tay lên vai nhỏ, rồi nói nhỏ vào tai nhỏ “ không sao đâu em. Đó là cách chào hỏi thôi”. Nhỏ hiểu rồi cười nhẹ.
Mọi người đang cười nói vui vẻ, thì cô ta chen vào.
- Chào anh , vũ phong.
- Chào.( anh lạnh lùng chào lại)
Nhỏ nhận nhận ra ngay đây là hân hân người yêu cũ của anh.nhỏ đã từng gặp cô ta trong tiệm bánh lúc trước nhỏ làm. Nhỏ thấy bất an , không hiểu sao nhỏ vẫn thấy buồn buồn khi gặp cô ta. Cô ta lên tiếng
- Đây chắc là vợ anh? Phải không? Chào cô, rất vui khi gặp cô. Tôi là hân hân, bạn của vũ phong và tuấn kiệt.
- Vâng, chào chị. Tôi cũng rất vui khi gặp chị.
………………………………
Không khí trở nên căng thẳng, vũ phong lên tiếng.
- Em có muốn uống 1 chút gì không? Chúng ta lại đằng kia nhé!
- Dạ ( nhỏ cũng chẳng muốn ở đây làm gì)
Anh nhè nhàng dìu nhỏ , bỏ đi trong khi cô ả rất tức giận. cô cảm thấy vũ phong yêu nhỏ nhiều hơn trước đây yêu cô ta. Càng làm cô ta tức giận hơn. Tuấn kiệt nhìn thấy được sự căm giận trong ánh mắt cô ta. Anh chỉ lắc đầu bỏ đi.
………………………………………
- Em ngồi đây đi , anh lấy chút gì em uống nha cô bé?
- (Nhỏ chỉ cười nhẹ ) dạ
Anh hôn nhẹ lên trán nhỏ , rồi đi lấy đồ uống cho nhỏ. 1 lúc sau trên tay anh là 1 ly nước ép trái cây.
- Uống nước trái cây cho đẹp da nhé cô bé
- Hứ..ai là cô bé chứ, nãy giờ cứ gọi hoài à.
- Hì hì……..thì thôi cô lớn.
Hai người đang đừa giỡn thì 1 người bạn của anh tiến lại
- Nè, vào trong kia đi. Mọi người đang đợi cậu kìa. Hôm nay họp mặt bạn bè sao thiếu cậu được.
- À….ừ….cậu vào trước đi.mình vô liền.
Cậu bạn của anh đi khuất……
- Mình vào đó đi em.
- Thôi anh vào đi. Em muốn đi dạo 1 chút. Anh cứ vào chơi với mọi người đi.
- Em đi 1 mình được không?
- Trời……. có phải là 1 đứa trẻ đâu. Em tự đi được mà, không sao. Anh cứ vào đi . đừng để ý em làm gì.
- Vậy anh vào nha, 1 lát anh quay lại liền.
Anh hôn lên trán nhỏ .
- Anh đi đây.
- Dạ anh đi đi.
Anh đi khuất. nhỏ thấy cảnh vật ở đây rất đẹp. tòa lâu đài to và đẹp hơn dưới ánh đèn rực rỡ của buổi tiệc . nhỏ vừa đi vừa suy nghĩ “ đúng là nhà giàu có khác, thật là phí phạm, đến ngôi biệt thự mà cũng rực rỡ đèn điện nữa , ôi!! Tốn điện quá……….” Mãi suy nghĩ mà nhỏ không để ý, nên nhỏ va phải ai đó …….bịch……..nhỏ la lên.
- Ui da……ai lại trồng cái cây ở ngay đường đi vậy ? kì quá.
- Cô bé có sao không? Anh đây chứ cây nào?
Người đó phì cười , trước sự hồn nhiên và đáng yêu của nhỏ. Nhỏ giờ mới nhìn lên thì ra đó là tuấn kiệt chứ không phải cái cây nào hết. giờ thì nhỏ thấy quê quá………tuấn kiệt đỡ nhỏ dậy rồi nói.
- Em không sao chứ?
- Dạ….cám ơn anh, em không sao………mà anh có sao không? Cho em xin lỗi nha.
- Hì…anh có sao đâu. Mà em nghĩ gì vậy?
- À…….không có gì đâu ạ. Mà sao anh không vào với mọi người.
- Anh đang vào thì gặp em nè. Thôi anh đi nhé.
- Dạ.
Tuấn kiệt đi khỏi nhỏ mới thở phào nhẹ nhõm. “ Không lẽ nói anh ta lãng phí sao” nhỏ suy nghĩ rồi cười 1 mình. Nhỏ vô tư không biết rằng chuyện đụng phải tuấn kiệt lúc nãy đã làm anh chú ý đến nhỏ, có thể nói mới gặp nhỏ lần đầu mà anh đã bị tiếng sét ái tình, nhỏ đáng yêu và hồn nhiên ,làm sao anh không yêu cho được. ………..anh đã theo dõi nhỏ , để rồi anh cũng cố tình cho nhỏ đụng phải anh, để anh có cơ hội tiếp cận nhỏ. Nhưng anh cũng buồn vì nhỏ là hoa đã có chủ. Giá mà anh gặp nhỏ sớm hơn. Anh nhìn nhỏ từ xa mà thở dài hối tiếc………

Chap 9

Nhỏ đang đang ngồi trên chiếc xích đu cùng với ly nước trái cây. Cô giật mình khi có tiếng nói đằng sau.
- Chào cô, sao cô không vào trong cùng mọi người.
Nhỏ quay người lại,Thì ra đó là Hân Hân, không biết cô ta làm trò gì đây nữa. nhỏ có vẻ e ngại…. nhỏ đứng dậy……
- À…chào chị, ở trong đó hơi ngột ngạt , nên tôi ra đây cho thoải mái. Mà sao chị lại ra đây???
- Tôi cố tình ra đây để tìm cô….
Câu trả lời quá thẳng thắng và sắc bén, làm nhỏ càng lo lắng.
- Chị tìm tôi…….? Mà chị tìm tôi làm gì? Chúng ta có chuyện gì để nói sao???
- Có đó.. mà rất nhiều chuyện là khác kìa.
- ………….(im lặng, nhỏ ngạc nhên)
- Chắc cô cũng biết tôi và anh Vũ Phong có quan hệ như thế nào rồi chứ???
- Biết. nhưng đó là chuyện của quá khứ, mà là quá khứ thì tôi không thích nhắc lại.
- Quá khứ à….( cô ta tức giận) cũng vì sự xuất hiện của cô đã làm đảo lộn cuộc sống của tôi, vậy mà cô vẫn nói được sao??
- Tôi không phải là nguyên nhân làm đảo lộn của sống của chị. Mà chính chị đã làm cuộc sống của mình trở nên như vậy, chị không nên đổ lỗi cho người khác.
- Được … vậy bây giờ tôi yêu cầu cô hãy li dị và tránh xa anh ấy ra.
- Cái gì????( nhỏ rất ngạc nhiên và buồn cười) thật mắc cười, tôi là vợ chính thức của anh Vũ Phong, còn cô chẳng là gì của anh ấy cả, nên người yêu cầu là tôi chứ không phải là cô. Thôi tôi chẳng còn gì để nói với chị nữa….
Nhỏ quay người bỏ đi , càng làm cô tức giận, không ngờ nhìn bề ngoài có vẻ hiền như nhỏ , mà lời nói lại sắc bén đến vậy. cô ta tức lắm. cô ta muốn cho nhỏ mất mặt, khi thấy nhỏ đi đến gần hồ bơi. Cô ả chạy đến giả vờ làm như va phải nhỏ, làm nhỏ té nhào xuống hồ, nhưng nhỏ lại không biết bơi. Mọi người thấy la lớn ……….
- Trời ………có người té xuống hồ bơi kìa….!!!!!
Tất cả mọi người chạy đến. trong đó có cả VŨ PHONG và TUẤN KIỆT nữa. hai người nhận ra ngay đó là nhỏ, không kịp suy nghĩ gì, cả hai cùng nhảy xuống cứu nhỏ. Khi đưa lên bờ rồi mà nhỏ vẫn ôm lấy VŨ PHONG vì sợ, làm cho Tuấn Kiệt cũng thấy ghen tị…. anh nhẹ nhàng đặt nhỏ xuống nhìn lên cô ả, cô ta mặt tái đi vì sợ. anh đứng dậy tát mạnh vào mặt cô ta…..bốp......
- Tôi cảnh cáo cô, nếu cô dám làm gì vợ tôi, thì lần sau không phải chỉ cái tát này đâu.
Anh bế nhỏ bỏ về , trong khi Tuấn Kiệt ngăn lại
- Hai người đều ướt cả rồi, hay vào thay đồ rồi về.
- Thôi , không cần đâu. Chúng tôi về trước đây.
Cả hai bỏ đi,tuấn kiệt nhìn cô ta với vẻ tức giận rồi bỏ đi. cô ả thì đứng đấy vừa tức . lại vừa quê, không ngờ anh lại dám đánh cô trước mặt mọi người. cô ta tức không còn gì để tả. cô ta nghiến răng lầm bầm.
- Chưa có ai dám làm vậy với tôi. Anh được lắm. tôi hận anh….., anh đã làm như vậy thì đừng trách tôi……….
…………………………………………..

Sáng hôm sau.
Reng…….reng………điện thoại reo
- A lô.........(chị quản gia)
- …………
- dạ có ạ, cậu chờ 1 chút
chị quản gia cầm điện thoại đưa cho nhỏ. Trong khi nhỏ đang ăn sáng cùng anh.
- Thưa mợ, mợ có điện thoại.
- Dạ. cám ơn chị.
- A lô.
- Là anh đây cô bé ( thì ra đó là tuấn kiệt)
- Anh nào? ( nhỏ thơ ngây hỏi lại, làm cho Vũ Phong ngạc nhiên nhìn nhỏ)
- Trời…anh là Tuấn Kiệt đây. Nhớ chưa cô bé.
- À……….dạ nhớ. Mà sáng ra anh gọi em có gì không?
- Không, anh chỉ muốn hỏi thăm em và muốn xin lỗi chuyện tối qua thôi.
- Dạ em vẫn khỏe, cám ơn anh. Còn chuyện đó thì không sao đâu ạ.
Vũ Phong vẫn nhìn nhỏ, làm nhỏ thấy mắc cỡ …….
- Anh muốn mời em đi uống nước coi như xin lỗi. được không em?
- Dạ thôi anh. Em nghĩ không tiện lắm đâu. Thôi chào anh.
Nhỏ cúp máy. Anh ta cảm thấy buồn , đây là lần đầu tiên có người từ chối anh. Cũng đúng thôi dù sao nhỏ cũng đã có chồng, có lẽ anh sẽ bỏ ý định theo đuổi nhỏ……….anh lắc đầu thở dài.
Còn Vũ Phong tò mò hỏi nhỏ.
- Ai gọi điện cho em vậy?
- À. Tuấn kiệt.
- Tuấn kiệt.????( anh ngạc nhiên) sao cậu ta lại gọi cho em?
- Em không biết. anh ta chỉ hỏi thăm sức khỏe và mời em đi uống nước thôi.
- Rồi em nói sao, em có đồng ý không?
- Không, em đã từ chối.
- ( anh ta cười lém lỉnh) ừ , em giỏi lắm.
- Ôi trời… đừng nói anh nghen nha?
- ……..( anh đỏ mặt im lặng)
Anh không biết Tuấn kiệt có ý gì với nhỏ, tại sao lại gọi điện mời nhỏ đi chơi. Anh thấy khó chịu lắm. vì chuyện hôm qua, nhỏ suýt chết đuối nên bây giờ anh rất sợ phải mất nhỏ……….

VŨ PHONG đã đi làm, nên nhỏ không biết làm gì cả. nhỏ chỉ còn biết ra nơi mà nhỏ thích nhất, đó là vườn hoa, nơi mà nhỏ đã bỏ công ra trồng. nhìn chúng nở những bông hoa thật đẹp nhỏ tự nghĩ thầm “ chà, mình cũng giỏi quá nhỉ, hì hì….” Nhỏ cười mãng nguyện………nhỏ ngồi trên chiếc xích đu, ngước nhìn lên bầu trời trong xanh, nhỏ thấy cuộc sống bây giờ của nhỏ thật hạnh phúc, nhỏ chẳng còn dám trong mong gì hơn nữa…..nhỏ đang suy nghĩ thì nghe tiếng gọi từ sau lưng………………………………

Chap 10


- Thưa mợ ! mợ có điện thoại.
Thì ra là người quản gia…………..
- Cám ơn chị (cười).
Đưa điện thoại cho nhỏ , chị quản gia cúi đầu bỏ vào trong nhà. Giờ cũng chỉ còn mình nhỏ.
- A lô.
- Chào cô . tôi là Hân Hân.
- (nhỏ giật mình lo lắng khi nghe tên cô ta) chị gọi tôi có gì không?
- À, tất nhiên là có thì tôi mới gọi chứ. Cô có thể gặp tôi được không?
- Sao tôi phải gặp chị, có gì thì nói đi.
- Tôi có chuyện rất hay có liên quan đến người chồng yêu dấu của cô, cô muốn biết không?
- ………………
- Sao không nói gì? Vậy cô không muốn thì thôi vậy……
- Thôi được, tôi sẽ đến ngay.
………………………..

Tại công ty của Vũ Phong………
Cốc cốc…….
- Vào đi (vũ phong)
- Thưa, có người muốn gặp ngài ạ.( người trợ lý của anh)
- Ai vậy ? thôi được rồi mời người đó vào đi.
- Dạ.
Thì ra không ai khác đó là Tuấn Kiệt. không biết anh ta đến đây có chuyện gì nữa.
- Chào cậu (tuấn kiệt lên tiếng)
- Thì ra là cậu, cậu ngồi đi. Mà sao hôm nay có chuyện gì mà tìm tôi vậy, cậu làm tôi bất ngờ đó.
- Phải có việc thì mới tìm cậu sao.
- À ….mình không có ý đó.
- (anh ta cười) tôi đùa thôi, thật ra tôi đến đây là để tạm biệt cậu…hôm nay mình sẽ bay về nước.
- Sao lại bay? Không phải cậu nói là sẽ ở đây lâu sao?
- ( anh ta nói 1 cách nhẹ dàng, và đổi cách xưng hô) Đúng là mình có dự tính đó. Nhưng,…..nhưng, mình không muốn lại có lỗi với cậu…..
- Sao lại có lỗi, cậu nói gì mình không hiểu ( vũ phong vô cùng ngạc nhiên)
- Mình đã có cảm tình với vợ cậu, nếu mình ở đây sẽ không quên được cô ấy. cô ấy rất đặt biệt, mình thấy ở nơi cô ấy có cái gì đó làm người khác rất khó quên. Chắc cậu không tin , nhưng mình bị tiếng sét ái tình. Ngay cái lần gặp cô ấy lần đầu tiên. Cô ấy khác với những cô gái khác mà mình đã gặp.
- ………………
- Lúc trước mình đã giành tình yêu của cậu, nhưng bây giờ mình không muốn tình bạn của chúng ta lại rạn nứt. với lại mình biết cô ấy chỉ yêu mình cậu. Vũ Phong, cậu thật may mắn. mình luôn là người thua cậu ,…….mình chúc hai người hạnh phúc , hãy đối xử tốt với cô ấy nhé.
- Cám ơn cậu.
- Thôi đến giờ mình đi rồi, tạm biệt
- Tạm biệt, chúc cậu đi đường bình an.
- Cám ơn người bạn tốt.
Họ ôm tạm biệt nhau, hai người đều thấy vui vẻ. vì họ mãi mãi là bạn tốt của nhau………..

…………………………………..
Nhỏ đến gặp cô ta với tâm trạng bất an và lo lắng , không biết going tố gì sẽ xảy ra nữa.
- Chào chị. ( nhỏ lên tiếng )
- A. cô đến rồi. mời cô ngồi( cô ta cười thật đểu giả)
Nhỏ ngồi xuống chiếc ghế đối diện. cô ta lại lên tiếng .
- Cô uống gì?
- Không cần. tôi sẽ đi ngay, có chuyện gì chị cứ nói.
- Cứ từ từ đã nào, làm gì mà phải vội nào. Cô uống cam vắt nhé.
Nói xong cô ta quay sang nói với phục vụ .
- Cho 1 ly cam vắt nhé!
Chờ phục vụ bưng 1 ly cam vắt cho nhỏ. Bây giờ cô ả mới bắt đầu nói tiếp.
- Chuyện hôm bữa ở buổi tiệc , cho tôi xin lỗi nhé.
- Không có gì, nếu là chuyện này mà chị cần gặp tôi, thì tôi về trước đây. ( nhỏ định đứng dậy, thì cô ta ngăn lại)
- Khoan đã. Cô ngồi xuống đi, tôi có cái này muốn cho cô xem hay lắm.
- ( nhỏ ngồi xuống, cô ta lấy ra 1 xấp hình đưa cho nhỏ) cái này là gì?
- Cô xem đi sẽ biết ngay thôi mà.
Nhỏ không dám tin vào mắt mình, toàn là hình ảnh của cô ta và chồng nhỏ đang ân ái với nhau. Nhỏ không biết phải làm sao bây giờ, đầu nhỏ choáng vì mấy tấm hình này. Nhỏ vẫn cố lấy lại bình tĩnh, cô ta lên tiếng.
- Cô thấy thế nào, hình đẹp chứ.Thật ra anh ta vẫn qua lại với tôi. Anh ta vẫn còn yêu tôi. ( cô ta cười )
- ( nhỏ cười giọng khinh bỉ) vậy sao? Cô không biết nhục khi đưa cho tôi những tấm ảnh này sao?
- ( cô ta tức giận) cô nói gì…..cô thật tội nghiệp, chồng mình đi ngoại tình mà cô còn nói như vậy được à. Đừng tỏ ra vẻ không có chuyện gì. Không lẽ cô không tức giận và thấy xấu hổ sao? Vậy thì cô hãy ly dị anh ta đi.
- (nhỏ cười khinh bỉ) người đáng tội nghiệp chính là cô đó. Đường đường là 1 người nổi tiếng như cô mà đi ngoại tình với người đã có vợ. còn cho người khác biết mình là hạng gái dễ dãi vậy mà còn lớn giọng được sao? Cô không thấy xấu hổ à? Là phận gái với nhau, tôi thấy nhục nhã thay cô đó.( nhỏ nhấn mạnh từng chữ )
- Cô …..cô ( cô ta tức đến nỗi không biết phải nói gì)
- Tôi thì sao nào? Không biết báo chí mà thấy những taamsanhr này thì sao nhỉ? Chắc sẽ thú vị lắm đây.
- Cô ……cô dám ( cô ta vừa tức vừa sợ khi nhỏ nói đến báo chí)
- Sao lại không dám nào. Tôi nói lần cuối. tôi cấm cô không được làm phiền tôi nữa…….à và cả chồng tôi, nếu không đừng trách. Cô tưởng dọa tôi bằng những tấm ảnh này sao. Thật buồn cười………..
Nhỏ đứng dậy bỏ đi. Cô ta ngồi phịch xuống ghế. Không biết nói lời nào nữa, bây giờ cô thấy sợ nhỏ…..tưởng sẽ làm cho nhỏ tức vì mấy tấm ảnh nay, nhưng không ngờ bây giờ chính cô lại sợ ngược lại mấy tấm ảnh này. Nhỏ quá sắt bén đến nỗi cô ta không thể làm gì được nhỏ…………………….

Nhưng cô ta đâu biết rằng, nhỏ chỉ giả vờ không có gì. Nhưng, thật sự nhỏ đau khổ và thất vọng đến chừng nào, nhỏ tưởng chừng hạnh phúc đã đến với mình. Nhưng giờ đây nhỏ thấy chua xót biết bao……………………………………

Chap cuối

Về đến nhà nhỏ chẳng muốn làm gì. trái tim của nhỏ đau như vừa bị xát muối, nhỏ cứ ngỡ hạnh phúc đã mỉm cười với mình, nhỏ đã yêu anh thật lòng,anh cũng là người mang hạnh phúc đến cho nhỏ nhưng giờ đây nhỏ lại đau vì anh.nhỏ khóc như mưa, thật lòng nhỏ chẳng muốn khóc, nhưng không hiểu sao, nước mắt cứ rơi, nước mắt rơi càng nhiều thì trái tim nhỏ lại càng đau.nhỏ khóc nhưng không thành tiếng, cổ của nhỏ dường hư bị ai bóp chặt, cô khóc trong tiếng nấc. nhỏ đã cố làm như không có chuyện gì, nhưng bây giờ nhỏ không làm được nữa, cứ nghĩ đến anh đã lừa dối nhỏ, thì nhỏ đã thấy xót xa lắm rồi. Bây giờ nhỏ không muốn đối diện với anh nữa. nhỏ muốn đi thật xa. Nhỏ xếp hành lý và bỏ đi khi mọi người trong nhà không để ý. Nhỏ chỉ viết để lại vài dòng cùng mấy tấm ảnh mà cô ả đưa cho nhỏ …… ………………………………
Vũ Phong trở về nhà với tâm trạng rất vui vẻ, anh hớn hở lên phòng tìm nhỏ. Nhưng không thấy nhỏ chỉ thấy bức thư và phong bì đựng những bức ảnh nhỏ để lại cho anh., anh mở ra và ngạc nhiên khi thấy những bức ảnh đó. Anh vội vàng mở bức thư ra đọc, Với nội dung “ tạm biệt anh…………..đừng đi tìm em làm gì, em muốn sống yên tĩnh 1 thời gian………)
Anh buông rơi bức thư, anh đau khổ khi nghĩ mình sẽ mãi mất nhỏ,trái tim anh như bị ai bóp chặt, lòng anh đau đớn, không nói được lời nào . anh vội vã đi tìm nhỏ, anh tìm tất cả những nơi nhỏ có thể đến. anh cũng cho người đến tất cả các khách sạn, nhưng cũng không tìm thấy nhỏ. Anh cứ tìm như vậy suốt 1 tuần,2 tuần rồi 1 tháng, anh cũng gọi điện về nhà mẹ nhỏ, nhưng cũng không có. Anh đau đớn không biết giờ nhỏ đang ở đâu, không còn muốn ăn uống gì cả. anh chỉ biết vùi đầu vào công việc.xong công việc về đến nhà là anh chỉ biết uống rượu, nhưng càng say anh càng nhớ nhỏ. Anh nằm trên giường mà đầu cứ nghĩ về nhỏ. Xa nhỏ 1 tháng mà anh cứ nghĩ là đã 1 năm. Anh đau xót khi nghĩ nhỏ không còn ở cùng anh, nghĩ rằng nhỏ sẽ mãi xa anh lại làm tim anh đau nhói. Nước mắt anh rơi, đây là lần đầu tiên anh đã khóc. Anh đã khóc vì nhỏ, vì nhỏ bây giờ là lẽ sống , là niềm vui của anh. Nhưng Nhỏ nào biết rằng anh yêu nhỏ đến nhường nào. Trong đầu anh giờ này chỉ toàn hình bong của nhỏ. “ Aí Di giờ này em ở đâu? Sao lại bỏ anh..” trong cơn say anh luôn miệng gọi tên nhỏ. Nước mắt anh rơi trong đêm , anh cứ để mặc bóng tối bao trùm lấy anh. Rồi anh cũng thiếp đi vì mệt … ……………………
Sáng nay anh ra khu vườn, nơi mà nhỏ rất thích. Anh thẫn thờ ngồi lên chiếc xích đu nơi mà nhỏ vẫn hay ngồi. anh nhìn về xa xăm, anh lại nhớ đến nhỏ, nhớ những ngày vui vẻ cùng nhỏ
- “A..dám chọc anh hả??
Anh trượt nhỏ chạy khắp nhà……
- ối em xin lỗi. tha cho em đi
- Hihihi.. được rồi cô bé….(anh ôm nhỏ hôn lên môi nhỏ) anh tha đó..
- Thôi ăn đi cô bé. ( anh gắp thêm thức ăn cho nhỏ) ăn đi cho mau lớn.
- Hứ ..,người ta lớn rồi chứ bộ.
- Hihihhi. Vậy sao anh không thấy em lớn chút nào vậy.
- (Nhỏ đỏ mặt)………
- Hahhahaa…….giận rồi hả cô bé. Anh đùa mà. Hôm qua đi chơi vui không cô bé.
- Dạ vui.em thích lắm.
- Nếu em thích như vậy. hôm nào rảnh anh lại dẫn bé đi nữa nhé! Em thích đi đâu?
- Đà lạt đi. Em nghe nói ở đó đẹp và lãng mạng lắm.
- Em chưa đi đà lạt à?
- Dạ chưa. Nếu có dịp em cũng muốn đến đó 1 lần cho biết.”
Bất chợt mắt anh sáng lên, anh đứng bật dậy.
- Trời ơi!!! Sao mình không nghĩ ra chứ. Quản gia đâu chuẩn bị xe và hành lý cho tôi gấp ( anh la lớn, hình như anh đã biết nhỏ ở đâu rồi)

Vậy là anh đã đoán đúng, đúng là nhỏ đang ở Đà Lạt. ngày nào nhỏ cũng ra đây ngồi ngắm hoa, vì vốn nhỏ rất thích hoa. Nhỏ ngồi chiếc ghế đá mà lòng trống rỗng , mắt của nhỏ nhìn những bông hoa mà như vô hồn, cho đến bây giờ nhỏ vẫn không dám tin rằng anh đã lừa dối mình. Mỗi lần nghĩ đến anh là nước mắt nhỏ lại rơi. Không biết nhỏ đã khóc bao nhiêu lần khi xa anh, lòng nhỏ đâu lắm. nhỏ cứ nghĩ rằng khi xa anh rồi, thời gian sẽ giúp làm vết thương kia mau chóng lành, nhưng nhỏ đã sai, càng xa anh, càng lẩn trốn anh lại làm nhỏ càng da diết nhớ anh. Lại làm vết thương kia rỉ máu. Nhưng không hiểu sao hôm nay nhỏ lại nhớ anh đến như vậy. hôm nay nhỏ thấy khó chịu trong người, nên nhỏ quyết định sẽ đến bệnh viện. nhỏ lau nước mắt rồi bước đi từng bước chân nặng trũi…………………
Còn anh đã đến đà lạt được 2 ngày nhưng không biết tìm nhỏ ở đâu cả. anh nghỉ lại khách sạn của anh ( anh cũng có khách sạn ở đây mà), anh cho người đi tìm nhỏ. Nhưng sao lịa không tìm thấy nhỏ. Lòng anh lại nhói đau, anh thấy trong lòng bất an. Mỗi khi anh nghĩ đến nhỏ là trái tim anh không thể nào không đau, nhưng rồi anh quyết định đi dạo cho khuây khỏa………………
Trên tay nhỏ cầm tờ kết quả giấy siêu âm của bác sĩ mà nước mắt nhỏ lại rơi. Rơi rất nhiều, nhỏ ngồi xuống chiếc ghế đá mà nhỏ vẫn thường ngồi, vẫn cảnh vật đó. Nhưng sao tâm trạng bây giờ của nhỏ rối bời. bây giờ nhỏ chỉ ước được gặp anh, thì mọi lỗi lầm của anh nhỏ sẽ bỏ qua hết…… bất chợt có một bàn tay ôm lấy cổ của nhỏ. Nhỏ giật mình đứng phắt dậy, quay người ra phía sau. Thì ra đó là………….Vũ Phong, nhỏ vừa mừng vừa hận, nước mắt nhỏ cứ tuôn như mưa. Giọng nhỏ nghẹn đi không nói nên lời. còn anh cũng vui mừng không tả được vậy là anh đã tim được nhỏ. Anh ôm chặt lấy nhỏ, ôm chặt như sợ nhỏ sẽ chạy mất khỏi anh. Từ xa anh đã thấy nhỏ nhưng anh không dám lên tiếng vì sợ nhỏ sẽ bỏ chạy. nên anh cố tình nhẹ nhàng đến gần nhỏ. Giờ thì không gì có thể làm anh buông nhỏ ra nữa. anh lên tiếng.
- Em có biết anh đã tìm em cực khổ đến thể nào không? Sao em không lời nào mà bỏ anh đi như vậy? sao không cho anh có cô hội giải thích?
- Còn gì mà giả thích nữa. sự thật quá phũ phàng kia mà ( mắt nhỏ rướm lệ, nhỏ nói trong tiếng nấc)
Anh hôn lên đôi mắt ướt lệ, rồi anh hôn lên má nhỏ, rồi mũi nhỏ, rồi anh đặt lên môi nhỏ nụ hôn nồng cháy, như bao năm xa cách vậy.
- Không. Anh chưa bao giờ dối em gì cả. anh yêu em là sự thật, anh yêu em hơn cả chính bản thân mình. Đúng là trước kia anh và cô đã có qua lại. nhưng chỉ dừng lại ở mức bình thường. anh và cô ta không có gì cả.
- Vậy còn những tấm ảnh đó thì sao? ( nhỏ nghĩ đến là lại khóc)
- Trời ơi !!!! tại em không chịu để ý. Những bức ảnh đó chỉ là ảnh ghép, tại em ghen rồi mất bĩnh tĩnh đó.
- em mà ghen à? Ai mà thèm ghen chứ?( nhỏ thấy quê khi anh nói là nhỏ ghen)
- (anh cười, hôn lên mắt nhỏ) không ghen mà bỏ anh đi sao?
- Em ….em, mà sao em tin anh là những tấm ảnh đó là hình ghép chứ.
- Đây em xem đi.
Nhỏ lau nước mắt rồi cầm những bức ảnh anh trao. Nhỏ không tin được người trong ảnh bây giờ không phải là anh mà là người khác, nhỏ bang hoàng khong hiểu tại sao. Anh hiểu ý nhỏ và nói tiếp.
- Anh đã tức giận mà tìm gặp cô ta hỏi cho ra lẽ. và anh đã tìm khắp nhà thì tìm ra được những bức ảnh này, và cô ta đã nói thật là chỉ muốn làm như vậy để em bỏ anh mà thôi.
- (nhỏ im lặng, nhưng lòng nhỏ vui lắm, nhưng nhỏ thấy mình có lỗi với anh quá)
- Vậy em tin anh rồi chứ cô bé?
- Em không còn bé nữa đâu nhé? Người ta sắp làm mẹ rồi đó.
- ( câu nói sắp làm mẹ làm anh vô cùng ngạc nhiên) sắp làm mẹ? vậy là ….là..?
nhỏ thẹn thùng đưa tờ giấy xét nghiệm cho anh xem, kết quả là nhỏ đã có thai gần 3 tháng. Anh vui mừng ôm chặt nhỏ hết lớn. “ anh sắp làm cha rồi….anh vui quá”.
Anh nhìn nhỏ, rồi đặt nụ hôn lên môi nhỏ. Cả hai giờ đang rất hạnh phúc. Dường như mọi đau khổ đã tan biến. giờ xung quanh họ là 1 màu hồng. Giờ Để lại sau lưng những giọt nước mắt và đâu thương , thì phía trước của họ chỉ còn là tiếng cười và yêu thương.bầu trời trong xanh dường như đang mỉm cười cùng họ, đúng là sau cơn mưa trời lại sáng………………………………………….


…………HẾT…………



--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info